
Phi-líp 3
Phi-líp 3 cho thấy hành trình cá nhân của Phao-lô và sự trưởng thành thuộc linh mà ông muốn các tín hữu tại Phi-líp có được. Trong chương này, Phao-lô chỉ ra sự khác biệt giữa việc tin cậy nơi tôn giáo bề ngoài và việc hoàn toàn tin cậy nơi Đấng Christ. Ông giải thích rằng sự công bình không đến từ phép cắt bì, nguồn gốc Do Thái, việc giữ luật pháp, hay thành tựu của con người, nhưng đến bởi đức tin nơi Giê-su Christ. Phao-lô dùng chính đời sống mình làm gương: trước đây ông từng rất tự tin nơi thân thế Do Thái và lòng sốt sắng tôn giáo của mình, nhưng sau khi biết Đấng Christ, ông xem tất cả những điều đó là mất mát. Chương này khích lệ các tín hữu bỏ lại sự tin cậy nơi xác thịt, chuyên tâm và bền bỉ theo đuổi Đấng Christ, và sống với nhận thức rằng quyền công dân thật của họ ở trên trời.
Phi-líp 3:1-3
1 Sau cùng, thưa anh em của tôi, hãy vui mừng trong Chúa. Việc tôi viết lại những điều này cho anh em không phải là phiền hà cho tôi, nhưng là điều an toàn cho anh em.
2 Hãy coi chừng loài chó, coi chừng những kẻ làm điều ác, coi chừng những kẻ cắt xẻo thân thể!
3 Vì chúng ta mới là người được cắt bì thật, là những người thờ phượng Đức Chúa Trời trong Thần Linh, vui mừng trong Đấng Christ Giê-su, và không đặt lòng tin cậy nơi xác thịt.
Phao-lô bắt đầu bằng cách bảo người Phi-líp hãy vui mừng trong Chúa. Niềm vui của họ không nên dựa trên hoàn cảnh bên ngoài, địa vị tôn giáo, hay thành tựu của con người, nhưng phải đặt nơi chính Đấng Christ. Sau đó, Phao-lô cảnh báo mạnh mẽ về những người theo Do Thái giáo, là những người dạy rằng phép cắt bì và các tập tục Do Thái là cần thiết để được cứu. Ông gọi sự dạy dỗ của họ là nguy hiểm vì nó chuyển sự tin cậy của con người khỏi Đấng Christ sang xác thịt. Phao-lô giải thích rằng những tín hữu thật mới là người được cắt bì thật, không phải vì một dấu hiệu bên ngoài trên thân thể, nhưng vì họ thờ phượng Đức Chúa Trời trong Thần Linh, vui mừng trong Đấng Christ Giê-su, và không đặt lòng tin cậy nơi xác thịt. Điều này có nghĩa là đức tin thật không dựa trên danh phận tôn giáo bề ngoài, nghi lễ, hay nỗ lực của con người, nhưng dựa trên mối quan hệ sống động với Đức Chúa Trời qua Đấng Christ.
Phi-líp 3:4-10
4 Dù vậy, chính tôi cũng có lý do để tin cậy nơi xác thịt. Nếu có ai khác nghĩ rằng mình có thể tin cậy nơi xác thịt, thì tôi còn có lý do hơn nữa:
5 tôi được cắt bì vào ngày thứ tám, thuộc dòng dõi Y-sơ-ra-ên, thuộc chi phái Bên-gia-min, là người Hê-bơ-rơ chính gốc; về luật pháp, tôi là người Pha-ri-si;
6 về lòng sốt sắng, tôi đã bắt bớ hội thánh; về sự công bình theo luật pháp, tôi không chỗ trách được.
7 Nhưng những điều trước kia là lợi cho tôi, thì nay vì Đấng Christ, tôi xem là mất mát.
8 Thật vậy, tôi cũng xem mọi sự là mất mát vì sự cao quý tuyệt vời của việc biết Đấng Christ Giê-su, Chúa tôi. Vì Ngài, tôi đã chịu mất tất cả và xem mọi sự như rác rưởi, để tôi được Đấng Christ,
9 và được tìm thấy ở trong Ngài, không có sự công bình riêng của tôi đến từ luật pháp, nhưng có sự công bình bởi đức tin nơi Đấng Christ, tức là sự công bình đến từ Đức Chúa Trời bởi đức tin;
10 để tôi được biết Ngài, quyền năng của sự sống lại của Ngài, sự thông công trong những đau khổ của Ngài, và được trở nên giống như Ngài trong sự chết của Ngài.
