top of page

Dân Số Ký 19

Dân Số Ký 19 giới thiệu luật về sự thanh tẩy dành cho những người trở nên ô uế theo nghi lễ do tiếp xúc với người chết. Yếu tố chính trong tiến trình này là nước thanh tẩy, được pha với tro của một con bò cái tơ sắc hoe. Nghi lễ này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thanh sạch và những hậu quả của sự chết dưới luật pháp.

Dân Số Ký 19:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se và A-rôn rằng:
2 Nầy là luật-pháp về lệ nầy mà Đức Giê-hô-va đã phán dặn rằng: Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên, đặng họ dẫn đến cho ngươi một con bò cái tơ sắc hoe, không tì-vít, không có tật, và chưa mang ách bao giờ.
3 Các ngươi phải giao nó cho Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ; người sẽ dẫn nó ra ngoài trại quân, và người ta sẽ giết nó trước mặt người.

Đức Giê-hô-va ban những chỉ dẫn cụ thể về con bò cái tơ sắc hoe, là một con vật không có bất cứ khuyết tật nào trên thân thể và chưa từng được sử dụng để làm việc. Con vật này phải được đem đến cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và bị giết bên ngoài trại quân. Việc con vật không tì-vít và chưa từng mang ách tượng trưng cho sự tinh sạch và được biệt riêng cho một mục đích thánh. Việc dâng nó bên ngoài trại quân cũng cho thấy sự phân cách khỏi sự ô uế, một nguyên tắc quan trọng trong việc duy trì sự thanh sạch của cộng đồng.

Dân Số Ký 19:4-5 (VIE1934)
4 Ê-lê-a-sa, thầy tế-lễ, sẽ lấy ngón tay mình nhúng huyết nó, rồi rảy bảy lần về phía trước hội-mạc.
5 Đoạn, người ta sẽ thiêu con bò cái tơ trước mắt mình: da, thịt, huyết, và phân nó đều phải thiêu.

Ê-lê-a-sa phải lấy huyết của con bò cái tơ và rảy bảy lần về phía hội mạc, cho thấy con vật có vai trò trong việc thanh tẩy dân sự. Toàn bộ con bò cái tơ được thiêu, gồm da, thịt, huyết và các phần bên trong. Việc thiêu toàn thể con vật cho thấy tính trọn vẹn của nghi lễ. Không phần nào được giữ lại, nhấn mạnh sự cần thiết của một sự thanh tẩy hoàn toàn khỏi sự ô uế liên quan đến sự chết.

Dân Số Ký 19:6-7 (VIE1934)
6 Thầy tế-lễ sẽ lấy gỗ bá-hương, chùm kinh-giới, và chỉ màu đỏ sặm, rồi ném vào giữa lửa đương thiêu con bò cái tơ.
7 Kế đó, thầy tế-lễ sẽ giặt áo-xống mình, tắm mình trong nước, rồi mới vào trại quân; nhưng người sẽ bị ô-uế cho đến chiều tối.

Việc thêm gỗ bá-hương, chùm kinh-giới và chỉ màu đỏ sặm vào lửa thiêu con bò cái tơ liên kết nghi lễ này với những nghi thức thanh tẩy khác trong luật pháp. Gỗ bá-hương và kinh-giới thường được sử dụng trong các nghi lễ liên quan đến sự thanh sạch, trong khi màu đỏ sặm gợi đến tội lỗi và sự ô uế cần được thanh tẩy. Thầy tế lễ, mặc dù đang thực hiện nghi lễ vì lợi ích của cộng đồng, cũng trở nên ô uế tạm thời và phải được thanh tẩy. Điều này cho thấy sự nghiêm trọng của việc tiếp xúc với sự ô uế.

