top of page

Rô-ma 6

Rô-ma 6 là một chương rất quan trọng vì Phao-lô giải thích ân điển thật sự làm gì trong người tin Chúa. Ân điển không cho phép con người tiếp tục sống trong tội lỗi. Trái lại, ân điển đem người tin Chúa vào sự hiệp nhất với Đấng Christ, để đời sống cũ của tội lỗi được kể như đã chết, và một đời sống mới bắt đầu. Qua sự chết của Đấng Christ, người tin được giải thoát khỏi ách nô lệ của tội lỗi; và qua sự phục sinh của Đấng Christ, người tin được ban quyền năng để bước đi trong đời sống mới. Điểm chính của Phao-lô là Cơ Đốc nhân không chỉ được tha thứ trong khi vẫn ở dưới quyền cai trị của tội lỗi; nhưng người ấy đã được kết hiệp với Đấng Christ và bây giờ được kêu gọi sống như một người đang sống cho Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:1-2
1 Vậy chúng ta sẽ nói gì? Chúng ta cứ tiếp tục sống trong tội lỗi để ân điển được dư dật hơn sao?
2 Chắc chắn không! Chúng ta là những người đã chết đối với tội lỗi, lẽ nào còn sống trong tội lỗi nữa?

Phao-lô trả lời một ý tưởng sai lầm mà một số người có thể có về ân điển. Nếu ân điển tha thứ tội lỗi, vậy có phải chúng ta nên tiếp tục phạm tội để ân điển được bày tỏ càng nhiều hơn không? Phao-lô mạnh mẽ nói: “Chắc chắn không!” Ân điển không phải là giấy phép để phạm tội. Lý do là vì người tin Chúa đã chết đối với tội lỗi. Điều này có nghĩa là trong Đấng Christ, họ không còn ở dưới quyền cai trị và ách nô lệ cũ của tội lỗi nữa. Một người thật sự tiếp nhận Đấng Christ đã bước vào một mối quan hệ mới với Đức Chúa Trời, và sẽ hoàn toàn không hợp lý nếu người ấy tiếp tục sống như thể tội lỗi vẫn là chủ của mình. Ân điển không để chúng ta ở trong tội lỗi; ân điển giải thoát chúng ta khỏi quyền thống trị của tội lỗi.

Rô-ma 6:3-4
3 Hay anh em không biết rằng tất cả chúng ta, những người đã chịu báp-têm vào trong Đấng Christ Giê-su, đều đã chịu báp-têm vào trong sự chết của Ngài sao?
4 Vậy, chúng ta đã được chôn với Ngài qua báp-têm vào trong sự chết, để như Đấng Christ đã được sống lại từ cõi chết bởi vinh quang của Cha, thì chúng ta cũng phải bước đi trong đời sống mới.

Phao-lô giải thích rằng báp-têm tượng trưng cho sự hiệp nhất của người tin với Đấng Christ trong sự chết và sự phục sinh của Ngài. Khi một người chịu báp-têm vào trong Đấng Christ, người ấy đồng nhất mình với sự chết của Đấng Christ, nghĩa là đời sống cũ của tội lỗi đã được chôn với Ngài. Nhưng báp-têm không chỉ chỉ về sự chết; nó cũng chỉ về sự phục sinh. Như Đấng Christ đã được sống lại từ cõi chết bởi vinh quang của Cha, người tin cũng được sống lại để bước đi trong đời sống mới. Điều này có nghĩa là Cơ Đốc giáo không chỉ là được tha thứ những tội lỗi trong quá khứ, nhưng là nhận lãnh một đời sống mới từ Đức Chúa Trời. Đời sống cũ bị tội lỗi cai trị phải được bỏ lại phía sau, và người tin bây giờ phải sống bởi sự sống và quyền năng của Đấng Christ.

Rô-ma 6:5
5 Vì nếu chúng ta đã được hiệp nhất với Ngài trong hình ảnh của sự chết Ngài, thì chắc chắn chúng ta cũng sẽ được hiệp nhất với Ngài trong hình ảnh của sự phục sinh Ngài.

