
Rô-ma 8
Rô-ma 8 là câu trả lời cho sự tranh đấu bất lực được mô tả trong Rô-ma 7. Trong Rô-ma 7, Phao-lô cho thấy một người biết luật pháp của Đức Chúa Trời là tốt lành, nhưng không thể thắng được tội lỗi bằng sức mạnh của xác thịt. Trong Rô-ma 8, Phao-lô cho thấy giải pháp: sự sống trong Đấng Christ bởi Thánh Linh. Người tin Chúa không còn ở dưới sự định tội, không còn bị xác thịt cai trị, và không còn làm nô lệ cho luật của tội lỗi và sự chết. Qua Thánh Linh của Đấng Christ, sự công bình mà luật pháp đòi hỏi bây giờ có thể được ứng nghiệm trong người tin Chúa. Rô-ma 8 cũng cho thấy rằng người tin Chúa là con cái của Đức Chúa Trời, là người thừa kế cùng với Đấng Christ, và được an toàn trong tình yêu của Đức Chúa Trời, ngay cả khi đang chờ đợi sự cứu chuộc cuối cùng và vinh hiển sẽ đến.
Rô-ma 8:1
1 Vậy, hiện nay chẳng còn có sự định tội nào cho những ai ở trong Đấng Christ Giê-su, là những người không bước đi theo xác thịt, nhưng theo Thánh Linh.
Phao-lô bắt đầu Rô-ma 8 bằng kết quả lớn lao của việc ở trong Đấng Christ: hiện nay không còn sự định tội. Điều này có nghĩa là người tin Chúa không còn ở dưới sự định tội mà tội lỗi đem lại, vì Đấng Christ đã giải cứu người ấy khỏi đời sống cũ của tội lỗi, xác thịt, và sự bất lực được mô tả trong Rô-ma 7. Ở “trong Đấng Christ Giê-su” có nghĩa là được hiệp một với Ngài, dự phần trong sự sống của Ngài, sự chết của Ngài đối với tội lỗi, và quyền năng phục sinh của Ngài. Sự tự do khỏi sự định tội này không dành cho những người tiếp tục bước đi theo xác thịt, nhưng dành cho những người bước đi theo Thánh Linh. Bước đi theo xác thịt có nghĩa là sống dưới sự điều khiển của bản tính tội lỗi cũ và nỗ lực của con người; còn bước đi theo Thánh Linh có nghĩa là sống bởi sự sống và quyền năng của Đấng Christ ở bên trong. Vì vậy, Rô-ma 8:1 không chỉ nói rằng Đức Chúa Trời bỏ qua tội lỗi; nhưng nói rằng trong Đấng Christ, người tin Chúa được đem vào một đời sống mới, nơi sự định tội được cất bỏ và Thánh Linh ban quyền năng để sống trong sự công bình.
Rô-ma 8:2
2 Vì luật của Thánh Linh sự sống trong Đấng Christ Giê-su đã giải phóng tôi khỏi luật của tội lỗi và sự chết.
Phao-lô giải thích vì sao không còn sự định tội cho những người ở trong Đấng Christ. Một luật mới, hay một nguyên tắc cai trị mới, đã nắm quyền: “luật của Thánh Linh sự sống trong Đấng Christ Giê-su.” Điều này có nghĩa là sự sống của Đấng Christ, được ban qua Thánh Linh của Ngài, bây giờ hành động trong người tin Chúa với quyền năng để giải phóng người ấy. “Luật của tội lỗi và sự chết” cũ là quyền lực mà Phao-lô đã mô tả trong Rô-ma 7, nơi tội lỗi cai trị trong xác thịt và đem con người vào sự nô lệ, thất bại, và sự chết. Luật pháp của Đức Chúa Trời có thể bày tỏ vấn đề đó, nhưng không thể giải phóng con người khỏi nó. Nhưng trong Đấng Christ, Thánh Linh ban một sự sống mới mạnh hơn quyền lực cũ của tội lỗi. Vì vậy, câu này không chỉ nói về sự tha thứ khỏi sự định tội; mà nói về sự giải cứu thật khỏi quyền thống trị của tội lỗi. Người tin Chúa không còn bị bỏ mặc để chiến đấu với tội lỗi bằng nỗ lực con người dưới chữ viết của luật pháp, nhưng được giải phóng bởi quyền năng sống động của Đấng Christ ở bên trong.
