
Ma-thi-ơ 4
Ma-thi-ơ 4 thuật lại việc Giê-su bị cám dỗ trong hoang mạc và sự khởi đầu chức vụ công khai của Ngài. Sau khi chịu báp-têm, Giê-su được Thần Linh dẫn vào hoang mạc, nơi Ngài bị Sa-tan thử thách. Ngài chiến thắng mọi cám dỗ bằng cách tin cậy Cha mình và đứng vững trên lời Đức Chúa Trời. Sau chiến thắng này, Giê-su bắt đầu chức vụ tại Ga-li-lê, rao giảng sự ăn năn và công bố rằng vương quốc thiên đàng đã đến gần. Ngài cũng kêu gọi các môn đồ đầu tiên và bắt đầu dạy dỗ, rao giảng và chữa lành. Chương này cho thấy Giê-su là Con Đức Chúa Trời chiến thắng, là Y-sơ-ra-ên thật đã thành công nơi Y-sơ-ra-ên xưa thất bại, và là Đấng Mê-si đem ánh sáng, sự chữa lành và vương quốc Đức Chúa Trời đến cho dân chúng.
Ma-thi-ơ 4:1-2
1 Bấy giờ Giê-su được Thần Linh dẫn vào hoang mạc để chịu ma quỷ cám dỗ.
2 Sau khi kiêng ăn bốn mươi ngày và bốn mươi đêm, Ngài đói.
Sau khi chịu báp-têm, Giê-su được Thần Linh dẫn vào hoang mạc để chịu ma quỷ cám dỗ. Điều này cho thấy sự cám dỗ không phải là điều tình cờ, nhưng là một phần trong mục đích của Đức Chúa Trời để chuẩn bị Giê-su cho chức vụ công khai của Ngài. Bốn mươi ngày và bốn mươi đêm nhắc chúng ta về bốn mươi năm của Y-sơ-ra-ên trong hoang mạc, nơi họ bị thử thách và thường thất bại bởi sự vô tín và bất tuân. Nhưng Giê-su, là Con thật và vâng phục, sẽ chiến thắng nơi Y-sơ-ra-ên đã thất bại. Cơn đói của Ngài cũng cho thấy nhân tính thật của Ngài. Ngài thật sự cảm nhận sự yếu đuối, đói khát và nhu cầu thể xác, nhưng Ngài không nương vào quyền năng riêng để thỏa mãn chính mình ngoài ý muốn của Cha. Điều này đặt nền tảng cho chiến thắng của Ngài trên sự cám dỗ qua đức tin, sự vâng phục và lời Đức Chúa Trời.
Ma-thi-ơ 4:3-4
3 Kẻ cám dỗ đến với Ngài và nói: “Nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời, hãy truyền cho những hòn đá này trở thành bánh.”
4 Nhưng Ngài đáp: “Có lời chép rằng: ‘Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh, nhưng nhờ mọi lời phán ra từ miệng Đức Chúa Trời.’”
Trước hết, ma quỷ cám dỗ Giê-su trong lúc Ngài đang đói, bảo Ngài biến đá thành bánh nếu Ngài thật là Con Đức Chúa Trời. Sự cám dỗ này không chỉ nói về thức ăn, nhưng là về việc dùng quyền năng của Ngài cách độc lập với ý muốn của Cha. Sa-tan muốn Giê-su thỏa mãn nhu cầu của mình theo cách riêng, thay vì tin cậy Đức Chúa Trời. Giê-su đáp bằng Kinh Thánh từ Phục Truyền 8:3, rằng người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh, nhưng nhờ mọi lời phán ra từ miệng Đức Chúa Trời. Điều này có nghĩa thức ăn thể xác là quan trọng, nhưng sự sống thật còn tùy thuộc nhiều hơn vào việc tin cậy và vâng phục lời Đức Chúa Trời. Giê-su cho thấy Con Đức Chúa Trời không sống theo ý riêng, khẩu vị hay ham muốn tức thời, nhưng sống trong sự nương cậy hoàn toàn nơi Cha mình.
Ma-thi-ơ 4:5-7
5 Bấy giờ ma quỷ đem Ngài vào thành thánh, đặt Ngài trên nóc đền thờ,
6 và nói với Ngài: “Nếu Ngài là Con Đức Chúa Trời, hãy gieo mình xuống đi. Vì có lời chép rằng:
‘Ngài sẽ truyền cho các thiên sứ gìn giữ Ngài,’
và:
‘Các thiên sứ sẽ nâng Ngài trong tay,
kẻo chân Ngài vấp phải đá.’”