Phao-lô nói rằng nếu chúng ta đã được kết hiệp với Đấng Christ trong sự chết của Ngài, thì chúng ta cũng sẽ được dự phần trong sự sống phục sinh của Ngài. Điều này có cả ý nghĩa hiện tại và tương lai. Trong tương lai, người tin sẽ dự phần trong sự phục sinh thân thể khi Đấng Christ trở lại. Nhưng ngay bây giờ, người tin đã được sống lại về mặt thuộc linh với Đấng Christ để sống một đời sống mới. Điều này có nghĩa là đời sống Cơ Đốc không dựa trên việc cố gắng nhiều hơn bằng sức mạnh của con người cũ, nhưng dựa trên việc dự phần trong sự sống của Đấng Christ phục sinh. Vì chúng ta được hiệp nhất với Ngài, chiến thắng của Ngài trở thành nền tảng cho chiến thắng của chúng ta, và sự sống của Ngài trở thành quyền năng để chúng ta sống.

Rô-ma 6:6
6 Biết rằng người cũ của chúng ta đã bị đóng đinh với Ngài, để thân thể của tội lỗi bị vô hiệu hóa, hầu cho chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa.

Phao-lô giải thích rằng “người cũ” của chúng ta đã bị đóng đinh với Đấng Christ. Người cũ chỉ về đời sống cũ mà chúng ta có trong A-đam, đời sống bị cai trị bởi tội lỗi, bản ngã, và sự xa cách Đức Chúa Trời. Trong Đấng Christ, đời sống cũ đó đã bị xử tử để “thân thể của tội lỗi” bị làm cho mất quyền lực. Điều này không có nghĩa là thân thể vật lý là xấu, nhưng có nghĩa là thân thể từng bị tội lỗi sử dụng như công cụ của nó không còn phải bị tội lỗi điều khiển nữa. Mục đích rất rõ ràng: chúng ta không còn làm nô lệ cho tội lỗi nữa. Đấng Christ không chết chỉ để tha thứ cho chúng ta trong khi vẫn để chúng ta ở trong xiềng xích; Ngài chết để bẻ gãy quyền lực của tội lỗi và đem chúng ta vào sự tự do.

Rô-ma 6:7
7 Vì ai đã chết thì được giải thoát khỏi tội lỗi.

Phao-lô đưa ra một nguyên tắc đơn giản: một người đã chết thì không còn ở dưới quyền của chủ cũ nữa. Cũng vậy, người tin đã chết với Đấng Christ thì được giải thoát khỏi quyền thống trị của tội lỗi. Điều này không có nghĩa là sự cám dỗ biến mất hoặc người tin không bao giờ có thể vấp ngã, nhưng có nghĩa là tội lỗi không còn quyền hợp pháp hay quyền thuộc linh để cai trị người ấy nữa. Người tin bây giờ thuộc về Đấng Christ. Người ấy không còn là nô lệ bất lực của tội lỗi nữa. Qua sự hiệp nhất với Đấng Christ, người ấy đã được đem ra khỏi quyền kiểm soát của tội lỗi và bây giờ được tự do để sống cho Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:8
8 Nếu chúng ta đã chết với Đấng Christ, chúng ta tin rằng chúng ta cũng sẽ sống với Ngài.

Phao-lô nói rằng nếu chúng ta đã chết với Đấng Christ, chúng ta cũng tin rằng chúng ta sẽ sống với Ngài. Sự sống với Đấng Christ bao gồm sự sống đời đời trong tương lai, nhưng cũng bắt đầu ngay bây giờ. Người tin không chỉ dự phần trong sự chết của Đấng Christ đối với tội lỗi; người ấy cũng dự phần trong sự sống phục sinh của Đấng Christ. Đây là bí quyết của đời sống Cơ Đốc. Đức Chúa Trời không chỉ truyền lệnh cho chúng ta sống tốt hơn; Ngài ban cho chúng ta sự sống của Con Ngài. Sống với Đấng Christ nghĩa là sống trong sự thông công với Ngài, nương cậy quyền năng, Thần Linh, và sự công chính của Ngài. Đời sống Cơ Đốc chính là Đấng Christ sống trong chúng ta.

Rô-ma 6:9
9 Vì biết rằng Đấng Christ, sau khi đã sống lại từ cõi chết, không còn chết nữa. Sự chết không còn cai trị trên Ngài.

Phao-lô chỉ đến tính vĩnh viễn của sự phục sinh của Đấng Christ. Đấng Christ đã sống lại từ cõi chết, và Ngài sẽ không bao giờ chết nữa. Sự chết không còn quyền thống trị trên Ngài. Điều này rất quan trọng vì người tin được kết hiệp với một Đấng Christ đang sống, Đấng đã hoàn toàn chiến thắng sự chết. Sự phục sinh của Ngài không phải là tạm thời; đó là sự phục sinh cuối cùng và đầy chiến thắng. Vì chúng ta được hiệp nhất với Ngài, chúng ta dự phần trong quyền năng chiến thắng của Ngài. Tội lỗi và sự chết thuộc về vương quốc cũ, nhưng Đấng Christ đã vượt khỏi quyền thống trị của chúng, và những ai ở trong Ngài được kêu gọi sống trong thực tại của sự sống chiến thắng của Ngài.