Dân Số Ký 19:8-10 (VIE1934)
8 Người thiêu nó cũng phải giặt áo-xống mình, tắm mình trong nước, và bị ô-uế cho đến chiều tối.
9 Một người tinh-sạch sẽ hốt tro của con bò cái tơ, để một nơi tinh-sạch ngoài trại quân; tro ấy phải giữ cho hội chúng dân Y-sơ-ra-ên, đặng dùng làm nước tẩy uế; ấy là một của-lễ chuộc tội.
10 Người hốt tro của con bò cái tơ cũng phải giặt áo-xống mình, và bị ô-uế cho đến chiều tối. Đó là một lệ đời đời cho dân Y-sơ-ra-ên và cho khách ngoại bang kiều ngụ giữa họ.

Những người tham gia vào việc thiêu con bò cái tơ hoặc thu nhặt tro của nó cũng trở nên ô uế tạm thời. Điều này một lần nữa nhấn mạnh tính chất làm ô uế của sự chết. Tuy nhiên, tro của con bò cái tơ được giữ lại để sử dụng trong nước tẩy uế. Nước này được dùng để thanh tẩy những người trở nên ô uế theo nghi lễ do tiếp xúc với sự chết. Điều này cho thấy luật này có tính lâu dài đối với dân Y-sơ-ra-ên và cũng áp dụng cho khách ngoại bang sống giữa họ.

Dân Số Ký 19:11-12 (VIE1934)
11 Ai đụng đến xác của người nào chết, sẽ bị ô-uế trong bảy ngày.
12 Ngày thứ ba và ngày thứ bảy, người ấy phải dùng nước tẩy uế mà làm sạch mình, thì sẽ được tinh-sạch; nhưng nếu không làm sạch mình ngày thứ ba và ngày thứ bảy, thì sẽ không được tinh-sạch.

Việc chạm vào xác người chết khiến một người trở nên ô uế trong bảy ngày. Luật này nhấn mạnh sự ô uế đặc biệt liên quan đến sự chết trong hệ thống nghi lễ của Y-sơ-ra-ên. Người bị ô uế phải được thanh tẩy bằng nước tẩy uế vào ngày thứ ba và ngày thứ bảy. Việc thanh tẩy được thực hiện theo hai giai đoạn cho thấy sự cần thiết của một tiến trình hoàn toàn trước khi người đó có thể trở lại trạng thái tinh sạch. Nếu người ấy không làm theo nghi lễ được truyền, họ vẫn ở trong tình trạng ô uế.

Dân Số Ký 19:13 (VIE1934)
13 Phàm ai đụng đến xác chết của người nào đã chết, mà không làm sạch mình, thì làm ô-uế đền-tạm của Đức Giê-hô-va. Người đó sẽ bị truất khỏi Y-sơ-ra-ên; vì nước tẩy uế không được rảy trên người, nên người ấy vẫn còn ô-uế.

Việc không thực hiện sự thanh tẩy theo quy định sau khi chạm vào xác chết dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. Người ấy bị xem là đã làm ô uế nơi ngự của Đức Giê-hô-va và sẽ bị truất khỏi Y-sơ-ra-ên. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời xem sự thanh sạch nghi lễ là một vấn đề nghiêm trọng, đặc biệt vì sự ô uế của một cá nhân có thể ảnh hưởng đến nơi thánh và cộng đồng. Việc tuân theo những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời về sự thanh tẩy là điều cần thiết.

Dân Số Ký 19:14-15 (VIE1934)
14 Nầy là luật-pháp khi một người chết trong trại: Phàm ai vào trong trại, và hết thảy những người ở trong trại, đều sẽ bị ô-uế trong bảy ngày.
15 Mọi bình hở, không có nắp đậy kín, đều sẽ bị ô-uế.

Nếu một người chết trong trại, tất cả những người ở trong trại hoặc bước vào đó đều trở nên ô uế trong bảy ngày. Không chỉ con người mà ngay cả những vật dụng hở trong trại cũng bị xem là ô uế. Điều này cho thấy sự ô uế liên quan đến sự chết có phạm vi ảnh hưởng rộng lớn. Những bình không được đậy kín cũng bị ô uế, minh họa tính chất lan rộng của sự ô uế và sự cần thiết của việc giữ gìn sự thanh sạch.

