
Rô-ma 15
Rô-ma 15 tiếp tục lời khuyên dạy của Phao-lô về sự hiệp một và sự nâng đỡ lẫn nhau trong đời sống Cơ Đốc, đặc biệt giữa những người mạnh và những người yếu trong đức tin. Phao-lô nhấn mạnh rằng Cơ Đốc nhân phải gánh vác cho nhau, noi theo gương của Đấng Christ, và cùng nhau làm việc vì sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Ông cũng nói về chức vụ của mình đối với dân ngoại và kế hoạch đến thăm các tín hữu tại Rô-ma.
Rô-ma 15:1-2
1 Vậy, chúng ta là những người mạnh phải chịu đựng những yếu đuối của người yếu, chứ không tìm cách làm vừa lòng chính mình.
2 Mỗi người trong chúng ta hãy làm vừa lòng người lân cận mình vì điều ích lợi, để xây dựng họ.
Phao-lô khuyên những người mạnh trong đức tin phải kiên nhẫn với những người đang tranh đấu với một số niềm tin hoặc sự hiểu biết còn yếu. Thay vì tìm cách làm vừa lòng chính mình, họ phải tập trung vào việc khích lệ và xây dựng người lân cận. Tình yêu thương và sự nâng đỡ không ích kỷ này thúc đẩy sự hiệp một và sự tăng trưởng thuộc linh, làm cho cả cộng đồng được mạnh mẽ hơn.
Rô-ma 15:3
3 Vì ngay cả Đấng Christ cũng không làm vừa lòng chính mình; nhưng như có lời chép rằng: “Những lời sỉ nhục của những kẻ sỉ nhục Ngài đã đổ trên Con.”
Phao-lô kêu gọi các tín hữu nhìn vào Giê-su như gương mẫu trong cách họ đối xử với người khác, nhấn mạnh rằng sự lãnh đạo và môn đồ thật bao gồm sự khiêm nhường, hy sinh, và chú trọng đến lợi ích lớn hơn. Câu này thách thức Cơ Đốc nhân xem xét lại những ưu tiên của mình và điều chỉnh hành động theo gương không ích kỷ của Đấng Christ, tìm cách phục vụ thay vì được phục vụ.
Rô-ma 15:4
4 Vì mọi điều đã được viết từ trước đều được viết để dạy dỗ chúng ta, hầu cho nhờ sự kiên nhẫn và sự an ủi của Kinh Thánh, chúng ta có hy vọng.
Kinh Thánh được viết để dạy dỗ chúng ta, ban cho chúng ta sự kiên nhẫn, sự an ủi, và hy vọng khi chúng ta bước đi trong cuộc sống.
Rô-ma 15:5-6
5 Nguyện Đức Chúa Trời của sự kiên nhẫn và sự an ủi ban cho anh em được đồng một tâm trí với nhau theo Giê-su Christ,
6 để anh em có thể đồng một lòng, đồng một miệng mà tôn vinh Đức Chúa Trời, là Cha của Chúa chúng ta là Giê-su Christ.
Phao-lô cầu xin Đức Chúa Trời, là nguồn của sự kiên nhẫn và sự an ủi, ban cho các tín hữu sự hiệp một trong tâm trí và mục đích. Sự hiệp một này, được noi theo gương Đấng Christ, dẫn đến sự thờ phượng hòa hợp, nơi cả hội thánh cùng nhau tôn vinh Đức Chúa Trời. Mục tiêu là xây dựng một cộng đồng phản ánh tình yêu thương và sự hiệp một của Đấng Christ, cả trong sự thờ phượng lẫn trong đời sống hằng ngày.
Rô-ma 15:7-9
7 Vì vậy, hãy tiếp nhận nhau, như Đấng Christ cũng đã tiếp nhận chúng ta, để làm vinh hiển Đức Chúa Trời.
8 Tôi nói rằng Giê-su Christ đã trở nên tôi tớ cho những người chịu cắt bì vì sự chân thật của Đức Chúa Trời, để xác nhận những lời hứa đã ban cho các tổ phụ,
9 và để dân ngoại tôn vinh Đức Chúa Trời vì lòng thương xót của Ngài, như có lời chép rằng: “Vì cớ ấy, Con sẽ xưng tụng Ngài giữa các dân ngoại, và hát ngợi khen danh Ngài.”
Phao-lô khuyên các tín hữu tiếp nhận nhau như Đấng Christ đã tiếp nhận họ, tạo nên một cộng đồng chào đón và hiệp nhất, làm vinh hiển Đức Chúa Trời. Đấng Christ đã phục vụ người Do Thái để làm trọn những lời hứa của Đức Chúa Trời, nhưng Ngài cũng mở đường cho dân ngoại tôn vinh Đức Chúa Trời vì lòng thương xót của Ngài. Việc dân ngoại được bao gồm trong chương trình cứu rỗi làm ứng nghiệm các lời tiên tri trong Cựu Ước và bày tỏ ân điển rộng lớn của Đức Chúa Trời.
