top of page

Tít 1

Tít 1 ghi lại lời hướng dẫn của Phao-lô dành cho Tít về việc tổ chức lãnh đạo Hội Thánh và đối phó với sự dạy dỗ sai lạc trên đảo Cơ-rết. Phao-lô nhấn mạnh sự cần thiết của giáo lý lành mạnh, những người lãnh đạo tin kính, và sự sửa trị mạnh mẽ đối với những kẻ lừa dối đang gây rối cho các tín hữu.

Tít 1:1-4
1 Phao-lô, đầy tớ của Đức Chúa Trời và sứ đồ của Đấng Christ Giê-su, vì đức tin của những người được Đức Chúa Trời chọn và sự nhận biết lẽ thật phù hợp với sự tin kính,
2 trong niềm hy vọng về sự sống đời đời, là điều Đức Chúa Trời, Đấng không thể nói dối, đã hứa trước khi thời gian bắt đầu,
3 nhưng đến đúng thời điểm, Ngài đã bày tỏ lời Ngài qua sự rao giảng, là điều đã được giao phó cho ta theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, Đấng Cứu Rỗi chúng ta;
4 gửi Tít, người con thật của ta trong đức tin chung: Nguyện xin ân điển, lòng thương xót, và sự bình an từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Đấng Christ Giê-su, Cứu Chúa chúng ta, ở cùng con.

Phao-lô bắt đầu bằng cách gọi mình là đầy tớ của Đức Chúa Trời và sứ đồ của Đấng Christ Giê-su. Sứ mạng của ông là làm vững mạnh đức tin của dân Đức Chúa Trời và dẫn họ vào lẽ thật sinh ra sự tin kính. Ông hướng đến niềm hy vọng về sự sống đời đời, là điều Đức Chúa Trời, Đấng không thể nói dối, đã hứa trước khi thời gian bắt đầu. Điều này cho thấy lời hứa của Đức Chúa Trời là chắc chắn và đáng tin cậy. Đến đúng thời điểm của Ngài, lời hứa ấy được bày tỏ qua sự rao giảng, là điều Phao-lô đã nhận theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Sau đó, Phao-lô gọi Tít là người con thật của ông trong đức tin chung, cho thấy mối quan hệ thuộc linh gần gũi giữa họ. Ông chúc phước cho Tít với ân điển, lòng thương xót, và sự bình an từ Đức Chúa Trời là Cha và từ Đấng Christ Giê-su, Cứu Chúa chúng ta. Phân đoạn này cho thấy sự hòa hợp giữa Cha và Con trong chương trình cứu rỗi, với Đức Chúa Trời là nguồn gốc và Giê-su là phương tiện qua đó sự cứu rỗi được bày tỏ.

Tít 1:5-9
5 Vì lý do này, ta đã để con ở lại Cơ-rết, để con sắp xếp những việc còn thiếu sót và bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi thành, như ta đã truyền cho con.
6 Nếu ai không chỗ trách được, là chồng của một vợ, có con cái tin Chúa, không bị cáo buộc là sống phóng túng hay nổi loạn, thì người ấy có thể được chọn.
7 Vì người giám mục, là quản gia của Đức Chúa Trời, phải không chỗ trách được; không tự cao, không nóng giận, không nghiện rượu, không hung bạo, không tham lợi bất chính,
8 nhưng phải hiếu khách, yêu điều lành, có tâm trí sáng suốt, công chính, thánh khiết, và tự chủ.
9 Người ấy phải giữ vững lời đáng tin cậy đã được dạy, để có thể dùng giáo lý lành mạnh mà khích lệ người khác và bác bỏ những người chống đối.

