
Rô-ma 12
Rô-ma 12 đánh dấu một sự chuyển hướng trong thư của Phao-lô, từ những phần thảo luận thần học sang những áp dụng thực tế trong đời sống Cơ Đốc. Sau khi giải thích về sự cứu rỗi và vai trò của đức tin trong các chương trước, bây giờ Phao-lô trình bày cách người tin Chúa nên đáp ứng với lòng thương xót của Đức Chúa Trời bằng cách sống một đời sống được biến đổi. Ông nhấn mạnh đến tình yêu thương, sự khiêm nhường, và việc sử dụng các ân tứ thuộc linh để phục vụ người khác, tập trung vào sự hiệp nhất và hòa thuận trong hội thánh cũng như với xã hội. Chương này là một sự hướng dẫn để sống theo cách phản ánh tình yêu thương và ân điển của Đức Chúa Trời.
Rô-ma 12:1-2
1 Vậy, thưa anh em, bởi lòng thương xót của Đức Chúa Trời, tôi khuyên anh em hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống, thánh khiết, đẹp lòng Đức Chúa Trời; đó là sự thờ phượng hợp lý của anh em.
2 Đừng làm theo đời này, nhưng hãy được biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí mình, để anh em có thể nhận biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là gì.
Phao-lô kêu gọi người tin Chúa đáp ứng với lòng thương xót của Đức Chúa Trời bằng cách dâng trọn đời sống mình cho Ngài. Phao-lô khuyên Cơ Đốc nhân hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống, nghĩa là đời sống thể chất của họ—cách họ sống, hành động, và thậm chí cách họ chăm sóc thân thể mình—phải được dâng cho Đức Chúa Trời và được sử dụng cho mục đích của Ngài. Của lễ này được mô tả là thánh khiết và đẹp lòng Đức Chúa Trời, trở thành một hành động thờ phượng thuộc linh bao gồm cả con người, chứ không chỉ đời sống bên trong. Sau đó, Phao-lô cảnh báo người tin đừng làm theo đời này, là thế gian thường thúc đẩy những giá trị và thói quen trái nghịch với ý muốn của Đức Chúa Trời, nhưng thay vào đó phải được biến đổi bởi sự đổi mới của tâm trí. Sự biến đổi này diễn ra liên tục khi người tin lớn lên trong sự hiểu biết qua Lời Đức Chúa Trời, sự khôn ngoan, và sự hướng dẫn của Thần Linh, để tư tưởng của họ được tái định hình bởi lẽ thật thay vì bởi khuôn mẫu của thế gian. Khi tâm trí được đổi mới, người tin có sự phân biệt rõ ràng hơn để nhận biết và hiểu ý muốn của Đức Chúa Trời—điều gì là tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn—để cả suy nghĩ lẫn hành động của họ, kể cả cách họ sử dụng và chăm sóc thân thể mình, đều phản ánh một đời sống hoàn toàn dâng hiến cho Đức Chúa Trời.
Rô-ma 12:3-8
3 Vì bởi ân điển đã ban cho tôi, tôi nói với mỗi người trong anh em rằng đừng nghĩ về mình cao hơn điều mình phải nghĩ, nhưng hãy suy nghĩ cách chừng mực, theo lượng đức tin mà Đức Chúa Trời đã ban cho mỗi người.
4 Vì như trong một thân thể, chúng ta có nhiều chi thể, nhưng tất cả các chi thể không có cùng một chức năng,
5 thì cũng vậy, chúng ta tuy nhiều người nhưng là một thân thể trong Đấng Christ, và mỗi người là chi thể của nhau.
6 Vì chúng ta có các ân tứ khác nhau tùy theo ân điển đã ban cho chúng ta, nên hãy sử dụng chúng: nếu là ân tứ nói tiên tri, hãy nói theo lượng đức tin;
7 nếu là phục vụ, hãy phục vụ; ai dạy dỗ, hãy dạy dỗ;
8 ai khuyên bảo, hãy khuyên bảo; ai ban cho, hãy ban cho cách rộng rãi; ai lãnh đạo, hãy lãnh đạo cách siêng năng; ai làm việc thương xót, hãy làm với lòng vui mừng.
Phao-lô kêu gọi sự khiêm nhường, khích lệ người tin Chúa đánh giá chính mình một cách trung thực. Ông ví hội thánh như một thân thể, trong đó mỗi chi thể có một vai trò riêng biệt. Ân tứ của mỗi người được Đức Chúa Trời ban cho để gây dựng hội thánh, và các ân tứ ấy khác nhau tùy theo ân điển. Sự đa dạng này đòi hỏi sự hiệp nhất và lệ thuộc lẫn nhau, trong đó mỗi ân tứ—từ nói tiên tri đến việc bày tỏ lòng thương xót—đều phải được thực hiện cách hết lòng vì ích lợi của người khác. Khi được sử dụng cách trung tín, những ân tứ này thúc đẩy sự tăng trưởng và hòa thuận trong hội thánh.