7 Giê-su phán với nó: “Cũng có lời chép rằng: ‘Ngươi chớ thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.’”
Trong sự cám dỗ thứ hai, Sa-tan đem Giê-su lên nóc đền thờ và bảo Ngài gieo mình xuống, thậm chí còn trích Kinh Thánh để làm cho sự cám dỗ nghe có vẻ thuộc linh. Sa-tan dùng Thi Thiên 91 để gợi ý rằng Đức Chúa Trời sẽ truyền cho các thiên sứ bảo vệ Giê-su. Nhưng Giê-su nhìn thấu sự lừa dối. Ngài đáp bằng Phục Truyền 6:16: “Ngươi chớ thử Chúa là Đức Chúa Trời ngươi.” Điều này dạy rằng đức tin thật không thử Đức Chúa Trời bằng cách làm những điều liều lĩnh rồi mong Ngài giải cứu. Các lời hứa của Đức Chúa Trời không được ban để chúng ta hành động dại dột hay ép Ngài phải chứng minh chính mình. Giê-su hoàn toàn tin cậy Cha, nhưng Ngài từ chối lạm dụng Kinh Thánh hoặc đòi hỏi một dấu lạ. Điều này cho thấy Kinh Thánh phải được hiểu trong sự hòa hợp với ý muốn của Đức Chúa Trời, chứ không bị bóp méo để ủng hộ sự tự phụ.
Ma-thi-ơ 4:8-10
8 Ma quỷ lại đem Ngài lên một ngọn núi rất cao, chỉ cho Ngài thấy tất cả các vương quốc trên thế gian và vinh quang của chúng.
9 Nó nói với Ngài: “Tất cả những điều này tôi sẽ cho Ngài, nếu Ngài sấp mình xuống thờ lạy tôi.”
10 Bấy giờ Giê-su phán với nó: “Hỡi Sa-tan, hãy lui đi! Vì có lời chép rằng: ‘Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ phục vụ một mình Ngài mà thôi.’”
Trong sự cám dỗ thứ ba, Sa-tan hứa ban cho Giê-su tất cả các vương quốc trên thế gian và vinh quang của chúng nếu Ngài sấp mình thờ lạy nó. Đây là sự cám dỗ để nhận quyền cai trị bằng con đường tắt, không cần chịu khổ, không cần thập tự giá và không cần vâng phục chương trình của Đức Chúa Trời. Sa-tan đưa ra quyền lực thế gian, nhưng cái giá phải trả là sự thờ phượng sai lầm. Giê-su lập tức từ chối nó và phán: “Hỡi Sa-tan, hãy lui đi!” Rồi Ngài trích Phục Truyền 6:13, tuyên bố rằng sự thờ phượng và sự phục vụ chỉ thuộc về Đức Chúa Trời mà thôi. Điều này cho thấy Giê-su sẽ không đạt được vương quốc bằng sự thỏa hiệp, phương pháp thế gian hay sự đầu phục Sa-tan. Sứ mạng của Ngài sẽ được hoàn thành qua sự vâng phục, chịu khổ và trung tín với Cha mình. Điều này cũng dạy rằng không quyền lực, thành công hay vinh quang nào trên đất đáng để chúng ta thờ phượng bất cứ điều gì hay bất cứ ai ngoài Đức Chúa Trời chân thật duy nhất.
Ma-thi-ơ 4:11
11 Bấy giờ ma quỷ lìa Ngài; và kìa, các thiên sứ đến phục vụ Ngài.
Sau khi Giê-su chống trả mọi cám dỗ, ma quỷ lìa Ngài, và các thiên sứ đến phục vụ Ngài. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời thật sự chăm sóc Con Ngài, nhưng theo thời điểm và cách thức của Cha, chứ không theo những đòi hỏi của Sa-tan. Giê-su đã từ chối biến đá thành bánh cho chính mình, từ chối thử Đức Chúa Trời bằng cách nhảy xuống từ đền thờ, và từ chối vinh quang thế gian qua sự thỏa hiệp. Sau sự vâng phục trung tín của Ngài, Đức Chúa Trời ban sự nâng đỡ và chăm sóc qua các thiên sứ. Điều này nhắc chúng ta rằng Đức Chúa Trời có thể cho phép dân Ngài bị thử thách, nhưng Ngài không bỏ rơi họ. Khi chúng ta chống lại cám dỗ bằng cách tin cậy Ngài và nắm giữ lời Ngài, Ngài ban ân điển và sự giúp đỡ đúng thời điểm.
Ma-thi-ơ 4:12-17
12 Khi Giê-su nghe tin Giăng đã bị bỏ tù, Ngài lui về Ga-li-lê.
13 Ngài rời Na-xa-rét, đến ở tại Ca-bê-na-um, gần biển, trong vùng Sa-bu-lôn và Nép-ta-li,
14 để ứng nghiệm lời nhà tiên tri Ê-sai đã nói:
15 “Đất Sa-bu-lôn và đất Nép-ta-li,
trên đường ra biển, bên kia sông Giô-đanh,
Ga-li-lê của dân Ngoại:
16 Dân ngồi trong bóng tối
đã thấy ánh sáng lớn;
và trên những người ngồi trong vùng và bóng sự chết,
ánh sáng đã bừng lên.”
