top of page

Dân Số Ký 17

Sau cuộc phản nghịch của Cô-rê, Đức Chúa Trời bày tỏ rõ ràng sự lựa chọn của Ngài đối với A-rôn là thầy tế lễ hợp pháp. Trong Dân Số Ký 17, Đức Chúa Trời truyền cho mỗi chi phái đem một cây gậy đến để giải quyết những tranh chấp về quyền lãnh đạo. Cây gậy của A-rôn, đại diện cho chi phái Lê-vi, nảy chồi cách kỳ diệu, xác nhận sự lựa chọn của Đức Chúa Trời đối với chức tế lễ. Chương này củng cố thẩm quyền của A-rôn và dòng dõi ông trong chức vụ thầy tế lễ.

Dân Số Ký 17:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
2 Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên, và nhận nơi chúng nó, mỗi tộc-trưởng một cây gậy, tùy theo các tộc-phụ chúng nó, tức là mười hai cây gậy; phải viết tên mỗi người trên gậy mình.
3 Còn phải viết tên A-rôn trên gậy của chi-phái Lê-vi; vì mỗi đầu của các tộc-phụ phải có một cây gậy.

Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se lấy một cây gậy từ mỗi người lãnh đạo của các chi phái. Cây gậy là biểu tượng của quyền lãnh đạo và thẩm quyền. Việc viết tên từng người trên cây gậy, bao gồm tên A-rôn trên cây gậy của chi-phái Lê-vi, bảo đảm rằng không có sự nhầm lẫn về việc cây gậy thuộc về ai. Đây là một phần trong kế hoạch của Đức Chúa Trời để bày tỏ cách rõ ràng và công khai rằng Ngài đã chọn A-rôn cho chức vụ thầy tế lễ.

Dân Số Ký 17:4 (VIE1934)
4 Đoạn, ngươi sẽ để các cây gậy đó trong hội-mạc, trước hòm bảng-chứng, là nơi ta gặp ngươi.

Các cây gậy phải được đặt trong hội-mạc, trước hòm bảng-chứng, là nơi Đức Chúa Trời gặp Môi-se. Việc đặt chúng tại nơi thánh này cho thấy đây không phải là một cuộc tranh luận được quyết định bởi ý kiến hoặc quyền lực của con người. Chính Đức Chúa Trời sẽ bày tỏ sự lựa chọn của Ngài. Vị trí của các cây gậy trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời cũng nhấn mạnh tính thiêng liêng và nghiêm trọng của phép thử này.

Dân Số Ký 17:5 (VIE1934)
5 Người nào ta sẽ chọn, thì cây gậy của người đó sẽ trổ hoa; như vậy ta sẽ làm cho sự lằm bằm của dân Y-sơ-ra-ên, mà chúng lằm bằm cùng các ngươi, được dứt đi trước mặt ta.

Đức Chúa Trời hứa rằng cây gậy của người Ngài chọn sẽ trổ hoa cách kỳ diệu. Đây sẽ là dấu hiệu trực tiếp từ Đức Chúa Trời để chấm dứt những lời lằm bằm và tranh chấp của dân Y-sơ-ra-ên về vấn đề lãnh đạo thuộc linh. Phép lạ này sẽ xác nhận sự lựa chọn của Đức Chúa Trời đối với A-rôn trong chức vụ thầy tế lễ và làm sáng tỏ rằng chức vụ ấy không phải do A-rôn tự mình chiếm lấy, nhưng do chính Đức Chúa Trời chỉ định.

Dân Số Ký 17:6-7 (VIE1934)
6 Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên; các tộc-trưởng đều đưa cho người một cây gậy, mỗi tộc-trưởng một cây, tùy theo các tộc-phụ mình, được mười hai cây; cây gậy của A-rôn cũng ở trong các cây gậy đó.
7 Môi-se để các cây gậy trước mặt Đức Giê-hô-va trong hội-mạc chứng-cớ.

Môi-se vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời và thu nhận mười hai cây gậy từ các tộc-trưởng của dân sự, rồi đặt chúng trước mặt Đức Giê-hô-va trong hội-mạc. Cây gậy của A-rôn được đặt cùng với tất cả những cây gậy khác, cho thấy phép thử này được thực hiện công khai và không thiên vị. Kết quả sẽ không dựa trên ý kiến của Môi-se hay của dân sự, nhưng sẽ được quyết định bởi chính Đức Chúa Trời.

Dân Số Ký 17:8 (VIE1934)
8 Ngày sau, Môi-se vào trong hội-mạc chứng-cớ, kìa, cây gậy của A-rôn, thuộc về nhà Lê-vi, đã nứt mộng, trổ hoa và kết quả hạnh nhơn chín.

