top of page

Dân Số Ký 14

Dân Số Ký 14 thuật lại cuộc phản nghịch nghiêm trọng của dân Y-sơ-ra-ên chống lại Đức Chúa Trời sau khi nghe lời báo cáo đầy discouragement của mười trong số mười hai thám tử về Đất Hứa. Dân sự lằm bằm chống lại Môi-se và A-rôn, mong muốn trở về Ai Cập. Đức Chúa Trời đáp lại sự phản nghịch này bằng sự phán xét, tuyên bố rằng không một người trưởng thành nào đã nghi ngờ Ngài sẽ được vào Đất Hứa, ngoại trừ Ca-lép và Giô-suê. Mặc dù sau đó dân sự tỏ ra hối hận, họ vẫn phải chịu hậu quả của sự thiếu đức tin.

Dân Số Ký 14:1-3 (VIE1934)
1 Bấy giờ cả hội chúng đều cất tiếng kêu la, và dân sự khóc lóc trong đêm ấy.
2 Hết thảy dân Y-sơ-ra-ên lằm bằm cùng Môi-se và A-rôn; cả hội chúng nói cùng hai người rằng: Ôi! Thà chúng tôi chết tại xứ Ê-díp-tô, hay là chết trong đồng vắng nầy!
3 Vì sao Đức Giê-hô-va đưa chúng tôi vào xứ nầy, đặng cho chúng tôi ngã dưới lưỡi gươm, và cho vợ con chúng tôi làm một miếng mồi? Chúng ta trở về xứ Ê-díp-tô há chẳng tốt hơn sao?

Bị áp đảo bởi sự sợ hãi do lời báo cáo của các thám tử, dân Y-sơ-ra-ên phản ứng trong tuyệt vọng và nghi ngờ. Họ chất vấn ý định của Đức Chúa Trời và bày tỏ mong muốn trở về Ai Cập, cho rằng chết tại đó hoặc trong đồng vắng còn tốt hơn là đối diện với những nguy hiểm của Đất Hứa. Sự thiếu đức tin khiến họ không nhìn thấy quyền năng và sự thành tín của Đức Chúa Trời. Họ đổ lỗi cho Môi-se và A-rôn về hoàn cảnh của mình, quên đi tất cả những gì Đức Chúa Trời đã làm để giải cứu họ.

Dân Số Ký 14:4 (VIE1934)
4 Chúng bèn nói với nhau rằng: Chúng ta hãy lập một quan trưởng, và trở về xứ Ê-díp-tô đi.

Trong sự sợ hãi và phản nghịch, dân Y-sơ-ra-ên đề nghị lập một người lãnh đạo mới để đưa họ trở về Ai Cập. Điều này cho thấy họ đã khước từ sự lãnh đạo của Môi-se và thực chất cũng khước từ sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Họ không còn tin cậy lời hứa của Đức Chúa Trời, và sẵn sàng trở lại cảnh nô lệ thay vì tiếp tục tin cậy Ngài để đưa họ vào Đất Hứa.

Dân Số Ký 14:5-6 (VIE1934)
5 Môi-se và A-rôn bèn sấp mặt xuống trước hội chúng dân Y-sơ-ra-ên.
6 Giô-suê, con trai Nun, và Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, trong những người do thám xứ, xé quần áo mình.

Môi-se và A-rôn nhận biết mức độ nghiêm trọng của sự phản nghịch của dân sự nên sấp mặt xuống trước hội chúng. Hành động này thể hiện sự khiêm nhường và đau buồn trước tình trạng thuộc linh của dân sự. Trong khi đó, Giô-suê và Ca-lép, là hai thám tử duy nhất tin cậy lời hứa của Đức Chúa Trời, xé quần áo mình, một hành động truyền thống thể hiện sự đau buồn sâu sắc trước sự thiếu đức tin và sự phản nghịch công khai của dân sự.

Dân Số Ký 14:7-9 (VIE1934)
7 Hai người nói cùng cả hội chúng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Xứ chúng tôi đã đi khắp đặng do thám, là một xứ rất tốt.
8 Nếu Đức Giê-hô-va vui lòng cùng chúng ta, ắt Ngài sẽ dẫn chúng ta vào xứ nầy, và ban cho chúng ta xứ đượm sữa và mật.
9 Chỉ các ngươi chớ dấy loạn cùng Đức Giê-hô-va, và chớ sợ dân xứ đó, vì họ sẽ là đồ ăn cho chúng ta. Bóng che khỏi họ đã rời khỏi rồi, và Đức Giê-hô-va ở cùng chúng ta; chớ sợ họ.