Rô-ma 8:3
3 Vì điều luật pháp không thể làm được, bởi xác thịt làm cho nó ra yếu đuối, thì Đức Chúa Trời đã làm rồi: Ngài sai chính Con Ngài đến trong hình dạng giống như xác thịt tội lỗi, vì tội lỗi, và Ngài đã định tội tội lỗi trong xác thịt.
Phao-lô giải thích rằng luật pháp, dù thánh khiết và tốt lành, không thể cứu nhân loại vì nó yếu đuối bởi xác thịt. Vấn đề không nằm ở luật pháp, nhưng ở tình trạng sa ngã của con người. Luật pháp có thể bày tỏ tội lỗi, định tội tội lỗi, và cho thấy sự công bình là như thế nào, nhưng nó không thể ban cho con người quyền năng để thắng tội lỗi. Vì vậy, Đức Chúa Trời đã làm điều luật pháp không thể làm: Ngài sai chính Con Ngài đến trong hình dạng giống như xác thịt tội lỗi để đối diện với tội lỗi ngay tại nơi nó cai trị và đánh bại nó. Gốc rễ của tội lỗi là sự phân cách khỏi Đức Chúa Trời, vì tội lỗi phân rẽ con người khỏi sự sống, sự hiện diện, và Thần Linh của Đức Chúa Trời (Ê-sai 59:2; Rô-ma 6:23). Sự phân cách này cũng liên hệ đến sự rủa sả của luật pháp, vì luật pháp định tội tội nhân và tuyên bố sự chết là kết quả của tội lỗi (Ga-la-ti 3:10, 13; Phục Truyền Luật Lệ Ký 21:23). Giê-su đã đến để đứng vào nơi A-đam thứ nhất đã thất bại. A-đam bị thử nghiệm và đã chọn cái tôi cùng sự vô tín, đem tội lỗi và sự chết vào dòng dõi nhân loại; nhưng Đấng Christ, A-đam sau cùng, đã bước vào nơi yếu đuối, cám dỗ, đau khổ, và phân cách của con người, và Ngài đã chọn đức tin cùng sự vâng phục Đức Chúa Trời (Rô-ma 5:18-19; 1 Cô-rinh-tô 15:45). Tại thập tự giá, Giê-su đối diện với sự kinh khiếp trọn vẹn của sự phân cách do tội lỗi gây ra, Ngài kêu lên: “Đức Chúa Trời của Con, Đức Chúa Trời của Con, sao Ngài lìa bỏ Con?” (Ma-thi-ơ 27:46). Ngài đã đứng vào nơi con người bị phân cách khỏi Đức Chúa Trời, và ngay cả khi Ngài không còn cảm nhận được sự hiện diện an ủi của Thần Linh Cha Ngài, Ngài vẫn tin cậy, đầu phục, và vâng phục. Trong bóng tối đó, Giê-su đối diện với ý nghĩ rằng để cứu nhân loại, có thể Ngài phải phó chính mình hoàn toàn, như thể Ngài sẽ không bao giờ ra khỏi mồ mả nữa; tuy nhiên Ngài vẫn chọn sự hy sinh vị tha, thuận phục ý muốn của Cha thay vì ý muốn riêng của Ngài. Trong Ghết-sê-ma-nê, Ngài cầu nguyện: “Không theo ý Con, nhưng theo ý Cha” (Ma-thi-ơ 26:39), và Ngài vẫn vâng phục “cho đến chết, thậm chí chết trên thập tự giá” (Phi-líp 2:8). Bằng cách này, Giê-su đã định tội tội lỗi trong xác thịt. Ngài chứng minh rằng tội lỗi không có quyền hợp pháp trên nhân loại khi một con người sống bởi đức tin và sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời. Ngài phá hủy quyền lực của tội lỗi, chiến thắng sự rủa sả, và đạt được một đời sống nhân loại đắc thắng. Bây giờ, qua sự phục sinh và Thánh Linh của Ngài, Ngài có thể ban đời sống đắc thắng đó cho tất cả những ai tin. Vì vậy, sự cứu rỗi không chỉ là Đức Chúa Trời tha thứ chúng ta trong khi vẫn để chúng ta yếu đuối; nhưng là Đấng Christ chia sẻ chính sự chiến thắng của Ngài với chúng ta, để quyền lực của tội lỗi bị bẻ gãy và sự công bình của luật pháp được ứng nghiệm trong những người bước đi theo Thánh Linh.
