top of page

Dân Số Ký 18

Dân Số Ký 18 trình bày các vai trò và trách nhiệm của các thầy tế lễ và người Lê-vi, nhấn mạnh tính thánh khiết và những nhiệm vụ thiêng liêng được giao cho họ. Chương này tập trung vào đặc ân và trách nhiệm được phục vụ trước mặt Đức Giê-hô-va, đồng thời giải thích cách các thầy tế lễ và người Lê-vi được chu cấp qua những lễ vật của dân sự.

Dân Số Ký 18:1 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng A-rôn rằng: Ngươi, các con trai ngươi, và nhà cha ngươi với ngươi, sẽ mang lấy tội lỗi về nơi thánh; ngươi và các con trai ngươi với ngươi sẽ mang lấy tội lỗi về chức tế lễ của các ngươi.

Đức Chúa Trời quy trách nhiệm cho A-rôn và gia đình ông về những bổn phận liên quan đến nơi thánh và chức tế lễ. Họ phải chịu trách nhiệm về những vi phạm liên quan đến sự phục vụ thánh của mình. Điều này cho thấy sự nghiêm trọng của sự kêu gọi mà họ đã nhận và nhu cầu phải cẩn thận tuân giữ các mạng lệnh của Đức Chúa Trời, vì trách nhiệm duy trì sự thánh khiết của nơi thánh được đặt trên họ.

Dân Số Ký 18:2-3 (VIE1934)
2 Cũng hãy đem các anh em ngươi, là chi phái Lê-vi, tức là chi phái của tổ phụ ngươi, đến gần ngươi, hầu cho chúng nó hiệp cùng ngươi mà giúp việc ngươi, khi ngươi và các con trai ngươi ở trước đền tạm chứng cớ.
3 Chúng nó sẽ giữ gìn điều ngươi truyền và mọi việc về đền tạm; nhưng không được đến gần các khí dụng của nơi thánh và bàn thờ, e rằng cả chúng nó và các ngươi đều chết chăng.

Đức Chúa Trời truyền cho A-rôn đưa người Lê-vi vào để giúp ông và các con trai ông trong công việc phục vụ. Người Lê-vi có nhiệm vụ hỗ trợ các thầy tế lễ, nhưng không được phép đụng đến những vật thánh nhất của nơi thánh. Sự phân chia rõ ràng về trách nhiệm này nhấn mạnh tính thánh khiết của chức tế lễ và hậu quả nghiêm trọng của việc vượt qua những giới hạn mà Đức Chúa Trời đã thiết lập.

Dân Số Ký 18:4-5 (VIE1934)
4 Chúng nó sẽ hiệp cùng ngươi, và giữ gìn các việc về hội mạc, tức là mọi công việc của hội mạc; song người ngoại bang chớ lại gần các ngươi.
5 Các ngươi hãy giữ gìn những việc về nơi thánh và việc về bàn thờ, hầu cho khỏi có sự giận dữ nghịch cùng dân Y-sơ-ra-ên nữa.

Người Lê-vi được chỉ định tiếp tục giúp đỡ trong công việc của hội mạc, trong khi người ngoại bang, tức những người không thuộc gia đình tế lễ hoặc chi phái Lê-vi, bị nghiêm cấm đến gần nơi thánh. A-rôn và các con trai ông được nhắc nhở phải trung tín trong việc thực hiện những nhiệm vụ của mình. Sự vâng lời của họ có liên quan trực tiếp đến việc ngăn cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời giáng trên dân Y-sơ-ra-ên, cho thấy chức vụ của họ có vai trò bảo vệ dân sự khỏi hậu quả của việc xúc phạm sự thánh khiết.

