top of page

Phi-lê-môn 1

Phi-lê-môn là một sách độc đáo trong Tân Ước vì đây là bức thư cá nhân của Phao-lô gửi cho Phi-lê-môn, một Cơ Đốc nhân giàu có và là người lãnh đạo Hội Thánh tại Cô-lô-se. Bức thư ngắn này tập trung vào sự tha thứ, sự hòa giải, và nguyên tắc Cơ Đốc rằng tất cả người tin Chúa đều là anh chị em trong Đấng Christ, bất kể địa vị xã hội. Phao-lô viết thay cho Ô-nê-sim, một người đầy tớ đã bỏ trốn và sau đó trở thành Cơ Đốc nhân khi ở với Phao-lô. Phao-lô gửi Ô-nê-sim trở về với Phi-lê-môn và kêu gọi Phi-lê-môn không chỉ tha thứ cho ông, nhưng còn tiếp nhận ông như một người anh em yêu dấu trong Chúa.

Phi-lê-môn 1:1-10
1 Phao-lô, tù nhân của Đấng Christ Giê-su, và Ti-mô-thê, anh em chúng ta, gửi Phi-lê-môn, người bạn yêu dấu và bạn đồng công của chúng tôi,
2 cùng Áp-bi, người chị em yêu dấu, A-chíp, người bạn chiến đấu của chúng tôi, và Hội Thánh nhóm tại nhà anh:
3 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em.
4 Tôi luôn cảm tạ Đức Chúa Trời của tôi, mỗi khi nhớ đến anh trong lời cầu nguyện,
5 vì tôi nghe về tình yêu thương và đức tin của anh đối với Chúa Giê-su và đối với tất cả các thánh đồ.
6 Tôi cầu xin rằng sự thông công trong đức tin của anh sẽ trở nên hiệu quả, nhờ nhận biết mọi điều tốt lành đang có trong anh em bởi Đấng Christ Giê-su.
7 Vì tình yêu thương của anh đã đem lại cho tôi nhiều niềm vui và sự an ủi, bởi lòng của các thánh đồ đã được làm tươi mới nhờ anh, hỡi anh em.
8 Vì vậy, dù trong Đấng Christ tôi có thể mạnh dạn truyền cho anh điều phải làm,
9 nhưng vì tình yêu thương, tôi muốn nài xin anh hơn — tôi là Phao-lô, người đã già, và nay cũng là tù nhân của Đấng Christ Giê-su.
10 Tôi nài xin anh cho con tôi là Ô-nê-sim, người tôi đã sinh ra trong xiềng xích.

Phao-lô bắt đầu bằng cách viết cho Phi-lê-môn, Áp-bi, A-chíp, và Hội Thánh nhóm tại nhà Phi-lê-môn. Ông cảm tạ Đức Chúa Trời vì tình yêu thương và đức tin của Phi-lê-môn đối với Chúa Giê-su và các tín hữu. Lòng nhân từ của Phi-lê-môn đã làm tươi mới và khích lệ lòng các thánh đồ, đem lại cho Phao-lô niềm vui và sự an ủi. Sau phần mở đầu ấm áp này, Phao-lô bắt đầu đưa ra lời thỉnh cầu cho Ô-nê-sim, người mà ông đã dẫn đến với Đấng Christ khi đang ở trong tù. Dù Phao-lô có thẩm quyền của một sứ đồ và có thể truyền cho Phi-lê-môn làm điều đúng, ông chọn cách nài xin bằng tình yêu thương. Điều này cho thấy cách tiếp cận mềm mại và đầy tình nghĩa của Phao-lô. Ông muốn phản ứng của Phi-lê-môn đến từ tình yêu thương Cơ Đốc, chứ không phải từ sự ép buộc.

Phi-lê-môn 1:11-16
11 Trước kia người ấy không ích lợi cho anh, nhưng nay lại hữu ích cho cả anh lẫn tôi.
12 Tôi gửi người ấy trở về với anh, như gửi chính tấm lòng của tôi.
13 Tôi đã muốn giữ người ấy ở lại với tôi, để thay anh phục vụ tôi trong xiềng xích vì Tin Lành.
14 Nhưng tôi không muốn làm điều gì nếu không có sự đồng ý của anh, để việc lành của anh không phải do ép buộc, nhưng do tự nguyện.
15 Có lẽ người ấy đã xa anh trong một thời gian, để anh nhận lại người ấy mãi mãi,
16 không còn chỉ như một đầy tớ, nhưng hơn cả đầy tớ — là một người anh em yêu dấu, đặc biệt đối với tôi, huống chi đối với anh, cả trong xác thịt lẫn trong Chúa.

