
Dân Số Ký 35
Trong chương này, Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se lập các thành ẩn náu dành cho những người vô ý giết chết một người khác, để họ có nơi trú ẩn khỏi sự báo thù. Chương này cũng trình bày về sản nghiệp của người Lê-vi và những thủ tục pháp lý liên quan đến tội giết người và ngộ sát, cho thấy tầm quan trọng của sự công bình, lòng thương xót và tính thánh thiêng của sự sống con người trong xã hội Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 35:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se trong đồng Mô-áp, gần sông Giô-đanh, đối ngang Giê-ri-cô, mà rằng:
2 Hãy biểu dân Y-sơ-ra-ên do trong phần sản nghiệp mình đã có, nhường những thành cho người Lê-vi đặng ở; cho luôn một miếng đất ở chung quanh các thành đó.
3 Người Lê-vi sẽ có những thành đặng ở; còn đất chung quanh các thành nầy sẽ dùng cho súc vật, cho sản vật, và cho hết thảy thú vật của họ.
Đức Giê-hô-va truyền cho Môi-se phân chia các thành cho người Lê-vi từ phần đất đã được ban cho dân Y-sơ-ra-ên. Người Lê-vi, là chi phái phục vụ trong chức vụ tế lễ, không nhận một lãnh thổ riêng biệt như các chi phái khác, nên họ phải sống trong những thành được phân bố khắp xứ. Đất chung quanh các thành được dành làm nơi cho gia súc và các nhu cầu khác của họ. Sự sắp đặt này phản ánh vai trò thuộc linh của người Lê-vi giữa dân sự, vì họ được phân tán để phục vụ toàn thể dân Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 35:4-5 (VIE1934)
4 Đất chung quanh thành mà các ngươi nhường cho người Lê-vi sẽ là một ngàn thước chu vi, kể từ vách thành và ở ngoài.
5 Vậy các ngươi phải đo, phía ngoài thành về hướng đông hai ngàn thước, về hướng nam hai ngàn thước, về hướng tây hai ngàn thước, và về hướng bắc hai ngàn thước; cái thành sẽ ở chính giữa. Đó sẽ là đất của những thành người Lê-vi.
Đất chung quanh các thành của người Lê-vi được đo đạc cách chính xác để bảo đảm có đủ không gian cho gia súc và những nhu cầu khác. Bằng cách quy định rõ những khoảng cách một ngàn và hai ngàn thước, Đức Giê-hô-va đưa ra những hướng dẫn thực tế cho việc cung cấp nhu cầu của người Lê-vi và bảo đảm sự công bằng trong việc phân chia đất đai chung quanh mỗi thành.
Dân Số Ký 35:6-7 (VIE1934)
6 Trong số thành các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi, sẽ có sáu cái thành ẩn náu mà các ngươi phải chỉ cho, để kẻ sát nhân trốn tránh tại đó; ngoài sáu thành đó, các ngươi phải nhường cho người Lê-vi bốn mươi hai cái thành.
7 Hết thảy thành các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi luôn với đất, số là bốn mươi tám cái.
Trong số bốn mươi tám thành được giao cho người Lê-vi, sáu thành được chỉ định làm thành ẩn náu. Những thành này có mục đích đặc biệt: cung cấp nơi trú ẩn cho những người vô ý làm chết người. Sự phân chia này vừa cho thấy vai trò thuộc linh của người Lê-vi, vừa cho thấy Đức Chúa Trời đã thiết lập một hệ thống công bình và thương xót trong cộng đồng.
Dân Số Ký 35:8 (VIE1934)
8 Về những thành do trong sản nghiệp của dân Y-sơ-ra-ên mà các ngươi sẽ nhường cho người Lê-vi phải lấy bớt nhiều hơn của chi phái có nhiều, và lấy bớt ít hơn của chi phái có ít; mỗi chi phái nhường cho người Lê-vi những thành cân phân theo sản nghiệp của mình sẽ được.
Các thành dành cho người Lê-vi được phân chia tùy theo quy mô sản nghiệp của mỗi chi phái. Chi phái lớn hơn sẽ giao nhiều thành hơn, còn chi phái nhỏ hơn sẽ giao ít thành hơn. Sự phân chia công bằng này bảo đảm rằng mọi chi phái đều góp phần vào việc cung cấp cho người Lê-vi, theo mức độ sản nghiệp mà mỗi chi phái đã nhận được.
Dân Số Ký 35:9-11 (VIE1934)
9 Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
10 Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi nào các ngươi đã đi qua sông Giô-đanh đặng vào xứ Ca-na-an,
11 thì phải lựa những thành dùng làm thành ẩn náu cho mình, là nơi kẻ sát nhân, vì vô ý đánh chết ai, chạy ẩn náu mình được.
Đức Giê-hô-va truyền cho Môi-se thiết lập các thành ẩn náu trong Đất Hứa. Đây là những nơi an toàn dành cho người vô ý làm chết một người khác. Sự cung cấp này bảo vệ người gây ra cái chết ngoài ý muốn khỏi bị giết để trả thù ngay lập tức, cho phép người ấy được sống và chờ đợi một cuộc xét xử công bằng. Điều này cho thấy sự công bình của Đức Chúa Trời luôn đi cùng với lòng thương xót.
