top of page

Dân Số Ký 12

Dân Số Ký 12 mô tả một biến cố trong đó Mi-ri-am và A-rôn chống lại quyền lãnh đạo của Môi-se, có thể vì lòng ghen tị. Sự chỉ trích của họ tập trung vào cuộc hôn nhân của Môi-se với một người nữ Ê-thi-ô-bi, nhưng dường như vấn đề thật sự của họ là sự ganh tị đối với vai trò tiên tri của Môi-se. Đức Chúa Trời bênh vực Môi-se và sửa phạt Mi-ri-am. Chương này làm nổi bật tầm quan trọng của sự khiêm nhường và sự nguy hiểm của việc nói nghịch lại những người lãnh đạo mà Đức Chúa Trời đã chọn.

Dân Số Ký 12:1-3 (VIE1934)
1 Mi-ri-am và A-rôn bèn nói hành Môi-se về người nữ Ê-thi-ô-bi mà người đã cưới; vì người đã cưới một người nữ Ê-thi-ô-bi.
2 Hai người nói rằng: Đức Giê-hô-va há chỉ dùng một mình Môi-se mà phán sao? Há Ngài chẳng dùng chúng ta mà phán nữa sao? Đức Giê-hô-va nghe điều đó.
3 Vả, Môi-se là người rất khiêm hòa hơn mọi người trên thế gian.

Mi-ri-am và A-rôn, anh chị em của Môi-se, bày tỏ sự bất mãn về cuộc hôn nhân của ông với một người nữ Ê-thi-ô-bi. Tuy nhiên, lời chỉ trích này dường như chỉ là lý do bên ngoài cho vấn đề sâu xa hơn: sự ganh tị đối với vai trò và quyền lãnh đạo của Môi-se. Họ đặt câu hỏi liệu Đức Chúa Trời chỉ phán qua Môi-se hay cũng phán qua họ, ngụ ý rằng vai trò của họ cũng phải được công nhận theo cách tương tự. Điều đáng chú ý là câu 2 kết thúc bằng lời: “Đức Giê-hô-va nghe điều đó.” Những lời nói của họ không bị Đức Chúa Trời bỏ qua. Câu 3 cũng đặc biệt nhấn mạnh sự khiêm nhường của Môi-se. Ông không tự đề cao mình hoặc tìm kiếm vinh quang cho bản thân. Điều này tương phản rõ ràng với thái độ của Mi-ri-am và A-rôn khi họ tìm cách thách thức vai trò mà Đức Chúa Trời đã giao cho Môi-se.

Dân Số Ký 12:4-5 (VIE1934)
4 Thình lình Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se, A-rôn và Mi-ri-am rằng: Hãy đi ra, ba người, đến hội-mạc. Ba người bèn đi ra.
5 Đức Giê-hô-va ngự xuống trong trụ mây, đứng tại cửa hội-mạc, gọi A-rôn và Mi-ri-am; hai người bèn đi đến.

Đức Chúa Trời lập tức gọi cả ba người đến hội-mạc, cho thấy Ngài xem sự việc này là nghiêm trọng. Tính đột ngột của lời kêu gọi cho thấy đây không phải là một vấn đề nhỏ giữa các thành viên trong gia đình, mà là một sự thách thức trực tiếp đối với trật tự mà Đức Chúa Trời đã thiết lập. Đức Giê-hô-va ngự xuống trong trụ mây và đứng tại cửa hội-mạc. Sự hiện diện đặc biệt này nhấn mạnh tính nghiêm trọng của thời điểm. A-rôn và Mi-ri-am được gọi đến trước mặt Đức Chúa Trời để Ngài trực tiếp giải quyết lời nói và thái độ của họ đối với Môi-se.

Dân Số Ký 12:6-8 (VIE1934)
6 Ngài phán rằng: Bây giờ, hãy nghe lời ta. Nếu trong các ngươi có một đấng tiên tri nào, thì ta, Đức Giê-hô-va, sẽ tỏ mình ra cho người trong sự hiện thấy, và phán cùng người trong sự chiêm bao.
7 Tôi tớ Môi-se của ta không như vậy; người là trung tín trong cả nhà ta.
8 Ta sẽ đối diện mà phán cùng người, rõ ràng không dùng lời ẩn ý; người sẽ xem thấy hình Đức Giê-hô-va. Vậy, sao các ngươi không sợ nói hành tôi tớ ta, tức là Môi-se?

Đức Chúa Trời phân biệt rõ ràng giữa cách Ngài giao tiếp với các tiên tri khác và cách Ngài giao tiếp với Môi-se. Với các tiên tri, Đức Chúa Trời có thể bày tỏ chính mình qua sự hiện thấy và chiêm bao. Nhưng với Môi-se, Ngài nói chuyện trực tiếp và rõ ràng, không dùng những lời ẩn ý. Đức Chúa Trời cũng xác nhận Môi-se là “trung tín trong cả nhà ta”. Điều này cho thấy vai trò đặc biệt của Môi-se không phải do ông tự giành lấy, mà do Đức Chúa Trời đã giao cho ông. Vì vậy, câu hỏi “sao các ngươi không sợ nói hành tôi tớ ta?” cho thấy sự nghiêm trọng trong hành động của A-rôn và Mi-ri-am. Họ không chỉ đang tranh luận với Môi-se, mà đang nói nghịch lại người mà Đức Chúa Trời đã chỉ định và bảo vệ.

