top of page

Rô-ma 7

Rô-ma 7 giải thích mối liên hệ giữa người tin Chúa, luật pháp, và bản chất tội lỗi cũ. Luật pháp là thánh khiết và tốt lành, nhưng luật pháp không thể ban sự sống hay quyền năng để chiến thắng tội lỗi. Luật pháp chỉ có thể bày tỏ tội lỗi và kết án tội nhân. Qua sự chết của Đấng Christ, người tin Chúa được giải phóng khỏi cách phục vụ Đức Chúa Trời cũ theo chữ nghĩa, để họ có thể thuộc về Đấng Christ và sống bởi Thánh Linh.

Rô-ma 7:1
1 Hỡi anh em, anh em chẳng biết sao — vì tôi nói với những người biết luật pháp — rằng luật pháp cai trị trên một người bao lâu người ấy còn sống?

Phao-lô nói với những người hiểu luật pháp và giải thích rằng luật pháp chỉ có quyền trên một người khi người ấy còn sống. Khi sự chết xảy ra, quyền đòi hỏi của luật pháp chấm dứt. Phao-lô đang chuẩn bị cho thấy rằng người tin Chúa đã chết với Đấng Christ, nên họ không còn ở dưới luật pháp như một hệ thống kết án nhưng không thể ban sự sống. Thay vào đó, họ hiện nay thuộc về Đấng Christ và phục vụ Đức Chúa Trời trong sự mới mẻ của Thánh Linh.

Rô-ma 7:2-4
2 Vì người đàn bà có chồng thì bị luật pháp ràng buộc với chồng mình khi chồng còn sống; nhưng nếu chồng chết, thì nàng được giải phóng khỏi luật pháp của chồng.
3 Vậy, nếu khi chồng còn sống mà nàng lấy người đàn ông khác, thì nàng sẽ bị gọi là người đàn bà ngoại tình; nhưng nếu chồng chết, thì nàng được tự do khỏi luật ấy, đến nỗi nàng không phải là người ngoại tình, dù đã lấy người đàn ông khác.
4 Vậy, hỡi anh em tôi, anh em cũng đã trở nên chết đối với luật pháp qua thân thể của Đấng Christ, để anh em được thuộc về một Đấng khác — tức là Đấng đã được sống lại từ kẻ chết — hầu cho chúng ta kết quả cho Đức Chúa Trời.

Phao-lô dùng hình ảnh hôn nhân để giải thích rằng một người không thể thuộc về hai người chồng cùng một lúc. Người vợ bị luật pháp ràng buộc với chồng khi chồng còn sống, nhưng khi sự chết xảy ra, mối ràng buộc hôn nhân cũ chấm dứt, và nàng được tự do để thuộc về người khác. Cũng vậy, trước Đấng Christ, dân sự của Đức Chúa Trời bị ràng buộc dưới luật pháp như hệ thống giao ước cũ, tức chức vụ của chữ nghĩa, là hệ thống truyền lệnh về sự công bình, bày tỏ tội lỗi, và giữ con người dưới quyền cai trị của nó cho đến khi Đấng Christ đến. Điều này phù hợp với Ga-la-ti 3:23-25, nơi Phao-lô nói rằng chúng ta đã bị giữ dưới luật pháp trước khi đức tin đến, nhưng sau khi đức tin đã đến, chúng ta không còn ở dưới người giám hộ ấy nữa. Luật pháp không phải là xấu, nhưng nó không phải là người chồng cuối cùng; nó có thể giữ gìn, dạy dỗ, phơi bày tội lỗi, và chỉ đến Đấng Christ, nhưng nó không thể ban sự sống hay sinh ra sự công bình thật trong lòng. Vì vậy, qua thân thể của Đấng Christ, người tin Chúa đã trở nên chết đối với luật pháp, nghĩa là mối quan hệ cũ dưới chữ nghĩa đã chấm dứt, để họ có thể được kết hợp với một Đấng khác — tức là Đấng Christ phục sinh. Điểm chính là chúng ta chỉ được có một người chồng, một chủ, một hệ thống sự sống. Chúng ta không thể vừa kết hợp với đường lối cũ của chữ nghĩa, vừa hoàn toàn thuộc về Đấng Christ như Người Chồng mới của mình. Bây giờ chúng ta thuộc về Đấng Christ dưới giao ước mới, và vì chúng ta được hiệp nhất với Ngài, chúng ta phục vụ Đức Chúa Trời “trong sự mới mẻ của Thánh Linh, chứ không theo sự cũ kỹ của chữ nghĩa” (Rô-ma 7:6), kết quả thật cho Đức Chúa Trời qua sự sống của Ngài trong chúng ta.