Dân Số Ký 18:6-7 (VIE1934)
6 Nầy, chính ta đã chọn các anh em các ngươi, tức người Lê-vi, ở giữa dân Y-sơ-ra-ên, ban cho các ngươi như một món quà, dâng cho Đức Giê-hô-va, đặng làm công việc của hội mạc.
7 Nhưng ngươi và các con trai ngươi phải giữ chức tế lễ của mình về mọi việc thuộc về bàn thờ, và về phía trong bức màn; các ngươi phải phục vụ. Ta ban chức tế lễ cho các ngươi như một món quà về sự phục vụ; còn người ngoại bang nào lại gần sẽ bị xử tử.

Đức Chúa Trời chỉ định người Lê-vi như một món quà để giúp A-rôn và các con trai ông trong công việc của hội mạc, nhưng chức tế lễ vẫn là trách nhiệm đặc biệt được giao cho gia đình A-rôn. Vai trò của người Lê-vi và các thầy tế lễ được phân biệt rõ ràng. Bất cứ người ngoại bang nào cố gắng đảm nhận công việc tế lễ đều phải chết. Điều này nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của việc duy trì trật tự mà Đức Chúa Trời đã thiết lập cho sự phục vụ trong nơi thánh.

Dân Số Ký 18:8-9 (VIE1934)
8 Đức Giê-hô-va lại phán cùng A-rôn rằng: Nầy, chính ta cũng đã giao cho ngươi những phần lễ vật ta dâng, tức là các vật thánh của dân Y-sơ-ra-ên; ta ban chúng cho ngươi và các con trai ngươi làm phần, vì cớ chức tế lễ, làm một lệ định đời đời.
9 Các vật chí thánh khỏi lửa mà chúng nó dâng cho ta, tức là mọi lễ vật chay, mọi lễ vật chuộc tội, và mọi lễ vật chuộc sự mắc lỗi, đều sẽ là phần chí thánh cho ngươi và các con trai ngươi.

Đức Chúa Trời chu cấp cho A-rôn và gia đình ông bằng cách ban cho họ những lễ vật mà dân Y-sơ-ra-ên dâng lên. Những lễ vật thánh, như lễ vật chay, lễ vật chuộc tội và lễ vật chuộc sự mắc lỗi, được xem là những vật chí thánh và thuộc về các thầy tế lễ. Sự chu cấp này bảo đảm rằng những người phục vụ tại bàn thờ được nuôi dưỡng qua những lễ vật mà dân sự dâng cho Đức Chúa Trời.

Dân Số Ký 18:10-11 (VIE1934)
10 Ngươi sẽ ăn vật đó tại nơi chí thánh; phàm người nam sẽ ăn; vật đó sẽ nên thánh cho ngươi.
11 Nầy cũng là phần của ngươi: những lễ vật dâng đưa của dân Y-sơ-ra-ên; ta ban chúng cho ngươi, các con trai và con gái ngươi, làm một lệ định đời đời. Phàm người nào tinh sạch trong nhà ngươi sẽ được ăn.

Các lễ vật phải được ăn theo một cách thánh khiết và có những giới hạn về người được phép dự phần. Những người nam thuộc gia đình tế lễ được ăn các lễ vật chí thánh, trong khi các lễ vật dâng đưa được ban cho cả con trai và con gái của gia đình A-rôn. Những sự chu cấp này bày tỏ sự chăm sóc của Đức Chúa Trời đối với gia đình tế lễ, bảo đảm họ được cung cấp đầy đủ thông qua sự thờ phượng của dân sự.

Dân Số Ký 18:12-13 (VIE1934)
12 Ta cũng ban cho ngươi các hoa lợi đầu mùa tốt nhứt, tức là mọi thứ lễ vật đầu mùa của dầu, của rượu và của lúa mì, mà chúng nó dâng cho Đức Giê-hô-va.
13 Mọi hoa quả đầu mùa chín trong xứ, mà chúng nó đem dâng cho Đức Giê-hô-va, sẽ thuộc về ngươi. Phàm người nào tinh sạch trong nhà ngươi sẽ được ăn.

