
Dân Số Ký 23
Trong Dân Số Ký 23, Ba-lác, vua Mô-áp, đưa tiên tri Ba-la-am đến nhiều địa điểm khác nhau, hy vọng Ba-la-am sẽ rủa sả Y-sơ-ra-ên. Nhưng thay vào đó, Ba-la-am nhận được những sứ điệp từ Đức Chúa Trời, và bất chấp mong muốn của Ba-lác, ông lại chúc phước cho Y-sơ-ra-ên. Chương này nhấn mạnh những lời hứa không thay đổi của Đức Chúa Trời và sự ban phước của Ngài trên dân Ngài, bất chấp những áp lực từ bên ngoài.
Dân Số Ký 23:1-3 (VIE1934)
1 Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Hãy xây cho ta tại đây bảy bàn-thờ, và sắm cho ta tại đây bảy con bò đực và bảy con chiên đực.
2 Ba-lác làm y như lời Ba-la-am; Ba-lác và Ba-la-am dâng một con bò đực và một con chiên đực trên mỗi bàn-thờ.
3 Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Hãy đứng gần của-lễ thiêu của ngươi, còn ta sẽ đi; có lẽ Đức Giê-hô-va sẽ đến gặp ta; hễ Ngài chỉ cho ta điều gì, ta sẽ thuật lại cho ngươi. Rồi người đi lên một nơi cao trơ trọi.
Ba-la-am chỉ thị Ba-lác xây bảy bàn-thờ và chuẩn bị các của-lễ bằng bò đực và chiên đực, cho thấy một cách tiếp cận mang tính nghi lễ để tìm kiếm sự can thiệp của thần linh. Hành động này cho thấy Ba-lác rất nghiêm túc trong mong muốn rủa sả Y-sơ-ra-ên. Tuy nhiên, Ba-la-am nhận biết rằng ông hoàn toàn tùy thuộc vào điều Đức Chúa Trời bày tỏ cho mình, cho thấy rằng lời tiên tri chân chính không thể bị điều khiển chỉ bằng những nghi lễ hay của-lễ.
Dân Số Ký 23:4-6 (VIE1934)
4 Đức Chúa Trời gặp Ba-la-am; người thưa cùng Ngài rằng: Tôi đã lập bảy bàn-thờ, và trên mỗi bàn-thờ tôi đã dâng một con bò đực và một con chiên đực.
5 Đức Giê-hô-va đặt lời vào miệng Ba-la-am, mà phán rằng: Hãy trở về cùng Ba-lác, và nói như vậy.
6 Người trở về cùng Ba-lác; nầy, người đang đứng gần của-lễ thiêu mình, cùng các quan trưởng Mô-áp.
Ba-la-am thừa nhận với Đức Chúa Trời rằng các của-lễ đã được dâng, nhưng chính Đức Chúa Trời là Đấng nắm quyền kiểm soát tình thế bằng cách đặt lời của Ngài vào miệng Ba-la-am. Điều này cho thấy bất kể con người chuẩn bị hay mong muốn điều gì, lời của Đức Chúa Trời không thể được mua chuộc hay tác động—đó hoàn toàn là quyết định của Ngài. Ba-lác và các quan trưởng Mô-áp đang chờ đợi một lời nguyền rủa, nhưng họ không biết Đức Chúa Trời định phán điều gì.
Dân Số Ký 23:7-10 (VIE1934)
7 Người bèn nói lời tiên-tri mình rằng: Ba-lác, vua Mô-áp, đã dẫn ta từ A-ram đến, từ núi non phương đông mà rằng: Hãy đến, rủa sả Gia-cốp cho ta; hãy đến, nguyền rủa Y-sơ-ra-ên!
8 Làm sao ta rủa sả kẻ mà Đức Chúa Trời chẳng rủa sả? Làm sao ta nguyền rủa kẻ mà Đức Giê-hô-va chẳng nguyền rủa?
9 Ta thấy dân nầy từ trên chót các vầng đá, và ngó thấy nó từ trên các gò; kìa, là một dân ở riêng ra, không kể mình trong các dân.
10 Ai có thể đếm bụi của Gia-cốp, và số một phần tư của Y-sơ-ra-ên? Nguyện linh-hồn tôi chết như những người công-bình, và sự cuối-cùng tôi được như họ!