Phao-lô dùng chính đời sống mình làm gương. Nếu có ai có thể khoe khoang về nguồn gốc tôn giáo hay những điều kiện bên ngoài, thì Phao-lô có thể khoe nhiều hơn. Ông được cắt bì theo luật pháp, sinh ra trong dân Y-sơ-ra-ên, thuộc chi phái Bên-gia-min, là người Hê-bơ-rơ chính gốc, và là một người Pha-ri-si rất sốt sắng. Theo sự giữ luật bên ngoài, ông dường như không chỗ trách được. Nhưng sau khi gặp Đấng Christ, Phao-lô thấy rằng những điều đó không thể cứu ông hay làm cho ông được công bình trước mặt Đức Chúa Trời. Những điều trước kia ông xem là lợi, nay ông xem là mất mát vì Đấng Christ. Thật vậy, ông xem mọi sự như rác rưởi khi so với sự cao quý tuyệt vời của việc biết Đấng Christ Giê-su là Chúa mình. Ước ao của Phao-lô không phải là đứng trước mặt Đức Chúa Trời với sự công bình riêng đến từ luật pháp, nhưng là được tìm thấy trong Đấng Christ, có sự công bình đến từ Đức Chúa Trời bởi đức tin. Mục tiêu lớn nhất của ông là biết Đấng Christ cách cá nhân, kinh nghiệm quyền năng của sự sống lại Ngài, dự phần trong sự đau khổ của Ngài, và được trở nên giống như Ngài trong sự chết. Điều này cho thấy Cơ Đốc giáo thật không chỉ là sự thể hiện tôn giáo bên ngoài, nhưng là sự hiệp một sâu sắc với Đấng Christ, nơi sự sống, sự công bình, và quyền năng của Ngài trở thành niềm hy vọng của người tin.
Phi-líp 3:11-14
11 để bằng mọi cách, tôi có thể đạt đến sự sống lại từ trong kẻ chết.
12 Không phải tôi đã đạt được rồi, hay đã trở nên trọn vẹn rồi; nhưng tôi cứ tiếp tục tiến tới, để nắm lấy điều mà vì đó Đấng Christ Giê-su đã nắm lấy tôi.
13 Thưa anh em, tôi không nghĩ rằng mình đã nắm lấy được rồi; nhưng tôi làm một điều: quên những điều ở phía sau và vươn tới những điều ở phía trước,
14 tôi nhắm mục tiêu mà chạy, để nhận giải thưởng của sự kêu gọi từ trên cao của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su.
Phao-lô giải thích rằng ông vẫn đang tiến tới trong hành trình Cơ Đốc của mình. Ông không cho rằng mình đã đạt đến sự trọn vẹn hay đã hoàn toàn đạt được niềm hy vọng cuối cùng về sự sống lại, nhưng ông tiếp tục theo đuổi mục đích mà vì đó Đấng Christ đã nắm lấy ông. Điều này cho thấy sự khiêm nhường, vì ngay cả Phao-lô cũng biết mình vẫn cần tiếp tục tăng trưởng. Ông tập trung vào một điều chính: quên những điều ở phía sau và vươn tới những điều ở phía trước. Điều này bao gồm việc bỏ lại cả những thành tựu quá khứ có thể khiến ông kiêu ngạo, lẫn những thất bại quá khứ có thể làm ông nản lòng. Thay vì sống trong quá khứ, Phao-lô hướng mắt về mục tiêu — sự kêu gọi từ trên cao của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su. Phân đoạn này dạy rằng đời sống Cơ Đốc đòi hỏi sự bền bỉ, sự tập trung, và sự lệ thuộc liên tục vào Đấng Christ khi chúng ta tiến về phần thưởng cuối cùng là sự sống đời đời với Ngài.
Phi-líp 3:15-16
15 Vậy, tất cả chúng ta là những người trưởng thành hãy có tâm trí như vậy. Nếu trong điều gì anh em có suy nghĩ khác, Đức Chúa Trời cũng sẽ bày tỏ điều đó cho anh em.
