top of page

Phi-líp 1

Phi-líp 1 là một lá thư do sứ đồ Phao-lô viết cho các tín hữu tại thành Phi-líp khi ông đang bị tù. Chương này nhấn mạnh đến sự vui mừng, sự thông công, sự hiệp một, và sự trung tín trong Đấng Christ, ngay cả giữa sự đau khổ. Phao-lô cảm tạ Đức Chúa Trời vì người Phi-líp đã cùng dự phần trong công việc Tin Lành, và ông giải thích rằng sự tù đày của ông thật ra đã giúp Tin Lành được lan rộng hơn. Thay vì xem sự đau khổ là thất bại, Phao-lô xem đó là cơ hội để Đấng Christ được rao giảng và được tôn vinh.

Phi-líp 1:1-2
1 Phao-lô và Ti-mô-thê, những đầy tớ của Giê-su Christ, kính gửi tất cả các thánh đồ trong Đấng Christ Giê-su tại thành Phi-líp, cùng các giám mục và chấp sự.
2 Nguyện xin ân điển và sự bình an từ Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và từ Chúa Giê-su Christ ở cùng anh em.

Phân đoạn này giới thiệu Phao-lô và Ti-mô-thê là những đầy tớ của Giê-su Christ, nghĩa là họ thuộc về Đấng Christ và sống để phục vụ Ngài. Phao-lô viết cho tất cả các thánh đồ tại Phi-líp, bao gồm cả các giám mục và chấp sự, cho thấy toàn thể hội thánh đều được kể đến. Ông chào thăm họ bằng ân điển và sự bình an đến từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Chúa Giê-su Christ. Ân điển là ơn huệ không xứng đáng mà Đức Chúa Trời ban cho, còn sự bình an là kết quả của việc được hòa thuận lại với Đức Chúa Trời qua Đấng Christ. Lời chào này cho thấy phước hạnh thuộc linh đến từ Cha qua Con Ngài, và Cha cùng Con làm việc với nhau để ban ân điển, sự bình an, và phước lành cho các tín hữu.

Phi-líp 1:3-8
3 Mỗi khi nhớ đến anh em, tôi cảm tạ Đức Chúa Trời của tôi.
4 Trong mọi lời cầu nguyện của tôi, tôi luôn cầu xin cho tất cả anh em với lòng vui mừng,
5 vì anh em đã cùng dự phần trong Tin Lành từ ngày đầu tiên cho đến nay.
6 Tôi tin chắc điều này: Đấng đã bắt đầu làm công việc tốt lành trong anh em sẽ tiếp tục hoàn thành công việc ấy cho đến ngày của Giê-su Christ.
7 Tôi nghĩ như vậy về tất cả anh em là điều phải lẽ, vì anh em ở trong lòng tôi. Dù tôi đang bị xiềng xích, hay đang bênh vực và xác nhận Tin Lành, tất cả anh em đều cùng dự phần ân điển với tôi.
8 Đức Chúa Trời làm chứng cho tôi rằng tôi rất nhớ tất cả anh em bằng tình yêu thương tha thiết của Giê-su Christ.

Phao-lô cảm tạ Đức Chúa Trời mỗi khi nhớ đến các tín hữu Phi-líp, vì họ đã thông công trong Tin Lành từ ban đầu. Sự thông công của họ không chỉ là tình bạn, nhưng là sự hợp tác trong việc ủng hộ và truyền bá sứ điệp về Đấng Christ. Phao-lô tin chắc rằng Đức Chúa Trời, Đấng đã bắt đầu làm việc lành trong họ, sẽ tiếp tục hoàn thành công việc đó cho đến ngày của Giê-su Christ. Điều này cho thấy sự tăng trưởng thuộc linh là công việc của Đức Chúa Trời, nhưng các tín hữu cũng phải tiếp tục tin cậy Ngài và hợp tác với ân điển của Ngài. Tình cảm sâu đậm của Phao-lô dành cho họ cho thấy mối liên kết gần gũi mà họ có trong Đấng Christ, đặc biệt qua chức vụ Tin Lành và sự chịu khổ.

Phi-líp 1:9-11
9 Tôi cầu nguyện rằng tình yêu thương của anh em ngày càng gia tăng hơn nữa trong sự hiểu biết và mọi sự phân biệt,
10 để anh em có thể nhận biết những điều tốt đẹp hơn, sống chân thật và không vấp phạm cho đến ngày của Đấng Christ,
11 được đầy dẫy bông trái của sự công bình bởi Giê-su Christ, để Đức Chúa Trời được vinh hiển và ngợi khen.