Lời tiên tri thứ nhất của Ba-la-am hoàn toàn trái ngược với điều Ba-lác mong đợi. Thay vì rủa sả Y-sơ-ra-ên, Ba-la-am thừa nhận rằng ông không thể rủa sả người mà Đức Chúa Trời đã ban phước. Ông kinh ngạc trước sự khác biệt và sự biệt riêng của Y-sơ-ra-ên khỏi các dân khác. Ba-la-am cũng bày tỏ sự thán phục trước số lượng đông đảo của Y-sơ-ra-ên, tượng trưng cho địa vị được ban phước của họ. Mong muốn được chết như người công-bình của ông cho thấy ông nhìn nhận vinh dự của việc được kể vào trong dân của Đức Chúa Trời.
Dân Số Ký 23:11-12 (VIE1934)
11 Ba-lác nói cùng Ba-la-am rằng: Ngươi đã làm gì cho ta vậy? Ta đã đem ngươi đến đặng rủa sả kẻ thù ta, mà kìa, ngươi lại chúc phước cho chúng nó!
12 Người đáp rằng: Há ta không cẩn-thận nói điều Đức Giê-hô-va đã đặt vào miệng ta sao?
Ba-lác thất vọng vì ông mong Ba-la-am rủa sả Y-sơ-ra-ên, nhưng thay vào đó Ba-la-am lại chúc phước cho họ. Ba-la-am, dù là một tiên tri bội đạo bị thúc đẩy bởi lòng tham và lợi ích cá nhân, vẫn nhắc Ba-lác rằng ông chỉ có thể nói điều Đức Chúa Trời bày tỏ. Khoảnh khắc này cho thấy ngay cả một tiên tri lầm lạc cũng không thể thay đổi hoặc bóp méo sứ điệp thiêng liêng để phục vụ lợi ích riêng hay làm hài lòng người khác, kể cả một vị vua. Điều này nhấn mạnh sự vô ích của việc cố chống lại ý muốn Đức Chúa Trời và quyền năng của sự ban phước Ngài trên Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 23:13-15 (VIE1934)
13 Ba-lác nói cùng người rằng: Hãy đi với ta đến một nơi khác, từ đó ngươi có thể thấy chúng nó; ngươi chỉ thấy phần ngoài của chúng nó, chớ không thấy hết; từ nơi đó hãy rủa sả chúng nó cho ta.
14 Người bèn dẫn người đến cánh đồng Xô-phim, trên chót núi Phích-ga, xây bảy bàn-thờ, và dâng một con bò đực và một con chiên đực trên mỗi bàn-thờ.
15 Người nói cùng Ba-lác rằng: Hãy đứng đây gần của-lễ thiêu ngươi, còn ta sẽ gặp Đức Giê-hô-va ở đằng kia.
Ba-lác, vẫn quyết tâm khiến Y-sơ-ra-ên bị rủa sả, đưa Ba-la-am đến một địa điểm khác, hy vọng rằng việc thay đổi góc nhìn sẽ làm thay đổi kết quả. Ông tiếp tục dâng thêm các của-lễ, cho thấy ông tin rằng mình có thể điều khiển tình thế. Ba-la-am một lần nữa chuẩn bị nhận sứ điệp từ Đức Chúa Trời, cho thấy rằng bất kể họ đi đâu hay làm gì, điều quan trọng vẫn là ý muốn của Đức Chúa Trời chứ không phải địa điểm hay số lượng của-lễ.
Dân Số Ký 23:16-17 (VIE1934)
16 Đức Giê-hô-va gặp Ba-la-am, đặt lời vào miệng người, và phán rằng: Hãy trở về cùng Ba-lác, và nói như vậy.
17 Người trở về cùng Ba-lác; nầy, người đang đứng gần của-lễ thiêu mình, và các quan trưởng Mô-áp đều ở với người. Ba-lác hỏi người rằng: Đức Giê-hô-va đã phán điều gì?
Đức Chúa Trời một lần nữa gặp Ba-la-am và đặt sứ điệp vào miệng ông. Ba-la-am trở lại cùng Ba-lác, là người đang lo lắng chờ xem lần này Ba-la-am có đem đến lời rủa sả mà ông mong muốn hay không. Tuy nhiên, quyền kiểm soát của Đức Chúa Trời trên tình thế là điều rõ ràng—không có số lượng của-lễ nào hay việc thay đổi địa điểm nào có thể thay đổi điều Đức Chúa Trời đã định phán qua tiên tri của Ngài.
Dân Số Ký 23:18-24 (VIE1934)
18 Người bèn nói lời tiên-tri mình rằng: Hỡi Ba-lác, hãy chổi dậy mà nghe! Hỡi con trai Xếp-pho, hãy lắng tai nghe ta!
19 Đức Chúa Trời chẳng phải là loài người mà nói dối, cũng chẳng phải là con loài người mà ăn-năn. Điều Ngài đã nói, há Ngài sẽ không làm sao? Điều Ngài đã phán, há Ngài sẽ không làm cho ứng-nghiệm sao?