Giô-suê và Ca-lép cố gắng khích lệ dân sự bằng cách nhắc họ về sự tốt đẹp của Đất Hứa và quyền năng của Đức Chúa Trời trong việc thực hiện lời hứa của Ngài. Họ kêu gọi dân Y-sơ-ra-ên không phản nghịch và không sợ dân trong xứ. Nếu Đức Giê-hô-va vui lòng cùng họ, Ngài sẽ đưa họ vào xứ và ban xứ đó cho họ. Lời tuyên bố rằng “bóng che khỏi họ đã rời khỏi rồi” cho thấy Giô-suê và Ca-lép tin chắc rằng sự bảo vệ của những dân trong xứ đã bị cất đi, trong khi Đức Giê-hô-va đang ở cùng Y-sơ-ra-ên.

Dân Số Ký 14:10 (VIE1934)
10 Nhưng cả hội chúng nói rằng: Hãy ném đá hai người! Bấy giờ, sự vinh quang của Đức Giê-hô-va hiện ra trong hội mạc trước mặt cả dân Y-sơ-ra-ên.

Mặc dù Giô-suê và Ca-lép cố gắng thuyết phục dân sự, họ vẫn bị sự sợ hãi và phản nghịch chi phối đến mức muốn ném đá hai người. Đây là một biểu hiện cực đoan của sự khước từ lời Đức Chúa Trời. Ngay tại thời điểm đó, Đức Chúa Trời can thiệp một cách rõ ràng: sự vinh quang của Ngài hiện ra tại hội mạc trước mặt toàn dân. Sự hiện diện của Đức Chúa Trời ngăn chặn ý định bạo lực của họ và chuẩn bị cho sự phán xét đối với sự phản nghịch của dân sự.

Dân Số Ký 14:11-12 (VIE1934)
11 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Dân nầy khinh dể ta cho đến chừng nào? Chúng nó không tin ta cho đến chừng nào, mặc dầu ta đã làm biết bao phép lạ giữa chúng nó?
12 Ta sẽ dùng ôn dịch đánh chúng nó, và truất quyền chúng nó đi; nhưng ta sẽ làm cho ngươi thành một dân lớn hơn và mạnh hơn chúng nó.

Đức Chúa Trời bày tỏ mức độ nghiêm trọng của sự khước từ liên tục của dân Y-sơ-ra-ên, mặc dù Ngài đã thực hiện rất nhiều phép lạ giữa họ. Họ đã chứng kiến quyền năng của Ngài tại Ai Cập và trong đồng vắng nhưng vẫn không tin Ngài. Đức Chúa Trời nói đến việc dùng ôn dịch đánh họ và làm cho dòng dõi từ Môi-se trở thành một dân lớn hơn và mạnh hơn. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng của sự phản nghịch và hậu quả của việc liên tục không tin cậy Đức Chúa Trời.

Dân Số Ký 14:13-16 (VIE1934)
13 Môi-se thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Người Ê-díp-tô sẽ nghe điều đó, vì Ngài dùng quyền năng Ngài đem dân nầy ra khỏi giữa họ;
14 và chúng sẽ thuật lại cho dân cư xứ nầy. Chúng có nghe rằng Ngài, Đức Giê-hô-va, ở giữa dân nầy, rằng Ngài hiện ra trước mặt họ cách rõ ràng, rằng mây Ngài dừng trên chúng, và ban ngày đi trước chúng trong trụ mây, ban đêm trong trụ lửa.
15 Nếu Ngài giết cả dân nầy như một người, thì các dân đã nghe tiếng về Ngài sẽ nói rằng:
16 Vì Đức Giê-hô-va không có thể đem dân nầy vào xứ mà Ngài đã thề ban cho chúng, nên Ngài đã giết chúng trong đồng vắng.

Môi-se cầu thay cho dân sự bằng cách kêu gọi Đức Chúa Trời lưu ý đến danh tiếng của Ngài giữa các dân. Ông nhắc rằng người Ai Cập và các dân đã nghe về quyền năng của Đức Chúa Trời sẽ giải thích việc Y-sơ-ra-ên bị tiêu diệt như một thất bại của Đức Chúa Trời trong việc đưa họ vào xứ mà Ngài đã hứa. Môi-se quan tâm đến danh và vinh quang của Đức Chúa Trời giữa các dân tộc, và ông cầu xin Đức Chúa Trời đừng để sự phán xét này trở thành lý do khiến các dân hiểu sai về quyền năng của Ngài.

