top of page

Phi-líp 2

Phi-líp 2 tập trung vào sự khiêm nhường, sự hiệp một, và tinh thần phục vụ không ích kỷ giữa các tín hữu. Phao-lô chỉ về Giê-su Christ như gương mẫu lớn nhất của sự khiêm nhường, vì Ngài không sống cho chính mình, nhưng đã hạ mình, trở nên đầy tớ, và vâng phục Cha cho đến chết trên thập tự giá. Chương này dạy các tín hữu phải có cùng một tâm trí như Đấng Christ, biết quan tâm đến nhau, sống không than phiền, và chiếu sáng như những ánh sáng giữa thế gian. Phao-lô cũng đưa ra những gương phục vụ trung tín qua Ti-mô-thê và Ê-ba-phô-đích, cho thấy tình yêu thương và sự hy sinh thật của Cơ Đốc nhân trong đời sống thực tế.

Phi-líp 2:1-4
1 Vậy, nếu trong Đấng Christ có sự khích lệ nào, nếu có sự an ủi nào từ tình yêu thương, nếu có sự thông công nào của Thần Linh, nếu có lòng trìu mến và thương xót nào,
2 thì hãy làm cho niềm vui của tôi được trọn vẹn bằng cách có cùng một tâm trí, cùng một tình yêu thương, hiệp một lòng và cùng một ý hướng.
3 Đừng làm điều gì vì tham vọng ích kỷ hay kiêu ngạo, nhưng hãy khiêm nhường, xem người khác cao trọng hơn mình.
4 Mỗi người đừng chỉ chăm lo lợi ích riêng của mình, nhưng cũng hãy quan tâm đến lợi ích của người khác.

Phân đoạn này kêu gọi các tín hữu sống trong sự hiệp một, khiêm nhường, và tình yêu thương không ích kỷ. Phao-lô nhắc họ về sự khích lệ họ có trong Đấng Christ, sự an ủi từ tình yêu thương của Ngài, sự thông công của Thần Linh, và lòng thương xót họ đã nhận từ Đức Chúa Trời. Vì những phước lành này, họ phải có cùng một tâm trí, cùng một tình yêu thương, và cùng một mục đích. Phao-lô cảnh báo chống lại tham vọng ích kỷ và sự kiêu ngạo, vì những điều này gây chia rẽ trong hội thánh. Thay vào đó, các tín hữu phải có lòng khiêm nhường, biết quý trọng người khác và quan tâm đến nhu cầu của họ. Điều này không có nghĩa là chúng ta tự xem mình vô giá trị, nhưng là chọn không đặt mình cao hơn người khác. Cơ Đốc nhân không chỉ được kêu gọi chăm lo cho lợi ích riêng của mình, nhưng cũng phải quan tâm đến lợi ích của người khác. Điều này phản chiếu tấm lòng của Đấng Christ, Đấng đã sống trong sự khiêm nhường, lòng thương xót, và tình yêu hy sinh.

Phi-líp 2:5-8
5 Hãy có cùng một tâm trí như Đấng Christ Giê-su đã có.
6 Ngài vốn ở trong hình thể của Đức Chúa Trời, nhưng không xem việc ngang bằng với Đức Chúa Trời là điều phải nắm giữ cho riêng mình,
7 trái lại, Ngài đã tự bỏ mình, mang lấy hình thể của một đầy tớ, và trở nên giống như loài người.
8 Khi đã hiện ra như một con người, Ngài hạ mình xuống và vâng phục cho đến chết, thậm chí chết trên thập tự giá.