Rô-ma 8:4
4 Để sự công bình mà luật pháp đòi hỏi được ứng nghiệm trong chúng ta, là những người không bước đi theo xác thịt, nhưng theo Thánh Linh.
Phao-lô giải thích rằng Đấng Christ đã định tội và đánh bại tội lỗi để sự công bình mà luật pháp đòi hỏi được ứng nghiệm trong chúng ta. Điều này không xảy ra bởi sức riêng của chúng ta, cũng không phải chỉ bằng cách cố gắng giữ chữ viết của luật pháp, nhưng bằng cách bước đi theo Thánh Linh. Qua đức tin, Đấng Christ ban đời sống đắc thắng của Ngài cho người tin Chúa bởi Thánh Linh của Ngài, ban cho họ quyền năng để thắng xác thịt và sống vâng phục từ trong lòng. Bằng cách này, mục đích thật của luật pháp—tình yêu thương, sự thánh khiết, và sự công bình—được ứng nghiệm trong những người ở trong Đấng Christ và sống bởi Thánh Linh.
Rô-ma 8:5
5 Vì những người sống theo xác thịt thì chăm về những điều thuộc xác thịt; còn những người sống theo Thánh Linh thì chăm về những điều thuộc Thánh Linh.
Phao-lô cho thấy có hai cách sống: theo xác thịt hoặc theo Thánh Linh. Những người sống theo xác thịt có tâm trí tập trung vào những ham muốn tội lỗi, những điều thuộc thế gian, và đời sống lấy bản thân làm trung tâm. Đây là tình trạng tự nhiên của những người chưa được sinh lại, vì họ chưa nhận được sự sống mới và quyền năng của Thánh Linh. Nhưng những người được sinh lại qua đức tin nơi Đấng Christ đã nhận được Thánh Linh và bây giờ có một bản tính mới. Họ bây giờ có sự lựa chọn: đặt tâm trí mình vào xác thịt, điều dẫn đến sự chết thuộc linh, hoặc đặt tâm trí mình vào Thánh Linh, điều dẫn đến sự sống và bình an. Ga-la-ti 5:17 cho thấy người tin Chúa vẫn còn kinh nghiệm sự tranh chiến bên trong giữa xác thịt và Thánh Linh, nhưng khi họ ở trong Đấng Christ và nương cậy nơi Thánh Linh của Ngài, họ được ban quyền năng để thắng xác thịt và sống theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Rô-ma 8:6
6 Vì tâm trí xác thịt là sự chết, nhưng tâm trí thuộc Thánh Linh là sự sống và bình an.
Một đời sống hướng theo xác thịt dẫn đến sự chết thuộc linh, còn một đời sống được Thánh Linh dẫn dắt đem đến sự sống và bình an, cho thấy kết quả của hai cách sống này.
Rô-ma 8:7-8
7 Vì tâm trí xác thịt là thù nghịch với Đức Chúa Trời; nó không phục dưới luật pháp của Đức Chúa Trời, và thật ra cũng không thể phục được.
8 Vậy, những ai ở trong xác thịt thì không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Phao-lô giải thích rằng tâm trí xác thịt, bị điều khiển bởi những ham muốn tội lỗi, thì thù nghịch với Đức Chúa Trời. Nó không thể thuận phục luật pháp của Đức Chúa Trời, vì nó bị cai trị bởi sự ích kỷ và phản nghịch. Vì vậy, những người sống theo xác thịt, không có ảnh hưởng của Thánh Linh, thì không thể làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Họ vẫn bị xa cách khỏi Ngài vì bản tính tội lỗi của mình.
