top of page

Các Quan Xét 17

Các Quan Xét 17 bắt đầu một phần mới trong sách Các Quan Xét, thường được xem là phần kết của sách. Chương này nhấn mạnh sự suy đồi về đạo đức và thuộc linh của Y-sơ-ra-ên trong thời kỳ ấy, cho thấy sự hỗn loạn và thờ hình tượng phát sinh khi không có sự lãnh đạo mạnh mẽ. Chương này giới thiệu câu chuyện về Mi-ca, một người ở vùng núi Ép-ra-im, và tôn giáo do chính ông tạo dựng, mở đầu cho sự suy thoái ngày càng sâu sắc trong lòng trung thành của Y-sơ-ra-ên đối với Đức Chúa Trời.

Các Quan Xét 17:1 (VIE1934)
1 Vả, có một người ở trên núi Ép-ra-im, tên là Mi-ca.

Mi-ca được giới thiệu là một người sống trong vùng núi Ép-ra-im, một khu vực quan trọng ở miền trung Y-sơ-ra-ên. Câu chuyện về ông phản ánh sự suy giảm rộng khắp trong đời sống tôn giáo của Y-sơ-ra-ên. Dù Ép-ra-im có vị trí quan trọng trong lịch sử dân Y-sơ-ra-ên, câu chuyện này cho thấy ngay cả tại đó, sự trung thành với Đức Giê-hô-va cũng đã bị tổn hại bởi sự pha trộn giữa sự thờ phượng Đức Chúa Trời và những thực hành thờ hình tượng cùng những cách hiểu tôn giáo theo ý riêng.

Các Quan Xét 17:2-4 (VIE1934)
2 Người nói cùng mẹ mình rằng: Một ngàn một trăm miếng bạc mà người ta đã lấy của mẹ, và vì đó mẹ có rủa sả, có nói cho tai tôi nghe; nầy, bạc ấy ở nơi tôi; chính tôi đã lấy. Mẹ người nói rằng: Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho con!
3 Người trả lại một ngàn một trăm miếng bạc cho mẹ; mẹ người nói rằng: Ta đã biệt riêng bạc nầy cho Đức Giê-hô-va, bởi tay ta, đặng dùng cho con ta làm một tượng chạm và một tượng đúc; vậy bây giờ, ta sẽ trả lại cho con.
4 Người lại đem bạc trả cho mẹ; mẹ người lấy hai trăm miếng bạc giao cho thợ bạc, người nầy làm thành một tượng chạm và một tượng đúc; các tượng ấy ở trong nhà Mi-ca.

Mi-ca thú nhận rằng chính ông đã lấy một ngàn một trăm miếng bạc của mẹ mình. Sau khi ông thú nhận, mẹ ông không còn rủa sả mà lại nói: “Nguyện Đức Giê-hô-va ban phước cho con!” Tuy nhiên, ngay sau đó bà biệt riêng một phần bạc để làm tượng chạm và tượng đúc. Điều này cho thấy sự pha trộn giữa việc nhắc đến Đức Giê-hô-va và việc thực hành sự thờ hình tượng. Họ muốn dâng bạc cho Đức Chúa Trời nhưng lại sử dụng nó để tạo ra những hình tượng, trái với mạng lệnh của Đức Chúa Trời về việc không làm tượng chạm để thờ lạy. Hành động này cho thấy sự hỗn loạn và suy đồi trong sự hiểu biết của họ về sự thờ phượng thật.

Các Quan Xét 17:5 (VIE1934)
5 Người Mi-ca có một nhà riêng để thờ hình tượng; người làm một cái ê-phót và các pho tượng, rồi lập một người con trai mình làm thầy tế lễ.

Mi-ca lập một nơi thờ phượng riêng cho mình, có ê-phót và các pho tượng. Ông còn lập chính con trai mình làm thầy tế lễ. Điều này cho thấy Y-sơ-ra-ên đã đi xa khỏi trật tự thờ phượng mà Đức Chúa Trời đã thiết lập. Thay vì theo sự sắp đặt của Đức Chúa Trời về chức vụ tế lễ và nơi thờ phượng, Mi-ca tự thiết lập một hệ thống tôn giáo cho riêng mình, pha trộn những yếu tố của sự thờ phượng Đức Chúa Trời với sự thờ hình tượng.

Các Quan Xét 17:6 (VIE1934)
6 Trong lúc đó, không có vua nơi Y-sơ-ra-ên; ai nấy làm theo ý mình tưởng là phải.

