top of page

Ma-thi-ơ 8

Ma-thi-ơ 8 trình bày một loạt phép lạ và sự dạy dỗ bày tỏ thẩm quyền của Giê-su trên bệnh tật, sự ô uế, khoảng cách, thiên nhiên, ma quỷ, và ngay cả những ranh giới xã hội cùng tôn giáo đã phân cách con người. Sau khi dạy dỗ với thẩm quyền trong Ma-thi-ơ 5–7, Giê-su bây giờ chứng minh rằng lời của Ngài được hậu thuẫn bởi quyền năng thần thượng. Qua các sự chữa lành và mệnh lệnh của Ngài, Ngài bày tỏ cả lòng thương xót lẫn thẩm quyền của mình, cho thấy đức tin, sự vâng phục và sự đầu phục là những đáp ứng đúng đắn đối với Ngài.

Ma-thi-ơ 8:1-4
1 Khi Giê-su từ trên núi xuống, có đoàn dân đông đi theo Ngài.
2 Kìa, một người phong hủi đến thờ lạy Ngài và nói: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch.”
3 Giê-su đưa tay chạm vào người ấy và phán: “Ta muốn; hãy được sạch.” Lập tức bệnh phong hủi của người ấy được sạch.
4 Giê-su phán với người ấy: “Hãy coi chừng, đừng nói với ai; nhưng hãy đi, trình diện với thầy tế lễ và dâng lễ vật mà Môi-se đã truyền, để làm chứng cho họ.”

Sau khi Giê-su từ trên núi xuống, một người phong hủi đến với Ngài trong đức tin và sự khiêm nhường, nói rằng: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch.” Người này không nghi ngờ quyền năng của Giê-su; ông chỉ đầu phục ý muốn của Ngài. Theo luật pháp trong Lê-vi Ký 13–14, bệnh phong hủi khiến một người bị xem là ô uế về mặt nghi lễ và bị tách khỏi đời sống cộng đồng bình thường. Tuy nhiên, Giê-su làm một điều rất đáng chú ý: Ngài chạm vào người ấy. Thay vì bị ô uế, Giê-su làm cho người ấy được sạch, cho thấy quyền năng ban sự sống của Ngài lớn hơn sự ô uế, bệnh tật và sự bị xã hội loại bỏ. Lời Ngài: “Ta muốn; hãy được sạch” bày tỏ cả lòng thương xót lẫn thẩm quyền của Ngài. Sau đó, Giê-su bảo người ấy trình diện với thầy tế lễ và dâng lễ vật mà Môi-se đã truyền, vì theo Lê-vi Ký 14, thầy tế lễ phải xác nhận sự sạch trước khi người ấy được phục hồi hoàn toàn vào cộng đồng. Điều này cũng trở thành một lời chứng cho các thầy tế lễ rằng quyền năng chữa lành của Đức Chúa Trời đang hành động qua Giê-su. Phân đoạn này cho thấy Giê-su không khinh thường những người tan vỡ hay bị xem là ô uế; Ngài đưa tay ra, phục hồi và đem họ trở lại sự thông công.

Ma-thi-ơ 8:5-13
5 Khi Giê-su vào thành Ca-bê-na-um, có một viên đội trưởng đến với Ngài, nài xin rằng:
6 “Lạy Chúa, đầy tớ của con đang nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm.”
7 Giê-su phán với ông: “Ta sẽ đến chữa lành cho người ấy.”
8 Viên đội trưởng thưa: “Lạy Chúa, con không xứng đáng để Ngài vào dưới mái nhà con. Nhưng chỉ xin Ngài phán một lời, thì đầy tớ con sẽ được lành.
9 Vì chính con cũng là người ở dưới quyền, và có quân lính dưới quyền mình. Con bảo người này: ‘Đi,’ thì người ấy đi; bảo người kia: ‘Đến,’ thì người ấy đến; và bảo đầy tớ con: ‘Hãy làm việc này,’ thì người ấy làm.”
10 Khi Giê-su nghe vậy, Ngài ngạc nhiên và phán với những người đi theo: “Thật, Ta nói với các con, Ta chưa từng thấy đức tin lớn như vậy, ngay cả trong Y-sơ-ra-ên!
11 Ta nói với các con rằng nhiều người sẽ đến từ phương đông và phương tây, ngồi ăn với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong vương quốc thiên đàng.
12 Nhưng các con của vương quốc sẽ bị ném ra ngoài nơi tối tăm; tại đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng.”
13 Rồi Giê-su phán với viên đội trưởng: “Hãy đi; con đã tin thể nào, thì sẽ được như vậy.” Và ngay giờ ấy, đầy tớ của ông được lành.