Rô-ma 7:5
5 Vì khi chúng ta còn ở trong xác thịt, những đam mê tội lỗi bị luật pháp khơi dậy đã hành động trong các chi thể chúng ta để kết quả cho sự chết.

Trước khi được kết hợp với Đấng Christ, con người ở “trong xác thịt,” nghĩa là họ sống theo bản chất tội lỗi. Luật pháp, thay vì cứu họ, lại làm cho những ham muốn tội lỗi bị kích động, dẫn đến những hành động sinh ra sự chết thuộc linh.

Rô-ma 7:6
6 Nhưng bây giờ chúng ta đã được giải phóng khỏi luật pháp, vì đã chết đối với điều từng ràng buộc chúng ta, để chúng ta phục vụ trong sự mới mẻ của Thánh Linh, chứ không trong sự cũ kỹ của chữ nghĩa.

Phao-lô bây giờ giải thích kết quả của việc “chết đối với luật pháp” qua Đấng Christ. Người tin Chúa đã được giải phóng khỏi luật pháp, không phải vì những nguyên tắc đạo đức của Đức Chúa Trời là xấu, nhưng vì họ không còn ở dưới hệ thống giao ước cũ của chữ nghĩa, nơi luật pháp đứng bên ngoài con người, truyền lệnh về sự công bình, phơi bày tội lỗi, và kết án sự thất bại, nhưng không thể ban sự sống. “Đã chết đối với điều từng ràng buộc chúng ta” nghĩa là qua sự chết của Đấng Christ, mối quan hệ ràng buộc cũ dưới luật pháp đã chấm dứt. Chúng ta không còn cố gắng phục vụ Đức Chúa Trời theo cách cũ của điều răn bên ngoài, nỗ lực con người, và sự sợ hãi bị kết án. Thay vào đó, bây giờ chúng ta phục vụ trong sự mới mẻ của Thánh Linh. Điều này có nghĩa là Đấng Christ sống trong người tin Chúa bởi Thánh Linh của Ngài và sinh ra sự công bình mà luật pháp chỉ có thể mô tả. Sự cũ kỹ của chữ nghĩa có thể đòi hỏi sự vâng phục, nhưng sự mới mẻ của Thánh Linh ban sự sống, quyền năng, và sự vâng phục thật từ trong lòng.

Rô-ma 7:7
7 Vậy chúng ta sẽ nói gì? Luật pháp là tội lỗi sao? Chẳng hề như vậy! Trái lại, nếu không nhờ luật pháp, tôi đã không biết tội lỗi. Vì tôi đã không biết sự tham muốn là gì, nếu luật pháp không nói: “Ngươi chớ tham muốn.”

Phao-lô nói rõ rằng luật pháp không phải là tội lỗi. Luật pháp là thánh khiết và tốt lành, nhưng vai trò của nó là bày tỏ tội lỗi. Khi nói: “Ngươi chớ tham muốn,” Mười Điều Răn phơi bày không chỉ những hành động sai trái bên ngoài, mà cả những ham muốn tội lỗi bên trong. Điều này cho thấy Rô-ma 7 đặc biệt đang nói đến luật đạo đức, vì nó bày tỏ tội lỗi là gì. Nhưng dù luật pháp có thể chỉ ra sự tham muốn trong lòng, nó không thể loại bỏ điều đó. Chỉ có Đấng Christ, qua Thánh Linh, mới có thể thanh tẩy lòng người và ban sự công bình thật.

Rô-ma 7:8-11
8 Nhưng tội lỗi, nhân cơ hội bởi điều răn, đã sinh ra trong tôi đủ mọi thứ ham muốn xấu xa. Vì không có luật pháp thì tội lỗi chết.
9 Trước kia tôi sống không có luật pháp; nhưng khi điều răn đến, tội lỗi sống lại, còn tôi thì chết.
10 Và điều răn vốn để dẫn đến sự sống, tôi lại thấy nó dẫn đến sự chết.
11 Vì tội lỗi, nhân cơ hội bởi điều răn, đã lừa dối tôi, và bởi điều răn ấy đã giết tôi.