Dân Số Ký 19:16 (VIE1934)
16 Phàm ai ở ngoài đồng đụng đến người bị giết bằng gươm, hoặc người chết tự nhiên, hoặc xương người, hoặc mồ mả, đều sẽ bị ô-uế trong bảy ngày.

Luật về sự ô uế cũng được mở rộng đến những người gặp sự chết bên ngoài trại quân. Người chạm vào một người bị giết, một người chết, xương người hoặc mồ mả đều trở nên ô uế trong bảy ngày. Điều này tiếp tục nhấn mạnh mối liên hệ giữa sự chết và sự ô uế theo luật pháp. Những người rơi vào tình trạng này phải trải qua tiến trình thanh tẩy trước khi có thể trở lại trạng thái tinh sạch.

Dân Số Ký 19:17-19 (VIE1934)
17 Vì người ô-uế, người ta sẽ lấy tro của con bò cái tơ đã thiêu để làm của-lễ chuộc tội, bỏ vào một cái bình, rồi đổ nước chảy vào.
18 Một người tinh-sạch sẽ lấy chùm kinh-giới, nhúng vào nước ấy, rồi rảy trên trại, trên các bình, trên những người ở đó, và trên người đã đụng đến xương, đến người bị giết, đến người chết, hay là đến mồ mả.
19 Ngày thứ ba và ngày thứ bảy, người tinh-sạch sẽ rảy nước trên người ô-uế; đến ngày thứ bảy, người ấy sẽ làm sạch mình, giặt áo-xống, và tắm mình trong nước; đến chiều tối sẽ được tinh-sạch.

Tro của con bò cái tơ được pha với nước chảy để tạo thành nước tẩy uế, là yếu tố chính trong tiến trình thanh tẩy. Một người tinh-sạch sẽ dùng chùm kinh-giới để rảy nước này trên những người và những vật đã trở nên ô uế. Nước được rảy vào ngày thứ ba và ngày thứ bảy, tạo thành một tiến trình thanh tẩy hoàn chỉnh. Sau đó, người ô uế phải giặt áo-xống và tắm mình trong nước. Toàn bộ nghi lễ cho thấy tầm quan trọng của việc duy trì sự thanh sạch trong cộng đồng, cả về mặt nghi lễ lẫn thuộc linh.

Dân Số Ký 19:20-22 (VIE1934)
20 Nhưng người nào bị ô-uế mà không làm sạch mình, sẽ bị truất khỏi giữa hội chúng, vì đã làm ô-uế nơi thánh của Đức Giê-hô-va. Người ấy vẫn còn ô-uế, vì nước tẩy uế chưa được rảy trên mình.
21 Ấy sẽ là một lệ đời đời. Người rảy nước tẩy uế phải giặt áo-xống mình; còn ai đụng đến nước tẩy uế sẽ bị ô-uế cho đến chiều tối.
22 Phàm vật chi người ô-uế đụng đến sẽ bị ô-uế; ai đụng đến vật ấy cũng sẽ bị ô-uế cho đến chiều tối.

Không thực hiện sự thanh tẩy sẽ dẫn đến việc bị loại khỏi hội chúng, vì người đó đã làm ô uế nơi thánh của Đức Giê-hô-va. Luật này được lập làm một lệ đời đời cho dân Y-sơ-ra-ên. Ngay cả người thực hiện việc rảy nước tẩy uế cũng phải giặt áo-xống và bị ô uế cho đến chiều tối, cho thấy tính nghiêm trọng của nghi lễ này. Bất cứ điều gì người ô uế chạm đến cũng trở nên ô uế, và người khác chạm vào vật đó cũng trở nên ô uế cho đến chiều tối. Điều này minh họa cách sự ô uế có thể lan truyền nếu không được xử lý theo phương thức mà Đức Chúa Trời đã truyền.

bottom of page