top of page

Rô-ma 5

Trong Rô-ma 5, Phao-lô giải thích những điều người tin nhận được vì họ được xưng công bình bởi đức tin. Qua Giê-su Christ, chúng ta hiện có sự bình an với Đức Chúa Trời, được bước vào ân điển của Ngài, và có niềm hy vọng được dự phần trong sự vinh hiển của Ngài. Phao-lô cũng cho thấy rằng sự chịu khổ có thể làm cho đức tin và phẩm chất thuộc linh trở nên mạnh mẽ hơn. Quan trọng hơn hết, ông bày tỏ tình yêu của Đức Chúa Trời qua việc Đấng Christ đã chết vì chúng ta khi chúng ta vẫn còn là tội nhân. Về sau trong chương này, Phao-lô đối chiếu A-đam với Đấng Christ: tội lỗi của A-đam đem sự chết đến cho mọi người, nhưng sự vâng phục của Đấng Christ đem ân điển, sự công bình, và sự sống đến cho tất cả những ai nhận Ngài bởi đức tin.

Rô-ma 5:1
1 Vậy, vì đã được xưng công bình bởi đức tin, chúng ta có sự bình an với Đức Chúa Trời qua Chúa chúng ta là Giê-su Christ.

Vì chúng ta được xưng công bình bởi đức tin, chúng ta không còn đứng trước mặt Đức Chúa Trời như những tội nhân bị kết án nữa. Qua Giê-su Christ, Đức Chúa Trời chấp nhận chúng ta, tha thứ cho chúng ta, và phục hồi chúng ta trở lại với Ngài. Điều này ban cho chúng ta sự bình an với Đức Chúa Trời. Sự bình an này không chỉ là một cảm xúc tốt đẹp; nó có nghĩa là sự phân cách do tội lỗi gây ra đã được cất đi, và giờ đây chúng ta có mối quan hệ đúng đắn với Đức Chúa Trời qua Đấng Christ.

Rô-ma 5:2
2 Nhờ Ngài, bởi đức tin, chúng ta cũng được bước vào ân điển này, là ân điển trong đó chúng ta đang đứng vững, và chúng ta vui mừng trong niềm hy vọng về sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.

Qua Giê-su, chúng ta được bước vào ân điển của Đức Chúa Trời bởi đức tin. Ân điển có nghĩa là sự ưu ái, lòng thương xót, và quyền năng cứu rỗi của Đức Chúa Trời được ban nhưng không cho chúng ta. Chúng ta không đứng trước mặt Đức Chúa Trời dựa trên sự tốt lành của chính mình, nhưng đứng trong ân điển của Ngài. Vì vậy, chúng ta có thể vui mừng trong hy vọng. Hy vọng này có nghĩa là chúng ta trông chờ ngày sự vinh hiển của Đức Chúa Trời sẽ được bày tỏ trọn vẹn trong chúng ta, khi tội lỗi hoàn toàn bị loại bỏ và sự sống của Ngài được nhìn thấy cách trọn vẹn trong dân sự Ngài.

Rô-ma 5:3-4
3 Không những thế, chúng ta cũng vui mừng trong hoạn nạn, vì biết rằng hoạn nạn sinh ra sự kiên trì;
4 sự kiên trì sinh ra phẩm chất được thử luyện; và phẩm chất được thử luyện sinh ra hy vọng.

Phao-lô nói rằng người tin thậm chí có thể vui mừng trong thử thách, không phải vì sự đau khổ là dễ chịu, nhưng vì Đức Chúa Trời có thể dùng nó cho điều tốt. Thử thách dạy chúng ta bền lòng và tiếp tục tin cậy Đức Chúa Trời. Sự bền lòng phát triển phẩm chất thuộc linh, làm cho chúng ta mạnh mẽ hơn và giống Đấng Christ hơn. Khi phẩm chất thuộc linh lớn lên, hy vọng của chúng ta cũng trở nên mạnh mẽ hơn, vì qua kinh nghiệm chúng ta học biết rằng Đức Chúa Trời luôn thành tín ngay cả trong khó khăn.

Rô-ma 5:5
5 Hy vọng không làm cho thất vọng, vì tình yêu của Đức Chúa Trời đã được đổ vào lòng chúng ta bởi Thánh Linh, Đấng đã được ban cho chúng ta.

