top of page

Dân Số Ký 31

Dân Số Ký 31 thuật lại việc Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se lãnh đạo dân Y-sơ-ra-ên tiến hành một chiến dịch quân sự chống lại dân Ma-đi-an. Chương này tập trung vào sự phán xét của Đức Chúa Trời trên Ma-đi-an, là dân đã dẫn Y-sơ-ra-ên vào sự thờ hình tượng và sự vô luân trong Dân Số Ký 25. Những chỉ thị Đức Chúa Trời ban cho Môi-se bao gồm các chi tiết về cuộc chiến, chiến lợi phẩm, và cách dân Y-sơ-ra-ên phải làm lễ thanh tẩy sau trận chiến.

Dân Số Ký 31:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
2 Hãy báo thù cho dân Y-sơ-ra-ên trên dân Ma-đi-an; sau rồi ngươi sẽ được thâu về nơi dân ngươi.
3 Vậy, Môi-se nói cùng dân sự rằng: Hãy trang bị cho một số người trong các ngươi ra trận đánh dân Ma-đi-an, để báo thù Đức Giê-hô-va trên chúng nó.

Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se báo thù trên dân Ma-đi-an, là dân đã dụ dỗ Y-sơ-ra-ên phạm tội, dẫn đến tai vạ và cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời trong những chương trước. Đây là sự phán xét của Đức Chúa Trời trên Ma-đi-an, cho thấy sự công bình của Ngài. Môi-se được cho biết rằng đây sẽ là công việc cuối cùng của ông trước khi qua đời. Lời kêu gọi chiến đấu với Ma-đi-an được trình bày không chỉ là vì Y-sơ-ra-ên mà còn là để báo thù cho Đức Giê-hô-va, cho thấy đây là một hành động phán xét do Đức Chúa Trời truyền.

Dân Số Ký 31:4-6 (VIE1934)
4 Mỗi chi phái phải sai một ngàn người trong hết thảy các chi phái Y-sơ-ra-ên ra trận.
5 Vậy, trong các ngàn người Y-sơ-ra-ên, người ta lựa một ngàn người trong mỗi chi phái, cộng là mười hai ngàn người trang bị ra trận.
6 Môi-se sai những người đó ra trận, mỗi chi phái một ngàn người; Phinhê-a, con trai Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, cùng đi với chúng, tay cầm đồ thánh và kèn thổi tiếng báo hiệu.

Môi-se chọn mười hai ngàn binh lính, mỗi chi phái một ngàn người, để tham gia chiến dịch. Phinhê-a, con trai của thầy tế lễ thượng phẩm, đi cùng đạo quân với các đồ thánh và kèn, cho thấy đây là một cuộc chiến được Đức Chúa Trời truyền lệnh. Sự hiện diện của Phinhê-a cho thấy trận chiến này không chỉ mang tính quân sự mà còn liên quan đến vấn đề thuộc linh, trong khi những tiếng kèn có cả mục đích thực tế lẫn nghi lễ.

Dân Số Ký 31:7-8 (VIE1934)
7 Chúng bèn đánh giặc cùng Ma-đi-an, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se, và giết hết thảy những người nam.
8 Chúng cũng giết các vua Ma-đi-an, cùng với những người bị giết khác: E-vi, Rê-kem, Xu-rơ, Hu-rơ, và Rê-ba, tức là năm vua Ma-đi-an. Chúng cũng dùng gươm giết Ba-la-am, con trai Bê-ô.

Dân Y-sơ-ra-ên thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, giết tất cả những người nam Ma-đi-an, bao gồm năm vị vua của họ. Cái chết của Ba-la-am, vị tiên tri trước đó đã tìm cách rủa sả Y-sơ-ra-ên nhưng cuối cùng buộc phải chúc phước cho họ, cũng rất đáng chú ý. Dù Ba-la-am không phải là kẻ thù của Y-sơ-ra-ên về mặt quốc tịch, sự tham gia của ông trong âm mưu của Ma-đi-an nhằm làm bại hoại Y-sơ-ra-ên đã khiến ông phải chịu sự phán xét.