Dân Số Ký 35:12 (VIE1934)
12 Những thành đó sẽ dùng làm thành ẩn náu để trốn khỏi kẻ báo thù huyết, hầu cho kẻ sát nhân không chết cho đến chừng nào ứng hầu trước mặt hội chúng đặng chịu xét đoán.
Các thành ẩn náu bảo vệ người bị cáo khỏi “kẻ báo thù huyết” trước khi người ấy được đưa ra xét xử. Hệ thống này ngăn chặn hành động trả thù tức thời và bảo đảm rằng cộng đồng sẽ xác định liệu cái chết là do vô ý hay cố ý. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của một tiến trình xét xử công bằng.
Dân Số Ký 35:13-15 (VIE1934)
13 Vậy, trong những thành các ngươi nhường cho, sẽ có sáu thành ẩn náu cho các ngươi.
14 Các ngươi phải chỉ ba thành phía bên kia sông Giô-đanh, và lập ba thành khác trong xứ Ca-na-an; ấy sẽ là những thành ẩn náu.
15 Sáu thành nầy sẽ dùng làm chỗ ẩn náu cho dân Y-sơ-ra-ên, luôn cho khách ngoại bang và kẻ nào kiều ngụ ở trong dân đó, để ai vì vô ý đánh chết một người có thế chạy ẩn mình tại đó.
Ba thành ẩn náu được đặt ở phía bên kia sông Giô-đanh và ba thành trong xứ Ca-na-an, giúp những nơi này có thể tiếp cận được từ nhiều khu vực khác nhau. Không chỉ người Y-sơ-ra-ên, mà cả khách ngoại bang và người kiều ngụ giữa họ cũng được phép chạy đến đó khi vô ý làm chết một người. Điều này cho thấy sự bảo vệ của luật pháp được áp dụng cho tất cả những người sống trong lãnh thổ Y-sơ-ra-ên.
Dân Số Ký 35:16-21 (VIE1934)
16 Nhưng nếu người ấy đánh bằng đồ sắt, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát nhân; kẻ sát nhân hẳn phải bị xử tử.
17 Nếu người đánh bằng một cục đá cầm nơi tay có thế làm chết, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát nhân; kẻ sát nhân hẳn phải bị xử tử.
18 Cũng vậy, nếu người đánh bằng đồ cây cầm nơi tay có thế làm chết, và người bị đánh chết đi, ấy là một kẻ sát nhân; kẻ sát nhân hẳn phải bị xử tử.
19 Ấy là kẻ báo thù huyết sẽ làm cho kẻ sát nhân phải chết; khi nào kẻ báo thù huyết gặp kẻ sát nhân thì phải làm cho nó chết đi.
20 Nếu một người nào vì lòng ganh ghét xô lấn một người khác, hay là cố ý liệng vật chi trên mình nó, và vì cớ đó nó bị chết;
21 hoặc vì sự thù đánh bằng bàn tay, và vì cớ đó nó bị chết, thì người nào đánh đó hẳn phải bị xử tử. Ấy là một kẻ sát nhân; người báo thù huyết khi nào gặp kẻ sát nhân phải làm cho nó chết đi.
Những câu này làm rõ sự khác biệt giữa tội giết người và cái chết do vô ý. Nếu một người dùng một vật có khả năng gây chết người như đồ sắt, đá hoặc gậy gỗ, hoặc hành động trong lòng ganh ghét, thù nghịch và cố ý gây tổn hại khiến người khác chết, người ấy bị xem là kẻ sát nhân và phải chịu án tử hình. Điều này bảo đảm rằng sự khác biệt giữa bạo lực có chủ ý và ngộ sát ngoài ý muốn được xác định rõ ràng. Kẻ báo thù huyết có quyền thi hành sự phán xét đối với kẻ sát nhân khi gặp người ấy.
Dân Số Ký 35:22-23 (VIE1934)
22 Nếu vì tình cờ, vẫn hòa thuận nhau, mà người có lấn xô, hoặc liệng vật chi trên mình người kia,
23 hoặc nếu không phải thù nghịch chẳng có ý làm hại, lại không thấy mà làm rớt một cục đá trên mình người kia, có thế làm chết được, và nếu người chết đi,
Những câu này mô tả những trường hợp cái chết xảy ra ngoài ý muốn, không có sự tính toán trước hay lòng thù nghịch. Nếu một người vô tình xô người khác hoặc ném một vật mà không có ý làm hại, và người kia chết, thì đây được xem là một cái chết do vô ý. Sự phân biệt này giúp xác định sự khác nhau về mặt pháp lý giữa tội giết người và ngộ sát trong hệ thống xét xử của Y-sơ-ra-ên thời xưa.
Dân Số Ký 35:24-25 (VIE1934)
24 thì cứ theo luật lệ nầy, hội chúng phải xử đoán cho kẻ đã đánh và kẻ báo thù huyết:
25 hội chúng sẽ giải cứu kẻ sát nhân khỏi tay người báo thù huyết, và biểu người trở về thành ẩn náu, là nơi người đã chạy ẩn mình; và người phải ở đó cho đến chừng nào thầy tế lễ thượng phẩm đã được xức dầu thánh qua đời.