Rô-ma 12:9-13
9 Tình yêu thương phải chân thật. Hãy ghê tởm điều ác và gắn bó với điều thiện.
10 Hãy yêu thương nhau cách trìu mến như anh em, lấy lòng tôn trọng mà nhường nhau.
11 Đừng biếng nhác trong sự siêng năng; hãy sốt sắng trong tâm linh, phục vụ Chúa.
12 Hãy vui mừng trong hy vọng, nhẫn nại trong hoạn nạn, bền lòng trong sự cầu nguyện.
13 Hãy chia sẻ với các nhu cầu của các thánh đồ, và chuyên cần tiếp khách.
Phao-lô nhấn mạnh tình yêu thương chân thật, khích lệ người tin Chúa từ bỏ điều ác và bám chặt điều thiện. Tình yêu thật được bày tỏ qua sự trìu mến, tôn trọng, và quên mình, đặt người khác lên trước. Ông khích lệ người tin phải sốt sắng trong tâm linh và tận hiến cho Đức Chúa Trời, dù phải đối diện với thử thách, bằng hy vọng và sự nhẫn nại. Sự rộng rãi và lòng hiếu khách là điều cần thiết, vì đó là cách chăm sóc nhu cầu của người khác và tiếp đón họ như một sự mở rộng của tình yêu thương trong cộng đồng đức tin.
Rô-ma 12:14
14 Hãy chúc phước cho những người bắt bớ anh em; hãy chúc phước, đừng nguyền rủa.
Phao-lô khuyên người tin Chúa đáp lại sự bắt bớ bằng lời chúc phước thay vì trả đũa. Sự dạy dỗ này phản ánh gương mẫu của Đấng Christ và mạng lệnh của Ngài về việc yêu thương kẻ thù, khuyến khích sự bình an và thiện chí thay vì báo thù. Một phản ứng như vậy đòi hỏi sự khiêm nhường và lòng tin cậy nơi Đức Chúa Trời, đồng thời bày tỏ tinh thần tha thứ và lòng thương xót.
Rô-ma 12:15-16
15 Hãy vui với người vui, khóc với người khóc.
16 Hãy đồng tâm với nhau. Đừng chú tâm vào những điều cao sang, nhưng hãy hòa mình với những người khiêm nhường. Đừng tự cho mình là khôn ngoan.
Phao-lô khích lệ sự cảm thông, kêu gọi người tin Chúa cùng chia sẻ niềm vui và nỗi buồn của người khác. Sự hiệp nhất này xây dựng mối liên kết mạnh mẽ trong cộng đồng và tránh sự chia rẽ. Ông kêu gọi sự khiêm nhường, tránh kiêu ngạo hoặc tự xem mình cao hơn người khác, và nuôi dưỡng tinh thần bình đẳng bằng cách quý trọng mọi người, bất kể địa vị của họ. Khi không “tự cho mình là khôn ngoan,” người tin giữ được tinh thần dễ dạy và biết quan tâm đến người khác.
Rô-ma 12:17-18
17 Đừng lấy ác trả ác cho ai. Hãy chú tâm làm điều tốt đẹp trước mặt mọi người.
18 Nếu có thể được, trong mức độ tùy thuộc vào anh em, hãy sống hòa thuận với mọi người.
Phao-lô dạy người tin Chúa tránh sự trả đũa, ngay cả khi bị đối xử sai trái, và tập trung vào những hành động tốt lành, đáng tôn trọng. Khi tìm kiếm sự hòa thuận với người khác, người tin phản ánh tình yêu thương của Đức Chúa Trời và duy trì sự hài hòa. Dù không phải lúc nào cũng có thể đạt được hòa bình, trách nhiệm của người tin là phải cố gắng hết sức trong phần mình, nương cậy Đức Chúa Trời để có sức mạnh theo đuổi sự bình an.
Rô-ma 12:19-21
19 Hỡi người yêu dấu, đừng tự mình báo thù, nhưng hãy nhường chỗ cho cơn thạnh nộ; vì có lời chép rằng: “Sự báo thù thuộc về Ta, Ta sẽ báo trả,” Chúa phán vậy.
20 Vậy, “Nếu kẻ thù con đói, hãy cho ăn; nếu khát, hãy cho uống; vì làm như vậy, con sẽ chất than lửa trên đầu người ấy.”
21 Đừng để điều ác thắng mình, nhưng hãy lấy điều thiện thắng điều ác.
Phao-lô khích lệ người tin Chúa hãy để sự báo thù thuộc về Đức Chúa Trời, tin cậy vào sự công chính của Ngài. Thay vì tìm cách trả thù, người tin được kêu gọi bày tỏ lòng nhân từ, ngay cả đối với kẻ thù của mình, cho thấy quyền năng biến đổi của tình yêu thương Đức Chúa Trời. Việc giúp đỡ kẻ thù có thể đem đến sự cáo trách hoặc sự thay đổi trong lòng họ, được tượng trưng bằng hình ảnh “chất than lửa.” Khi đáp lại điều ác bằng điều thiện, người tin phá vỡ vòng xoáy thù nghịch và phản ánh tấm lòng của Đấng Christ.