Dân Số Ký 31:9-11 (VIE1934)
9 Dân Y-sơ-ra-ên bắt những người nữ và con trẻ của dân Ma-đi-an làm phu tù, cướp lấy hết súc vật, bầy bò, và các vật của chúng làm chiến lợi phẩm.
10 Chúng đốt hết các thành nơi chúng ở và các đồn lũy bằng lửa.
11 Chúng lấy hết thảy của cướp và chiến lợi phẩm, cả người lẫn súc vật.

Dân Y-sơ-ra-ên bắt phụ nữ và trẻ em Ma-đi-an làm phu tù, đồng thời lấy tài sản của họ làm chiến lợi phẩm. Việc phá hủy hoàn toàn các thành và đồn lũy của Ma-đi-an cho thấy tính triệt để của sự phán xét. Dân Y-sơ-ra-ên cũng thu gom gia súc và các vật có giá trị, sau đó những chiến lợi phẩm này sẽ được phân chia giữa quân lính và cộng đồng.

Dân Số Ký 31:12-13 (VIE1934)
12 Chúng đem những phu tù, chiến lợi phẩm, và của cướp đến cho Môi-se, Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và hội chúng Y-sơ-ra-ên, tại trại quân trong đồng bằng Mô-áp, gần Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô.
13 Môi-se, Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và các quan trưởng của hội chúng đi ra ngoài trại đón chúng.

Đạo quân trở về từ trận chiến, đem theo những phu tù và chiến lợi phẩm đến trại Y-sơ-ra-ên, nằm gần đồng bằng Mô-áp, đối ngang Giê-ri-cô. Môi-se, Ê-lê-a-sa và các quan trưởng đi ra đón họ, cho thấy đây là một thời điểm quan trọng đối với dân Y-sơ-ra-ên. Các phu tù và chiến lợi phẩm được đem đến trước mặt những người lãnh đạo và cộng đồng.

Dân Số Ký 31:14-16 (VIE1934)
14 Nhưng Môi-se nổi giận cùng các quan trưởng đạo binh, tức là các quan cai ngàn và quan cai trăm, là những người từ chiến trận trở về.
15 Môi-se nói cùng họ rằng: Sao các ngươi để cho những người nữ nầy sống?
16 Kìa, chính những người nữ đó, bởi lời khuyên của Ba-la-am, đã làm cho dân Y-sơ-ra-ên phạm tội cùng Đức Giê-hô-va trong việc Phê-ô, khiến cho tai vạ giáng trên hội chúng của Đức Giê-hô-va.

Môi-se nổi giận với các quan trưởng quân đội vì họ đã để những người phụ nữ Ma-đi-an sống. Chính những người phụ nữ này đã đóng vai trò trong việc dụ dỗ Y-sơ-ra-ên phạm tội tại Phê-ô thông qua sự thờ hình tượng và sự vô luân. Môi-se nhắc họ rằng chính hành động này, theo lời khuyên của Ba-la-am, đã dẫn đến tai vạ trước đó giữa dân Y-sơ-ra-ên. Phản ứng của Môi-se nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của việc loại bỏ những ảnh hưởng có thể tiếp tục dẫn dân sự vào tội lỗi và sự bại hoại.

Dân Số Ký 31:17-18 (VIE1934)
17 Vậy, bây giờ hãy giết hết thảy những đứa trẻ trai, và giết hết thảy những người nữ đã ăn nằm với đàn ông;
18 nhưng hãy để sống cho các ngươi hết thảy những con gái nhỏ chưa từng ăn nằm với đàn ông.