16 Dù vậy, chúng ta đã đạt đến mức nào thì hãy bước đi theo mức ấy, cùng một nguyên tắc và cùng một tâm trí.
Phao-lô kêu gọi những tín hữu trưởng thành hãy có cùng một tâm trí mà ông vừa mô tả: không tin cậy nơi xác thịt, không quay lại với những thành tựu quá khứ, nhưng tiếp tục tiến tới để biết Đấng Christ sâu nhiệm hơn. Sự trưởng thành thuộc linh không có nghĩa là nghĩ rằng mình đã đạt đến sự trọn vẹn; nhưng là nhận biết rằng mình vẫn cần tiếp tục tăng trưởng trong Đấng Christ. Phao-lô cũng hiểu rằng không phải ai cũng thấy mọi điều cách rõ ràng ngay lập tức, nên ông tin rằng Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ lẽ thật cho họ đúng lúc. Điều này cho thấy sự kiên nhẫn và khiêm nhường khi đối xử với những tín hữu vẫn đang tăng trưởng. Đồng thời, Phao-lô khích lệ họ hãy bước đi theo ánh sáng và sự tiến bộ mà họ đã có. Họ không nên lùi lại hay trở nên bất cẩn, nhưng phải tiếp tục trung tín trong lẽ thật mà họ đã nhận. Phân đoạn này dạy rằng các tín hữu phải cùng nhau tăng trưởng trong sự hiệp một, bền vững, và cùng có ước ao theo Đấng Christ cách trọn vẹn hơn.
Phi-líp 3:17-21
17 Thưa anh em, hãy cùng nhau noi gương tôi, và hãy chú ý đến những người sống theo mẫu mực mà anh em thấy nơi chúng tôi.
18 Vì có nhiều người sống như kẻ thù của thập tự giá Đấng Christ; tôi đã nhiều lần nói với anh em về họ, và bây giờ tôi lại nói trong nước mắt.
19 Kết cuộc của họ là sự hủy diệt; thần của họ là cái bụng, vinh quang của họ là điều đáng xấu hổ, và tâm trí họ đặt vào những điều thuộc về đất.
20 Nhưng quyền công dân của chúng ta ở trên trời, từ đó chúng ta cũng trông đợi Đấng Cứu Rỗi là Chúa Giê-su Christ.
21 Ngài sẽ biến đổi thân thể thấp hèn của chúng ta để trở nên giống như thân thể vinh hiển của Ngài, bởi quyền năng khiến Ngài có thể đặt mọi sự quy phục dưới quyền mình.
Phao-lô khích lệ các tín hữu noi theo gương của ông và chú ý đến những người sống trung tín theo mẫu mực của Đấng Christ. Ông không khoe khoang về chính mình, nhưng đang chỉ cho họ thấy một đời sống đặt trung tâm nơi Đấng Christ, đức tin, sự khiêm nhường, và niềm hy vọng trên trời. Sau đó, Phao-lô cảnh báo trong nước mắt rằng có nhiều người sống như “kẻ thù của thập tự giá Đấng Christ.” Đây là những người có đời sống bị điều khiển bởi ham muốn thuộc đất, sự buông thả bản thân, và những điều đáng xấu hổ, thay vì được định hình bởi thập tự giá. “Thần của họ là cái bụng” có nghĩa là những ham muốn, dục vọng, và sự thèm muốn ích kỷ đang cai trị họ. Họ đặt tâm trí vào những điều thuộc về đất, nên kết cuộc của họ là sự hủy diệt vì họ từ chối đời sống từ bỏ mình của Đấng Christ. Trái lại, Phao-lô nhắc các tín hữu rằng quyền công dân thật của họ ở trên trời. Điều này có nghĩa là danh tính, hy vọng, giá trị, và lòng trung thành của họ thuộc về vương quốc Đức Chúa Trời, chứ không thuộc về thế gian này. Họ đang trông đợi Đấng Cứu Rỗi là Chúa Giê-su Christ, Đấng sẽ trở lại và biến đổi thân thể yếu đuối, hay chết của họ trở nên giống như thân thể vinh hiển của Ngài. Điều này chỉ về sự sống lại và chiến thắng cuối cùng trên tội lỗi, sự yếu đuối, và sự chết. Lời khích lệ của Phao-lô nhắc các tín hữu phải sống với tâm trí hướng về trời, noi theo những gương trung tín, từ chối lối sống thế gian, và tin cậy quyền năng của Đấng Christ sẽ hoàn tất công việc cứu rỗi của Ngài khi Ngài trở lại.