Phao-lô giải thích rằng Ô-nê-sim trước kia “không ích lợi” cho Phi-lê-môn, nhưng nay ông đã trở nên “hữu ích” cho cả Phi-lê-môn lẫn Phao-lô. Đây là cách chơi chữ với tên Ô-nê-sim, có nghĩa là “hữu ích.” Trước khi được biến đổi, Ô-nê-sim đã thất bại trong mối quan hệ với Phi-lê-môn, nhưng nay Tin Lành đã thay đổi ông. Phao-lô gửi ông trở về và gọi ông là “chính tấm lòng của tôi,” cho thấy Ô-nê-sim đã trở nên thân quý đối với Phao-lô như thế nào. Phao-lô muốn giữ Ô-nê-sim ở lại với mình để giúp ông trong lúc bị tù, nhưng ông không muốn hành động nếu không có sự đồng ý của Phi-lê-môn. Ông muốn việc lành của Phi-lê-môn phải đến từ sự tự nguyện, chứ không phải bị ép buộc. Phao-lô cũng gợi ý rằng Đức Chúa Trời có thể đã hành động qua sự rời đi tạm thời của Ô-nê-sim, để Phi-lê-môn có thể nhận lại ông mãi mãi, không chỉ như một đầy tớ, nhưng như một người anh em yêu dấu trong Đấng Christ. Điều này cho thấy Tin Lành biến đổi các mối quan hệ và nâng người tin Chúa vượt lên trên địa vị xã hội thông thường để bước vào tình anh em thuộc linh chân thật.

Phi-lê-môn 1:17-25
17 Vậy, nếu anh xem tôi là bạn đồng công, hãy tiếp nhận người ấy như tiếp nhận chính tôi.
18 Nếu người ấy đã làm thiệt hại anh điều gì hoặc còn mắc nợ anh, hãy tính điều đó cho tôi.
19 Chính tôi, Phao-lô, viết điều này bằng tay mình: tôi sẽ trả. Nhưng tôi không cần nói rằng anh còn mắc nợ tôi chính bản thân anh nữa.
20 Vâng, hỡi anh em, xin cho tôi được vui mừng nơi anh trong Chúa; hãy làm tươi mới lòng tôi trong Đấng Christ.
21 Vì tin chắc nơi sự vâng phục của anh, tôi viết cho anh, biết rằng anh sẽ làm còn hơn điều tôi nói.
22 Đồng thời, xin chuẩn bị cho tôi một phòng khách, vì tôi hy vọng rằng nhờ lời cầu nguyện của anh em, tôi sẽ được trở về với anh em.
23 Ê-pháp-ra, bạn tù của tôi trong Đấng Christ Giê-su, gửi lời chào anh.
24 Mác, A-ri-tạc, Đê-ma, và Lu-ca, là những bạn đồng công của tôi, cũng gửi lời chào.
25 Nguyện ân điển của Chúa Giê-su Christ ở với tâm linh anh em.

Phao-lô giờ đây xin Phi-lê-môn tiếp nhận Ô-nê-sim như tiếp nhận chính Phao-lô. Ông thậm chí còn đề nghị trả lại bất cứ điều gì Ô-nê-sim có thể đã mắc nợ, đồng thời nhẹ nhàng nhắc Phi-lê-môn rằng chính ông cũng mắc nợ Phao-lô đời sống thuộc linh của mình. Lời thỉnh cầu của Phao-lô đầy sự khôn ngoan, tình yêu thương, và khiêm nhường. Ông không phủ nhận điều sai trái có thể đã xảy ra, nhưng kêu gọi Phi-lê-môn đáp lại bằng sự tha thứ và ân điển Cơ Đốc. Phao-lô tin chắc rằng Phi-lê-môn sẽ làm còn hơn điều ông xin, bày tỏ tình yêu thương thật bằng hành động. Ông cũng xin Phi-lê-môn chuẩn bị một phòng khách, vì ông hy vọng rằng nhờ lời cầu nguyện của họ, ông sẽ được thả và có thể đến thăm. Bức thư kết thúc với lời chào từ những người bạn đồng công của Phao-lô và lời chúc phước cuối cùng về ân điển. Phân đoạn này cho thấy quyền năng của Tin Lành trong việc phá bỏ những rào cản xã hội, chữa lành các mối quan hệ đổ vỡ, và dạy người tin Chúa tiếp nhận nhau như gia đình trong Đấng Christ.

bottom of page