Câu này tóm tắt tình trạng thuộc linh và đạo đức của thời kỳ Các Quan Xét. Không có vua cai trị Y-sơ-ra-ên, và mỗi người làm theo điều mình cho là đúng. Điều này dẫn đến sự hỗn loạn về đạo đức và tôn giáo. Trong trường hợp của Mi-ca, ông tự tạo ra cách thờ phượng riêng thay vì vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời. Câu này cũng trở thành một chủ đề quan trọng xuyên suốt phần cuối của sách Các Quan Xét.

Các Quan Xét 17:7-8 (VIE1934)
7 Có một người trai trẻ ở Bết-lê-hem xứ Giu-đa, thuộc về họ hàng Giu-đa, là người Lê-vi, và kiều ngụ tại đó.
8 Người trai trẻ ấy từ thành Bết-lê-hem xứ Giu-đa đi ra, đặng tìm nơi nào có thể trú ngụ. Trong khi đi đường, người đến núi Ép-ra-im, tại nhà Mi-ca.

Câu chuyện giới thiệu một người Lê-vi trẻ tuổi đến từ Bết-lê-hem trong xứ Giu-đa. Người Lê-vi được biệt riêng cho công việc phục vụ Đức Chúa Trời và có trách nhiệm liên quan đến sự thờ phượng. Tuy nhiên, người Lê-vi này đang lang thang để tìm một nơi trú ngụ. Điều này cho thấy sự suy yếu trong trật tự của chức vụ Lê-vi và sự thiếu định hướng thuộc linh trong Y-sơ-ra-ên vào thời kỳ này.

Các Quan Xét 17:9-10 (VIE1934)
9 Mi-ca hỏi người rằng: Ngươi ở đâu đến? Người đáp rằng: Tôi là người Lê-vi, ở Bết-lê-hem xứ Giu-đa, và tôi đi tìm một nơi để trú ngụ.
10 Mi-ca nói cùng người rằng: Hãy ở với ta, làm cha và thầy tế lễ cho ta; ta sẽ cấp cho ngươi mười miếng bạc mỗi năm, cùng một bộ áo xống và đồ ăn. Người Lê-vi bèn vào nhà.

Khi gặp người Lê-vi, Mi-ca đề nghị ông ở lại và làm “cha và thầy tế lễ” cho mình để đổi lấy tiền bạc, quần áo và thức ăn. Việc Mi-ca thuê một người Lê-vi làm thầy tế lễ riêng cho mình cho thấy sự thỏa hiệp thuộc linh của ông. Người Lê-vi cũng chấp nhận đề nghị này thay vì tìm cách phục vụ Đức Chúa Trời theo trật tự Ngài đã thiết lập. Cả hai đều đặt lợi ích và sự thuận tiện cá nhân lên trên sự vâng phục Đức Chúa Trời.

Các Quan Xét 17:11-12 (VIE1934)
11 Người Lê-vi bằng lòng ở cùng người ấy; người trai trẻ nầy đối với Mi-ca như một trong các con trai người.
12 Mi-ca lập người Lê-vi làm thầy tế lễ; người trai trẻ trở nên thầy tế lễ cho người, và ở trong nhà Mi-ca.

Người Lê-vi đồng ý ở lại với Mi-ca và được đối xử như một thành viên trong gia đình. Mi-ca sau đó lập người Lê-vi làm thầy tế lễ cho mình. Tuy nhiên, việc này không phù hợp với trật tự tế lễ mà Đức Chúa Trời đã thiết lập. Chức vụ thờ phượng không phải là điều một cá nhân có thể tự ý sắp đặt theo ý mình. Cả Mi-ca và người Lê-vi đều theo đuổi một hình thức tôn giáo riêng thay vì trung thành với trật tự mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy.

Các Quan Xét 17:13 (VIE1934)
13 Mi-ca nói rằng: Bây giờ ta biết Đức Giê-hô-va sẽ làm ơn cho ta, vì ta có một người Lê-vi làm thầy tế lễ.

Mi-ca tin rằng việc có một người Lê-vi làm thầy tế lễ sẽ bảo đảm Đức Giê-hô-va ban phước cho mình. Suy nghĩ này cho thấy ông đặt niềm tin vào hình thức bên ngoài của tôn giáo hơn là sự vâng phục thật sự đối với Đức Chúa Trời. Ông cảm thấy an toàn vì có một người Lê-vi trong nhà, nhưng lại không nhận ra rằng việc thờ phượng Đức Chúa Trời phải phù hợp với mạng lệnh của Ngài. Câu chuyện của Mi-ca cho thấy sự hỗn loạn đã ăn sâu vào đời sống thờ phượng của Y-sơ-ra-ên khi con người pha trộn sự thờ phượng Đức Giê-hô-va với những thực hành không được Ngài truyền dạy.

bottom of page