Một viên đội trưởng La Mã đến với Giê-su để nài xin cho đầy tớ đang đau khổ của mình, cho thấy ông có cả lòng thương xót lẫn đức tin. Là một người dân Ngoại và là sĩ quan La Mã, ông có thể bị nhiều người Do Thái xem là người ngoài, nhưng ông lại nhận biết thẩm quyền của Giê-su rõ hơn nhiều người trong Y-sơ-ra-ên. Khi Giê-su phán: “Ta sẽ đến chữa lành cho người ấy,” viên đội trưởng đáp rằng ông không xứng đáng để Giê-su vào dưới mái nhà mình, nhưng tin rằng Giê-su chỉ cần phán một lời thì đầy tớ của ông sẽ được lành. Vì hiểu về thẩm quyền qua đời sống quân đội của mình, ông nhận ra rằng ngay cả bệnh tật cũng phải vâng theo mệnh lệnh của Giê-su. Giê-su ngạc nhiên trước đức tin này và nói rằng Ngài chưa từng thấy đức tin lớn như vậy trong Y-sơ-ra-ên. Sau đó, Ngài dạy rằng nhiều người sẽ đến từ phương đông và phương tây để ngồi với Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp trong vương quốc thiên đàng, cho thấy những dân Ngoại tin nhận sẽ được đón nhận vào vương quốc của Đức Chúa Trời, trong khi những “con của vương quốc” không tin sẽ bị ném ra ngoài. Phân đoạn này cho thấy việc vào vương quốc Đức Chúa Trời không dựa trên quốc tịch, bối cảnh hay đặc quyền bên ngoài, nhưng dựa trên đức tin chân thật. Việc Giê-su chữa lành đầy tớ từ xa cũng bày tỏ rằng thẩm quyền của Ngài không bị giới hạn bởi khoảng cách; chỉ lời của Ngài cũng có quyền năng chữa lành.

Ma-thi-ơ 8:14-17
14 Khi Giê-su vào nhà Phi-e-rơ, Ngài thấy mẹ vợ của Phi-e-rơ đang nằm bệnh sốt.
15 Ngài chạm vào tay bà, cơn sốt lìa khỏi bà; bà đứng dậy và phục vụ Ngài.
16 Đến chiều, người ta đem đến cho Ngài nhiều người bị quỷ ám. Ngài dùng lời mà đuổi các tà linh ra và chữa lành tất cả những người đau bệnh,
17 để ứng nghiệm lời tiên tri Ê-sai đã nói: “Chính Ngài đã mang lấy sự yếu đuối của chúng ta và gánh lấy bệnh tật của chúng ta.”

Giê-su vào nhà Phi-e-rơ và chữa lành mẹ vợ của Phi-e-rơ chỉ bằng một cái chạm. Sự chữa lành của bà là lập tức và trọn vẹn, được thấy qua việc bà đứng dậy và bắt đầu phục vụ. Điều này không có nghĩa bà bị ép phải phục vụ, nhưng cho thấy sự chữa lành của Đấng Christ đã phục hồi sức lực và khả năng sống năng động của bà. Đến chiều, nhiều người bị quỷ ám và đau bệnh được đem đến với Ngài, và Ngài dùng một lời mà đuổi các tà linh ra, đồng thời chữa lành tất cả những người bệnh. Ma-thi-ơ liên kết các sự chữa lành này với lời tiên tri Ê-sai: “Chính Ngài đã mang lấy sự yếu đuối của chúng ta và gánh lấy bệnh tật của chúng ta,” cho thấy chức vụ chữa lành của Giê-su là một phần trong sứ mạng của Ngài với tư cách là Đầy Tớ đã được hứa. Ngài đến không chỉ để dạy dỗ, nhưng cũng để gánh lấy những gánh nặng do tội lỗi, đau khổ, bệnh tật và sự áp bức của Sa-tan gây ra. Phân đoạn này bày tỏ Giê-su là Đấng Chữa Lành và Đấng Giải Cứu đầy lòng thương xót, có quyền năng trên cả bệnh tật thể xác lẫn sự trói buộc thuộc linh.