Hy vọng mà Đức Chúa Trời ban sẽ không làm chúng ta thất vọng, vì hy vọng ấy đặt nền tảng trên tình yêu của Ngài. Tình yêu này không chỉ là điều chúng ta đọc được; đó là điều Đức Chúa Trời đổ vào lòng chúng ta bởi Thánh Linh. Thánh Linh làm cho tình yêu của Đức Chúa Trời trở nên thật đối với chúng ta và ban cho chúng ta sự bảo đảm rằng chúng ta thuộc về Ngài. Vì vậy, hy vọng của người tin được vững chắc: nó đặt trên tình yêu của Đức Chúa Trời, chứ không dựa trên cảm xúc hay hoàn cảnh của con người.

Rô-ma 5:6-8
6 Vì khi chúng ta còn yếu đuối, đúng kỳ hạn, Đấng Christ đã chết vì kẻ không tin kính.
7 Thật hiếm khi có ai chết thay cho một người công bình; họa may có người dám chết vì một người tốt.
8 Nhưng Đức Chúa Trời bày tỏ tình yêu của chính Ngài đối với chúng ta, trong khi chúng ta vẫn còn là tội nhân, Đấng Christ đã chết vì chúng ta.

Phao-lô cho thấy tình yêu của Đức Chúa Trời lớn lao như thế nào. Đấng Christ không chết vì chúng ta khi chúng ta mạnh mẽ, công bình, hay xứng đáng. Ngài chết vì chúng ta khi chúng ta yếu đuối, không tin kính, và vẫn còn là tội nhân. Con người có thể hiếm khi dám chết vì một người tốt, nhưng tình yêu của Đức Chúa Trời lớn hơn nhiều: Đấng Christ đã chết vì những người hư mất và không xứng đáng. Điều này chứng minh rằng tình yêu của Đức Chúa Trời không dựa trên công trạng của chúng ta, nhưng dựa trên ân điển của Ngài.

Rô-ma 5:9
9 Huống chi nay chúng ta đã được xưng công bình bởi huyết Ngài, thì chúng ta càng sẽ được cứu khỏi cơn thịnh nộ qua Ngài.

Nếu Đức Chúa Trời đã xưng công bình cho chúng ta qua huyết của Đấng Christ, thì chúng ta có thể tin chắc rằng Ngài cũng sẽ cứu chúng ta khỏi cơn thịnh nộ. Điều này có nghĩa là người tin không cần phải sợ sự kết án, vì Đấng Christ đã giải quyết vấn đề tội lỗi và mở đường để chúng ta được cứu qua Ngài.

Rô-ma 5:10
10 Vì nếu khi chúng ta còn là kẻ thù nghịch mà đã được hòa giải với Đức Chúa Trời qua sự chết của Con Ngài, thì huống chi, sau khi đã được hòa giải, chúng ta càng sẽ được cứu bởi sự sống của Ngài.

Phao-lô nói rằng khi chúng ta còn là kẻ thù nghịch, Đức Chúa Trời đã hòa giải chúng ta với chính Ngài qua sự chết của Con Ngài. Sự hòa giải có nghĩa là mối quan hệ bị đổ vỡ giữa Đức Chúa Trời và con người đã được phục hồi. Nhưng Phao-lô còn đi xa hơn: chúng ta không chỉ được hòa giải bởi sự chết của Đấng Christ; chúng ta được cứu bởi sự sống của Ngài. Điều này có nghĩa là Đấng Christ hằng sống tiếp tục cứu chúng ta bằng cách ban cho chúng ta sự sống của Ngài, Thần Linh của Ngài, và sự công bình của Ngài. Cơ Đốc giáo không chỉ nói về việc được tha thứ quá khứ; nhưng là nhận lấy sự sống của Đấng Christ ngay bây giờ.

Rô-ma 5:11
11 Không những thế, chúng ta cũng vui mừng trong Đức Chúa Trời qua Chúa chúng ta là Giê-su Christ, nhờ Ngài mà hiện nay chúng ta đã nhận được sự hòa giải.

Vì những điều Giê-su đã làm, người tin có thể vui mừng trong Đức Chúa Trời. Chúng ta không còn bị phân cách khỏi Ngài hay sợ Ngài như kẻ thù nữa. Qua Giê-su Christ, chúng ta đã nhận được sự hòa giải, nghĩa là chúng ta đã được đem trở lại trong mối quan hệ yêu thương với Đức Chúa Trời. Điều này đem đến cho chúng ta niềm vui, sự tin chắc, và lòng biết ơn, vì sự cứu rỗi không dựa trên những gì chúng ta đã làm, nhưng dựa trên những gì Đức Chúa Trời đã làm cho chúng ta trong Con Ngài.