Rô-ma 8:9
9 Nhưng anh em không ở trong xác thịt, mà ở trong Thánh Linh, nếu thật sự Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự trong anh em. Nếu ai không có Thánh Linh của Đấng Christ, thì người ấy không thuộc về Ngài.
Phao-lô giải thích rằng những người tin Chúa thật không còn ở trong xác thịt, nhưng ở trong Thánh Linh, vì Thần Linh của Đức Chúa Trời ngự trong họ. Sự hiện diện của Thánh Linh là bằng chứng cho thấy một người thuộc về Đấng Christ và đã nhận được sự sống mới. Nếu không có Thánh Linh của Đấng Christ, người ấy không thật sự thuộc về Ngài. Tuy nhiên, người tin Chúa vẫn phải hằng ngày chọn bước đi theo Thánh Linh, vì xác thịt vẫn có thể cố kéo họ trở lại những đường lối cũ. Vì vậy Ga-la-ti 5:25 nói: “Nếu chúng ta sống bởi Thánh Linh, thì cũng hãy bước đi theo Thánh Linh.” Thánh Linh ban sự sống và quyền năng, nhưng người tin Chúa phải ở trong Đấng Christ và đi theo sự dẫn dắt của Thánh Linh để họ không sống theo xác thịt.
Rô-ma 8:10
10 Nếu Đấng Christ ở trong anh em, thì thân thể chết vì cớ tội lỗi, nhưng Thánh Linh là sự sống vì cớ sự công bình.
Phao-lô giải thích rằng nếu Đấng Christ ngự trong người tin Chúa, họ có sự sống thuộc linh dù thân thể vật lý của họ vẫn còn chịu sự chết vì tội lỗi. Thân thể vẫn còn hay chết vì sự sa ngã và những ảnh hưởng của tội lỗi trong thế gian này, nhưng Thánh Linh ban sự sống vì sự công bình của Đấng Christ. Điều này có nghĩa là người tin Chúa không nên chỉ tập trung vào thân thể yếu đuối và đang chết của mình, nhưng vào quyền năng ban sự sống của Thánh Linh Đấng Christ ở bên trong. Sự hiện diện của Ngài ban cho họ sự sống mới ngay bây giờ và niềm hy vọng về sự chiến thắng cuối cùng trên sự chết qua sự phục sinh.
Rô-ma 8:11
11 Nếu Thần Linh của Đấng đã khiến Giê-su sống lại từ cõi chết ngự trong anh em, thì Đấng đã khiến Đấng Christ sống lại từ cõi chết cũng sẽ ban sự sống cho thân thể hay chết của anh em qua Thánh Linh của Ngài đang ngự trong anh em.
Câu này ban niềm hy vọng về sự phục sinh. Cùng một quyền năng đã khiến Giê-su sống lại từ cõi chết cũng sẽ khiến thân thể của người tin Chúa sống lại, bày tỏ sự chiến thắng cuối cùng trên sự chết.
Rô-ma 8:12-13
12 Vậy, thưa anh em, chúng ta là người mắc nợ, nhưng không mắc nợ xác thịt để sống theo xác thịt.
13 Vì nếu anh em sống theo xác thịt thì sẽ chết; nhưng nếu bởi Thánh Linh anh em làm chết các việc của thân thể, thì anh em sẽ sống.
Phao-lô nhắc nhở người tin Chúa rằng họ không mắc nợ gì với xác thịt, nhấn mạnh rằng sống theo xác thịt dẫn đến sự chết thuộc linh. Thay vào đó, họ được kêu gọi sống bởi Thánh Linh, là Đấng ban sự sống. Việc làm chết các việc của thân thể có nghĩa là chống lại những ham muốn và hành vi tội lỗi, để Thánh Linh hướng dẫn và ban quyền năng cho họ sống công bình.
