top of page

Rô-ma 14

Rô-ma 14 nói về cách Cơ Đốc nhân nên đối xử với nhau khi có những khác biệt về niềm tin cá nhân, đặc biệt liên quan đến việc ăn uống và việc giữ một số ngày nhất định. Sứ đồ Phao-lô khuyên các tín hữu đừng xét đoán nhau, nhưng hãy tập trung sống sao cho tôn vinh Đức Chúa Trời và gìn giữ sự hiệp một trong Hội Thánh.

Rô-ma 14:1
1 Hãy tiếp nhận người yếu đức tin, nhưng không phải để tranh luận về những điều còn nghi vấn.

Phao-lô khuyên các Cơ Đốc nhân tại Rô-ma hãy tiếp nhận những người “yếu đức tin” vào trong sự thông công, nhưng đừng lôi họ vào những cuộc tranh luận về các vấn đề còn có thể khác nhau trong lương tâm. Điều chính yếu là xây dựng một môi trường yêu thương, nâng đỡ, không xét đoán, đặt sự hiệp một và tình yêu thương cao hơn những quan điểm khác nhau về các vấn đề không cốt lõi.

Rô-ma 14:2
2 Người thì tin rằng mình có thể ăn mọi thứ, còn người yếu đức tin thì chỉ ăn rau.

Phao-lô nói đến sự khác biệt trong lương tâm giữa các tín hữu về vấn đề thức ăn. Một số người có đức tin rằng họ có thể ăn mọi thứ, vì họ hiểu rằng thức ăn tự nó không quyết định địa vị của họ trước mặt Đức Chúa Trời, và vương quốc Đức Chúa Trời không đặt trọng tâm nơi việc ăn uống, nhưng nơi sự công bình, bình an và vui mừng trong Thánh Linh (Rô-ma 14:17). Nhưng những người khác, được Phao-lô gọi là “yếu,” có lương tâm nhạy cảm hơn nên chọn chỉ ăn rau. Rau được nhắc đến vì đó là lựa chọn an toàn nhất cho những người lo sợ rằng thịt có thể liên quan đến thần tượng, bị ô uế bởi các thực hành ngoại giáo, hoặc không được chuẩn bị theo những mối quan tâm của người Do Thái như cách giết mổ đúng hoặc việc loại bỏ huyết. Bằng cách chỉ ăn rau, họ có thể tránh làm lương tâm mình bối rối. Mục đích chính của Phao-lô không phải là giải quyết mọi câu hỏi về ăn uống, nhưng là dạy các tín hữu cách đối xử với nhau trong những vấn đề còn có thể khác nhau. Người mạnh không được khinh thường người yếu, và người yếu không được xét đoán người mạnh. Mỗi người cần hành động trước mặt Đức Chúa Trời bằng đức tin, lòng biết ơn và tình yêu thương, đồng thời gìn giữ sự hiệp một trong Hội Thánh.

Rô-ma 14:3-4
3 Người ăn chớ khinh dể người không ăn; người không ăn cũng chớ xét đoán người ăn, vì Đức Chúa Trời đã tiếp nhận người ấy.
4 Ngươi là ai mà xét đoán đầy tớ của người khác? Nó đứng hay ngã là việc của chủ nó. Nhưng nó sẽ được đứng vững, vì Đức Chúa Trời có quyền làm cho nó đứng vững.

Phao-lô khuyên các tín hữu đừng lên án nhau vì những khác biệt trong niềm tin cá nhân, đặc biệt liên quan đến thức ăn. Những người cảm thấy tự do ăn mọi thứ không nên khinh thường những người kiêng ăn, và những người kiêng ăn cũng không nên xét đoán những người ăn, vì Đức Chúa Trời đã tiếp nhận cả hai. Phao-lô nhắc họ rằng mỗi tín hữu cuối cùng là đầy tớ của Chúa, chứ không phải đầy tớ của các tín hữu khác. Vì vậy, chúng ta không có quyền xét đoán người khác trong những vấn đề thuộc lương tâm. Cũng như một đầy tớ phải trả lời với chủ mình, mỗi Cơ Đốc nhân phải chịu trách nhiệm trước Đấng Christ, là Đấng duy nhất có quyền xét đoán và nâng đỡ dân Ngài. Vì vậy, thay vì chỉ trích nhau về những thực hành còn có thể khác biệt, các tín hữu nên tin rằng Đức Chúa Trời có quyền giữ vững các đầy tớ của Ngài, và tập trung vào sự khiêm nhường, tôn trọng và hiệp một trong cộng đồng đức tin.