Môi-se truyền cho dân Y-sơ-ra-ên giết những con trai nhỏ và những phụ nữ đã từng ăn nằm với đàn ông, nhưng để sống những bé gái chưa từng ăn nằm với đàn ông. Mệnh lệnh này được đưa ra sau khi dân Ma-đi-an, dưới ảnh hưởng của Ba-la-am, đã dẫn Y-sơ-ra-ên vào sự thờ hình tượng và sự vô luân (Dân Số Ký 25), khiến tai vạ giáng xuống Y-sơ-ra-ên. Việc giết những con trai được trình bày trong bối cảnh loại bỏ mối đe dọa thù nghịch trong tương lai, trong khi những phụ nữ đã tham gia vào sự quyến rũ Y-sơ-ra-ên vào tội lỗi bị xét đoán vì vai trò của họ trong sự bại hoại đó. Những bé gái chưa tham gia vào những hành động vô luân được để sống. Sự phán xét này cho thấy mức độ nghiêm trọng của sự đáp trả của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi và tầm quan trọng của việc loại bỏ những ảnh hưởng làm bại hoại khỏi dân sự Ngài để bảo vệ sự thanh sạch và lòng trung tín đối với Ngài.

Dân Số Ký 31:19-20 (VIE1934)
19 Còn các ngươi, hãy đóng trại ngoài trại quân trong bảy ngày; phàm ai đã giết người, hay đụng đến kẻ chết, phải làm cho mình và những kẻ bị bắt làm phu tù được sạch, trong ngày thứ ba và ngày thứ bảy.
20 Các ngươi cũng phải làm cho sạch mọi áo xống, mọi đồ bằng da, mọi vật dệt bằng lông dê, và mọi vật bằng gỗ.

Môi-se truyền cho những người tham gia trận chiến phải trải qua một tiến trình thanh tẩy. Việc tiếp xúc với sự chết khiến họ trở nên ô uế theo nghi lễ, vì vậy họ phải ở ngoài trại trong bảy ngày và thực hiện nghi thức thanh tẩy vào ngày thứ ba và ngày thứ bảy. Mọi vật thu được làm chiến lợi phẩm cũng phải được thanh tẩy, phản ánh những quy định nghiêm ngặt về sự thanh sạch trong dân Y-sơ-ra-ên.

Dân Số Ký 31:21-24 (VIE1934)
21 Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, nói cùng quân lính đã đi đánh trận rằng: Nầy là luật lệ của luật pháp mà Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se:
22 Những vật bằng vàng, bạc, đồng, sắt, thiếc, và chì,
23 tức là mọi vật có thể chịu lửa, thì phải đưa qua lửa, mới được sạch; song vật nào không chịu được lửa, thì phải làm cho sạch bằng nước.
24 Đến ngày thứ bảy, các ngươi phải giặt áo xống mình, thì được sạch; sau đó mới được vào trại quân.

Ê-lê-a-sa đưa ra những chỉ dẫn thêm về việc thanh tẩy. Những vật có thể chịu được lửa, chẳng hạn như kim loại, phải được đưa qua lửa để làm sạch, trong khi những vật không chịu được lửa phải được làm sạch bằng nước. Điều này cho thấy tính toàn diện của tiến trình thanh tẩy, bảo đảm rằng những vật ô uế hoặc bị làm ô uế không được đưa vào trại. Chính những người lính cũng phải giặt áo xống và hoàn tất tiến trình thanh tẩy trước khi trở lại cộng đồng.

Dân Số Ký 31:25-27 (VIE1934)
25 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
26 Hãy tính số của cải đã cướp được, về người và súc vật, ngươi cùng Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, và các trưởng tộc của hội chúng,
27 rồi chia của cướp ấy ra làm hai phần, giữa những người lính đã ra trận và cả hội chúng.

Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se kiểm kê chiến lợi phẩm, bao gồm cả những người bị bắt và súc vật. Chiến lợi phẩm phải được chia đều giữa những người lính đã chiến đấu và phần còn lại của cộng đồng Y-sơ-ra-ên. Sự phân chia công bằng này ghi nhận vai trò của cả những người trực tiếp chiến đấu lẫn những người ở lại phía sau, cho thấy toàn thể cộng đồng cùng được hưởng phần phước từ chiến thắng mà Đức Chúa Trời ban.