Rô-ma 5:12
12 Vậy, như bởi một người mà tội lỗi đã vào trong thế gian, và bởi tội lỗi mà có sự chết, thì sự chết đã lan đến mọi người, vì mọi người đều đã phạm tội.

Phao-lô bắt đầu so sánh A-đam và Đấng Christ bằng cách cho thấy tội lỗi và sự chết đã vào trong nhân loại như thế nào. Qua sự bất tuân của A-đam, tội lỗi vào trong thế gian, và sự chết đến như kết quả của tội lỗi. Từ đó trở đi, sự chết lan đến toàn thể nhân loại vì mọi người đều trở thành những người dự phần trong tình trạng tội lỗi này và chính họ cũng đã phạm tội. Trọng tâm của Phao-lô không phải chủ yếu là tội lỗi cá nhân của A-đam được chuyển giao về mặt pháp lý cho từng người, nhưng là A-đam đã mở cửa cho tội lỗi và sự chết vào trong gia đình nhân loại, đặt nhân loại dưới quyền lực của một tình trạng sa ngã. Là con cháu của A-đam, mọi người thừa hưởng một bản chất yếu đuối, sa ngã, và sống trong một thế gian bị tội lỗi làm băng hoại; vì vậy, cuối cùng mọi người đều tự mình phạm tội. Điều này giải thích vì sao sự chết là phổ quát. Tuy nhiên, mục đích của Phao-lô không chỉ là giải thích nan đề; ông đang chuẩn bị cho lẽ thật lớn hơn ở phía sau. Cũng như tội lỗi và sự chết đã vào thế gian qua một người, Đức Chúa Trời đã ban giải pháp qua một Người, là Giê-su Christ. A-đam đem nhân loại vào dưới sự cai trị của tội lỗi và sự chết, nhưng Đấng Christ đem sự công bình, sự sống, và sự phục hồi đến cho tất cả những ai nhận Ngài bởi đức tin. Điều này đặt nền tảng cho sự so sánh của Phao-lô giữa A-đam và Đấng Christ, cho thấy công việc của Đấng Christ lớn hơn sự thiệt hại do sự sa ngã của A-đam gây ra.

Rô-ma 5:13-14
13 Vì trước khi có luật pháp, tội lỗi đã có trong thế gian; nhưng tội lỗi không bị kể là sự vi phạm khi không có luật pháp.
14 Tuy nhiên, sự chết đã cai trị từ A-đam đến Môi-se, ngay cả trên những người không phạm tội theo cách vi phạm giống như A-đam, là hình bóng của Đấng sẽ đến.

Phao-lô giải thích rằng tội lỗi đã có trong thế gian trước khi luật pháp Môi-se được ban ra. Dù tội lỗi chưa bị kể theo cùng một cách pháp lý rõ ràng như sau khi có luật pháp thành văn, sự chết vẫn cai trị từ A-đam đến Môi-se. Điều này chứng minh rằng tội lỗi và sự chết đã cai trị trên nhân loại trước cả Si-na-i. Không phải mọi người đều phạm tội giống y như A-đam, tức là trực tiếp vi phạm một mạng lệnh rõ ràng về cây trong vườn, nhưng họ vẫn chết vì nhân loại đã ở dưới tình trạng sa ngã do A-đam đem vào. Sau đó, A-đam được gọi là “hình bóng” của Đấng Christ, nghĩa là ông chỉ về Đấng Christ theo cách đối chiếu. A-đam là đầu nhân loại mà qua ông tội lỗi và sự chết vào trong gia đình loài người; nhưng Đấng Christ là Đầu mới, qua Ngài sự công bình và sự sống đến cho tất cả những ai tin.

Rô-ma 5:15-16
15 Nhưng sự ban cho nhưng không không giống như sự phạm tội. Vì nếu bởi sự phạm tội của một người mà nhiều người đã chết, thì ân điển của Đức Chúa Trời và sự ban cho bởi ân điển của một Người, là Giê-su Christ, lại càng dư dật cho nhiều người hơn biết bao.
16 Sự ban cho cũng không giống như điều đến qua một người đã phạm tội. Vì sự phán xét đến từ một sự phạm tội dẫn đến sự kết án, nhưng sự ban cho nhưng không đến sau nhiều sự phạm tội lại dẫn đến sự xưng công bình.