Rô-ma 6:10
10 Vì sự chết mà Ngài đã chết, Ngài đã chết đối với tội lỗi một lần đủ cả; nhưng sự sống mà Ngài đang sống, Ngài sống cho Đức Chúa Trời.

Đấng Christ đã chết đối với tội lỗi một lần đủ cả. Điều này có nghĩa là sự chết của Ngài là trọn vẹn và cuối cùng. Ngài đã bước vào nơi mà tội lỗi đã đưa nhân loại đến, và Ngài đã xử lý nó cách đầy đủ. Nhưng bây giờ Ngài đã sống lại, Ngài sống cho Đức Chúa Trời trong sự thông công trọn vẹn và không gián đoạn. Điều này trở thành khuôn mẫu cho người tin. Trong Đấng Christ, chúng ta phải xem mình như đã chấm dứt với đời sống cũ của tội lỗi và đang sống cho Đức Chúa Trời. Đời sống Cơ Đốc không phải là đời sống cứ lặp đi lặp lại việc quay trở lại dưới quyền cai trị của tội lỗi, nhưng là đời sống hướng về Đức Chúa Trời qua Đấng Christ phục sinh.

Rô-ma 6:11
11 Cũng vậy, anh em hãy kể mình thật sự đã chết đối với tội lỗi, nhưng sống cho Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su, Chúa chúng ta.

Bây giờ Phao-lô bảo người tin phải suy nghĩ về chính mình như thế nào. Họ phải “kể” hay xem mình đã chết đối với tội lỗi và sống cho Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su. Điều này không có nghĩa là giả vờ điều gì đó là thật trong khi nó không thật. Nó có nghĩa là tin và chấp nhận điều Đức Chúa Trời nói là thật vì sự hiệp nhất của chúng ta với Đấng Christ. Người tin không được định nghĩa chính mình bởi đời sống cũ, những thất bại cũ, hay ách nô lệ cũ của tội lỗi. Người ấy phải nhìn chính mình như Đức Chúa Trời nhìn người ấy trong Đấng Christ: đã chết đối với quyền thống trị của tội lỗi và đang sống cho Đức Chúa Trời. Sự đáp ứng bằng đức tin này rất quan trọng vì chiến thắng bắt đầu khi chúng ta tin vào thực tại mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta trong Con Ngài.

Rô-ma 6:12
12 Vậy, đừng để tội lỗi cai trị trong thân thể hay chết của anh em, khiến anh em vâng theo những dục vọng của nó.

Vì người tin đã chết đối với tội lỗi và sống cho Đức Chúa Trời, Phao-lô nói đừng để tội lỗi cai trị trong thân thể hay chết. Tội lỗi vẫn có thể cố gắng cám dỗ, ảnh hưởng, và kéo người tin qua những ham muốn của thân thể, nhưng nó không còn quyền cai trị nữa. Mệnh lệnh “đừng để” cho thấy rằng trong Đấng Christ, người tin không còn bất lực. Người ấy có thể từ chối quyền cai trị của tội lỗi vì bây giờ người ấy có một đời sống mới và một Chủ mới. Thân thể không còn được điều khiển bởi những ham muốn tội lỗi, nhưng phải được đặt dưới sự hướng dẫn của sự sống Đấng Christ. Ân điển ban cho người tin quyền năng để nói không với tội lỗi và nói vâng với Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:13
13 Cũng đừng dâng các chi thể của anh em cho tội lỗi làm công cụ của sự không công chính; nhưng hãy dâng chính mình cho Đức Chúa Trời như những người sống từ cõi chết, và dâng các chi thể của anh em làm công cụ của sự công chính cho Đức Chúa Trời.

Phao-lô bảo người tin đừng dâng các phần trong thân thể mình làm công cụ cho tội lỗi. Tay, mắt, lưỡi, tâm trí, và cả thân thể không được giao cho sự không công chính. Thay vào đó, người tin phải dâng chính mình cho Đức Chúa Trời như những người sống từ cõi chết. Điều này có nghĩa là họ phải sống với sự hiểu biết rằng họ không còn thuộc về đời sống cũ nữa. Họ đã được làm cho sống trong Đấng Christ, và bây giờ thân thể của họ phải trở thành công cụ của sự công chính cho Đức Chúa Trời. Vấn đề không chỉ là tránh hành vi xấu, nhưng là dâng trọn con người cho Đức Chúa Trời để sự công chính của Ngài được bày tỏ qua đời sống của người tin.