Rô-ma 8:14
14 Vì tất cả những ai được Thánh Linh của Đức Chúa Trời dẫn dắt đều là con của Đức Chúa Trời.
Ở đây, Phao-lô giải thích rằng được Thánh Linh dẫn dắt là dấu hiệu xác định một người là con của Đức Chúa Trời. Những ai để Thánh Linh hướng dẫn đời sống và sự lựa chọn của mình được xác nhận là con trai và con gái của Đức Chúa Trời. Mối quan hệ này với Đức Chúa Trời cho thấy sự chuyển đổi từ một đời sống bị xác thịt cai trị sang một đời sống được Thánh Linh của Ngài hướng dẫn.
Rô-ma 8:15
15 Vì anh em không nhận lấy tinh thần nô lệ để lại sợ hãi, nhưng đã nhận lấy Thánh Linh của sự nhận làm con, nhờ đó chúng ta kêu lên: “A-ba, Cha!”
Phao-lô giải thích rằng người tin Chúa không nhận lấy một tinh thần nô lệ đem lại sợ hãi, định tội, và xa cách Đức Chúa Trời. Trước Đấng Christ, con người ở trong sự nô lệ của tội lỗi và sống dưới sự sợ hãi về sự phán xét, nhưng qua Đấng Christ họ nhận được Thánh Linh của sự nhận làm con. Điều này có nghĩa là họ không còn bị đối xử như nô lệ, nhưng được chấp nhận như con cái của Đức Chúa Trời. Bởi Thánh Linh, người tin Chúa có thể đến với Đức Chúa Trời bằng tình yêu, sự tin cậy, và lòng chắc chắn, kêu lên: “A-ba, Cha!” Ga-la-ti 4:6 cũng nói: “Đức Chúa Trời đã sai Thánh Linh của Con Ngài vào lòng anh em, kêu lên: ‘A-ba, Cha!’” Điều này cho thấy mối quan hệ gần gũi của chúng ta với Cha đến qua Thánh Linh của Con Ngài ngự trong chúng ta, để sự vâng phục không đến từ sợ hãi, nhưng từ tình yêu và sự thuộc về.
Rô-ma 8:16
16 Chính Thánh Linh làm chứng với tâm linh chúng ta rằng chúng ta là con cái của Đức Chúa Trời.
Phao-lô giải thích rằng Thánh Linh ban sự làm chứng bên trong cho người tin Chúa, bảo đảm với họ rằng họ thật sự là con cái của Đức Chúa Trời. Đây không chỉ là một lời tuyên bố bên ngoài, nhưng là sự chắc chắn bên trong được sinh ra bởi Thánh Linh đang làm việc với tâm linh chúng ta. Bản KJV dùng chữ “the Spirit itself” vì từ Hy Lạp dành cho “Spirit” là pneuma, về mặt ngữ pháp là giống trung. Điều này không làm giảm vai trò thần thượng của Thánh Linh, nhưng cho thấy Thánh Linh là sự hiện diện và quyền năng cá nhân của Đức Chúa Trời và Đấng Christ đang ngự trong người tin Chúa. Qua sự làm chứng này, người tin Chúa được bảo đảm rằng họ thuộc về Đức Chúa Trời như con cái của Ngài.
Rô-ma 8:17-18
17 Nếu là con cái, thì cũng là người thừa kế—người thừa kế của Đức Chúa Trời và đồng thừa kế với Đấng Christ, nếu chúng ta thật sự chịu khổ với Ngài, để cũng được vinh hiển với Ngài.
18 Vì tôi cho rằng những sự đau khổ trong hiện tại không đáng so sánh với vinh hiển sẽ được bày tỏ trong chúng ta.
Phao-lô giải thích rằng nếu người tin Chúa là con cái của Đức Chúa Trời, thì họ cũng là người thừa kế của Đức Chúa Trời và đồng thừa kế với Đấng Christ. Điều này có nghĩa là họ được chia sẻ cơ nghiệp Đức Chúa Trời đã hứa, bao gồm sự sống đời đời và vinh hiển tương lai. Nhưng chia sẻ với Đấng Christ cũng có nghĩa là chia sẻ trong sự đau khổ của Ngài, vì con đường đến vinh hiển bao gồm thử thách, bắt bớ, và sự trung tín trong hoạn nạn. Tuy nhiên, Phao-lô khích lệ người tin Chúa bằng cách nói rằng những sự đau khổ trong đời này không là gì khi so với vinh hiển sẽ được bày tỏ trong họ. Phần thưởng tương lai lớn hơn rất nhiều so với bất cứ đau đớn hay khó khăn nào họ đang đối diện hiện nay.
