
Dân Số Ký 32
Trong Dân Số Ký 32, các chi phái Ru-bên và Gát, vốn có rất nhiều đàn gia súc, xin Môi-se cho họ ở lại phía đông sông Giô-đanh thay vì cùng các chi phái Y-sơ-ra-ên khác vượt qua sông để vào Đất Hứa. Chương này trình bày cuộc thương lượng và những điều kiện được đặt ra cho các chi phái này, nhấn mạnh sự hiệp nhất giữa các chi phái Y-sơ-ra-ên và sự cam kết đối với những lời hứa của Đức Chúa Trời.
Dân Số Ký 32:1-3 (VIE1934)
1 Các con cháu Ru-bên và Gát có rất nhiều súc vật. Khi thấy xứ Gia-ê-se và xứ Ga-la-át, thì thấy nơi đó là một xứ thuận tiện cho súc vật,
2 các con cháu Gát và Ru-bên đến nói cùng Môi-se, thầy tế lễ Ê-lê-a-sa và các quan trưởng của hội chúng rằng:
3 Xứ A-ta-rốt, Đi-bôn, Gia-ê-se, Nim-ra, Hết-bôn, Ê-lê-a-lê, Sê-bam, Nê-bô và Bê-ôn,
Những câu này giới thiệu lý do khiến các chi phái Ru-bên và Gát đưa ra lời thỉnh cầu. Họ có những đàn gia súc rất lớn và nhận thấy xứ Gia-ê-se cùng Ga-la-át rất thích hợp để chăn nuôi. Vì vậy, họ đến cùng Môi-se, thầy tế lễ Ê-lê-a-sa và các nhà lãnh đạo khác, liệt kê những thành mà họ muốn định cư. Những thành này nằm ở phía đông sông Giô-đanh, cho thấy các chi phái này muốn ở lại những đồng bằng màu mỡ thay vì cùng những người khác tiến vào Đất Hứa.
Dân Số Ký 32:4-5 (VIE1934)
4 là xứ Đức Giê-hô-va đã đánh hạ trước mặt hội chúng Y-sơ-ra-ên, là một xứ thuận tiện cho súc vật; và tôi tớ ông có súc vật.
5 Họ lại nói rằng: Nếu chúng tôi được ơn trước mặt ông, xin cho xứ nầy làm sản nghiệp của các tôi tớ ông; chớ bắt chúng tôi đi qua sông Giô-đanh.
Người Ru-bên và người Gát nhấn mạnh rằng xứ này, là xứ Đức Chúa Trời đã ban cho Y-sơ-ra-ên qua những chiến thắng, rất thích hợp cho đàn gia súc của họ. Họ xin Môi-se cho phép mình ở lại và định cư tại đó thay vì vượt qua sông Giô-đanh vào xứ Ca-na-an. Từ quan điểm của họ, lời thỉnh cầu này có vẻ thực tế, nhưng nó cũng làm nảy sinh những mối quan tâm về sự hiệp nhất và sự cam kết đối với lời hứa lớn hơn của Đức Chúa Trời dành cho tất cả các chi phái.
Dân Số Ký 32:6-7 (VIE1934)
6 Môi-se nói cùng các con cháu Gát và Ru-bên rằng: Anh em các ngươi sẽ đi tranh chiến, còn các ngươi ngồi đây sao?
7 Tại sao các ngươi làm cho lòng dân Y-sơ-ra-ên ngã xuống, không muốn đi qua xứ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho họ?
Môi-se đáp lại bằng cách đặt vấn đề về sự khôn ngoan trong lời thỉnh cầu của họ. Ông lo rằng nếu người Ru-bên và người Gát định cư phía đông sông Giô-đanh trong khi phần còn lại của Y-sơ-ra-ên phải chiến đấu để nhận Đất Hứa, điều đó sẽ làm nản lòng các chi phái khác. Ông sợ điều này có thể làm suy yếu quyết tâm của họ trong việc tiến vào và chiếm lấy xứ mà Đức Chúa Trời đã ban cho, từ đó gây ra sự chia rẽ trong dân chúng.