Những hoa lợi đầu mùa của đất, bao gồm dầu tốt nhất, rượu và lúa mì, cũng được ban cho các thầy tế lễ. Đây không phải là những phần bình thường, mà là những sản vật tốt nhất mà dân sự có. Qua sự chu cấp này, Đức Chúa Trời bảo đảm rằng những người phục vụ Ngài được nhận phần tốt nhất của hoa lợi trong xứ. Điều này tiếp tục bày tỏ sự chăm sóc và chu cấp của Ngài dành cho những người phục vụ Ngài.

Dân Số Ký 18:14-15 (VIE1934)
14 Mọi vật biệt riêng trong Y-sơ-ra-ên sẽ thuộc về ngươi.
15 Mọi vật đầu lòng mở lòng mẹ, mà chúng nó dâng cho Đức Giê-hô-va, bất luận người hay súc vật, sẽ thuộc về ngươi; nhưng ngươi phải chuộc lại con đầu lòng của loài người, và phải chuộc con đầu lòng của loài vật không sạch.

Đức Chúa Trời quy định rằng mọi vật biệt riêng cho Ngài trong Y-sơ-ra-ên đều thuộc về các thầy tế lễ, bao gồm con đầu lòng của người và súc vật. Tuy nhiên, con đầu lòng của loài người và các loài vật không sạch phải được chuộc lại, nghĩa là phải trả một giá chuộc thay vì dâng chúng làm sinh tế. Điều này phản ánh quyền sở hữu của Đức Chúa Trời trên mọi con đầu lòng, đồng thời cho thấy sự phân biệt giữa mạng sống con người và các loài vật được phép dùng làm của lễ.

Dân Số Ký 18:16-17 (VIE1934)
16 Khi chuộc lại, phải chuộc từ một tháng tuổi trở lên, theo giá ngươi định, là năm siếc-lơ bạc, tùy theo siếc-lơ nơi thánh, là hai mươi ghê-ra.
17 Nhưng con đầu lòng của bò, của chiên, hay của dê, thì ngươi chớ chuộc; nó là vật thánh. Hãy rưới huyết nó trên bàn thờ, và xông mỡ nó làm một của lễ dùng lửa có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va.

Giá chuộc con đầu lòng của loài người được quy định là năm siếc-lơ bạc. Đây là giá được trả để chuộc đứa trẻ khỏi việc thuộc về sự phục vụ tế lễ. Tuy nhiên, con đầu lòng của những loài vật sạch như bò, chiên và dê không được chuộc, vì chúng là vật thánh và phải được dâng làm sinh tế. Huyết chúng được rưới trên bàn thờ và mỡ được thiêu làm của lễ có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va, tiếp tục duy trì hệ thống tế lễ mà Đức Chúa Trời đã thiết lập.

Dân Số Ký 18:18-19 (VIE1934)
18 Thịt chúng nó sẽ thuộc về ngươi, như cái ức dâng đưa và cái giò bên hữu cũng thuộc về ngươi.
19 Hết thảy các lễ vật thánh mà dân Y-sơ-ra-ên dâng cho Đức Giê-hô-va, ta ban cho ngươi, các con trai và con gái ngươi, làm một lệ định đời đời. Ấy là một giao ước muối đời đời trước mặt Đức Giê-hô-va cho ngươi và cho dòng dõi ngươi.

Các thầy tế lễ cũng được ban phần thịt của những sinh tế, cùng với phần ức dâng đưa và giò bên hữu. Đức Chúa Trời gọi sự chu cấp này là một “giao ước muối”, tượng trưng cho một giao ước lâu dài và bền vững. Điều này cho thấy chức tế lễ được Đức Chúa Trời thiết lập cùng với sự chu cấp lâu dài qua những lễ vật của dân sự, để gia đình tế lễ có phần nuôi dưỡng trong khi phục vụ Ngài.