Rô-ma 8:19-23
19 Vì muôn vật đang tha thiết trông mong sự bày tỏ của các con Đức Chúa Trời.
20 Vì muôn vật đã bị đặt dưới sự hư không, không phải tự ý mình, nhưng bởi Đấng đã đặt nó dưới sự ấy trong hy vọng;
21 vì chính muôn vật cũng sẽ được giải thoát khỏi sự nô lệ của sự hư nát, để bước vào sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời.
22 Vì chúng ta biết rằng cả muôn vật cùng than thở và đau đớn như người đàn bà chuyển dạ cho đến bây giờ.
23 Không những thế, nhưng chính chúng ta là những người có trái đầu mùa của Thánh Linh cũng than thở trong lòng, tha thiết chờ đợi sự nhận làm con, tức là sự cứu chuộc thân thể chúng ta.
Phao-lô cho thấy rằng sự cứu chuộc không chỉ dành cho người tin Chúa, nhưng cũng sẽ ảnh hưởng đến cả muôn vật. Vì tội lỗi, muôn vật ở dưới sự suy tàn, đau khổ, và hư nát, nhưng đang chờ đợi sự bày tỏ của các con Đức Chúa Trời, khi con cái Đức Chúa Trời được vinh hiển trọn vẹn. Lúc đó, chính muôn vật cũng sẽ được giải thoát khỏi sự nô lệ của sự hư nát và chia sẻ trong sự tự do vinh hiển của con cái Đức Chúa Trời. Phao-lô nói muôn vật than thở như người đàn bà đau đẻ, chờ đợi sự đổi mới. Người tin Chúa cũng than thở trong lòng, dù họ đã có trái đầu mùa của Thánh Linh, vì họ vẫn đang chờ đợi sự nhận làm con trọn vẹn—tức là sự cứu chuộc và biến hóa thân thể của họ trong ngày phục sinh.
Rô-ma 8:24-25
24 Vì chúng ta được cứu trong hy vọng ấy; nhưng hy vọng đã thấy rồi thì không còn là hy vọng nữa, vì ai lại còn hy vọng điều mình đã thấy?
25 Nhưng nếu chúng ta hy vọng điều mình chưa thấy, thì chúng ta kiên nhẫn trông đợi.
Phao-lô giải thích rằng người tin Chúa được cứu trong niềm hy vọng về vinh hiển tương lai, bao gồm sự cứu chuộc trọn vẹn của thân thể và sự sống đời đời với Đức Chúa Trời. Niềm hy vọng này chưa được thấy trọn vẹn, vì nếu một điều đã thấy và đã sở hữu rồi, thì nó không còn là hy vọng nữa. Hy vọng thật có nghĩa là tin cậy Đức Chúa Trời về điều Ngài đã hứa, ngay cả trước khi điều đó trở nên thấy được. Vì vậy, người tin Chúa chờ đợi với sự kiên nhẫn và bền lòng, biết rằng Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ hoàn thành lời hứa của Ngài đúng thời điểm của Ngài.
Rô-ma 8:26-27
26 Cũng vậy, Thánh Linh giúp đỡ sự yếu đuối của chúng ta; vì chúng ta không biết phải cầu nguyện thế nào cho phải, nhưng chính Thánh Linh cầu thay cho chúng ta bằng những tiếng than thở không thể nói thành lời.
27 Đấng dò xét lòng người biết ý tưởng của Thánh Linh là gì, vì Thánh Linh cầu thay cho các thánh đồ theo ý muốn của Đức Chúa Trời.