Phân đoạn này trình bày Đấng Christ là gương mẫu lớn nhất của sự khiêm nhường, tình yêu thương, và sự hy sinh. Phao-lô bảo các tín hữu phải có cùng một tâm trí như Đấng Christ. Dù Giê-su “ở trong hình thể của Đức Chúa Trời,” Ngài không dùng địa vị thiêng liêng của mình cho lợi ích ích kỷ, cũng không bám giữ đặc quyền của mình. Là Con một của Đức Chúa Trời, Ngài dự phần bản tính thiêng liêng của Cha, nhưng Ngài sẵn lòng hạ mình. Ngài “tự bỏ mình,” mang lấy hình thể của một đầy tớ và trở nên giống như loài người. Điều này không có nghĩa là Ngài ngừng là Đấng thiêng liêng, nhưng là Ngài chọn sống trong những giới hạn của nhân tính. Ngài trở nên con người thật, kinh nghiệm sự đói khát, mệt mỏi, đau buồn, yếu đuối, và khổ đau. Trên đất, Ngài sống hoàn toàn lệ thuộc vào Cha, không tự mình làm điều gì, nhưng làm những điều Cha giao cho Ngài. Sự khiêm nhường của Ngài đi đến tận thập tự giá, nơi Ngài vâng phục cho đến chết. Thập tự giá là cái chết đau đớn và nhục nhã, nhưng Đấng Christ đã chấp nhận vì chúng ta. Sự đau khổ của Ngài không chỉ là thể xác; Ngài mang lấy gánh nặng khủng khiếp của tội lỗi và cảm nhận sự phân rẽ khỏi Cha mà tội lỗi gây ra. Tiếng kêu của Ngài: “Đức Chúa Trời của Con, Đức Chúa Trời của Con, sao Ngài lìa bỏ Con?” cho thấy nỗi thống khổ sâu xa mà Ngài đã trải qua. Sự hy sinh của Đấng Christ bày tỏ chiều sâu của tình yêu Đức Chúa Trời. Ngài sẵn lòng phó chính mình hoàn toàn để nhân loại được cứu chuộc. Đối với các tín hữu, phân đoạn này kêu gọi chúng ta sống với cùng một tinh thần khiêm nhường, đầu phục, tin cậy, và tình yêu hy sinh.

Phi-líp 2:9-11
9 Vì vậy, Đức Chúa Trời đã tôn Ngài lên rất cao và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh,
10 để khi nghe đến danh Giê-su, mọi đầu gối trên trời, dưới đất, và bên dưới đất đều phải quỳ xuống,
11 và mọi lưỡi đều xưng nhận rằng Giê-su Christ là Chúa, để Đức Chúa Trời là Cha được vinh hiển.

Phân đoạn này cho thấy kết quả của sự khiêm nhường và vâng phục của Đấng Christ. Vì Giê-su đã hạ mình và vâng phục cho đến chết trên thập tự giá, Đức Chúa Trời là Cha đã tôn Ngài lên rất cao và ban cho Ngài danh trên hết mọi danh. Sự tôn cao này không có nghĩa là Giê-su được đặt cao hơn Cha, nhưng là Cha tôn vinh Ngài làm Chúa và Đấng Cứu Rỗi trong kế hoạch cứu chuộc. Danh của Giê-su nay mang sự tôn trọng và thẩm quyền cao nhất, vì Ngài là Đấng qua đó sự cứu rỗi được hoàn thành. Một ngày kia, mọi đầu gối sẽ quỳ trước Ngài, gồm các hữu thể trên trời, loài người dưới đất, và những kẻ bên dưới đất. Điều này có nghĩa là toàn thể tạo vật sẽ nhìn nhận quyền làm Chúa của Ngài. Có người sẽ quỳ trong sự thờ phượng vui mừng và yêu thương, nhưng cũng có người buộc phải thừa nhận thẩm quyền của Ngài trong sự phán xét. Mọi lưỡi sẽ xưng nhận rằng Giê-su Christ là Chúa, nhưng sự xưng nhận này cuối cùng đem vinh hiển về cho Đức Chúa Trời là Cha. Đối với các tín hữu, phân đoạn này kêu gọi chúng ta tự nguyện quỳ phục trước Đấng Christ ngay bây giờ, tôn kính Ngài là Chúa, và sống trong sự đầu phục vui mừng trước chiến thắng và tình yêu của Ngài.

Phi-líp 2:12-13
12 Vậy, hỡi anh em yêu dấu của tôi, như anh em vẫn luôn vâng phục, không chỉ khi tôi có mặt, nhưng bây giờ khi tôi vắng mặt lại càng hơn nữa, hãy thực hiện sự cứu rỗi của mình với lòng kính sợ và run rẩy.
13 Vì chính Đức Chúa Trời là Đấng đang hành động trong anh em, để anh em vừa muốn vừa làm theo ý tốt lành của Ngài.