20 Nầy, ta đã nhận mạng-lịnh chúc phước; Ngài đã ban phước rồi, ta không thể đổi lại được.
21 Ngài chẳng thấy sự gian-ác trong Gia-cốp, cũng chẳng thấy sự bội-nghịch trong Y-sơ-ra-ên. Giê-hô-va Đức Chúa Trời của dân ấy ở cùng họ, và tiếng reo mừng của vua ở giữa họ.
22 Đức Chúa Trời đã đem họ ra khỏi Ê-díp-tô; họ có sức mạnh như sừng trâu rừng.
23 Quả thật, chẳng có bùa chú nào hại được Gia-cốp, cũng chẳng có sự bói toán nào hại được Y-sơ-ra-ên. Bây giờ người ta sẽ nói về Gia-cốp và Y-sơ-ra-ên rằng: Đức Chúa Trời đã làm những việc lớn lao dường nào!
24 Kìa, dân nầy chỗi dậy như sư tử cái, và đứng lên như sư tử đực; nó chẳng nằm xuống cho đến khi ăn nuốt mồi, và uống huyết của những kẻ bị giết.
Lời tiên tri thứ hai của Ba-la-am còn mạnh mẽ hơn trong việc khẳng định sự ban phước của Y-sơ-ra-ên. Ông tuyên bố rằng Đức Chúa Trời không giống như con người, là những kẻ có thể thay đổi ý định hoặc nói dối. Điều Đức Chúa Trời đã ban phước thì không ai có thể rủa sả. Ba-la-am chỉ ra rằng sức mạnh của Y-sơ-ra-ên đến từ Đức Chúa Trời, Đấng đã đem họ ra khỏi Ê-díp-tô và đang ở cùng họ. Không một hình thức phù phép hay lời nguyền nào có thể làm hại Y-sơ-ra-ên, vì quyền năng của Đức Chúa Trời vượt trên tất cả. Y-sơ-ra-ên được mô tả như một con sư tử, mạnh mẽ và không thể bị khuất phục, cho thấy sự chiến thắng mà Đức Chúa Trời đã định cho họ trước kẻ thù.
Dân Số Ký 23:25-26 (VIE1934)
25 Ba-lác nói cùng Ba-la-am rằng: Nếu ngươi không rủa sả chúng nó, thì cũng đừng chúc phước chúng nó!
26 Ba-la-am đáp cùng Ba-lác rằng: Ta há chẳng đã nói cùng ngươi rằng: Mọi điều Đức Giê-hô-va phán, ta phải làm theo sao?
Thất vọng, Ba-lác yêu cầu Ba-la-am ít nhất hãy giữ thái độ trung lập thay vì chúc phước cho Y-sơ-ra-ên. Nhưng Ba-la-am một lần nữa nhấn mạnh rằng ông không kiểm soát được tình thế—ông phải nói điều Đức Giê-hô-va bày tỏ cho mình. Cuộc đối thoại này cho thấy sự vô ích trong những nỗ lực của Ba-lác nhằm điều khiển ý muốn của Đức Chúa Trời thông qua một tiên tri loài người.
Dân Số Ký 23:27-30 (VIE1934)
27 Ba-lác lại nói cùng Ba-la-am rằng: Hãy đến, ta sẽ dẫn ngươi đến một nơi khác; có lẽ Đức Chúa Trời vui lòng cho ngươi rủa sả chúng nó cho ta tại đó.
28 Ba-lác bèn dẫn Ba-la-am lên chót núi Phê-ô, nhìn xuống đồng vắng.
29 Ba-la-am nói cùng Ba-lác rằng: Hãy xây cho ta tại đây bảy bàn-thờ, và sắm cho ta tại đây bảy con bò đực và bảy con chiên đực.
30 Ba-lác làm theo lời Ba-la-am; và dâng một con bò đực và một con chiên đực trên mỗi bàn-thờ.
Trong tuyệt vọng, Ba-lác thử thêm một lần nữa bằng cách đưa Ba-la-am đến một địa điểm khác, hy vọng sự thay đổi này có thể dẫn đến một kết quả khác. Một lần nữa, ông lập các bàn-thờ và dâng của-lễ, nhưng sự lặp lại này cho thấy sự vô ích của việc cố thay đổi ý muốn Đức Chúa Trời bằng những nỗ lực của con người. Bất chấp sự kiên trì của Ba-lác, rõ ràng rằng sự ban phước của Đức Chúa Trời trên Y-sơ-ra-ên là không lay chuyển.