Dân Số Ký 32:8-9 (VIE1934)
8 Cha các ngươi cũng đã làm như vậy khi ta sai họ từ Ca-đe-Ba-nê-a đi xem xứ.
9 Họ đi lên đến thung lũng Ê-s-côn, xem xứ rồi làm cho lòng dân Y-sơ-ra-ên ngã xuống, khiến họ không đi vào xứ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho họ.
Môi-se nhắc lại thất bại trước đây của Y-sơ-ra-ên khi các thám tử được sai đi từ Ca-đe-Ba-nê-a đem về một báo cáo tiêu cực về Đất Hứa. Sự sợ hãi và thiếu đức tin của họ đã làm nản lòng dân chúng, khiến Y-sơ-ra-ên từ chối tiến vào xứ. Sự không vâng lời đó dẫn đến sự phán xét của Đức Chúa Trời, khiến thế hệ ấy phải lang thang trong đồng vắng bốn mươi năm. Môi-se cảnh báo các chi phái Ru-bên và Gát đừng lặp lại sai lầm đó.
Dân Số Ký 32:10-12 (VIE1934)
10 Ngày ấy, cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi phừng lên, Ngài thề rằng:
11 Quả thật, những người từ xứ Ê-díp-tô ra đi, từ hai mươi tuổi sấp lên, sẽ chẳng thấy xứ mà ta đã thề ban cho Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, vì chúng nó không hết lòng theo ta,
12 trừ ra Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, người Kê-nê-sít, và Giô-suê, con trai Nun, vì họ đã hết lòng theo Đức Giê-hô-va.
Môi-se nhắc họ về hậu quả của sự không vâng lời của tổ phụ họ. Vì dân chúng từ chối tin cậy Đức Chúa Trời và bước vào Đất Hứa, tất cả những người từ hai mươi tuổi trở lên ra khỏi Ê-díp-tô đều không được vào đó, ngoại trừ Ca-lép và Giô-suê, là những người vẫn trung thành. Môi-se nhấn mạnh rằng sự thiếu đức tin và thiếu hiệp nhất có thể một lần nữa khiến Đức Chúa Trời nổi giận và cản trở sứ mạng của Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 32:13-15 (VIE1934)
13 Đức Giê-hô-va nổi giận cùng Y-sơ-ra-ên, khiến họ phải đi lang thang trong đồng vắng bốn mươi năm, cho đến khi cả thế hệ đã làm điều ác trước mặt Đức Giê-hô-va bị tiêu diệt hết.
14 Kìa, các ngươi lại dấy lên thay cho cha mình, là một dòng người có tội, làm cho cơn giận phừng phừng của Đức Giê-hô-va đối cùng Y-sơ-ra-ên càng thêm.
15 Nếu các ngươi lìa bỏ Ngài mà không theo nữa, thì Ngài sẽ lại để dân nầy trong đồng vắng; các ngươi sẽ làm cho cả dân nầy bị diệt mất.
Môi-se nhấn mạnh mối nguy tiềm tàng trong hành động của người Ru-bên và người Gát. Ông cảnh báo rằng mong muốn định cư tách khỏi phần còn lại của Y-sơ-ra-ên có thể bị xem như quay khỏi kế hoạch của Đức Chúa Trời. Nếu họ lặp lại sự phản nghịch của tổ phụ mình, Đức Chúa Trời có thể một lần nữa để Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng, khiến họ phải đối diện với sự hủy diệt. Môi-se nhấn mạnh rằng lựa chọn của họ có thể đem lại những hậu quả nghiêm trọng cho cả dân tộc.