17 Từ lúc ấy, Giê-su bắt đầu rao giảng rằng: “Hãy ăn năn, vì vương quốc thiên đàng đã đến gần.”
Khi Giê-su nghe tin Giăng đã bị bỏ tù, Ngài lui về Ga-li-lê và bắt đầu chức vụ công khai tại đó. Ngài sống tại Ca-bê-na-um, gần vùng Sa-bu-lôn và Nép-ta-li, làm ứng nghiệm lời tiên tri Ê-sai rằng dân ngồi trong bóng tối sẽ thấy ánh sáng lớn. Ga-li-lê là vùng có cả người Do Thái và dân Ngoại, và thường bị các lãnh đạo tôn giáo tại Giu-đê xem thường. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã chọn nơi này để ánh sáng chức vụ của Đấng Christ chiếu ra. Điều này cho thấy Giê-su đến để đem hy vọng cho những người đang ở trong bóng tối, bao gồm những người bị lãng quên, bị khinh thường và thiếu thốn thuộc linh. Sứ điệp của Ngài là: “Hãy ăn năn, vì vương quốc thiên đàng đã đến gần.” Ăn năn nghĩa là quay khỏi tội lỗi, sự tự cai trị và sự vô tín, rồi quay về với Đức Chúa Trời vì vương quốc của Ngài đã đến gần trong Đấng Christ.
Ma-thi-ơ 4:18-22
18 Khi Giê-su đi dọc theo biển Ga-li-lê, Ngài thấy hai anh em: Si-môn, gọi là Phi-e-rơ, và Anh-rê em ông, đang thả lưới xuống biển, vì họ là ngư phủ.
19 Ngài phán với họ: “Hãy theo Ta, Ta sẽ khiến các con trở nên tay đánh lưới người.”
20 Lập tức, họ bỏ lưới và theo Ngài.
21 Đi xa hơn nữa, Ngài thấy hai anh em khác: Gia-cơ con Xê-bê-đê và Giăng em ông, đang ở trong thuyền với cha mình là Xê-bê-đê, vá lưới. Ngài gọi họ.
22 Lập tức, họ bỏ thuyền và cha mình mà theo Ngài.
Khi Giê-su đi dọc theo biển Ga-li-lê, Ngài gọi Phi-e-rơ và Anh-rê, là những người đánh cá, và phán: “Hãy theo Ta, Ta sẽ khiến các con trở nên tay đánh lưới người.” Sau đó, Ngài gọi Gia-cơ và Giăng, cũng là những người đánh cá, và họ cũng lập tức theo Ngài. Giê-su không chỉ kêu gọi họ tin một số lẽ thật, nhưng kêu gọi họ theo chính Ngài và học lấy đường lối sống của Ngài. Công việc đánh cá của họ trở thành hình ảnh về sứ mạng mới: thay vì bắt cá, họ sẽ giúp đem con người vào vương quốc Đức Chúa Trời. Sự đáp ứng lập tức của họ cho thấy thẩm quyền trong tiếng gọi của Giê-su và tầm quan trọng của việc đặt Ngài lên trên nghề nghiệp, sự tiện nghi, và ngay cả các mối liên hệ gia đình. Theo Giê-su ban cho một người mục đích mới, hướng đi mới, và sứ mạng để tiếp cận người khác.
Ma-thi-ơ 4:23-25
23 Giê-su đi khắp Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội của họ, rao giảng Phúc Âm của vương quốc, và chữa lành mọi thứ bệnh tật cùng mọi sự đau yếu trong dân chúng.
24 Danh tiếng Ngài lan ra khắp Sy-ri; người ta đem đến cho Ngài tất cả những người đau bệnh, mắc đủ thứ bệnh tật và đau đớn, những người bị quỷ ám, động kinh và bại liệt; và Ngài chữa lành họ.
25 Những đoàn dân đông đảo theo Ngài từ Ga-li-lê, Đê-ca-bô-lơ, Giê-ru-sa-lem, Giu-đê và bên kia sông Giô-đanh.
Giê-su đi khắp Ga-li-lê, dạy dỗ trong các nhà hội, rao giảng Phúc Âm của vương quốc, và chữa lành mọi thứ bệnh tật cùng mọi sự đau yếu giữa dân chúng. Chức vụ của Ngài bao gồm cả lời nói lẫn việc làm: Ngài dạy lẽ thật, công bố vương quốc, và bày tỏ lòng thương xót cùng quyền năng của Đức Chúa Trời qua sự chữa lành và giải cứu. Người ta đem đến cho Ngài những người mắc bệnh, chịu đau đớn, bị quỷ ám, động kinh và bại liệt, và Ngài chữa lành họ. Danh tiếng Ngài lan rộng, và những đoàn dân đông đảo theo Ngài từ Ga-li-lê, Đê-ca-bô-lơ, Giê-ru-sa-lem, Giu-đê và bên kia sông Giô-đanh. Những phép lạ này cho thấy vương quốc thiên đàng đang đột phá vào thế gian qua Giê-su, đem sự phục hồi cho cả thân thể lẫn linh hồn. Chức vụ chữa lành của Ngài cũng bày tỏ tấm lòng của Đức Chúa Trời, Đấng muốn cứu, phục hồi và làm cho con người được trọn vẹn.