Rô-ma 14:5-10
5 Người thì xem ngày này trọng hơn ngày kia; người khác thì xem mọi ngày như nhau. Mỗi người hãy tin chắc trong trí mình.
6 Người giữ ngày là giữ cho Chúa; người không giữ ngày cũng không giữ cho Chúa. Người ăn là ăn cho Chúa, vì người ấy tạ ơn Đức Chúa Trời; người không ăn cũng không ăn cho Chúa và tạ ơn Đức Chúa Trời.
7 Vì không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng không ai chết cho chính mình.
8 Vì nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa; nếu chúng ta chết, là chết cho Chúa. Vậy nên, dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa.
9 Vì chính vì mục đích này mà Đấng Christ đã chết, sống lại và sống nữa, để Ngài làm Chúa của cả người chết lẫn người sống.
10 Nhưng tại sao ngươi xét đoán anh em mình? Hoặc tại sao ngươi khinh dể anh em mình? Vì tất cả chúng ta sẽ đứng trước tòa án của Đấng Christ.

Phao-lô nói đến những khác biệt giữa các tín hữu về việc giữ một số ngày nhất định và việc ăn hoặc kiêng một số thức ăn. Một số tín hữu xem một số ngày là đặc biệt, trong khi những người khác xem mọi ngày như nhau. Vì vậy, Phao-lô nói rằng mỗi người phải được thuyết phục chắc chắn trong tâm trí mình và hành động chân thành trước mặt Chúa. Bối cảnh cho thấy những “ngày” này rất có thể liên quan đến các lễ nghi hoặc ngày lễ của người Do Thái, tương tự như những vấn đề được nhắc đến trong Cô-lô-se 2:16-17 và Ga-la-ti 4:9-10, nơi thức ăn, thức uống, kỳ lễ, ngày trăng mới, ngày sa-bát, ngày, tháng, mùa và năm được liên kết với hệ thống lễ nghi cũ. Tuy nhiên, ngày Sa-bát hằng tuần thuộc một phạm trù khác, vì nó được thiết lập từ buổi sáng thế như một món quà cho nhân loại để nghỉ ngơi và thông công với Đức Chúa Trời, chứ không chỉ là một bóng hình lễ nghi. Đồng thời, dù chúng ta tin rằng ngày Sa-bát hằng tuần vẫn là một phần trong ý muốn của Đức Chúa Trời, đoạn này vẫn nhắc chúng ta đừng xét đoán hay khinh thường những tín hữu chưa hiểu hoặc chưa giữ ngày ấy, vì mỗi người phải chịu trách nhiệm trước Đức Chúa Trời theo ánh sáng và đức tin mình đã nhận. Điểm chính của Phao-lô không phải là bãi bỏ ngày Sa-bát hằng tuần hay gạt bỏ ý muốn đạo đức của Đức Chúa Trời, nhưng là dạy các tín hữu cách xử lý những khác biệt bằng sự khiêm nhường và tình yêu thương. Dù một người giữ ngày, không giữ ngày, ăn hay kiêng ăn, điều quan trọng là người ấy hành động trước mặt Chúa với lòng chân thành và biết ơn. Vì tất cả các tín hữu đều thuộc về Đấng Christ, không ai trong chúng ta sống hay chết cho chính mình. Đấng Christ đã chết, sống lại và sống nữa để làm Chúa của cả người chết lẫn người sống, nên chúng ta không nên lên án nhau trong những vấn đề thuộc lương tâm. Mỗi người sẽ đứng trước tòa án của Đấng Christ, và chỉ Ngài mới là Đấng có quyền xét đoán các đầy tớ của Ngài.