Phao-lô giải thích điều gì xảy ra khi luật pháp của Đức Chúa Trời gặp một người vẫn còn ở dưới quyền lực của bản chất tội lỗi. Chính luật pháp không phải là tội lỗi, và điều răn không phải là xấu, nhưng tội lỗi dùng điều răn như một cơ hội để phơi bày và khuấy động điều vốn đã ở trong xác thịt. Khi Phao-lô nói: “không có luật pháp thì tội lỗi chết,” ông không có ý nói tội lỗi không tồn tại; ông có ý rằng tội lỗi chưa được phơi bày rõ ràng cho lương tâm của ông. Ông có thể từng cảm thấy mình đang sống, an toàn, hoặc vô tội trước khi thật sự hiểu điều răn; nhưng khi điều răn đến với sức mạnh thật sự trong tâm trí ông, tội lỗi “sống lại,” nghĩa là nó trở nên rõ ràng, hoạt động, và được nhìn thấy, còn ông thấy mình bị kết án và bất lực. Điều răn vốn nhằm chỉ đường đến sự sống, vì luật pháp của Đức Chúa Trời là thánh khiết và tốt lành, nhưng vì con người là xác thịt và bị bán dưới tội lỗi, luật pháp cuối cùng lại đem sự chết đến cho con người. Vấn đề không phải là luật pháp, mà là tội lỗi trong xác thịt. Tội lỗi lừa dối ông bằng cách khiến ông nghĩ rằng ông có thể tìm được sự sống qua nỗ lực riêng của mình dưới luật pháp, hoặc bằng cách khuấy động sự phản nghịch chống lại chính điều răn vốn tốt lành. Bằng cách đó, tội lỗi dùng luật pháp để phơi bày tội lỗi của ông, làm tăng sự nhận biết về ham muốn xấu, và đưa ông đến chỗ nhận ra rằng ông đã chết về mặt thuộc linh và cần sự giải cứu qua Đấng Christ. Luật pháp có thể cho thấy sự công bình là gì, nhưng nó không thể ban quyền năng để sinh ra sự công bình; chỉ có sự sống của Đấng Christ qua Thánh Linh mới có thể làm điều đó.

Rô-ma 7:12-13
12 Vậy, luật pháp là thánh, điều răn cũng là thánh, công chính, và tốt lành.
13 Vậy điều tốt lành đã trở nên sự chết cho tôi sao? Chẳng hề như vậy! Nhưng tội lỗi, để nó hiện rõ là tội lỗi, đã dùng điều tốt lành mà sinh ra sự chết trong tôi, hầu cho bởi điều răn, tội lỗi trở nên quá đỗi tội lỗi.

Phao-lô nói rõ rằng luật pháp không phải là vấn đề. Luật pháp là thánh, công chính, và tốt lành vì nó đến từ Đức Chúa Trời và bày tỏ ý muốn công bình của Ngài. Vấn đề là tội lỗi trong xác thịt. Phao-lô hỏi liệu luật pháp tốt lành đã trở nên sự chết cho ông không, và ông trả lời: “Chẳng hề như vậy!” Không phải luật pháp sinh ra sự chết, nhưng là tội lỗi dùng luật pháp. Điều răn phơi bày tội lỗi và cho thấy tội lỗi thật sự xấu xa đến mức nào. Theo cách này, luật pháp bày tỏ bản chất thật của tội lỗi: nó không phải là sự yếu đuối vô hại, nhưng là một quyền lực chết chóc đang hành động trong con người. Vì vậy, luật pháp là tốt vì nó đem tội lỗi ra ánh sáng, nhưng nó không thể loại bỏ tội lỗi hay ban sự sống. Chỉ có Đấng Christ mới có thể giải cứu khỏi quyền lực của tội lỗi và ban sự công bình thật bởi Thánh Linh.

Rô-ma 7:14
14 Vì chúng ta biết rằng luật pháp là thuộc linh, nhưng tôi là xác thịt, bị bán dưới tội lỗi.