Phao-lô cho thấy món quà của Đấng Christ lớn hơn rất nhiều so với sự phạm tội của A-đam. Một tội lỗi của A-đam đem sự chết và sự kết án đến cho nhiều người, nhưng ân điển của Đức Chúa Trời qua Giê-su Christ đem đến một món quà nhưng không, lớn hơn sự thiệt hại do A-đam gây ra. Hành động của A-đam đem đến sự phán xét, nhưng hành động của Đấng Christ đem đến sự xưng công bình. Điều này thật kỳ diệu vì món quà của Đấng Christ không chỉ giải quyết một sự phạm tội của A-đam, mà còn giải quyết nhiều tội lỗi xảy ra sau đó. Nói cách khác, ân điển không yếu đuối hay giới hạn. Ân điển lớn hơn tội lỗi. Qua Đấng Christ, Đức Chúa Trời ban sự tha thứ, sự chấp nhận, sự công bình, và sự sống cho những ai nhận món quà của Ngài bởi đức tin.

Rô-ma 5:17
17 Vì nếu bởi sự phạm tội của một người mà sự chết đã cai trị qua người ấy, thì huống chi những người nhận lãnh ân điển dư dật và món quà của sự công bình sẽ cai trị trong sự sống qua một Người, là Giê-su Christ.

Qua tội lỗi của A-đam, sự chết đã lên ngôi cai trị trên toàn thể nhân loại — nhưng Giê-su hoàn toàn đảo ngược tình trạng ấy. Những người nhận lãnh ân điển dư dật của Đức Chúa Trời và món quà của sự công bình không chỉ sống sót; họ cai trị trong sự sống. Đây không chỉ là lời hứa cho tương lai — đó là thực tại hiện nay. Điều A-đam đã đánh mất, Đấng Christ phục hồi lại còn dư dật hơn.

Rô-ma 5:18
18 Vậy, như bởi sự phạm tội của một người mà sự phán xét đến trên mọi người, dẫn đến sự kết án, thì cũng vậy, bởi hành động công bình của một Người mà món quà nhưng không đến cho mọi người, dẫn đến sự xưng công bình của sự sống.

Một hành động của A-đam đã dẫn đến sự kết án phổ quát, trong khi một hành động công bình của Đấng Christ — sự chết và sự phục sinh của Ngài — đem sự xưng công bình và sự sống đến cho tất cả những ai tiếp nhận điều đó.

Rô-ma 5:19
19 Vì như bởi sự bất tuân của một người mà nhiều người bị trở nên tội nhân, thì cũng vậy, bởi sự vâng phục của một Người mà nhiều người sẽ được trở nên công bình.

Sự bất tuân của A-đam khiến nhiều người trở nên tội nhân, nhưng sự vâng phục của Đấng Christ làm cho nhiều người trở nên công bình. Chủ đề đảo ngược và phục hồi này là trọng tâm trong lập luận của Phao-lô.

Rô-ma 5:20
20 Hơn nữa, luật pháp đã vào để sự phạm tội được gia tăng; nhưng nơi nào tội lỗi gia tăng, thì ân điển lại càng dư dật hơn bội phần.

Luật pháp được ban để bày tỏ mức độ tội lỗi của con người, làm cho tội lỗi trở nên rõ ràng hơn. Tuy nhiên, khi tội lỗi gia tăng, ân điển của Đức Chúa Trời lại càng dư dật hơn, đem đến sự tha thứ và sự biến đổi đạo đức cách dư dật hơn.

Rô-ma 5:21
21 hầu cho như tội lỗi đã cai trị trong sự chết, thì ân điển cũng cai trị qua sự công bình, dẫn đến sự sống đời đời qua Giê-su Christ, Chúa chúng ta.

Mục tiêu cuối cùng là để ân điển, chứ không phải tội lỗi, cai trị qua sự công bình, và kết quả là sự sống đời đời được ban qua Giê-su Christ. Điều này trình bày một sự đảo ngược hoàn toàn đối với sự thống trị của tội lỗi và sự chết, thiết lập một sự cai trị mới của ân điển và sự sống.

bottom of page