Rô-ma 14:11-13
11 Vì có lời chép rằng: “Chúa phán: Thật như Ta hằng sống, mọi đầu gối sẽ quỳ trước mặt Ta, và mọi lưỡi sẽ xưng nhận Đức Chúa Trời.”
12 Như vậy, mỗi người trong chúng ta sẽ khai trình về chính mình với Đức Chúa Trời.
13 Vậy chúng ta đừng xét đoán nhau nữa, nhưng hãy quyết định điều này: đừng đặt trước mặt anh em mình một vật vấp phạm hay một cớ khiến họ sa ngã.

Phao-lô nhắc các tín hữu rằng chỉ Đức Chúa Trời mới là Đấng Phán Xét cuối cùng. Một ngày kia, mọi người sẽ quỳ trước Ngài và khai trình về đời sống mình, vì vậy Cơ Đốc nhân không nên lên án nhau về những vấn đề còn nghi vấn trong lương tâm. Thay vì tập trung xét đoán anh em mình, mỗi tín hữu nên xét lại chính cách sống của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Sau đó, Phao-lô chuyển trọng tâm từ sự chỉ trích sang tình yêu thương: thay vì đặt vật vấp phạm trên đường đi của một tín hữu khác, chúng ta phải cẩn thận để hành động của mình không làm suy yếu đức tin hoặc làm bối rối lương tâm của họ. Mục tiêu là sống với sự khiêm nhường, trách nhiệm và quan tâm lẫn nhau, để sự tự do cá nhân không làm tổn hại đến sự hiệp một và sự tăng trưởng thuộc linh của Hội Thánh.

Rô-ma 14:14
14 Tôi biết và được thuyết phục trong Chúa Giê-su rằng không có điều gì tự nó là ô uế; nhưng nếu ai xem điều gì là ô uế, thì đối với người ấy, điều đó là ô uế.

Phao-lô dạy rằng, dưới giao ước mới, thức ăn tự nó không làm con người bị ô uế về mặt thuộc linh. Ông nói rằng ông được Chúa Giê-su thuyết phục rằng không có điều gì ô uế “tự nó,” nghĩa là thức ăn không mang sự ô uế thuộc linh trong chính bản chất của nó. Điều này phù hợp với lời dạy của Chúa Giê-su rằng sự ô uế đến từ lòng người, chứ không phải từ điều đi vào thân thể (Mác 7:18-23). Trong Rô-ma 14, Phao-lô đang giải quyết vấn đề giữa các tín hữu có những niềm tin khác nhau về thức ăn. Một số người, đặc biệt là những người có nền tảng Do Thái, vẫn còn lo ngại về sự thanh sạch theo lễ nghi, việc ăn theo luật kosher, hoặc thức ăn liên quan đến phong tục của dân ngoại, trong khi những người khác hiểu sự tự do của họ trong Đấng Christ và cảm thấy tự do ăn mọi thứ. Điểm chính của Phao-lô là những mối quan tâm về thức ăn theo lễ nghi không còn là nền tảng quyết định địa vị của một người trước mặt Đức Chúa Trời, vì những bóng hình ấy đã chỉ về Đấng Christ và được hoàn thành trong Ngài. Tuy nhiên, lương tâm vẫn rất quan trọng. Nếu một người tin rằng điều gì đó là ô uế nhưng vẫn ăn trái với lương tâm mình, thì điều đó trở thành ô uế đối với người ấy, vì người ấy không hành động từ đức tin. Vì vậy, Phao-lô dạy các tín hữu đừng xét đoán nhau trong những vấn đề như vậy, và cũng đừng dùng sự tự do theo cách làm hại một anh em yếu hơn. Mục tiêu là tình yêu thương, bình an, hiệp một và sự tôn trọng lẫn nhau trong Hội Thánh.

Rô-ma 14:15-16
15 Nhưng nếu vì thức ăn mà anh em ngươi buồn lòng, thì ngươi không còn bước đi theo tình yêu thương nữa. Đừng vì thức ăn mà làm hư mất người mà Đấng Christ đã chết thay cho.
16 Vậy đừng để điều tốt của anh em bị nói xấu.