Dân Số Ký 12:9-10 (VIE1934)
9 Cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng hai người, rồi Ngài đi.
10 Khi mây đã lui khỏi trên hội-mạc, thì kìa, Mi-ri-am mắc bịnh phung, trắng như tuyết. A-rôn quay lại phía Mi-ri-am, thấy nàng đã mắc bịnh phung.

Cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên đối với A-rôn và Mi-ri-am, rồi Ngài rời khỏi họ. Sau khi đám mây rời khỏi hội-mạc, Mi-ri-am lập tức bị bệnh phung, và da nàng trở nên trắng như tuyết. Sự thay đổi đột ngột này cho thấy hậu quả nghiêm trọng của việc nói nghịch lại người mà Đức Chúa Trời đã chọn. A-rôn lập tức nhận ra điều đã xảy ra khi nhìn thấy Mi-ri-am trong tình trạng bị bệnh phung. Căn bệnh này không chỉ gây đau đớn về thể xác mà còn khiến một người bị tách khỏi cộng đồng, vì vậy nó trở thành một hình thức sửa phạt rất nghiêm trọng và nhục nhã.

Dân Số Ký 12:11-12 (VIE1934)
11 A-rôn bèn nói cùng Môi-se rằng: Ôi! chúa tôi, xin chớ để tội trên chúng tôi, vì chúng tôi đã làm điều ngu dại, và đã phạm tội.
12 Chớ để người nầy như một đứa chết, thịt nó đã bị ăn mất phân nửa khi lọt ra khỏi lòng mẹ!

Khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tội lỗi, A-rôn quay sang Môi-se để cầu xin sự giúp đỡ. Ông thừa nhận rằng mình và Mi-ri-am đã hành động cách ngu dại và phạm tội. Lời cầu xin của A-rôn cho thấy ông hiểu rằng tình trạng của Mi-ri-am nghiêm trọng đến mức nào. Việc ông mô tả Mi-ri-am như một người gần như đã chết cho thấy sự kinh hoàng của căn bệnh. Bệnh phung thường khiến người mắc bệnh phải sống cách ly khỏi cộng đồng, nên nó có thể được xem như một dạng “sự chết khi còn sống”. A-rôn tuyệt vọng cầu xin Môi-se can thiệp cho chị mình.

Dân Số Ký 12:13 (VIE1934)
13 Môi-se bèn kêu cầu Đức Giê-hô-va rằng: Hỡi Đức Chúa Trời, xin Ngài chữa lành người!

Môi-se đáp lại bằng sự khiêm nhường và lòng thương xót. Mặc dù chính ông là người đã bị Mi-ri-am và A-rôn nói nghịch, Môi-se không tìm cách trả thù hoặc vui mừng trước sự sửa phạt của Mi-ri-am. Thay vào đó, ông lập tức cầu xin Đức Chúa Trời chữa lành cho nàng. Lời cầu nguyện rất ngắn nhưng đầy tình cảm này cho thấy tình yêu của Môi-se đối với chị mình. Nó cũng cho thấy vai trò của ông như một người cầu thay. Ngay cả trong một cuộc xung đột cá nhân, Môi-se vẫn tìm kiếm sự phục hồi cho người đã làm tổn thương mình.

Dân Số Ký 12:14-15 (VIE1934)
14 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Nếu cha nàng có nhổ vào mặt nàng, nàng há chẳng bị hổ thẹn trong bảy ngày sao? Vậy, hãy để nàng bị đuổi ra ngoài trại quân trong bảy ngày; rồi sau đó sẽ thâu nàng vào.
15 Vậy, Mi-ri-am bị đuổi ra ngoài trại quân trong bảy ngày; dân sự không đi cho đến chừng Mi-ri-am được thâu vào.

Đức Chúa Trời đáp lại lời cầu xin của Môi-se bằng cách quy định một thời gian sửa phạt và cách ly. Ngài dùng hình ảnh một người con gái bị cha nhổ vào mặt để mô tả sự hổ thẹn và kỷ luật công khai mà Mi-ri-am phải chịu. Hình ảnh này nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của hành động của nàng và sự cần thiết phải có sự sửa trị trước cộng đồng. Mi-ri-am phải ở ngoài trại quân trong bảy ngày. Sau thời gian đó, nàng mới được nhận trở lại. Sự cách ly này vừa là hậu quả của hành động của nàng vừa tạo ra một thời gian để nàng được thanh tẩy trước khi trở lại cộng đồng. Việc toàn dân không tiếp tục hành trình cho đến khi Mi-ri-am được nhận lại cũng cho thấy sự phục hồi của một thành viên trong cộng đồng là điều quan trọng đối với toàn dân.

Dân Số Ký 12:16 (VIE1934)
16 Sau đó dân sự từ Hát-sê-rốt đi, đóng trại tại đồng vắng Pha-ran.

Sau khi thời gian cách ly của Mi-ri-am kết thúc, dân Y-sơ-ra-ên tiếp tục cuộc hành trình. Việc cả dân sự phải chờ đợi cho đến khi Mi-ri-am được nhận lại cho thấy sự sửa phạt và phục hồi của nàng là một phần quan trọng trong hành trình của cộng đồng. Biến cố này khép lại với việc dân sự tiếp tục tiến bước dưới sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Chương này cho thấy rằng sự kiêu ngạo, ganh tị và nói nghịch lại người mà Đức Chúa Trời đã giao trách nhiệm có thể đem đến hậu quả nghiêm trọng. Đồng thời, sự cầu thay của Môi-se cho Mi-ri-am cho thấy sự khiêm nhường thật sự không tìm cách trả đũa, nhưng mong muốn người phạm lỗi được chữa lành và phục hồi.

bottom of page