Dân Số Ký 32:16-17 (VIE1934)
16 Họ đến gần người mà nói rằng: Chúng tôi sẽ xây chuồng cho bầy súc vật mình, và thành cho con trẻ mình;
17 nhưng chính chúng tôi sẽ mang khí giới, sẵn sàng đi trước dân Y-sơ-ra-ên, cho đến chừng nào chúng tôi đưa họ đến nơi của họ; còn con trẻ chúng tôi sẽ ở trong các thành kiên cố, vì cớ dân xứ nầy.
Các chi phái Ru-bên và Gát đáp lại mối quan tâm của Môi-se bằng cách đưa ra một giải pháp thỏa hiệp. Họ đề nghị xây chuồng cho gia súc và những thành kiên cố cho gia đình ở phía đông sông Giô-đanh, nhưng cam kết sẽ cùng dân Y-sơ-ra-ên ra trận. Họ sẽ chiến đấu với anh em mình cho đến khi mọi người đều được định cư trong Đất Hứa. Giải pháp này cho thấy họ sẵn lòng đóng góp vào sự hiệp nhất và thành công của Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 32:18-19 (VIE1934)
18 Chúng tôi sẽ không trở về nhà mình cho đến khi mỗi người trong dân Y-sơ-ra-ên đã nhận lấy phần sản nghiệp mình.
19 Chúng tôi sẽ chẳng nhận sản nghiệp với họ ở bên kia sông Giô-đanh và xa hơn nữa, vì phần sản nghiệp của chúng tôi đã thuộc về chúng tôi ở bên nầy sông Giô-đanh, về phía đông.
Người Ru-bên và người Gát khẳng định sự cam kết giúp các chi phái khác nhận được sản nghiệp trước khi chính họ trở về định cư. Họ nhận biết rằng phần sản nghiệp của mình sẽ ở phía đông sông Giô-đanh, tách khỏi xứ Ca-na-an, nhưng họ sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi toàn thể Y-sơ-ra-ên nhận được điều Đức Chúa Trời đã hứa. Lời tuyên bố này nhấn mạnh lòng trung thành của họ đối với sứ mạng chung của cả dân tộc.
Dân Số Ký 32:20-22 (VIE1934)
20 Môi-se đáp rằng: Nếu các ngươi làm điều nầy, nếu các ngươi mang khí giới ra trận trước mặt Đức Giê-hô-va,
21 và hết thảy những người mang khí giới trong các ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh trước mặt Đức Giê-hô-va, cho đến khi Ngài đuổi kẻ thù nghịch khỏi trước mặt Ngài,
22 và xứ đã bị khuất phục trước mặt Đức Giê-hô-va, thì sau đó các ngươi sẽ trở về, được vô tội trước mặt Đức Giê-hô-va và trước mặt Y-sơ-ra-ên; xứ nầy sẽ là sản nghiệp của các ngươi trước mặt Đức Giê-hô-va.
Môi-se chấp thuận đề nghị của họ với điều kiện họ phải thực hiện đúng lời cam kết. Họ phải trang bị vũ khí và chiến đấu cùng các chi phái khác cho đến khi xứ hoàn toàn được khuất phục. Sau khi hoàn tất điều đó, họ có thể trở về phía đông sông Giô-đanh và định cư mà không mang tội hay bị trách trước mặt Đức Chúa Trời hoặc Y-sơ-ra-ên. Môi-se nhấn mạnh rằng thỏa thuận này phải được thực hiện trong sự trung tín đối với Đức Giê-hô-va.
Dân Số Ký 32:23-24 (VIE1934)
23 Nhưng nếu các ngươi không làm như vậy, thì hãy coi chừng, các ngươi đã phạm tội cùng Đức Giê-hô-va; và hãy biết rằng tội lỗi các ngươi sẽ tìm gặp các ngươi.
24 Hãy xây thành cho con trẻ các ngươi, và chuồng cho bầy chiên các ngươi; nhưng phải làm điều các ngươi đã nói ra.
Môi-se đưa ra một lời cảnh báo nghiêm trọng: nếu họ không giữ lời, điều đó sẽ bị xem là phạm tội cùng Đức Giê-hô-va, và tội lỗi của họ chắc chắn sẽ bị phơi bày. Ông thúc giục họ hành động ngay thẳng, giữ lời cam kết chiến đấu vì anh em Y-sơ-ra-ên. Môi-se cho phép họ tiến hành xây dựng các thành và chuồng gia súc, miễn là họ giữ lời thề chiến đấu.