Rô-ma 6:14
14 Vì tội lỗi sẽ không cai trị trên anh em, vì anh em không ở dưới luật pháp, nhưng ở dưới ân điển.

Phao-lô dạy rằng tội lỗi không còn cai trị trên người tin. “Tội lỗi sẽ không cai trị trên anh em” có nghĩa là tội lỗi không còn quyền chính đáng để điều khiển đời sống của người ở trong Đấng Christ. Trước khi đến với Đấng Christ, tội lỗi cai trị tấm lòng, điều khiển những ham muốn, và giữ con người trong xiềng xích. Nhưng qua sự hiệp nhất với Đấng Christ trong sự chết và sự phục sinh của Ngài, quyền thống trị cũ đó đã bị phá vỡ. Điều này không có nghĩa là người tin sẽ không bao giờ bị cám dỗ, hoặc xác thịt sẽ không bao giờ cố gắng trỗi dậy nữa, nhưng có nghĩa là tội lỗi không còn là chủ nữa. Phao-lô không nói rằng luật đạo đức của Đức Chúa Trời đã bị bãi bỏ. Ông đang nói rằng người tin không còn “ở dưới luật pháp” như một hệ thống của sự định tội, bổn phận bên ngoài, và nỗ lực của con người. Luật pháp có thể bày tỏ tội lỗi, phơi bày tội lỗi, và cho thấy sự công chính trông như thế nào, nhưng luật pháp không thể đặt sự sống của Đấng Christ vào trong lòng. Khi một người chỉ ở dưới luật pháp, tội lỗi vẫn có quyền thống trị vì luật pháp truyền lệnh về sự công chính nhưng không ban quyền năng để sản sinh sự công chính ấy. Nhưng người tin bây giờ “ở dưới ân điển.” Ân điển không phải là sự cho phép phạm tội; ân điển là quyền năng cứu rỗi của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ. Dưới ân điển, Đức Chúa Trời không chỉ tha thứ tội lỗi nhưng còn ban cho người tin sự sống của Đấng Christ qua Thần Linh của Ngài. Điều này giải thoát người tin khỏi luật bên trong của tội lỗi và sự chết, cũng như khỏi chức vụ cũ của chữ viết chỉ đem đến sự định tội. Điều này phù hợp với Rô-ma 7:6, nơi Phao-lô nói rằng người tin đã được giải thoát khỏi luật pháp để phục vụ “theo cách mới của Thần Linh, chứ không theo cách cũ của chữ viết.” Vì vậy, ân điển không giải phóng chúng ta để tiếp tục sống trong tội lỗi; ân điển giải phóng chúng ta khỏi tội lỗi, khỏi sự định tội, và khỏi tôn giáo không có quyền năng, để Đấng Christ có thể sống trong chúng ta và sản sinh sự vâng phục thật từ tấm lòng.

Rô-ma 6:15
15 Vậy thì sao? Chúng ta sẽ phạm tội vì không ở dưới luật pháp nhưng ở dưới ân điển sao? Chắc chắn không!

Một lần nữa, Phao-lô trả lời một sự hiểu lầm có thể có về ân điển. Một số người có thể nghĩ rằng vì người tin không ở dưới luật pháp nhưng ở dưới ân điển, nên họ được tự do tiếp tục sống trong tội lỗi. Phao-lô mạnh mẽ bác bỏ điều này. Ân điển không có nghĩa là tự do để phạm tội; ân điển có nghĩa là tự do khỏi tội lỗi. Ở “dưới luật pháp” nghĩa là đứng dưới một hệ thống mà luật pháp định tội người phạm tội nhưng không thể ban quyền năng để người ấy chiến thắng tội lỗi. Ở “dưới ân điển” nghĩa là đứng dưới quyền năng cứu rỗi của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, nơi sự tha thứ, sự sống, và chiến thắng được ban cho cách nhưng không. Vì vậy, ân điển không làm cho tội lỗi trở nên chấp nhận được; ân điển bẻ gãy quyền thống trị của tội lỗi và giúp người tin sống trong sự vâng phục Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:16
16 Anh em không biết rằng anh em dâng mình làm nô lệ để vâng phục ai, thì anh em là nô lệ của người mình vâng phục sao? Hoặc là nô lệ của tội lỗi dẫn đến sự chết, hoặc là nô lệ của sự vâng phục dẫn đến sự công chính?