Dân Số Ký 18:20 (VIE1934)
20 Đức Giê-hô-va lại phán cùng A-rôn rằng: Ngươi sẽ không có phần sản nghiệp nào trong xứ chúng nó, và cũng không có phần gì giữa chúng nó; ta là phần và là sản nghiệp của ngươi giữa dân Y-sơ-ra-ên.

Đức Chúa Trời tuyên bố rằng A-rôn và các thầy tế lễ sẽ không nhận đất làm sản nghiệp như các chi phái khác của Y-sơ-ra-ên. Thay vào đó, chính Đức Chúa Trời là phần và là sản nghiệp của họ. Điều này nhấn mạnh mối quan hệ đặc biệt giữa các thầy tế lễ với Đức Chúa Trời. Sự chu cấp của họ đến từ những lễ vật được dâng cho Ngài, cho thấy chức vụ của họ được đặt trên một nền tảng khác với việc sở hữu đất đai và của cải vật chất.

Dân Số Ký 18:21 (VIE1934)
21 Nầy, ta cũng đã ban cho con cháu Lê-vi mọi một phần mười trong Y-sơ-ra-ên làm sản nghiệp, để đền lại công việc chúng nó làm, tức là công việc về hội mạc.

Người Lê-vi được ban một phần mười của Y-sơ-ra-ên làm sản nghiệp, để đáp lại công việc họ thực hiện trong hội mạc. Trong khi các chi phái khác nhận đất làm sản nghiệp, sản nghiệp của người Lê-vi gắn liền với chức vụ thánh mà họ thực hiện. Sự sắp đặt này cung cấp cho nhu cầu của họ trong khi họ phục vụ Đức Chúa Trời và dân sự, cho thấy cả khía cạnh thực tế lẫn thuộc linh của sự kêu gọi họ đã nhận.

Dân Số Ký 18:22-23 (VIE1934)
22 Từ rày về sau, dân Y-sơ-ra-ên sẽ chẳng đến gần hội mạc nữa, e họ mang lấy tội lỗi và chết chăng.
23 Nhưng người Lê-vi sẽ làm công việc hội mạc và mang lấy tội lỗi mình. Ấy là một lệ định đời đời trải qua các đời các ngươi; và giữa dân Y-sơ-ra-ên, chúng nó sẽ không có sản nghiệp.

Dân Y-sơ-ra-ên được cảnh báo không được tự ý đến gần hội mạc, vì chỉ người Lê-vi được phép thực hiện những công việc đã được giao cho họ. Việc vi phạm trật tự này sẽ khiến họ mang tội và chết. Người Lê-vi được giao trách nhiệm phục vụ hội mạc và chịu trách nhiệm về phần công việc của mình. Sản nghiệp của họ không đến từ đất đai, nhưng từ chức vụ phục vụ Đức Chúa Trời. Điều này tiếp tục nhấn mạnh tính thánh khiết của sự kêu gọi họ đã nhận.

Dân Số Ký 18:24 (VIE1934)
24 Vì cớ một phần mười của dân Y-sơ-ra-ên dâng cho Đức Giê-hô-va làm lễ vật dâng, ta ban cho người Lê-vi làm sản nghiệp; bởi cớ đó ta có phán về chúng nó rằng: Giữa dân Y-sơ-ra-ên, chúng nó sẽ không có sản nghiệp.

Một phần mười mà dân Y-sơ-ra-ên dâng cho Đức Giê-hô-va được chỉ định rõ ràng làm sản nghiệp của người Lê-vi. Khác với đất đai được ban cho các chi phái khác, phần của người Lê-vi là những lễ vật được dân sự dâng cho Đức Chúa Trời. Sự sắp đặt này giúp người Lê-vi tập trung vào những bổn phận thánh của mình, đồng thời bảo đảm những nhu cầu vật chất của họ được đáp ứng qua sự thờ phượng của cộng đồng.

Dân Số Ký 18:25-26 (VIE1934)
25 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
26 Ngươi cũng hãy nói cùng người Lê-vi rằng: Khi các ngươi nhận một phần mười của dân Y-sơ-ra-ên, là phần ta đã ban cho các ngươi làm sản nghiệp, thì các ngươi phải lấy một phần mười của phần mười đó dâng làm lễ vật dâng cho Đức Giê-hô-va.