Dân Số Ký 32:25-27 (VIE1934)
25 Các con cháu Gát và Ru-bên thưa cùng Môi-se rằng: Các tôi tớ ông sẽ làm theo điều chúa tôi truyền dạy.
26 Con trẻ chúng tôi, vợ chúng tôi, bầy súc vật và hết thảy gia súc chúng tôi sẽ ở lại đây trong các thành Ga-la-át;
27 nhưng các tôi tớ ông sẽ đi qua, mỗi người mang khí giới ra trận, trước mặt Đức Giê-hô-va mà đánh giặc, y như chúa tôi đã truyền.
Các chi phái Gát và Ru-bên tái khẳng định sự cam kết của mình đối với những điều kiện Môi-se đặt ra. Họ đồng ý để gia đình và gia súc ở lại trong các thành Ga-la-át, trong khi những người nam sẽ mang khí giới và vượt qua sông Giô-đanh để chiến đấu cùng các chi phái khác. Sự sẵn lòng vâng phục và phục vụ theo lời Môi-se cho thấy quyết tâm của họ trong việc duy trì sự hiệp nhất và trung tín của Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 32:28-30 (VIE1934)
28 Vậy, Môi-se truyền lịnh về họ cho thầy tế lễ Ê-lê-a-sa, cho Giô-suê, con trai Nun, và cho các trưởng tộc của những chi phái dân Y-sơ-ra-ên.
29 Môi-se nói rằng: Nếu các con cháu Gát và Ru-bên đều đi qua sông Giô-đanh với các ngươi, mỗi người mang khí giới ra trận trước mặt Đức Giê-hô-va, và xứ bị khuất phục trước mặt các ngươi, thì hãy cho họ xứ Ga-la-át làm sản nghiệp.
30 Nhưng nếu họ không đi qua cùng các ngươi mà mang khí giới, thì họ phải nhận sản nghiệp giữa các ngươi trong xứ Ca-na-an.
Môi-se xác lập thỏa thuận bằng cách truyền lệnh cho thầy tế lễ Ê-lê-a-sa, Giô-suê và các trưởng tộc của những chi phái Y-sơ-ra-ên. Nếu các chi phái Ru-bên và Gát giữ lời hứa, mang khí giới vượt qua sông Giô-đanh để chiến đấu, họ sẽ nhận xứ Ga-la-át làm sản nghiệp. Nhưng nếu họ không giữ lời, họ sẽ nhận phần đất trong Ca-na-an, bảo đảm rằng họ không thể tránh khỏi trách nhiệm của mình.
Dân Số Ký 32:31-32 (VIE1934)
31 Các con cháu Gát và Ru-bên đáp rằng: Điều gì Đức Giê-hô-va đã phán cùng các tôi tớ ông, chúng tôi sẽ làm.
32 Chúng tôi sẽ mang khí giới đi qua trước mặt Đức Giê-hô-va vào xứ Ca-na-an, nhưng phần sản nghiệp của chúng tôi sẽ ở bên nầy sông Giô-đanh.
Một lần nữa, các chi phái Gát và Ru-bên cam kết thực hiện thỏa thuận. Họ sẽ mang khí giới tiến vào Ca-na-an, sẵn sàng chiến đấu cùng phần còn lại của Y-sơ-ra-ên, trong khi phần sản nghiệp của họ sẽ vẫn ở phía đông sông Giô-đanh. Việc họ nhiều lần xác nhận lời cam kết cho thấy quyết tâm giữ giao ước và trung tín với mạng lệnh của Đức Chúa Trời cũng như sự lãnh đạo của Môi-se.