Phao-lô bây giờ đưa ra sự tương phản rõ ràng giữa luật pháp và con người tự nhiên. Luật pháp là thuộc linh vì nó đến từ Đức Chúa Trời, bày tỏ ý muốn của Đức Chúa Trời, và cho thấy sự công bình mà Đức Chúa Trời mong muốn. Vấn đề không phải là luật pháp; vấn đề là con người vẫn còn xác thịt, nghĩa là vẫn bị điều khiển bởi xác thịt và bản chất tội lỗi cũ. Khi Phao-lô nói: “tôi là xác thịt, bị bán dưới tội lỗi,” ông đang mô tả kinh nghiệm của một người trước khi được sinh lại, hoặc một người đang cố gắng phục vụ Đức Chúa Trời bằng sức riêng trong khi vẫn còn ở dưới quyền lực của con người cũ. Người ấy biết luật pháp là tốt, và thậm chí có thể muốn vâng phục luật pháp, nhưng lại thấy mình không thể làm được vì tội lỗi vẫn cai trị bên trong. “Bị bán dưới tội lỗi” nghĩa là người ấy giống như một nô lệ dưới quyền kiểm soát của tội lỗi, không thể tự giải phóng mình bằng ý chí hay chỉ bằng việc biết điều răn. Điều này liên kết với cuộc tranh chiến mà Phao-lô mô tả trong các câu tiếp theo: tâm trí có thể đồng ý với luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng xác thịt kéo người ấy đi theo hướng ngược lại. Vì vậy, Rô-ma 7:14 cho thấy luật pháp có thể bày tỏ điều thuộc linh, nhưng nó không thể làm cho một người xác thịt trở nên thuộc linh. Chỉ có Đấng Christ, qua Thánh Linh, mới có thể giải cứu một người khỏi quyền lực của tội lỗi và ban cho người ấy một sự sống mới.

Rô-ma 7:15-23
15 Vì điều tôi làm, tôi không hiểu; vì điều tôi muốn làm, tôi không làm; nhưng điều tôi ghét, tôi lại làm.
16 Nếu tôi làm điều mình không muốn, thì tôi đồng ý rằng luật pháp là tốt.
17 Nhưng bây giờ, không còn là tôi làm điều đó nữa, mà là tội lỗi cư trú trong tôi.
18 Vì tôi biết rằng trong tôi, tức là trong xác thịt tôi, chẳng có điều gì tốt lành cư trú; vì ý muốn thì có trong tôi, nhưng tôi không tìm được cách thực hiện điều tốt.
19 Vì điều tốt tôi muốn làm, tôi không làm; nhưng điều ác tôi không muốn làm, tôi lại thực hành.
20 Bây giờ, nếu tôi làm điều mình không muốn, thì không còn là tôi làm điều đó nữa, mà là tội lỗi cư trú trong tôi.
21 Vậy tôi thấy có một luật này: điều ác hiện diện trong tôi, là người muốn làm điều tốt.
22 Vì theo con người bên trong, tôi vui thích luật pháp của Đức Chúa Trời.
23 Nhưng tôi thấy một luật khác trong các chi thể mình, giao chiến với luật của tâm trí tôi, và bắt tôi làm tù binh cho luật của tội lỗi ở trong các chi thể tôi.