Phao-lô giải thích rằng Thánh Linh giúp đỡ người tin Chúa trong sự yếu đuối của họ, đặc biệt khi họ không biết phải cầu nguyện như thế nào cho phải. Đôi khi lời nói của con người không đủ, nhưng Thánh Linh cầu thay bằng những tiếng than thở sâu xa không thể diễn tả bằng lời. Đức Chúa Trời, Đấng dò xét lòng người, hiểu ý tưởng của Thánh Linh, vì sự cầu thay này luôn theo ý muốn của Ngài. Bản KJV dùng chữ “the Spirit itself” trong câu 26 vì từ Hy Lạp dành cho Spirit, pneuma, về mặt ngữ pháp là giống trung. Vì vậy, chữ “it” phù hợp trong bối cảnh này, cho thấy Thánh Linh là sự hiện diện và quyền năng thần thượng của Đức Chúa Trời và Đấng Christ đang làm việc trong người tin Chúa và đem nhu cầu của họ đến trước Đức Chúa Trời.
Rô-ma 8:28
28 Chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Đức Chúa Trời, là những người được gọi theo mục đích của Ngài.
Phao-lô ban cho người tin Chúa một sự bảo đảm mạnh mẽ rằng Đức Chúa Trời có thể khiến mọi sự hiệp lại làm ích cho những ai yêu mến Ngài và được gọi theo mục đích của Ngài. Điều này không có nghĩa là mọi hoàn cảnh tự nó đều tốt, nhưng Đức Chúa Trời có thể dùng ngay cả thử thách, đau khổ, và khó khăn để hoàn thành kế hoạch lớn hơn của Ngài. Không điều gì bị lãng phí trong đời sống của một người tin Chúa đặt lòng tin cậy nơi Ngài. Ngay cả khi chúng ta không hiểu điều gì đang xảy ra, chúng ta có thể yên nghỉ trong sự tin chắc rằng Đức Chúa Trời đang hiện diện, khôn ngoan, và thành tín, dẫn dắt mọi sự hướng đến mục đích của Ngài và lợi ích cuối cùng của chúng ta.
Rô-ma 8:29-30
29 Vì những người Ngài đã biết trước, thì Ngài cũng đã định trước để trở nên giống hình ảnh Con Ngài, hầu cho Con ấy được làm Con đầu lòng giữa nhiều anh em.
30 Những người Ngài đã định trước, thì Ngài cũng kêu gọi; những người Ngài đã kêu gọi, thì Ngài cũng xưng công bình; và những người Ngài đã xưng công bình, thì Ngài cũng làm cho vinh hiển.
Đức Chúa Trời, trong sự khôn ngoan vô hạn của Ngài, định trước người tin Chúa để họ được trở nên giống hình ảnh Con Ngài. Sự định trước này không phải là sự lựa chọn tùy tiện ai sẽ được cứu, nhưng dựa trên sự biết trước của Đức Chúa Trời về những ai sẽ chọn tin nơi Ngài. Ngài tôn trọng ý chí tự do của con người, cho phép mỗi người chọn tin nơi Giê-su. Khi sự lựa chọn đó được thực hiện, Đức Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn một số phận cho những người tin ấy: họ sẽ được biến đổi để phản chiếu bản tính và hình ảnh của Đấng Christ. Vì vậy, chính qua quyết định đi theo Đấng Christ mà chúng ta bước vào kế hoạch đã được định trước này, tức là được trở nên giống hình ảnh Ngài. Sau đó, Ngài kêu gọi họ—đây là lời mời đến sự cứu rỗi, nơi con người đáp lại ân điển của Đức Chúa Trời. Những ai đáp lại sự kêu gọi này thì được xưng công bình, nghĩa là được làm cho đúng đắn trước mặt Đức Chúa Trời qua đức tin nơi Giê-su. Cuối cùng, tiến trình này đạt đến sự vinh hiển, tức là sự biến hóa tương lai và vinh quang đời đời mà người tin Chúa sẽ kinh nghiệm với Đấng Christ. Chuỗi tiến trình này phản ánh sự chắc chắn và an toàn trong kế hoạch của Đức Chúa Trời dành cho những người chọn tin, từ lúc họ được kêu gọi cho đến sự hoàn thành cuối cùng của số phận họ trong Đấng Christ.