Dân Số Ký 32:33 (VIE1934)
33 Môi-se bèn cho các con cháu Gát, các con cháu Ru-bên, và phân nửa chi phái Ma-na-se, con trai Giô-sép, vương quốc của Si-hôn, vua A-mô-rít, và vương quốc của Óc, vua Ba-san, cùng xứ và các thành trong địa phận nó, tức là các thành của xứ chung quanh.
Môi-se chính thức ban xứ cho các chi phái Gát, Ru-bên và phân nửa chi phái Ma-na-se, mở rộng thỏa thuận để bao gồm cả Ma-na-se. Họ nhận lãnh lãnh thổ của các vương quốc Si-hôn và Óc, là những vùng Y-sơ-ra-ên đã chinh phục. Xứ này bao gồm nhiều thành và những vùng màu mỡ thích hợp cho gia súc và gia đình của họ, đáp ứng lời thỉnh cầu của họ trong khi vẫn duy trì sự hiệp nhất của cả dân tộc.
Dân Số Ký 32:34-36 (VIE1934)
34 Các con cháu Gát xây thành Đi-bôn, A-ta-rốt, A-rô-e,
35 A-tơ-rốt-Sô-phan, Gia-ê-se, Giô-bê-ha,
36 Bết-Nim-ra và Bết-Ha-ran, là những thành kiên cố, cùng chuồng cho chiên.
Chi phái Gát bắt đầu xây dựng và củng cố các thành trong xứ mới được ban cho mình. Họ xây dựng những thành như Đi-bôn, Gia-ê-se và Bết-Nim-ra, đồng thời xây những chuồng cho gia súc. Những thành và chuồng này bảo đảm gia đình và gia súc của họ được an toàn trong khi những người nam đi chiến đấu cùng phần còn lại của Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 32:37-38 (VIE1934)
37 Các con cháu Ru-bên xây Hết-bôn, Ê-lê-a-lê, Ki-ri-a-tha-im,
38 Nê-bô, Ba-anh-Mê-ôn, (các tên ấy đã đổi) và Síp-ma; họ đặt tên khác cho các thành mình xây.
Tương tự, chi phái Ru-bên xây dựng các thành trong phần đất của mình, bao gồm Hết-bôn, Nê-bô và Ba-anh-Mê-ôn. Việc đổi tên các thành này cho thấy một nỗ lực nhằm loại bỏ những liên hệ với các thần ngoại giáo và thiết lập một căn tính mới cho những vùng đất này như một phần sản nghiệp của Y-sơ-ra-ên. Việc đổi tên phản ánh sự cam kết của họ trong việc tôn kính Đức Chúa Trời tại quê hương mới của mình.
Dân Số Ký 32:39-42 (VIE1934)
39 Các con cháu Ma-ki, con trai Ma-na-se, đi đến Ga-la-át, chiếm lấy nó, đuổi dân A-mô-rít ở đó đi.
40 Môi-se bèn ban xứ Ga-la-át cho Ma-ki, con trai Ma-na-se, và người ở đó.
41 Giai-rơ, con trai Ma-na-se, đi chiếm các làng nhỏ của xứ, gọi là Ha-vốt-Giai-rơ.
42 Nô-bách đi chiếm Kê-nát và các làng thuộc về nó, đặt tên mình là Nô-bách.
Phân nửa chi phái Ma-na-se, được đại diện bởi các gia tộc của Ma-ki, Giai-rơ và Nô-bách, chiếm thêm những vùng đất. Họ chinh phục Ga-la-át và những vùng khác từ tay dân A-mô-rít, nhận lấy xứ ấy làm sản nghiệp. Qua việc đặt tên cho những thành này, như Ha-vốt-Giai-rơ và Nô-bách, họ thiết lập quyền sở hữu và quyền cai trị của mình, đánh dấu sự hoàn thành lời hứa của Đức Chúa Trời dành cho Y-sơ-ra-ên về việc định cư tại vùng đất phía đông sông Giô-đanh.