Rô-ma 15:10-12
10 Lại có lời phán rằng: “Hỡi dân ngoại, hãy vui mừng với dân Ngài!”
11 Lại nữa: “Hỡi hết thảy dân ngoại, hãy ngợi khen Chúa! Hỡi muôn dân, hãy ca tụng Ngài!”
12 Lại nữa, Ê-sai nói rằng: “Sẽ có một rễ của Gie-sê; Đấng ấy sẽ đứng lên để cai trị dân ngoại; nơi Ngài, dân ngoại sẽ đặt hy vọng.”
Phao-lô nhấn mạnh chương trình của Đức Chúa Trời trong việc bao gồm dân ngoại vào sự cứu rỗi của Ngài, trích dẫn các đoạn Cựu Ước để chứng minh lẽ thật này. Những câu này cho thấy dân ngoại, cùng với Y-sơ-ra-ên, được mời gọi vui mừng và ngợi khen Đức Chúa Trời, nhấn mạnh sự hiệp một giữa người Do Thái và dân ngoại dưới ân điển của Đức Chúa Trời. Những lời tiên tri mà Phao-lô trích dẫn cho thấy sự đến của Đấng Christ làm trọn ý định của Đức Chúa Trời trong việc mở rộng hy vọng và sự cứu rỗi cho mọi dân tộc. Giê-su, “rễ của Gie-sê,” cai trị như nguồn hy vọng cho cả người Do Thái lẫn dân ngoại. Sự bao gồm này phản ánh lòng thương xót và sự thành tín của Đức Chúa Trời, hiệp nhất mọi tín hữu trong sự thờ phượng.
Rô-ma 15:13
13 Nguyện Đức Chúa Trời của hy vọng làm đầy dẫy anh em mọi sự vui mừng và bình an trong đức tin, để nhờ quyền năng của Thánh Linh, anh em được tràn đầy hy vọng.
Phao-lô cầu xin Đức Chúa Trời của hy vọng làm đầy dẫy các tín hữu bằng sự vui mừng và bình an khi họ tin cậy Ngài, để họ có thể tràn đầy hy vọng bởi quyền năng của Thánh Linh.
Rô-ma 15:14-16
14 Hỡi anh em tôi, chính tôi cũng tin chắc về anh em rằng anh em đầy lòng tốt lành, đầy đủ mọi sự hiểu biết, và cũng có thể khuyên bảo lẫn nhau.
15 Tuy nhiên, hỡi anh em, tôi đã viết cho anh em cách mạnh dạn hơn về một vài điểm, như để nhắc nhở anh em, vì ân điển Đức Chúa Trời đã ban cho tôi,
16 để tôi làm người phục vụ của Giê-su Christ cho dân ngoại, thi hành chức vụ về Tin Lành của Đức Chúa Trời, hầu cho dân ngoại trở nên của lễ được chấp nhận, được thánh hóa bởi Thánh Linh.
Phao-lô bày tỏ sự tin cậy nơi các tín hữu Rô-ma, công nhận lòng tốt lành và sự trưởng thành thuộc linh của họ. Dù ông đã viết cách mạnh dạn về một số vấn đề, điều đó xuất phát từ sự kêu gọi của ông trong chức vụ đối với dân ngoại. Niềm hy vọng của ông là chức vụ này sẽ dẫn đến một cộng đồng tín hữu dân ngoại hoàn toàn dâng mình cho Đức Chúa Trời, được thanh tẩy bởi Thánh Linh, và được chấp nhận trong đức tin của họ.
Rô-ma 15:17-19
17 Vậy, tôi có lý do để khoe mình trong Giê-su Christ về những việc thuộc về Đức Chúa Trời.
18 Vì tôi không dám nói đến bất cứ điều gì ngoài những điều Đấng Christ đã làm qua tôi, bằng lời nói và việc làm, để khiến dân ngoại vâng phục —
19 bởi quyền năng của các dấu lạ và phép mầu, bởi quyền năng của Thần Linh của Đức Chúa Trời — đến nỗi từ Giê-ru-sa-lem và các vùng chung quanh cho đến I-ly-ri, tôi đã rao giảng đầy đủ Tin Lành của Đấng Christ.
Phao-lô vui mừng về công việc mà Đấng Christ đã thực hiện qua ông, đặc biệt trong việc đem dân ngoại đến với đức tin. Chức vụ của ông được đánh dấu bởi các dấu lạ và phép mầu, bày tỏ quyền năng của Thánh Linh. Phao-lô đã rao giảng Tin Lành cách đầy đủ trên một vùng rộng lớn, làm trọn sự kêu gọi của mình và nhấn mạnh tác động của quyền năng Đức Chúa Trời đang hành động trong sứ mạng của ông.
Rô-ma 15:20-21
20 Như vậy, tôi đã đặt mục tiêu rao giảng Tin Lành không phải nơi Đấng Christ đã được xưng danh, để khỏi xây trên nền của người khác,
21 nhưng như có lời chép rằng: “Những người chưa được loan báo về Ngài sẽ thấy; và những người chưa từng nghe sẽ hiểu.”