Dân Số Ký 14:17-19 (VIE1934)
17 Vậy bây giờ, tôi cầu xin Chúa dùng quyền năng lớn lao, y như Ngài đã phán rằng:
18 Đức Giê-hô-va là chậm nóng giận và giàu lòng nhân từ, tha thứ sự gian ác và sự vi phạm; nhưng Ngài chẳng kể kẻ có tội là vô tội, và nhân tội tổ phụ phạt đến con cháu trải ba bốn đời.
19 Cầu xin Chúa tha tội ác của dân nầy tùy theo sự nhân từ lớn lao của Ngài, như Ngài đã tha thứ dân nầy từ xứ Ê-díp-tô đến đây.

Môi-se kêu gọi Đức Chúa Trời dựa trên bản tính thương xót và nhịn nhục của Ngài. Ông nhắc lại chính những lời Đức Chúa Trời đã phán trước đó trong Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6-7. Môi-se không phủ nhận tội lỗi của dân sự; ông thừa nhận họ đã phạm tội. Tuy nhiên, ông cầu xin Đức Chúa Trời tha thứ dựa trên sự nhân từ lớn lao của Ngài, như Ngài đã nhiều lần tha thứ cho dân sự kể từ khi họ ra khỏi Ai Cập.

Dân Số Ký 14:20-23 (VIE1934)
20 Đức Giê-hô-va phán rằng: Ta đã tha thứ theo lời ngươi xin.
21 Nhưng quả thật, ta chỉ sự hằng sống ta, và sự vinh quang của Đức Giê-hô-va sẽ đầy dẫy khắp cả thế gian!
22 Vì hết thảy những người đã thấy sự vinh quang ta, và những dấu kỳ ta đã làm tại xứ Ê-díp-tô và trong đồng vắng, mà đã thử ta đến mười lần rồi, và không vâng lời ta,
23 quyết sẽ chẳng thấy xứ mà ta đã thề ban cho tổ phụ chúng nó; phàm những kẻ khinh dể ta, quyết chẳng ai được thấy nó.

Đức Chúa Trời chấp nhận lời cầu thay của Môi-se và tuyên bố rằng Ngài đã tha thứ dân sự. Tuy nhiên, sự tha thứ không có nghĩa là mọi hậu quả của sự phản nghịch đều được hủy bỏ. Thế hệ đã chứng kiến những phép lạ của Đức Chúa Trời tại Ai Cập và trong đồng vắng nhưng vẫn liên tục khước từ Ngài sẽ không được vào Đất Hứa. Đức Chúa Trời bày tỏ lòng thương xót qua sự tha thứ, nhưng sự vô tín vẫn mang đến hậu quả nghiêm trọng.

Dân Số Ký 14:24 (VIE1934)
24 Nhưng vì tôi tớ ta là Ca-lép, có lòng khác với các người kia, và đã hết lòng theo ta, nên ta sẽ dẫn người vào xứ người đã đi đến; dòng dõi người sẽ được xứ ấy làm cơ nghiệp.

Đức Chúa Trời đặc biệt nói đến Ca-lép như một ngoại lệ trong sự phán xét vì ông có “lòng khác” và đã hết lòng theo Ngài. Đức tin của Ca-lép khiến ông khác biệt với những người còn lại. Ông đã tin cậy lời hứa của Đức Chúa Trời thay vì bị chi phối bởi sự sợ hãi trước những người khổng lồ và các thành trì trong xứ. Vì vậy, ông và dòng dõi ông được hứa ban cơ nghiệp trong xứ.

Dân Số Ký 14:25 (VIE1934)
25 Vả, dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở trong trũng; vậy ngày mai hãy trở lại, và đi vào đồng vắng theo đường về Biển Đỏ.

Đức Chúa Trời truyền cho dân Y-sơ-ra-ên quay lại và đi vào đồng vắng thay vì tiến vào Ca-na-an. Đây là dấu hiệu cho thấy việc vào Đất Hứa sẽ bị trì hoãn vì sự vô tín của họ. Dân A-ma-léc và dân Ca-na-an đang ở trong vùng đất ấy, và dân Y-sơ-ra-ên không thể tự mình chiến thắng nếu không có sự hiện diện và phước lành của Đức Chúa Trời. Cuộc hành trình dài trong đồng vắng trở thành một phần hậu quả của sự phản nghịch của họ.