Phao-lô dạy rằng sự tự do của Cơ Đốc nhân phải được điều khiển bởi tình yêu thương. Dù một thức ăn hay một thực hành nào đó tự nó có thể được chấp nhận, nhưng nó trở nên sai nếu chúng ta dùng sự tự do ấy theo cách làm tổn thương lương tâm hoặc làm suy yếu đức tin của một tín hữu khác. Đấng Christ đã chết vì người anh em ấy, nên sự an lành thuộc linh của người ấy quan trọng hơn quyền ăn uống hay quyền thực hành điều gì đó của chúng ta. Phao-lô không nói rằng lương tâm của người khác phải cai trị toàn bộ đời sống của chúng ta, nhưng ông dạy rằng chúng ta không nên hành động cách bất cẩn khi sự tự do của mình có thể gây tổn hại thuộc linh thật sự. Nếu chúng ta khăng khăng giữ quyền tự do mà không có tình yêu thương, thì điều tốt có thể bị nói xấu, vì nó trở thành nguyên nhân gây vấp phạm và chia rẽ. Sự tự do thật trong Đấng Christ tìm kiếm sự bình an, bảo vệ người khác và xây dựng Hội Thánh.

Rô-ma 14:17
17 Vì vương quốc Đức Chúa Trời không phải là ăn uống, nhưng là sự công bình, bình an và vui mừng trong Thánh Linh.

Phao-lô hướng sự chú ý của các tín hữu khỏi những tranh cãi về thức ăn và thức uống để trở về với điều thật sự quan trọng trong vương quốc Đức Chúa Trời. Vương quốc Đức Chúa Trời không đặt trọng tâm nơi các thực hành bên ngoài, các mối quan tâm về ăn uống, hay những cuộc tranh luận về niềm tin cá nhân, nhưng nơi đời sống thuộc linh được sinh ra bởi Thánh Linh. “Sự công bình” chỉ về một đời sống phản chiếu bản tính của Đức Chúa Trời và sống hòa hợp với ý muốn Ngài. “Bình an” bao gồm sự bình an với Đức Chúa Trời và sự bình an giữa các tín hữu, đặc biệt trong cách họ đối xử với nhau trong những vấn đề còn nghi vấn. “Vui mừng trong Thánh Linh” là niềm vui sâu xa đến từ sự thông công với Đức Chúa Trời và sự sống của Đấng Christ ở trong lòng. Điểm chính của Phao-lô là bằng chứng thật của vương quốc Đức Chúa Trời không nằm ở việc thắng các cuộc tranh luận về thức ăn, nhưng ở một đời sống đầy dẫy Thánh Linh, được đánh dấu bằng sự công bình, hiệp một và vui mừng.

Rô-ma 14:18-20
18 Vì ai phục vụ Đấng Christ trong những điều này thì được Đức Chúa Trời đẹp lòng và được loài người chấp nhận.
19 Vậy chúng ta hãy theo đuổi những điều đem lại sự bình an và những điều xây dựng lẫn nhau.
20 Đừng vì thức ăn mà phá hủy công việc của Đức Chúa Trời. Thật vậy, mọi sự đều thanh sạch, nhưng sẽ là điều ác cho người ăn mà gây vấp phạm.

Phao-lô dạy rằng sự phục vụ thật đối với Đấng Christ được bày tỏ qua sự công bình, bình an và tình yêu thương, chứ không phải qua việc tranh cãi về thức ăn hay quyền tự do cá nhân. Tín hữu sống theo cách này làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và có lời chứng tốt trước mặt người khác. Vì vậy, Cơ Đốc nhân phải tích cực theo đuổi những điều đem lại bình an và xây dựng đức tin của người khác. Phao-lô cảnh báo: “Đừng vì thức ăn mà phá hủy công việc của Đức Chúa Trời,” nghĩa là chúng ta không nên làm tổn hại lương tâm hoặc sự tăng trưởng thuộc linh của một tín hữu khác chỉ để bảo vệ quyền tự do của mình. Khi Phao-lô nói “mọi sự đều thanh sạch,” ông muốn nói rằng thức ăn tự nó không làm con người ô uế thuộc linh dưới giao ước mới, đặc biệt trong những vấn đề liên quan đến sự ô uế theo lễ nghi hoặc lương tâm cá nhân. Tuy nhiên, sự tự do trở thành sai khi nó được dùng theo cách gây vấp phạm, gây áp lực cho người khác, hoặc dẫn người khác làm trái với lương tâm. Bài học chính là tình yêu thương quan trọng hơn việc chứng minh quyền cá nhân, và sự hiệp một cùng sự xây dựng Hội Thánh phải quan trọng hơn thức ăn.