Phao-lô cầu nguyện để tình yêu thương của người Phi-líp ngày càng gia tăng, nhưng phải gia tăng trong sự hiểu biết và sự phân biệt. Tình yêu Cơ Đốc không phải là cảm xúc mù quáng; nó phải được hướng dẫn bởi lẽ thật và sự khôn ngoan. Phao-lô muốn họ biết chọn những điều tốt đẹp hơn, sống chân thật, và không vấp phạm cho đến ngày của Đấng Christ. Ông cũng cầu nguyện để họ được đầy dẫy bông trái của sự công bình qua Giê-su Christ. Điều này có nghĩa là sự công bình thật đến từ Đấng Christ làm việc trong người tin, chứ không đến từ sức riêng của con người. Mục đích của sự tăng trưởng này là để đem lại vinh hiển và sự ngợi khen cho Đức Chúa Trời.

Phi-líp 1:12-14
12 Thưa anh em, tôi muốn anh em biết rằng những điều xảy đến cho tôi thật ra đã giúp Tin Lành được tiến triển hơn.
13 Vì vậy, cả đội lính canh trong dinh và mọi người khác đều biết rõ rằng tôi bị xiềng xích là vì Đấng Christ.
14 Phần lớn anh em trong Chúa, nhờ xiềng xích của tôi mà thêm lòng tin cậy, càng mạnh dạn rao truyền lời Chúa không chút sợ hãi.

Phao-lô giải thích rằng sự tù đày của ông không làm Tin Lành bị ngăn trở, nhưng thật ra đã giúp Tin Lành được lan rộng hơn. Xiềng xích của ông trở thành một lời chứng, ngay cả đối với lính canh trong dinh, cho thấy ông đang chịu khổ vì Đấng Christ. Thay vì làm các tín hữu khác nản lòng, sự can đảm của Phao-lô khiến họ càng mạnh dạn hơn để rao truyền lời Chúa mà không sợ hãi. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời có thể dùng sự đau khổ, sự bắt bớ, và những hoàn cảnh khó khăn để thúc đẩy sứ điệp của Ngài. Giống như Đa-ni-ên trong hang sư tử hoặc Ê-tiên trong sự tử đạo, sự trung tín của Phao-lô trở thành một lời chứng làm mạnh mẽ người khác.

Phi-líp 1:15-18
15 Thật có một số người rao giảng Đấng Christ vì lòng ganh tị và tranh cạnh, nhưng cũng có những người rao giảng bởi thiện ý.
16 Những người trước rao giảng Đấng Christ vì tham vọng ích kỷ, không thành thật, tưởng rằng sẽ làm cho xiềng xích của tôi thêm nặng nề.
17 Nhưng những người sau rao giảng bởi tình yêu thương, vì biết rằng tôi được đặt để để bênh vực Tin Lành.
18 Vậy thì sao? Dù bằng cách nào, dầu giả vờ hay chân thật, Đấng Christ vẫn được rao giảng; vì điều đó tôi vui mừng, và sẽ tiếp tục vui mừng.

Phao-lô thừa nhận rằng có người rao giảng Đấng Christ vì tình yêu và lòng tốt, nhưng cũng có người rao giảng vì sự ganh tị, tranh cạnh, và tham vọng ích kỷ, với ý muốn làm cho sự đau khổ của ông nặng thêm. Tuy vậy, Phao-lô vẫn vui mừng vì Đấng Christ vẫn được rao giảng. Niềm vui của ông dựa trên sự thật rằng sứ điệp Tin Lành chân thật đang được công bố, dù một số người có động cơ sai trái. Điều này không có nghĩa là Phao-lô chấp nhận sự dạy dỗ sai lạc, vì ông đã mạnh mẽ chống lại một Tin Lành bị bóp méo trong thư Ga-la-ti. Ở đây, sứ điệp là đúng, nhưng động cơ là sai. Phân đoạn này dạy rằng động cơ là quan trọng, nhưng lẽ thật của Tin Lành phải luôn là trung tâm.

Phi-líp 1:19-20
19 Vì tôi biết rằng điều này sẽ đem lại sự giải cứu cho tôi, nhờ lời cầu nguyện của anh em và sự cung ứng của Thần Linh của Giê-su Christ.
20 Đó là điều tôi hết lòng mong đợi và hy vọng: tôi sẽ không hổ thẹn trong bất cứ điều gì, nhưng luôn luôn mạnh dạn, để bây giờ cũng như mọi khi, Đấng Christ được tôn cao trong thân thể tôi, dù bởi sự sống hay bởi sự chết.