Dân Số Ký 14:26-29 (VIE1934)
26 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A-rôn rằng:
27 Ta sẽ chịu hội chúng gian ác nầy lằm bằm cùng ta cho đến chừng nào? Ta đã nghe lời lằm bằm mà dân Y-sơ-ra-ên lằm bằm cùng ta.
28 Vậy, hãy nói cùng chúng nó rằng: Chúa phán: Quả thật như ta hằng sống, ta sẽ đãi các ngươi y như lời các ngươi đã nói tại trước mặt ta.
29 Những thây các ngươi sẽ ngã trong đồng vắng nầy; hết thảy những kẻ đã được kê số, từ hai mươi tuổi sấp lên, tức là những kẻ đã lằm bằm cùng ta,

Đức Chúa Trời trực tiếp nói đến những lời phàn nàn liên tục của dân Y-sơ-ra-ên. Họ đã nhiều lần lằm bằm chống lại Ngài, và giờ đây chính những lời họ nói trở thành một phần trong sự phán xét họ phải chịu. Tất cả những người từ hai mươi tuổi trở lên đã được kê số và đã lằm bằm chống lại Đức Chúa Trời sẽ ngã chết trong đồng vắng. Sự vô tín và phản nghịch của họ đã khiến họ không được hưởng điều Đức Chúa Trời đã hứa ban.

Dân Số Ký 14:30-31 (VIE1934)
30 quyết không vào xứ mà ta đã giơ tay lên thề ban cho các ngươi ở, ngoại trừ Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, và Giô-suê, con trai Nun.
31 Nhưng các con nhỏ các ngươi, là những kẻ mà các ngươi nói rằng sẽ làm mồi, ta sẽ đem chúng nó vào; chúng nó sẽ biết xứ mà các ngươi đã chê bỏ.

Chỉ Ca-lép và Giô-suê trong thế hệ lớn tuổi được miễn khỏi sự phán xét vì lòng tin cậy Đức Chúa Trời. Một điều nghịch lý xảy ra: chính những đứa trẻ mà cha mẹ chúng lo sợ sẽ trở thành mồi cho kẻ thù lại là những người sẽ được Đức Chúa Trời đem vào Đất Hứa. Điều này cho thấy vấn đề không nằm ở sức mạnh hay khả năng của con người, mà ở việc có tin cậy Đức Chúa Trời và lời hứa của Ngài hay không.

Dân Số Ký 14:32-33 (VIE1934)
32 Còn về phần các ngươi, thây các ngươi sẽ ngã trong đồng vắng nầy.
33 Con cái các ngươi sẽ chăn chiên trong đồng vắng bốn mươi năm, và chịu lấy hậu quả của sự gian dâm các ngươi, cho đến chừng nào thây các ngươi đều ngã trong đồng vắng.

Đức Chúa Trời nhắc lại sự phán xét: thế hệ hiện tại sẽ chết trong đồng vắng. Con cái họ sẽ trải qua bốn mươi năm trong đồng vắng và chịu hậu quả từ sự bất trung của cha mẹ mình. Thế hệ kế tiếp phải chờ cho đến khi thế hệ phản nghịch qua đi trước khi có thể bước vào Đất Hứa. Điều này cho thấy sự bất trung của một thế hệ có thể ảnh hưởng sâu rộng đến thế hệ kế tiếp.

Dân Số Ký 14:34 (VIE1934)
34 Các ngươi đã do thám xứ trong bốn mươi ngày, mỗi ngày phải chịu hình phạt một năm, tức là bốn mươi năm, và các ngươi sẽ biết sự ta từ bỏ các ngươi.

Bốn mươi ngày mà các thám tử đã do thám xứ trở thành cơ sở cho bốn mươi năm lưu lạc trong đồng vắng. Mỗi ngày trở thành một năm chịu hậu quả. Khoảng thời gian này thể hiện sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với sự bất tuân của họ. Dân Y-sơ-ra-ên sẽ trải nghiệm hậu quả đầy đủ của việc khước từ Đức Chúa Trời, tương ứng với việc chính họ đã khước từ Ngài.

Dân Số Ký 14:35 (VIE1934)
35 Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán: Ta sẽ quả thật làm điều nầy cho cả hội chúng gian ác nầy, là những kẻ đã nhóm hiệp lại nghịch cùng ta; chúng nó sẽ bị tiêu diệt trong đồng vắng nầy, và sẽ chết tại đó.

Đức Chúa Trời long trọng tuyên bố sự phán xét của Ngài. Thế hệ phản nghịch sẽ không thoát khỏi sự công bình của Ngài. Họ sẽ bị tiêu diệt và chết trong đồng vắng. Lời phán này xác nhận hậu quả nghiêm trọng và không thể tránh khỏi của sự bất tuân và vô tín mà họ đã cố tình lựa chọn.