Trọng tâm sứ mạng của Phao-lô là rao giảng tại những nơi Tin Lành chưa từng được nghe đến, làm ứng nghiệm lời tiên tri rằng những người chưa biết Đấng Christ sẽ được thấy và hiểu. Cách làm này cho thấy sự tận tâm của ông trong việc mở rộng Tin Lành, không chỉ xây dựng trên công việc của người khác, nhưng đem sứ điệp đến với những người chưa được tiếp cận.
Rô-ma 15:22-24
22 Vì lý do đó, tôi đã nhiều lần bị ngăn trở không thể đến với anh em.
23 Nhưng bây giờ, vì không còn chỗ nào trong các vùng này, và vì đã nhiều năm tôi rất ao ước đến với anh em,
24 nên khi tôi đi Tây Ban Nha, tôi sẽ đến với anh em. Vì tôi hy vọng sẽ gặp anh em trên đường đi và được anh em tiễn đưa đến đó, sau khi tôi được vui hưởng sự thông công với anh em trong ít lâu.
Phao-lô giải thích rằng công việc truyền giáo của ông đã làm trì hoãn chuyến thăm Rô-ma, nhưng bây giờ ông dự định đến thăm họ trên đường đi Tây Ban Nha. Ông mong được thông công và nhận sự hỗ trợ từ các tín hữu Rô-ma. Việc ông nhắc đến Tây Ban Nha cho thấy tầm nhìn của ông về công việc truyền giáo tiếp tục, vì ông mong muốn đem Tin Lành đến những vùng đất mới.
Rô-ma 15:25-27
25 Nhưng bây giờ, tôi đang đi Giê-ru-sa-lem để phục vụ các thánh đồ.
26 Vì các tín hữu ở Ma-xê-đoan và A-chai vui lòng quyên góp một khoản giúp đỡ những người nghèo trong các thánh đồ tại Giê-ru-sa-lem.
27 Họ thật sự vui lòng làm điều đó, và họ cũng là những người mắc nợ các thánh đồ ấy. Vì nếu dân ngoại đã được dự phần trong những điều thuộc linh của họ, thì họ cũng có bổn phận phục vụ họ trong những điều vật chất.
Phao-lô chia sẻ kế hoạch trước mắt của mình là đem một món quà tài chính đến cho các tín hữu nghèo tại Giê-ru-sa-lem. Sự đóng góp này từ các tín hữu dân ngoại phản ánh lòng biết ơn và bổn phận của họ, vì họ nhận biết rằng mình đã nhận được những phước lành thuộc linh qua các tín hữu Do Thái. Sự rộng rãi này là một sự bày tỏ sự hiệp một giữa các Cơ Đốc nhân Do Thái và dân ngoại.
Rô-ma 15:28-29
28 Vậy, sau khi tôi hoàn tất việc này và trao tận tay họ kết quả này, tôi sẽ ghé thăm anh em trên đường đi Tây Ban Nha.
29 Tôi biết rằng khi tôi đến với anh em, tôi sẽ đến trong sự đầy dẫy phước lành của Tin Lành Đấng Christ.
Phao-lô dự định đến thăm Rô-ma sau khi đem khoản đóng góp đến Giê-ru-sa-lem. Ông tin chắc rằng chuyến thăm của mình đến với các tín hữu Rô-ma sẽ được phước và kết quả, đầy dẫy phước lành của Tin Lành Đấng Christ. Sự lạc quan của ông phản ánh đức tin nơi công việc tiếp tục của Đức Chúa Trời qua chức vụ của ông.
Rô-ma 15:30-33
30 Hỡi anh em, tôi nài xin anh em bởi Chúa chúng ta là Giê-su Christ, và bởi tình yêu thương của Thánh Linh, hãy cùng tôi chiến đấu trong lời cầu nguyện với Đức Chúa Trời cho tôi,
31 để tôi được giải cứu khỏi những kẻ không tin tại Giu-đê, và để sự phục vụ của tôi cho Giê-ru-sa-lem được các thánh đồ chấp nhận,
32 hầu cho bởi ý muốn của Đức Chúa Trời, tôi có thể đến với anh em trong niềm vui và được tươi mới cùng với anh em.
33 Nguyện Đức Chúa Trời của sự bình an ở cùng tất cả anh em. A-men.
Phao-lô xin các tín hữu Rô-ma cầu nguyện cho sự an toàn của ông và cho món quà ông đem đến Giê-ru-sa-lem được tiếp nhận cách tốt đẹp. Ông hy vọng sẽ đến thăm họ trong niềm vui và được khích lệ lẫn nhau. Phao-lô kết thúc bằng lời chúc phước về sự bình an, phản ánh mong muốn của ông về sự hòa thuận giữa các tín hữu và sự nương cậy nơi sự bảo vệ, hướng dẫn của Đức Chúa Trời.