Phao-lô tin chắc rằng Đức Chúa Trời sẽ hành động qua hoàn cảnh của ông để đem đến sự giải cứu, dù đó là được thả ra, được thêm sức để tiếp tục chịu đựng, hay cuối cùng là sự cứu rỗi trọn vẹn trong vương quốc của Đức Chúa Trời. Ông biết rằng lời cầu nguyện của các tín hữu và sự cung ứng của Thần Linh của Giê-su Christ sẽ thêm sức cho ông. Ước ao chính của Phao-lô không chỉ là thoát khỏi đau khổ, nhưng là vẫn mạnh dạn và trung tín để Đấng Christ được tôn cao trong thân thể ông. Dù sống hay chết, mục tiêu của ông là Đấng Christ được tôn kính qua đời sống ông. Điều này cho thấy đức tin sâu sắc của Phao-lô và sự tập trung của ông vào mục đích của Đức Chúa Trời hơn là những kết quả thuộc về đời này.

Phi-líp 1:21-26
21 Vì đối với tôi, sống là Đấng Christ, còn chết là lợi.
22 Nhưng nếu tôi còn sống trong thân xác này, điều đó có nghĩa là công việc của tôi sẽ tiếp tục sinh kết quả. Vậy tôi nên chọn điều nào, tôi không biết.
23 Tôi bị giằng co giữa hai điều: tôi ao ước được ra đi để ở với Đấng Christ, vì điều đó tốt hơn rất nhiều;
24 nhưng vì anh em, tôi còn ở lại trong thân xác là điều cần thiết hơn.
25 Vì tin chắc điều này, tôi biết mình sẽ còn ở lại và tiếp tục ở với tất cả anh em, để giúp anh em tiến bộ và vui mừng trong đức tin,
26 hầu cho khi tôi lại đến với anh em, niềm vui mừng của anh em trong Giê-su Christ sẽ càng dư dật hơn vì tôi.

Phao-lô giải thích rằng đối với ông, “sống là Đấng Christ, và chết là lợi.” Nếu ông tiếp tục sống, đời sống của ông sẽ đem lại kết quả trong công việc phục vụ Đấng Christ và hội thánh. Nếu ông chết, ông trông mong được ở với Đấng Christ, điều mà ông xem là tốt hơn nhiều. Tuy nhiên, Phao-lô cũng biết rằng việc ông còn sống là cần thiết hơn cho các tín hữu, vì họ vẫn cần sự hướng dẫn và khích lệ của ông. Phân đoạn này cho thấy tấm lòng không ích kỷ của Phao-lô. Ông không chỉ nghĩ đến ước muốn riêng của mình, nhưng nghĩ đến điều gì sẽ giúp hội thánh tăng trưởng trong đức tin và niềm vui. Ông tin cậy thời điểm của Đức Chúa Trời cho đời sống mình.

Phi-líp 1:27-30
27 Chỉ hãy sống xứng đáng với Tin Lành của Đấng Christ, để dù tôi đến gặp anh em hay vắng mặt, tôi cũng nghe biết rằng anh em đứng vững trong một Thần Linh, đồng lòng cùng nhau chiến đấu cho đức tin của Tin Lành,
28 và không hề sợ hãi những người chống đối. Đối với họ, đó là bằng chứng về sự hư mất; nhưng đối với anh em, đó là bằng chứng về sự cứu rỗi, và điều ấy đến từ Đức Chúa Trời.
29 Vì anh em đã được ban cho đặc ân vì Đấng Christ, không những chỉ tin nơi Ngài, mà còn chịu khổ vì Ngài nữa,
30 vì anh em đang trải qua cùng một cuộc chiến mà trước đây anh em đã thấy nơi tôi, và hiện nay đang nghe nói vẫn còn nơi tôi.

Phao-lô khuyên người Phi-líp hãy sống xứng đáng với Tin Lành của Đấng Christ. Điều này có nghĩa là cách sống của họ phải phù hợp với sứ điệp mà họ tin. Ông muốn họ đứng vững trong một Thần Linh, đồng lòng cùng nhau chiến đấu cho đức tin của Tin Lành, và không sợ hãi trước những người chống đối. Sự can đảm của họ trong đau khổ là dấu hiệu cho thấy họ thuộc về Đức Chúa Trời, trong khi sự chống đối của kẻ thù cho thấy họ đang từ chối lẽ thật. Phao-lô nhắc họ rằng các tín hữu không chỉ được kêu gọi để tin nơi Đấng Christ, nhưng cũng được kêu gọi để chịu khổ vì Ngài. Phân đoạn này dạy rằng đời sống Cơ Đốc bao gồm đức tin, sự hiệp một, lòng can đảm, và sự bền đỗ, ngay cả khi việc theo Đấng Christ đem đến khó khăn.

bottom of page