Dân Số Ký 14:36-38 (VIE1934)
36 Những người Môi-se sai đi do thám xứ, khi trở về làm cho cả hội chúng lằm bằm cùng người, bởi lời xấu họ nói về xứ,
37 tức là những người đã nói xấu về xứ, đều bị Đức Giê-hô-va đánh chết bởi tai vạ.
38 Chỉ có Giô-suê, con trai Nun, và Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, còn sống trong những người đã đi do thám xứ.

Mười thám tử đã gieo sự sợ hãi và phản nghịch trong dân sự phải chịu sự phán xét ngay lập tức. Họ chết bởi tai vạ trước mặt Đức Giê-hô-va. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng của việc dẫn dắt người khác vào sự vô tín và phản nghịch. Trái lại, Giô-suê và Ca-lép được bảo toàn, cho thấy sự khác biệt giữa lời báo cáo đầy vô tín của mười thám tử và lòng tin cậy của hai người này.

Dân Số Ký 14:39-40 (VIE1934)
39 Môi-se thuật lại các lời nầy cho hết thảy dân Y-sơ-ra-ên; dân sự bèn than khóc thảm thiết.
40 Sáng ngày mai, chúng dậy sớm, đi lên trên đỉnh núi mà rằng: Nầy chúng ta đây; chúng ta sẽ đi lên đến nơi Đức Giê-hô-va đã phán, vì chúng ta có phạm tội.

Sau khi nghe sự phán xét của Đức Chúa Trời, dân sự than khóc rất nhiều. Tuy nhiên, thay vì chấp nhận sự phán xét và làm theo hướng dẫn của Đức Chúa Trời, họ lại cố gắng tự mình đi vào xứ. Họ nghĩ rằng bằng cách này họ có thể sửa chữa sự bất tuân của mình. Nhưng hành động hấp tấp này cho thấy họ vẫn chưa thực sự hiểu sự vâng lời là gì. Họ muốn thực hiện ý muốn của mình theo cách riêng thay vì vâng theo mạng lệnh hiện tại của Đức Chúa Trời.

Dân Số Ký 14:41-43 (VIE1934)
41 Môi-se nói rằng: Sao các ngươi lại phạm mạng lịnh của Đức Giê-hô-va? Điều đó sẽ không thành công đâu.
42 Chớ đi lên, vì Đức Giê-hô-va không ở giữa các ngươi; e các ngươi bị quân thù đánh bại.
43 Vì dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở trước mặt các ngươi, và các ngươi sẽ ngã dưới lưỡi gươm; bởi vì các ngươi đã trở lại không theo Đức Giê-hô-va, nên Đức Giê-hô-va sẽ không ở cùng các ngươi.

Môi-se cảnh báo dân sự rằng quyết định đi lên chiến đấu mà không có sự ban phước của Đức Chúa Trời sẽ dẫn đến thất bại. Không có sự hiện diện và giúp đỡ của Đức Chúa Trời, họ không thể chiến thắng kẻ thù. Môi-se nhấn mạnh rằng sự bất tuân đã khiến họ mất đi sự bảo vệ mà Đức Chúa Trời muốn ban cho họ. Việc cố gắng chiếm lấy xứ theo ý riêng của họ lúc này sẽ không thành công.

Dân Số Ký 14:44-45 (VIE1934)
44 Dầu vậy, chúng cả gan đi lên đỉnh núi; nhưng hòm giao ước của Đức Giê-hô-va và Môi-se không rời khỏi trại quân.
45 Dân A-ma-léc và dân Ca-na-an ở trên núi ấy bèn xuống đánh chúng, và đánh đuổi chúng cho đến Họt-ma.

Mặc dù Môi-se đã cảnh báo, dân sự vẫn tự ý đi lên núi. Họ hành động theo sự tự phụ thay vì vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời. Hòm giao ước của Đức Giê-hô-va và Môi-se vẫn ở lại trong trại quân, cho thấy dân sự không có sự hiện diện lãnh đạo mà Đức Chúa Trời đã chỉ định đi cùng họ. Kết quả là dân A-ma-léc và dân Ca-na-an đánh bại và đuổi họ đến Họt-ma. Sự thất bại này cho thấy sự vô ích của việc hành động trái với lời Đức Chúa Trời. Trước đó, Đức Chúa Trời đã hứa đưa họ vào Đất Hứa, nhưng họ đã từ chối tiến lên khi Ngài truyền lệnh. Sau đó, khi Ngài truyền họ quay lại đồng vắng, họ lại tự ý tiến lên. Bài học của chương này là dân sự không thể thay thế sự vâng lời bằng những hành động theo ý riêng, ngay cả khi những hành động đó có vẻ như đang cố gắng sửa chữa lỗi lầm trước đó.

bottom of page