Ma-thi-ơ 8:18-22
18 Khi Giê-su thấy đoàn dân đông vây quanh mình, Ngài truyền đi sang bờ bên kia.
19 Một thầy thông giáo đến và thưa với Ngài: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, con cũng sẽ theo.”
20 Giê-su phán với người ấy: “Cáo có hang, chim trời có tổ, nhưng Con Người không có chỗ gối đầu.”
21 Một môn đồ khác thưa với Ngài: “Lạy Chúa, xin cho con về chôn cha con trước đã.”
22 Nhưng Giê-su phán với người ấy: “Hãy theo Ta, và để kẻ chết chôn kẻ chết của họ.”

Bây giờ Giê-su dạy rằng theo Ngài không chỉ là một quyết định cảm xúc được đưa ra giữa sự hào hứng của đám đông; điều đó đòi hỏi sự cam kết thật. Khi một thầy thông giáo nói: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu, con cũng sẽ theo,” Giê-su cảnh báo ông rằng Con Người không có sự thoải mái hay an toàn ổn định trên đất, khác với cáo có hang và chim trời có tổ. Điều này cho thấy đời sống môn đồ có thể bao gồm sự khó khăn, hy sinh và sự sẵn lòng theo Đấng Christ mà không nương dựa vào sự tiện nghi thế gian. Một môn đồ khác nói: “Lạy Chúa, xin cho con về chôn cha con trước đã,” nhưng Giê-su đáp: “Hãy theo Ta, và để kẻ chết chôn kẻ chết của họ.” Điều này không có nghĩa Giê-su chống lại việc hiếu kính cha mẹ, nhưng Ngài đang cho thấy tiếng gọi của Đức Chúa Trời phải đứng trước hết. Những người chết thuộc linh, tức những người vẫn bị cuốn hút bởi các mối quan tâm trần gian, có thể lo các bổn phận đời thường, nhưng môn đồ không được trì hoãn sự vâng phục khi Đấng Christ kêu gọi. Phân đoạn này dạy rằng Giê-su phải có vị trí trước hết trên sự thoải mái, sự an toàn, truyền thống và ngay cả các mong đợi của gia đình. Đời sống môn đồ thật đòi hỏi lòng trung thành không chia đôi.

Ma-thi-ơ 8:23-27
23 Khi Ngài xuống thuyền, các môn đồ theo Ngài.
24 Kìa, có một cơn bão lớn nổi lên trên biển, đến nỗi sóng phủ kín thuyền; nhưng Ngài đang ngủ.
25 Các môn đồ đến đánh thức Ngài và thưa: “Lạy Chúa, xin cứu chúng con! Chúng con chết mất!”
26 Ngài phán với họ: “Tại sao các con sợ hãi, hỡi những người ít đức tin?” Rồi Ngài đứng dậy, quở trách gió và biển, và biển trở nên yên lặng hoàn toàn.
27 Những người ấy kinh ngạc và nói: “Người này là ai mà cả gió và biển cũng vâng lời Ngài?”