Rô-ma 14:21
21 Tốt hơn là đừng ăn thịt, đừng uống rượu, cũng đừng làm bất cứ điều gì khiến anh em mình vấp phạm, bị xúc phạm hoặc trở nên yếu đuối.

Phao-lô dạy rằng tình yêu thương phải hướng dẫn cách các tín hữu sử dụng sự tự do của mình. Dù việc ăn thịt hay uống rượu tự nó có thể không sai, nhưng tốt hơn là từ bỏ sự tự do ấy nếu nó làm hại đức tin của một tín hữu khác. Trong Hội Thánh Rô-ma, các tín hữu Do Thái và dân ngoại đến từ những bối cảnh khác nhau, và một số người có lương tâm nhạy cảm về một số thức ăn, rượu hoặc các thực hành liên quan đến đời sống cũ của họ. Mối quan tâm của Phao-lô không phải là lập ra những luật lệ nghiêm ngặt về ăn uống, nhưng là cho thấy rằng sự an lành thuộc linh của anh chị em quan trọng hơn quyền tự do cá nhân. Một tín hữu trưởng thành phải sẵn sàng giới hạn sự tự do của mình khi điều đó có thể khiến người khác vấp phạm, cảm thấy bị áp lực, hoặc trở nên yếu đuối trong đức tin. Sự tự do thật của Cơ Đốc nhân được điều khiển bởi tình yêu thương, và tình yêu thương tìm cách xây dựng người khác chứ không phải chứng minh quyền lợi cá nhân.

Rô-ma 14:22-23
22 Ngươi có đức tin chăng? Hãy giữ điều đó cho riêng mình trước mặt Đức Chúa Trời. Phước cho người không tự kết án mình trong điều mình chấp nhận.
23 Nhưng ai nghi ngờ mà vẫn ăn thì bị kết án, vì người ấy không ăn từ đức tin; vì bất cứ điều gì không đến từ đức tin đều là tội lỗi.

Phao-lô kết thúc lời dạy về sự tự do của Cơ Đốc nhân bằng cách nhấn mạnh tầm quan trọng của lương tâm và đức tin. Nếu một tín hữu có sự tin chắc trước mặt Đức Chúa Trời rằng một thực hành nào đó là có thể chấp nhận, chẳng hạn như ăn một số thức ăn, thì người ấy nên giữ niềm tin đó cách khiêm nhường trước mặt Đức Chúa Trời, không ép buộc người khác và không dùng nó theo cách gây tranh cãi. Sự tự do thật không phải là sự bày tỏ bản thân cách bất cẩn, nhưng là khả năng hành động với lương tâm trong sạch trước mặt Đức Chúa Trời. Người không tự kết án mình trong điều mình chấp nhận là người có phước, vì hành động của người ấy phù hợp với đức tin và sự xác tín bên trong. Tuy nhiên, nếu một người nghi ngờ điều gì đó có đúng hay không nhưng vẫn làm, thì người ấy bị kết án trong lương tâm mình, vì người ấy không hành động từ đức tin. Câu nói của Phao-lô: “bất cứ điều gì không đến từ đức tin đều là tội lỗi,” cho thấy rằng dù một hành động tự nó có thể vô hại, nó vẫn trở thành sai khi được làm mà không có lương tâm rõ ràng hoặc sự tin chắc chân thành trước mặt Đức Chúa Trời. Bài học chính là các tín hữu phải hành động cách trung tín trước mặt Đức Chúa Trời, tôn trọng lương tâm của người khác, và dùng sự tự do của mình theo cách xây dựng Hội Thánh thay vì khiến người khác vấp phạm.

bottom of page