Dân Số Ký 31:28-30 (VIE1934)
28 Ngươi cũng phải lấy một phần năm trăm, hoặc người, hoặc bò, hoặc lừa, hoặc chiên, trong phần của những người lính đã ra trận,
29 lấy phần ấy của chúng nó, giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, làm một của dâng cho Đức Giê-hô-va.
30 Còn trong phần của dân Y-sơ-ra-ên, ngươi phải lấy một phần năm mươi, hoặc người, hoặc bò, hoặc lừa, hoặc chiên, tức là mọi loài súc vật, giao cho người Lê-vi coi sóc đền tạm của Đức Giê-hô-va.

Môi-se được truyền phải dành riêng một phần chiến lợi phẩm để dâng cho Đức Chúa Trời. Từ phần của những người lính, cứ năm trăm người hoặc súc vật thì lấy một làm của dâng cho Đức Giê-hô-va và giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ. Từ phần của cộng đồng, cứ năm mươi thì lấy một giao cho người Lê-vi, là những người phụ trách đền tạm. Của dâng này thừa nhận vai trò của Đức Chúa Trời trong chiến thắng và chu cấp cho chức tế lễ cũng như người Lê-vi.

Dân Số Ký 31:31-32 (VIE1934)
31 Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, bèn làm theo điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.
32 Số chiến lợi phẩm còn lại mà quân lính đã cướp lấy là sáu trăm bảy mươi lăm ngàn con chiên,

Môi-se và Ê-lê-a-sa làm đúng theo những điều Đức Giê-hô-va đã truyền. Số chiến lợi phẩm còn lại bao gồm một số lượng gia súc rất lớn, cho thấy mức độ của chiến thắng trước Ma-đi-an và sự phong phú của những nguồn tài nguyên mà dân Y-sơ-ra-ên nhận được sau trận chiến.

Dân Số Ký 31:33-35 (VIE1934)
33 bảy mươi hai ngàn con bò,
34 sáu mươi mốt ngàn con lừa,
35 và ba mươi hai ngàn người, là những người nữ chưa từng ăn nằm với đàn ông.

Bảng kê chiến lợi phẩm bao gồm hàng ngàn con bò, lừa và những phụ nữ trẻ. Việc Kinh Thánh đặc biệt ghi rõ những người nữ này chưa từng ăn nằm với đàn ông phản ánh cách chiến lợi phẩm được phân loại theo những chỉ thị đã ban ra trước đó. Những con số này cho thấy quy mô lớn của xã hội Ma-đi-an và số lượng tài nguyên mà Y-sơ-ra-ên thu được.

Dân Số Ký 31:36-38 (VIE1934)
36 Phần chia cho những người đã ra trận, tức là một nửa, cộng được ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên;
37 phần Đức Giê-hô-va, về chiên, là sáu trăm bảy mươi lăm con;
38 số bò là ba mươi sáu ngàn con, và phần Đức Giê-hô-va là bảy mươi hai con.

Phần chiến lợi phẩm dành cho những người lính được tính toán, và phần phải dâng cho Đức Giê-hô-va cũng được ghi rõ. Của dâng gồm 675 con chiên và 72 con bò. Điều này cho thấy ngay cả trong việc phân chia chiến lợi phẩm, dân Y-sơ-ra-ên vẫn phải nhớ đến Đức Chúa Trời và dâng lại cho Ngài một phần những gì họ đã nhận được.

Dân Số Ký 31:39-41 (VIE1934)
39 Số lừa là ba mươi ngàn năm trăm con, và phần Đức Giê-hô-va là sáu mươi mốt con.
40 Số người là mười sáu ngàn người, và phần Đức Giê-hô-va là ba mươi hai người.
41 Môi-se giao cho Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, phần dâng cho Đức Giê-hô-va, như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.

Của dâng cho Đức Giê-hô-va cũng bao gồm lừa và những người bị bắt. Ba mươi hai người được dành riêng trong phần dâng. Đây là một hành động thừa nhận quyền sở hữu và sự ban phước của Đức Chúa Trời trong chiến thắng. Môi-se bảo đảm rằng Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, nhận phần dâng theo đúng mệnh lệnh của Đức Chúa Trời, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng theo từng chi tiết trong lời Ngài.