Phao-lô giải thích rằng một người trở thành đầy tớ của điều mà người ấy chọn vâng phục. Nếu một người dâng mình cho tội lỗi, tội lỗi trở thành chủ của người ấy, và kết quả là sự chết. Nhưng nếu một người dâng mình cho Đức Chúa Trời, kết quả là sự vâng phục dẫn đến sự công chính. Điểm của Phao-lô là không ai thật sự trung lập. Một người hoặc ở dưới quyền cai trị của tội lỗi, hoặc ở dưới quyền cai trị của Đức Chúa Trời. Ân điển không đặt chúng ta vào một vùng ở giữa để chúng ta có thể sống cho chính mình; ân điển chuyển chúng ta từ ách nô lệ của tội lỗi sang sự phục vụ của sự công chính. Tự do thật không phải là làm bất cứ điều gì xác thịt muốn, nhưng là được giải phóng để vâng phục Đức Chúa Trời từ tấm lòng.

Rô-ma 6:17
17 Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, vì trước kia anh em là nô lệ của tội lỗi, nhưng nay anh em đã vâng phục từ tấm lòng khuôn mẫu giáo lý mà anh em đã được giao phó.

Phao-lô tạ ơn Đức Chúa Trời vì các tín hữu không còn là nô lệ của tội lỗi nữa. Trước kia, tội lỗi cai trị trên họ, nhưng bây giờ họ đã vâng phục từ tấm lòng sự dạy dỗ của phúc âm. Sự vâng phục này không chỉ là bên ngoài hay bị ép buộc; nó đến từ một tấm lòng đã đáp ứng với lẽ thật. Phúc âm không chỉ đem đến cho họ thông tin mới; nó đem họ vào một kinh nghiệm mới. Họ đã được giao cho một sự dạy dỗ mới, một Chủ mới, và một đời sống mới trong Đấng Christ. Điều này cho thấy Cơ Đốc giáo thật không chỉ là sự thay đổi niềm tin bên ngoài, nhưng là sự đầu phục của tấm lòng đối với lẽ thật của Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:18
18 Và sau khi đã được giải thoát khỏi tội lỗi, anh em trở thành nô lệ của sự công chính.

Phao-lô cho thấy sự thay đổi lớn đã xảy ra trong người tin. Trước kia, họ là nô lệ của tội lỗi, nhưng bây giờ họ đã được giải thoát qua Đấng Christ. Tuy nhiên, sự tự do này không có nghĩa là độc lập khỏi Đức Chúa Trời hay sống theo bản ngã. Nó có nghĩa là họ bây giờ trở thành đầy tớ của sự công chính. Mỗi người đều phục vụ một điều gì đó. Trước Đấng Christ, tội lỗi là chủ; sau khi tiếp nhận Đấng Christ, sự công chính trở thành chủ mới. Đây không phải là ách nô lệ theo nghĩa tiêu cực, nhưng là sự tự do thật của việc sống dưới sự sống, Thần Linh, và mục đích của Đức Chúa Trời. Người tin được giải phóng khỏi tội lỗi để sống cho Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:19
19 Tôi nói theo cách loài người vì sự yếu đuối của xác thịt anh em. Vì như trước kia anh em đã dâng các chi thể mình làm nô lệ cho sự ô uế và gian ác dẫn đến càng gian ác hơn, thì bây giờ hãy dâng các chi thể mình làm nô lệ cho sự công chính để nên thánh.

Phao-lô dùng ngôn ngữ đơn giản của con người vì sự yếu đuối của xác thịt, nghĩa là ông giải thích lẽ thật thuộc linh theo cách thực tế mà họ có thể hiểu. Trước khi đến với Đấng Christ, họ đã dâng thân thể và đời sống mình cho sự ô uế và gian ác, và điều này chỉ dẫn đến càng gian ác hơn. Tội lỗi không bao giờ đứng yên; khi một người phục vụ tội lỗi, nó gia tăng sự kiểm soát và dẫn người ấy sâu hơn vào sự hư hoại. Nhưng bây giờ Phao-lô nói họ phải dâng mình cho sự công chính một cách có chủ ý giống như trước kia họ từng dâng mình cho tội lỗi. Tay, suy nghĩ, lời nói, hành động, và cả đời sống của họ bây giờ phải được dâng cho Đức Chúa Trời. Kết quả là sự nên thánh, nghĩa là một đời sống được phân rẽ khỏi tội lỗi và được dâng hiến cho Đức Chúa Trời.