Phao-lô bảo người Phi-líp phải tiếp tục vâng phục Đức Chúa Trời, không chỉ khi ông ở với họ, nhưng cả khi ông vắng mặt. “Thực hiện sự cứu rỗi của mình với lòng kính sợ và run rẩy” có nghĩa là phải xem đời sống Cơ Đốc cách nghiêm túc, với lòng tôn kính, khiêm nhường, và cẩn thận lệ thuộc vào Đức Chúa Trời. Điều này không có nghĩa là chúng ta kiếm được sự cứu rỗi bằng việc làm riêng của mình. Đúng hơn, các tín hữu phải sống bày tỏ sự cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã ban, để sự cứu rỗi ấy ảnh hưởng đến sự lựa chọn, tính cách, và hành động của họ. Câu 13 cho thấy sự cân bằng: chính Đức Chúa Trời hành động trong người tin, khiến họ vừa muốn vừa làm theo ý tốt lành của Ngài. Điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời ban cả lòng ao ước lẫn năng quyền để vâng phục Ngài. Phần của người tin là đáp lại, đầu phục, tin cậy, và hợp tác với công việc của Đức Chúa Trời. Phân đoạn này cho thấy sự tăng trưởng Cơ Đốc bao gồm cả sự đáp ứng của con người và quyền năng của Đức Chúa Trời, nhưng sức mạnh và sự biến đổi đến từ Đức Chúa Trời.

Phi-líp 2:14-16
14 Hãy làm mọi việc mà không than phiền hay tranh cãi,
15 để anh em trở nên không chỗ trách được và trong sạch, là con cái Đức Chúa Trời không tì vết giữa một thế hệ gian tà và bại hoại; giữa thế hệ ấy, anh em chiếu sáng như những ánh sáng trong thế gian,
16 nắm giữ lời sự sống, để đến ngày của Đấng Christ, tôi có thể vui mừng rằng tôi đã không chạy vô ích, cũng không lao nhọc vô ích.

Phao-lô bảo các tín hữu hãy làm mọi việc mà không than phiền và tranh cãi. Điều này rất quan trọng, vì sự lằm bằm và tranh chấp phá hủy sự hiệp một, làm yếu đức tin, và làm tổn hại lời chứng của hội thánh. Các tín hữu được kêu gọi sống như con cái Đức Chúa Trời giữa một thế gian gian tà và bại hoại. Đời sống của họ phải khác với tinh thần của thế gian, bày tỏ sự thanh sạch, bình an, và trung tín. Phao-lô nói họ phải chiếu sáng như những ánh sáng trong thế gian. Điều này có nghĩa là tính cách, lời nói, và cách sống của họ phải bày tỏ ánh sáng của Đấng Christ cho người khác. Họ cũng phải nắm giữ lời sự sống, nghĩa là phải trung tín với Tin Lành và bám chặt vào lẽ thật của Đức Chúa Trời. Nếu họ làm như vậy, Phao-lô sẽ vui mừng trong ngày của Đấng Christ, biết rằng công lao của ông giữa họ không vô ích.

Phi-líp 2:17-18
17 Nhưng dù tôi có phải bị đổ ra như của lễ quán trên của lễ và sự phục vụ bởi đức tin của anh em, tôi vẫn vui mừng và cùng vui với tất cả anh em.
18 Cũng vậy, anh em hãy vui mừng và cùng vui với tôi.

Phao-lô nói về đời sống của mình như đang “bị đổ ra như của lễ quán.” Hình ảnh này đến từ các của lễ trong Cựu Ước, khi của lễ quán được đổ ra trước mặt Đức Chúa Trời. Phao-lô dùng hình ảnh này để cho thấy ông sẵn lòng dâng trọn đời sống mình trong sự phục vụ Đấng Christ và vì lợi ích của các tín hữu. Ngay cả nếu sự chịu khổ của ông dẫn đến cái chết, ông vẫn vui mừng, vì sự hy sinh của ông liên kết với đức tin và sự tăng trưởng thuộc linh của họ. Ông không muốn họ buồn rầu trong sự tuyệt vọng, nhưng muốn họ cùng chia sẻ niềm vui với ông. Phân đoạn này cho thấy sự phục vụ Cơ Đốc thật có thể bao gồm đau khổ và hy sinh, nhưng vẫn đầy niềm vui khi được làm vì Đấng Christ và để làm mạnh mẽ người khác.