Dân Số Ký 31:42-47 (VIE1934)
42 Phần của dân Y-sơ-ra-ên, là phần Môi-se đã chia khỏi phần của những người lính,
43 tức là một nửa của hội chúng, gồm có ba trăm ba mươi bảy ngàn năm trăm con chiên,
44 ba mươi sáu ngàn con bò,
45 ba mươi ngàn năm trăm con lừa,
46 và mười sáu ngàn người.
47 Trong số nầy, Môi-se lấy một phần năm mươi, hoặc người, hoặc súc vật, giao cho người Lê-vi coi sóc đền tạm của Đức Giê-hô-va, như Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se.

Phần chiến lợi phẩm của hội chúng được liệt kê, tương ứng với phần của những người lính. Từ phần này, Môi-se lấy một phần năm mươi giao cho người Lê-vi, là những người chăm sóc đền tạm. Điều này không chỉ chu cấp cho người Lê-vi mà còn cho thấy toàn thể cộng đồng, kể cả những người không trực tiếp tham gia chiến trận, đều có phần trong những phước lành của chiến thắng mà Đức Chúa Trời ban. Nó nhấn mạnh sự liên kết của toàn thể cộng đồng trong việc phục vụ Đức Chúa Trời.

Dân Số Ký 31:48-50 (VIE1934)
48 Các quan cai ngàn và quan cai trăm, là những người chỉ huy đạo binh, đến gần Môi-se,
49 nói rằng: Các tôi tớ ông đã kiểm lại những người lính ở dưới quyền chúng tôi, không thiếu một người nào.
50 Vậy, chúng tôi đem dâng cho Đức Giê-hô-va những vật mà mỗi người đã kiếm được, tức là các đồ bằng vàng, vòng tay, vòng đeo tay, nhẫn, bông tai, và vòng đeo cổ, để làm lễ chuộc tội cho chúng tôi trước mặt Đức Giê-hô-va.

Các quan trưởng quân đội đến với Môi-se và đưa ra một báo cáo đặc biệt: không một người lính Y-sơ-ra-ên nào bị mất trong trận chiến. Vì biết ơn sự bảo vệ kỳ diệu này, những người lính tự nguyện đem các đồ trang sức bằng vàng dâng cho Đức Giê-hô-va để làm lễ chuộc tội và bày tỏ lòng biết ơn. Hành động này cho thấy họ nhận biết vai trò của Đức Chúa Trời trong chiến thắng và muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với sự bảo vệ của Ngài.

Dân Số Ký 31:51-54 (VIE1934)
51 Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, nhận lấy vàng của họ, cùng mọi thứ đồ chế tạo.
52 Hết thảy vàng mà các quan cai ngàn và quan cai trăm dâng cho Đức Giê-hô-va, cộng được mười sáu ngàn bảy trăm năm mươi siếc-lơ.
53 Vì những người lính đã cướp lấy chiến lợi phẩm, mỗi người cho mình.
54 Môi-se và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, nhận vàng của các quan cai ngàn và quan cai trăm, đem vào hội mạc làm một kỷ niệm cho dân Y-sơ-ra-ên trước mặt Đức Giê-hô-va.

Môi-se và Ê-lê-a-sa nhận của dâng bằng vàng, tổng cộng 16.750 siếc-lơ. Của dâng này, xuất phát từ những chiến lợi phẩm mà mỗi người lính đã lấy cho mình, được đem vào hội mạc làm một kỷ niệm trước mặt Đức Giê-hô-va. Việc dâng vàng làm kỷ niệm là một cách ghi nhớ sự can thiệp và giải cứu của Đức Chúa Trời, đồng thời nhắc nhở dân Y-sơ-ra-ên về sự thành tín của Ngài đối với dân Ngài. Hành động dâng hiến này cũng giúp củng cố sự cam kết của Y-sơ-ra-ên trong việc phục vụ và thờ phượng Đức Chúa Trời.

bottom of page