Đức Chúa Trời truyền cho người Lê-vi phải dâng một phần mười trong số một phần mười mà họ nhận được. Mặc dù họ là những người nhận phần mười của Y-sơ-ra-ên, họ vẫn phải tôn kính Đức Chúa Trời bằng cách dâng lại một phần mười những gì mình nhận được. Nguyên tắc này cho thấy ngay cả những người được Đức Chúa Trời dùng để phục vụ trong hội mạc cũng phải nhớ rằng mọi sự chu cấp của họ đều đến từ Ngài.

Dân Số Ký 18:27-28 (VIE1934)
27 Lễ vật dâng của các ngươi sẽ kể như là thóc của sân đạp lúa và như là rượu đầy của bàn ép nho.
28 Vậy, các ngươi cũng phải lấy một phần mười của phần mình nhận lãnh nơi dân Y-sơ-ra-ên, mà dâng lễ vật dâng của Đức Giê-hô-va cho A-rôn, là thầy tế lễ.

Một phần mười mà người Lê-vi dâng được kể như thể họ đang dâng thóc từ sân đạp lúa hoặc rượu đầy từ bàn ép nho. Điều này cho thấy sự dâng hiến của người Lê-vi cũng quan trọng trước mặt Đức Chúa Trời, dù phần họ dâng đến từ những lễ vật mà người khác đã dâng. Một phần của số đó phải được trao cho A-rôn, để gia đình thầy tế lễ cũng được chu cấp.

Dân Số Ký 18:29-30 (VIE1934)
29 Trong các lễ vật mà các ngươi nhận, các ngươi phải lấy hết thảy những phần tốt nhứt, tức là phần thánh biệt của chúng nó, mà dâng cho Đức Giê-hô-va.
30 Vậy, ngươi hãy nói cùng chúng nó rằng: Khi các ngươi đã dâng phần tốt nhứt của nó, thì phần còn lại sẽ kể cho người Lê-vi như là hoa lợi của sân đạp lúa và như hoa lợi của bàn ép rượu.

Người Lê-vi được truyền phải dâng phần tốt nhất trong số phần mười mà họ nhận được cho Đức Chúa Trời. Sau khi đã dâng phần thuộc về Đức Chúa Trời, phần còn lại được xem là phần của người Lê-vi, giống như hoa lợi từ sân đạp lúa hoặc bàn ép rượu của những người Y-sơ-ra-ên khác. Điều này đặt Đức Chúa Trời lên hàng đầu trong việc sử dụng những gì được ban cho, và trở thành một nguyên tắc về sự quản lý trung tín.

Dân Số Ký 18:31-32 (VIE1934)
31 Các ngươi sẽ ăn nó tại bất cứ nơi nào, các ngươi và nhà các ngươi, vì ấy là tiền công về công việc các ngươi làm trong hội mạc.
32 Khi các ngươi đã dâng phần tốt nhứt của nó, thì các ngươi sẽ không mang tội về việc đó; các ngươi chớ làm ô uế các vật thánh của dân Y-sơ-ra-ên, e các ngươi chết chăng.

Người Lê-vi được phép ăn phần còn lại của những lễ vật mà họ nhận được, vì đó là phần thưởng cho công việc họ làm trong hội mạc. Tuy nhiên, trước hết họ phải dâng phần tốt nhất cho Đức Chúa Trời. Sự sắp đặt này bảo đảm sự chu cấp cho người Lê-vi trong khi vẫn duy trì sự thánh khiết của những lễ vật mà dân Y-sơ-ra-ên đã dâng. Nếu họ không tôn trọng trật tự này và làm ô uế những vật thánh, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, nhấn mạnh tính thiêng liêng của chức vụ mà họ đã được giao.

bottom of page