Phao-lô mô tả kinh nghiệm của một người biết luật pháp của Đức Chúa Trời là tốt và thật sự muốn vâng phục luật ấy, nhưng vẫn thấy mình bất lực trước tội lỗi trong xác thịt. Tâm trí, hay con người bên trong, đồng ý với luật pháp của Đức Chúa Trời và vui thích điều đúng, nhưng một quyền lực khác đang hành động trong các chi thể của người ấy — luật của tội lỗi. Điều này có nghĩa là có một sự xung đột giữa tâm trí muốn phục vụ Đức Chúa Trời và xác thịt vẫn còn ở dưới quyền kiểm soát của tội lỗi. Phao-lô không đổ lỗi cho luật pháp, vì ước muốn làm điều tốt của ông chứng minh rằng luật pháp là tốt. Vấn đề thật sự là “tội lỗi cư trú trong tôi,” nghĩa là bản chất tội lỗi vẫn còn cai trị khi một người chưa được Đấng Christ giải cứu. Người ấy muốn làm điều tốt, nhưng không tìm được quyền năng để thực hiện điều đó. Người ấy ghét điều ác, nhưng lại thấy mình làm điều ác. Điều này cho thấy rằng sự hiểu biết về luật pháp và ước muốn chân thành vẫn chưa đủ để chiến thắng tội lỗi. Luật pháp có thể nói cho một người biết điều gì là đúng, và tâm trí thậm chí có thể yêu điều đúng, nhưng nếu người ấy vẫn còn ở trong xác thịt, tội lỗi sẽ bắt người ấy làm tù binh. Đây là tình trạng bất lực của một người đang cố gắng vâng phục Đức Chúa Trời mà không có sự sống của Đấng Christ ở bên trong. Phao-lô đang cho thấy nhu cầu cần được giải cứu, điều chỉ đến qua Giê-su Christ và được giải thích đầy đủ trong Rô-ma 8, nơi luật của Thánh Linh sự sống giải phóng người tin Chúa khỏi luật của tội lỗi và sự chết.

Rô-ma 7:24
24 Khốn khổ cho tôi! Ai sẽ giải cứu tôi khỏi thân thể của sự chết này?

Phao-lô bày tỏ sự thất vọng và tuyệt vọng sâu xa về tình trạng của mình, nhận ra rằng ông bất lực để tự mình chiến thắng tội lỗi. Ông thừa nhận rằng bản chất tội lỗi khiến ông trở thành một người “khốn khổ,” bị mắc kẹt trong một thân thể dẫn đến sự chết. Điều này phản ánh kinh nghiệm của Phao-lô trước khi ông được sinh lại, nhấn mạnh nhu cầu cần được giải cứu, điều ông sẽ nói đến trong câu tiếp theo.

Rô-ma 7:25
25 Tôi cảm tạ Đức Chúa Trời — nhờ Giê-su Christ, Chúa chúng ta! Vậy thì, với tâm trí, chính tôi phục vụ luật pháp của Đức Chúa Trời; nhưng với xác thịt, tôi phục vụ luật của tội lỗi.

Phao-lô đi đến câu trả lời cho tiếng kêu tuyệt vọng trong câu trước: “Ai sẽ giải cứu tôi khỏi thân thể của sự chết này?” Câu trả lời là Giê-su Christ, Chúa chúng ta. Điều này cho thấy sự giải cứu không đến từ luật pháp, nỗ lực con người, ý chí, hay việc cố gắng nhiều hơn, nhưng chỉ qua Đấng Christ mà thôi. Phao-lô cảm tạ vì Đấng Christ đem đến sự giải cứu trọn vẹn khỏi ách nô lệ mà ông đang mô tả. Phần cuối của câu tóm tắt tình trạng của con người trước sự giải cứu này: với tâm trí, người ấy đồng ý và muốn phục vụ luật pháp của Đức Chúa Trời; nhưng với xác thịt, người ấy vẫn là nô lệ cho luật của tội lỗi. Nói cách khác, tâm trí người ấy biết điều gì là đúng và khao khát luật pháp của Đức Chúa Trời, nhưng bản chất tội lỗi áp đảo người ấy và bắt người ấy làm tù binh. Đây không phải là kinh nghiệm chiến thắng của người tin Chúa đã được sinh lại và đang bước đi trong Thánh Linh; đây là kinh nghiệm của một người nhìn thấy sự tốt lành của luật pháp Đức Chúa Trời nhưng vẫn đang cố gắng vâng phục trong khi còn ở dưới quyền lực của xác thịt. Phao-lô đang cho thấy rằng luật pháp có thể đánh thức tâm trí và bày tỏ điều gì là đúng, nhưng nó không thể giải cứu con người khỏi quyền lực của tội lỗi. Chỉ có Giê-su Christ mới có thể làm điều đó. Sau đó, Rô-ma 8 giải thích giải pháp một cách rõ ràng: những ai ở trong Đấng Christ thì không còn ở dưới sự định tội mà tội lỗi đem đến, vì luật của Thánh Linh sự sống trong Giê-su Christ giải phóng họ khỏi luật của tội lỗi và sự chết.

bottom of page