Rô-ma 6:20
20 Vì khi anh em còn là nô lệ của tội lỗi, anh em được tự do đối với sự công chính.

Phao-lô nhắc họ về tình trạng trước kia. Khi họ còn là nô lệ của tội lỗi, họ “tự do” đối với sự công chính, nghĩa là sự công chính không có quyền kiểm soát đời sống của họ. Họ không sống dưới quyền cai trị của Đức Chúa Trời hay sinh ra bông trái của bản tính Ngài. Loại tự do này không phải là tự do thật; thật ra đó là nô lệ cho tội lỗi. Một người có thể nghĩ mình tự do vì làm theo những ham muốn riêng, nhưng nếu những ham muốn đó bị tội lỗi kiểm soát, người ấy vẫn là nô lệ. Trước Đấng Christ, họ bị tách khỏi quyền năng của sự công chính và không thể sống đời sống mà Đức Chúa Trời đã định.

Rô-ma 6:21
21 Vậy lúc đó anh em có bông trái gì trong những điều mà bây giờ anh em hổ thẹn? Vì kết cuộc của những điều ấy là sự chết.

Phao-lô bảo họ nhìn lại đời sống cũ và xem nó đã sinh ra bông trái gì. Những điều họ từng làm bây giờ đem lại sự hổ thẹn, vì họ có thể thấy rõ rằng những điều ấy không có giá trị thật. Tội lỗi có thể hứa hẹn sự vui thú hay tự do, nhưng bông trái của nó là sự trống rỗng, hổ thẹn, hư hoại, và sự chết. Phao-lô muốn người tin nhớ rằng đời sống cũ của họ không dẫn họ đến gần Đức Chúa Trời hơn hay ban cho họ sự sống thật. Nó chỉ dẫn đến sự chết. Sự suy xét này giúp họ thấy tại sao họ không bao giờ nên mong muốn quay trở lại ách nô lệ mà Đấng Christ đã giải thoát họ khỏi.

Rô-ma 6:22
22 Nhưng bây giờ, sau khi đã được giải thoát khỏi tội lỗi và trở thành đầy tớ của Đức Chúa Trời, anh em có bông trái dẫn đến sự nên thánh, và kết cuộc là sự sống đời đời.

Bây giờ Phao-lô đối chiếu đời sống cũ với đời sống mới trong Đấng Christ. Người tin đã được giải thoát khỏi tội lỗi và trở thành đầy tớ của Đức Chúa Trời. Sự phục vụ mới này sinh ra bông trái dẫn đến sự nên thánh. Nói cách khác, sự sống của Đức Chúa Trời bắt đầu bày tỏ trong người tin qua một tính cách được thay đổi, những ước muốn được thay đổi, và một đời sống ngày càng được phân rẽ khỏi tội lỗi. Kết quả cuối cùng là sự sống đời đời. Điều này cho thấy sự cứu rỗi không chỉ là được tha thứ các tội lỗi trong quá khứ, nhưng là được đem vào một đời sống mới dưới quyền Đức Chúa Trời, nơi sự công chính của Ngài sinh bông trái trong chúng ta và dẫn đến sự sống đời đời.

Rô-ma 6:23
23 Vì tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng sự ban cho của Đức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Đấng Christ Giê-su, Chúa chúng ta.

Phao-lô tóm tắt hai con đường. Tội lỗi trả tiền công, và tiền công của nó là sự chết. Điều này có nghĩa là tội lỗi luôn dẫn đến sự xa cách Đức Chúa Trời, sự hư hoại, và sự hủy diệt cuối cùng. Sự chết là điều tội lỗi kiếm được. Nhưng sự sống đời đời thì khác; nó không phải là tiền công kiếm được bằng nỗ lực của con người. Đó là sự ban cho của Đức Chúa Trời, được ban cách nhưng không trong Đấng Christ Giê-su, Chúa chúng ta. Sự sống này không chỉ là sống mãi mãi; đó là sự sống của Đức Chúa Trời được nhận qua Đấng Christ, một đời sống thông công với Ngài, được tự do khỏi tội lỗi, và cuối cùng chiến thắng sự chết. Tội lỗi ban cho điều xứng đáng phải nhận, nhưng Đức Chúa Trời ban cho điều chúng ta không bao giờ có thể tự kiếm được: sự sống đời đời trong Con Ngài.

bottom of page