Khi Môi-se bước vào hội-mạc vào ngày hôm sau, cây gậy của A-rôn đã không chỉ nứt mộng mà còn trổ hoa và kết quả hạnh nhơn chín. Đây là một phép lạ rõ ràng, bởi một cây gậy khô chết không có khả năng tự nhiên để nảy chồi, trổ hoa và sinh trái. Đức Chúa Trời dùng sự sống xuất hiện từ một vật vốn đã chết để xác nhận sự lựa chọn của Ngài đối với A-rôn. Dấu hiệu này không để lại lý do chính đáng nào cho sự nghi ngờ về người mà Đức Chúa Trời đã chọn cho chức vụ tế lễ.

Dân Số Ký 17:9 (VIE1934)
9 Môi-se đem các cây gậy từ trước mặt Đức Giê-hô-va ra cho cả dân Y-sơ-ra-ên xem; chúng nhìn thấy, và mỗi người lấy cây gậy mình.

Môi-se đem tất cả các cây gậy ra khỏi nơi Đức Giê-hô-va hiện diện và đưa cho toàn thể dân Y-sơ-ra-ên xem. Mỗi người nhận lại cây gậy của mình, nhưng chỉ cây gậy của A-rôn đã nảy chồi, trổ hoa và kết trái. Việc cho toàn dân nhìn thấy các cây gậy làm cho phép lạ trở thành một bằng chứng công khai mà mọi người có thể tận mắt chứng kiến. Nhờ vậy, không ai có thể hợp lý phủ nhận điều Đức Chúa Trời đã làm hoặc cho rằng kết quả là do sự thiên vị của Môi-se.

Dân Số Ký 17:10 (VIE1934)
10 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy đem cây gậy của A-rôn để trước hòm bảng-chứng, hầu làm một dấu cho những con-cái gian-nghịch; vậy ngươi sẽ dứt sự lằm-bằm của chúng nó trước mặt ta, kẻo chúng nó chết chăng.

Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se đem cây gậy của A-rôn trở lại và đặt trước hòm bảng-chứng để làm một dấu lâu dài cho dân sự. Cây gậy đã trổ hoa sẽ luôn nhắc nhở dân Y-sơ-ra-ên rằng Đức Chúa Trời chính là Đấng lựa chọn A-rôn và xác nhận chức vụ của ông. Nó cũng là một lời cảnh báo đối với những người tiếp tục chống nghịch sự chỉ định của Đức Chúa Trời. Bằng cách giữ cây gậy làm một dấu, Đức Chúa Trời muốn chấm dứt những lời lằm-bằm và ngăn ngừa sự phản nghịch tiếp diễn, vì sự phản nghịch có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn.

Dân Số Ký 17:11 (VIE1934)
11 Môi-se làm như vậy; người làm y như lời Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình.

Môi-se trung tín làm theo mọi điều Đức Chúa Trời đã truyền. Ông bảo tồn cây gậy của A-rôn như một bằng chứng lâu dài về sự lựa chọn và thẩm quyền mà Đức Chúa Trời đã xác nhận. Sự vâng lời của Môi-se một lần nữa cho thấy ông là người trung tín thi hành mạng lệnh của Đức Chúa Trời và làm trung gian giữa Đức Chúa Trời với dân sự.

Dân Số Ký 17:12-13 (VIE1934)
12 Dân Y-sơ-ra-ên bèn nói cùng Môi-se rằng: Kìa, chúng tôi chết! chúng tôi hư mất! chúng tôi đều hư mất!
13 Hễ ai đến gần đền-tạm của Đức Giê-hô-va, tất phải chết. Chúng tôi há sẽ chết hết sao?

Sau khi chứng kiến quyền năng phán xét của Đức Chúa Trời và phép lạ của cây gậy A-rôn, dân Y-sơ-ra-ên trở nên vô cùng sợ hãi. Họ nhận thức rõ hơn về sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và hậu quả nghiêm trọng của việc chống nghịch Ngài. Lời kêu than của họ cho thấy phép lạ đã đạt được mục đích: làm cho dân sự nhận ra sự nghiêm trọng của việc đến gần sự hiện diện của Đức Chúa Trời cách bất kính và chống lại những người mà Ngài đã chỉ định. Chương này cũng chuẩn bị cho phần tiếp theo, trong đó Đức Chúa Trời giải thích thêm về trách nhiệm của A-rôn và các thầy tế lễ trong việc phục vụ nơi thánh và bảo vệ dân sự khỏi sự xúc phạm đến những điều thánh.

bottom of page