Cộng đồng có trách nhiệm xác định liệu cái chết là do vô ý hay cố ý. Nếu hội chúng xét rằng người gây ra cái chết không phạm tội giết người, người ấy sẽ được bảo vệ khỏi kẻ báo thù huyết và được đưa trở lại thành ẩn náu. Người này phải ở lại đó cho đến khi thầy tế lễ thượng phẩm qua đời. Điều này có nghĩa là người gây ra cái chết phải sống trong tình trạng lưu đày có giới hạn, nhưng vẫn được bảo vệ khỏi sự trả thù.
Dân Số Ký 35:26-28 (VIE1934)
26 Nhưng nếu kẻ sát nhân đi ra ngoài giới hạn của thành ẩn náu, là nơi người đã chạy ẩn mình,
27 và nếu kẻ báo thù huyết gặp, giết người ở ngoài giới hạn thành ẩn náu, thì kẻ báo thù huyết sẽ không mắc tội sát nhân.
28 Vì kẻ sát nhân phải ở trong thành ẩn náu cho đến chừng nào thầy tế lễ thượng phẩm qua đời; nhưng sau khi thầy tế lễ thượng phẩm qua đời, kẻ sát nhân sẽ được trở về trong sản nghiệp mình.
Nếu người đã chạy vào thành ẩn náu rời khỏi thành trước thời hạn và bị kẻ báo thù huyết gặp rồi giết, người báo thù sẽ không bị xem là có tội giết người. Người gây ra cái chết do vô ý phải ở lại trong thành ẩn náu cho đến khi thầy tế lễ thượng phẩm qua đời. Sau thời điểm đó, người ấy được phép trở về phần sản nghiệp của mình và không còn phải sợ sự báo thù.
Dân Số Ký 35:29-30 (VIE1934)
29 Bất luận các ngươi ở nơi nào, điều nầy phải dùng làm một luật lệ xét đoán cho các ngươi trải qua các đời.
30 Nếu ai giết một người nào, người ta sẽ cứ theo lời khai của những người chứng mà giết kẻ sát nhân; nhưng một người chứng không đủ cớ đặng giết ai.
Những quy định này được thiết lập như những luật lệ lâu dài cho dân Y-sơ-ra-ên. Án tử hình đối với kẻ giết người chỉ được thi hành dựa trên lời khai của nhiều nhân chứng; một nhân chứng duy nhất không đủ để kết án tử hình. Tiêu chuẩn này giúp bảo vệ người vô tội khỏi những lời cáo buộc sai và duy trì sự công bình bằng cách đòi hỏi bằng chứng đầy đủ cho một phán quyết nghiêm trọng như vậy.
Dân Số Ký 35:31-32 (VIE1934)
31 Các ngươi chớ lãnh tiền chuộc mạng của một người sát nhân đã có tội và đáng chết, vì nó hẳn phải bị xử tử.
32 Các ngươi đừng lãnh tiền chuộc kẻ đã chạy ẩn mình trong thành ẩn náu, hầu cho nó trở về ở trong xứ sau khi thầy tế lễ qua đời.
Không được phép dùng tiền chuộc hoặc hối lộ để cứu mạng một kẻ sát nhân đã bị kết tội và đáng chết; người ấy phải chịu án tử hình. Đồng thời, người đã chạy đến thành ẩn náu cũng không được trả tiền để được trở về nhà trước khi thầy tế lễ thượng phẩm qua đời. Những quy định nghiêm ngặt này bảo đảm rằng sự công bình không thể bị mua chuộc bằng tiền bạc và người giàu không thể dùng tài chính để thoát khỏi hậu quả của hành động mình.
Dân Số Ký 35:33-34 (VIE1934)
33 Các ngươi chớ làm ô uế xứ mà các ngươi sẽ ở; vì huyết làm ô uế xứ. Nhược bằng có kẻ làm đổ huyết ra trong xứ, nếu không làm đổ huyết nó lại, thì không thế chuộc tội cho xứ được.
34 Vậy, các ngươi chớ làm ô uế xứ, là nơi các ngươi sẽ ở, và chính giữa đó là nơi ta sẽ ngự; vì ta là Đức Giê-hô-va ngự giữa dân Y-sơ-ra-ên.
Những câu kết thúc nhấn mạnh tầm quan trọng của sự công bình trong việc gìn giữ sự thánh khiết của xứ. Sự đổ máu làm ô uế đất, và tội giết người không thể bị bỏ qua mà không có sự phán xét thích đáng. Vì Đức Chúa Trời ngự giữa dân Ngài, việc giữ cho xứ khỏi sự ô uế là điều đặc biệt quan trọng. Nguyên tắc này nhấn mạnh cả tính thánh thiêng của sự sống con người lẫn sự cần thiết của công lý, để sự đổ máu không bị xem nhẹ giữa dân có Đức Chúa Trời hiện diện.