Rô-ma 8:31-37
31 Vậy chúng ta sẽ nói gì về những điều này? Nếu Đức Chúa Trời bênh vực chúng ta, thì ai có thể chống lại chúng ta?
32 Ngài đã không tiếc chính Con Ngài, nhưng phó Ngài vì tất cả chúng ta, thì lẽ nào Ngài lại không cùng với Con ấy ban mọi sự cách nhưng không cho chúng ta sao?
33 Ai sẽ kiện những người được Đức Chúa Trời chọn? Chính Đức Chúa Trời là Đấng xưng công bình.
34 Ai là người định tội? Đấng Christ là Đấng đã chết, hơn nữa cũng đã sống lại, hiện đang ngự bên hữu Đức Chúa Trời, và cũng đang cầu thay cho chúng ta.
35 Ai sẽ phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu của Đấng Christ? Hoạn nạn, khốn khó, bắt bớ, đói kém, trần truồng, nguy hiểm, hay gươm giáo chăng?
36 Như có chép rằng: “Vì cớ Ngài, chúng con bị giết suốt ngày; chúng con bị xem như chiên đem đi làm thịt.”
37 Nhưng trong mọi sự ấy, chúng ta còn hơn người chiến thắng nhờ Đấng đã yêu thương chúng ta.
Phao-lô ban cho người tin Chúa sự bảo đảm mạnh mẽ rằng nếu Đức Chúa Trời bênh vực họ, thì không kẻ thù hay sự chống đối nào cuối cùng có thể thắng được họ. Đức Chúa Trời đã chứng minh tình yêu và sự cam kết của Ngài bằng cách ban chính Con Ngài cho chúng ta, vì vậy chúng ta có thể tin chắc rằng Ngài cũng sẽ cung cấp mọi điều cần thiết cho sự cứu rỗi của chúng ta. Không ai có thể buộc tội hay định tội dân sự của Đức Chúa Trời cách thành công, vì chính Đức Chúa Trời là Đấng xưng công bình cho họ, và Đấng Christ đã chết, đã sống lại, và hiện đang cầu thay cho họ bên hữu Đức Chúa Trời. Phao-lô cũng cho thấy rằng đau khổ, bắt bớ, nguy hiểm, hay ngay cả sự chết cũng không thể phân rẽ người tin Chúa khỏi tình yêu của Đấng Christ. Những thử thách này không phải là dấu hiệu cho thấy Đức Chúa Trời đã lìa bỏ họ; trái lại, nhờ tình yêu và sức mạnh của Đấng Christ, người tin Chúa trở nên hơn cả người chiến thắng trong mọi sự.
Rô-ma 8:38-39
38 Vì tôi tin chắc rằng dù sự chết hay sự sống, dù thiên sứ hay các quyền cai trị hay các thế lực, dù những việc hiện tại hay những việc tương lai,
39 dù chiều cao hay chiều sâu, hay bất cứ vật thọ tạo nào khác, cũng không thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su, Chúa chúng ta.
Phao-lô kết thúc chương này với sự tin chắc trọn vẹn rằng không điều gì có thể phân rẽ người tin Chúa khỏi tình yêu của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Giê-su. Dù sự chết hay sự sống, các quyền lực thuộc linh, những khó khăn hiện tại, những biến cố tương lai, hay bất cứ vật thọ tạo nào, đều không có quyền lực để cắt đứt tình yêu của Đức Chúa Trời dành cho con cái Ngài. Điều này ban cho người tin Chúa sự bảo đảm và bình an mạnh mẽ, biết rằng sự an toàn của họ không tùy thuộc vào hoàn cảnh bên ngoài, nhưng tùy thuộc vào tình yêu không lay chuyển của Đức Chúa Trời được bày tỏ trong Đấng Christ. Trong Ngài, họ được an toàn, được yêu thương, và được Đức Chúa Trời gìn giữ.