Khi các môn đồ theo Giê-su xuống thuyền, một cơn bão dữ dội thình lình nổi lên, và sóng phủ kín thuyền. Tuy nhiên, Giê-su đang ngủ, cho thấy sự yên nghỉ và lòng tin cậy trọn vẹn của Ngài ngay cả trong nguy hiểm. Các môn đồ kêu lên: “Lạy Chúa, xin cứu chúng con! Chúng con chết mất!” Lời cầu xin của họ chân thành, nhưng vẫn pha lẫn sự sợ hãi. Giê-su quở trách sự sợ hãi của họ và gọi họ là “những người ít đức tin,” không phải vì họ đến với Ngài, nhưng vì họ vẫn chưa hiểu Đấng đang ở với họ là ai. Sau đó, Ngài quở trách gió và biển, và có sự yên lặng hoàn toàn. Phép lạ này bày tỏ thẩm quyền của Giê-su trên thiên nhiên, cho thấy ngay cả tạo vật cũng vâng theo tiếng Ngài. Các môn đồ kinh ngạc và hỏi: “Người này là ai mà cả gió và biển cũng vâng lời Ngài?” Phân đoạn này dạy rằng các cơn bão thử nghiệm đức tin, nhưng sự hiện diện của Giê-su lớn hơn cơn bão. Đức tin thật không đặt nền trên hoàn cảnh yên ổn, nhưng trên việc biết Đấng Christ là ai.

Ma-thi-ơ 8:28-34
28 Khi Ngài đến bờ bên kia, vào vùng đất của người Ghê-ra-sa, có hai người bị quỷ ám từ các mồ mả đi ra gặp Ngài. Họ rất dữ tợn, đến nỗi không ai dám đi ngang qua đường ấy.
29 Kìa, họ kêu lên: “Hỡi Giê-su, Con Đức Chúa Trời, chúng tôi có liên can gì với Ngài? Ngài đến đây để hành hạ chúng tôi trước thời điểm sao?”
30 Ở đằng xa, có một bầy heo đông đang ăn.
31 Các quỷ nài xin Ngài rằng: “Nếu Ngài đuổi chúng tôi ra, xin cho chúng tôi nhập vào bầy heo.”
32 Ngài phán với chúng: “Hãy đi.” Chúng ra khỏi hai người ấy và nhập vào bầy heo. Kìa, cả bầy heo lao mạnh xuống dốc đứng, nhào xuống biển và chết trong nước.
33 Những người chăn heo bỏ chạy, vào thành thuật lại mọi việc, kể cả điều đã xảy ra cho những người bị quỷ ám.
34 Kìa, cả thành đi ra gặp Giê-su. Khi thấy Ngài, họ nài xin Ngài rời khỏi vùng của họ.

Giê-su đến vùng đất của người Ghê-ra-sa và gặp hai người bị quỷ ám, dữ tợn đến nỗi không ai dám đi ngang qua đường ấy. Họ sống giữa các mồ mả, cho thấy công việc của ma quỷ là phá hoại, cô lập và gắn liền với sự chết. Các quỷ lập tức nhận biết Giê-su và gọi Ngài là “Giê-su, Con Đức Chúa Trời,” cho thấy thế giới thuộc linh biết thẩm quyền của Ngài ngay cả khi nhiều người không nhận ra. Chúng hỏi Ngài có đến để hành hạ chúng “trước thời điểm” hay không, bày tỏ rằng chúng biết có một sự phán xét cuối cùng đã được định cho chúng. Trong Lu-ca 8:31, các quỷ sợ bị sai xuống vực sâu, là nơi giam giữ, nên chúng nài xin được nhập vào bầy heo. Giê-su cho phép điều đó chỉ bằng một lời: “Hãy đi,” và các quỷ khiến bầy heo lao mạnh xuống biển. Điều này cho thấy cả bản chất hủy phá của ma quỷ lẫn thẩm quyền tuyệt đối của Giê-su trên chúng. Đáng buồn thay, khi dân chúng nghe chuyện đã xảy ra, họ quan tâm đến sự mất mát của bầy heo hơn là sự giải cứu của hai người, và họ nài xin Giê-su rời khỏi vùng của họ. Phân đoạn này dạy rằng Đấng Christ có quyền năng trên vương quốc của Sa-tan, nhưng cũng cảnh báo rằng con người có thể chối bỏ Giê-su khi sự hiện diện của Ngài đe dọa lợi ích vật chất hoặc lối sống tiện nghi của họ.

bottom of page