Phao-lô để Tít ở lại Cơ-rết để sắp xếp những việc còn thiếu sót và bổ nhiệm các trưởng lão trong mỗi thành. Những người lãnh đạo này phải không chỗ trách được, trung tín trong hôn nhân, và có con cái không bị mang tiếng là nổi loạn hay sống trong tội lỗi. Là quản gia của Đức Chúa Trời, họ cần có phẩm chất mạnh mẽ: không kiêu ngạo, không nóng giận, không hung bạo, không tham tiền, và không bị rượu điều khiển. “Không nghiện rượu” có nghĩa là người lãnh đạo không được lệ thuộc vào rượu hay bị nó kiểm soát, vì người ấy phải có sự phán đoán rõ ràng và lời chứng tốt. Điều này không nhất thiết cấm mọi sự dùng rượu cách vừa phải hay vì lý do y học, như Phao-lô từng bảo Ti-mô-thê dùng một ít rượu vì bao tử của ông, nhưng trọng tâm chính là sự tự chủ và tránh bất cứ điều gì làm suy yếu ảnh hưởng thuộc linh. Các trưởng lão phải hiếu khách, yêu điều lành, có tâm trí sáng suốt, công chính, thánh khiết, và tự chủ. Họ cũng phải giữ vững giáo lý lành mạnh để có thể khích lệ các tín hữu và sửa trị những người chống đối lẽ thật.

Tít 1:10-16
10 Vì có nhiều người nổi loạn, nói những lời rỗng tuếch và lừa dối người khác, đặc biệt là những người thuộc nhóm cắt bì.
11 Cần phải làm cho họ im lặng, vì họ làm đảo lộn cả gia đình, dạy những điều không nên dạy vì lợi ích bất chính.
12 Một người trong số họ, là nhà tiên tri của chính họ, đã nói: “Người Cơ-rết luôn nói dối, là thú dữ xấu xa, và là những kẻ ham ăn lười biếng.”
13 Lời chứng này là thật. Vì vậy, hãy quở trách họ cách nghiêm khắc, để họ được lành mạnh trong đức tin,
14 không chú ý đến những chuyện hoang đường của người Do Thái và những điều răn của loài người, là những điều đến từ những kẻ quay lưng với lẽ thật.
15 Đối với người trong sạch, mọi sự đều trong sạch; nhưng đối với những người ô uế và không tin, chẳng có gì là trong sạch cả, vì cả tâm trí và lương tâm của họ đều bị ô uế.
16 Họ xưng mình biết Đức Chúa Trời, nhưng bằng việc làm lại chối bỏ Ngài. Họ đáng ghê tởm, không vâng phục, và không đủ tư cách cho bất cứ việc lành nào.

Phao-lô cho thấy vì sao cần có sự lãnh đạo mạnh mẽ trong Hội Thánh tại Cơ-rết. Có những người nổi loạn, đặc biệt là những người thuộc nhóm cắt bì, đang truyền bá sự dạy dỗ sai lạc vì lợi ích cá nhân và làm đảo lộn cả gia đình. Tít phải quở trách họ cách nghiêm khắc, không phải để hủy hoại họ, nhưng để họ có thể trở nên lành mạnh trong đức tin. Phao-lô trích lời một nhà văn Cơ-rết tên là Ê-pi-mê-nít, người đã mô tả dân Cơ-rết là “luôn nói dối, là thú dữ xấu xa, và là những kẻ ham ăn lười biếng,” để cho thấy các vấn đề văn hóa và đạo đức ở đó nghiêm trọng như thế nào. Điều này cho thấy giáo lý lành mạnh phải dẫn đến sự biến đổi thật trong đời sống. Phao-lô cũng đối chiếu người trong sạch với người ô uế. Những người trong sạch có lương tâm rõ ràng, nhưng những người không tin và bại hoại nhìn mọi sự qua tâm trí và lương tâm ô uế. Họ tuyên bố mình biết Đức Chúa Trời, nhưng việc làm của họ lại chối bỏ Ngài. Phân đoạn này dạy rằng những người lãnh đạo phải bảo vệ lẽ thật, sửa trị sự dạy dỗ sai lạc, và giúp các tín hữu sống đời sống bày tỏ đức tin chân thật và sự tin kính.

bottom of page