Phi-líp 2:19-24
19 Tôi hy vọng trong Chúa Giê-su sẽ sớm sai Ti-mô-thê đến với anh em, để khi biết tình hình của anh em, tôi cũng được khích lệ.
20 Vì tôi không có ai đồng tâm tình như người, thật lòng chăm lo cho anh em.
21 Vì mọi người đều tìm lợi ích riêng của mình, chứ không tìm những điều thuộc về Giê-su Christ.
22 Nhưng anh em biết phẩm chất đã được chứng nghiệm của Ti-mô-thê: người đã phục vụ với tôi trong Tin Lành như con phục vụ với cha.
23 Vì vậy, tôi hy vọng sẽ sai người đến ngay khi tôi biết rõ việc của tôi sẽ ra sao.
24 Nhưng tôi tin cậy trong Chúa rằng chính tôi cũng sẽ sớm đến với anh em.

Phao-lô nói với người Phi-líp rằng ông hy vọng sẽ sớm sai Ti-mô-thê đến với họ. Ti-mô-thê là một gương mẫu về sự quan tâm Cơ Đốc chân thật, vì ông thật lòng chăm lo cho tình trạng thuộc linh của họ. Phao-lô nói rằng nhiều người tìm lợi ích riêng của mình, nhưng Ti-mô-thê tìm những điều thuộc về Giê-su Christ. Điều này liên kết với lời dạy trước đó về sự khiêm nhường và việc quan tâm đến lợi ích của người khác. Ti-mô-thê có phẩm chất đã được chứng nghiệm và đã phục vụ với Phao-lô trong Tin Lành như con phục vụ với cha. Phao-lô muốn sai ông đến để có thể nghe biết tình hình của người Phi-líp và được khích lệ. Phân đoạn này cho thấy giá trị của những người phục vụ trung tín, biết quan tâm đến hội thánh, phục vụ trong sự khiêm nhường, và đặt những điều thuộc về Đấng Christ cao hơn lợi ích riêng của mình.

Phi-líp 2:25-30
25 Nhưng tôi thấy cần phải sai Ê-ba-phô-đích đến với anh em. Người là anh em, bạn đồng công, và bạn chiến đấu của tôi; cũng là sứ giả của anh em và là người đã phục vụ nhu cầu của tôi.
26 Vì người rất nhớ tất cả anh em và lo buồn vì anh em đã nghe rằng người bị bệnh.
27 Thật vậy, người đã bệnh gần chết; nhưng Đức Chúa Trời đã thương xót người, và không chỉ thương xót người mà còn thương xót tôi nữa, để tôi không phải buồn rầu chồng chất.
28 Vì thế, tôi càng nóng lòng sai người về, để khi gặp lại người, anh em được vui mừng, còn tôi bớt buồn rầu.
29 Vậy hãy tiếp nhận người trong Chúa với tất cả niềm vui, và hãy quý trọng những người như vậy,
30 vì vì công việc của Đấng Christ, người đã gần chết, không kể mạng sống mình, để bù đắp điều còn thiếu trong sự phục vụ của anh em đối với tôi.

Phao-lô cũng nói về Ê-ba-phô-đích, gọi ông là anh em, bạn đồng công, bạn chiến đấu, và sứ giả của người Phi-líp. Ê-ba-phô-đích đã trung tín phục vụ Phao-lô và gần như đã chết vì công việc của Đấng Christ. Ông bị bệnh rất nặng, nhưng Đức Chúa Trời đã thương xót và giữ mạng sống ông. Phao-lô sai ông trở về với người Phi-líp để họ được vui mừng và được an ủi. Ông bảo họ hãy tiếp nhận Ê-ba-phô-đích với niềm vui và hãy quý trọng những người như vậy. Ê-ba-phô-đích là một gương mẫu khác về sự phục vụ không ích kỷ. Ông không đặt sự an toàn của mình lên trước, nhưng đã liều mạng để phục vụ Đấng Christ và giúp Phao-lô. Phân đoạn này nhắc các tín hữu phải biết quý trọng những đầy tớ trung tín hy sinh cho công việc của Đức Chúa Trời, và phải sống với cùng một tinh thần yêu thương, can đảm, và tận hiến.

bottom of page