
Giô-suê 1
Giô-suê 1 bắt đầu với việc Đức Chúa Trời giao cho Giô-suê trở thành người lãnh đạo mới của Israel sau khi Môi-se qua đời. Đức Chúa Trời khích lệ Giô-suê phải mạnh mẽ và can đảm khi ông dẫn dân Israel vào Đất Hứa. Chương này đặt nền tảng cho sự lãnh đạo của Giô-suê và nhiệm vụ trước mắt ông—chinh phục xứ Ca-na-an.
Giô-suê 1:1-5 (VIE1934)
1 Sau khi Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã chết, Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê, con trai của Nun, là tôi tớ của Môi-se, mà rằng:
2 Môi-se, tôi tớ ta, đã chết; vậy bây giờ, hãy đứng dậy, đi qua sông Giô-đanh nầy, ngươi và cả dân sự nầy, đặng vào xứ mà ta ban cho chúng nó, tức là dân Y-sơ-ra-ên.
3 Phàm nơi nào bàn chân các ngươi đạp đến, ta đều ban cho các ngươi, y như ta đã phán cùng Môi-se.
4 Cõi các ngươi sẽ từ đồng vắng và Li-ban nầy cho đến sông lớn, tức là sông Ơ-phơ-rát, cả xứ của dân Hê-tít, và cho đến biển lớn về hướng mặt trời lặn.
5 Trọn đời ngươi sẽ chẳng ai chống cự được trước mặt ngươi. Ta sẽ ở cùng ngươi như ta đã ở cùng Môi-se; ta sẽ không lìa ngươi, không bỏ ngươi đâu.
Đức Chúa Trời phán cùng Giô-suê, xác nhận rằng Môi-se đã qua đời và giao cho ông nhiệm vụ dẫn dân Israel qua sông Giô-đanh để vào Đất Hứa. Đức Chúa Trời hứa ban cho Giô-suê sự chiến thắng và thành công, bảo đảm rằng mọi nơi họ đặt chân đến sẽ thuộc về họ, đúng như Ngài đã hứa với Môi-se. Vùng đất rộng lớn này, trải dài từ đồng vắng đến sông Ơ-phơ-rát, sẽ là sản nghiệp của họ. Đức Chúa Trời cũng bảo đảm với Giô-suê rằng không kẻ thù nào có thể đánh bại ông, cũng như Ngài đã ở cùng Môi-se. Lời hứa về sự hiện diện và nâng đỡ của Đức Chúa Trời được nhấn mạnh qua cam kết của Ngài rằng Ngài sẽ không lìa bỏ Giô-suê.
Giô-suê 1:6 (VIE1934)
6 Hãy vững lòng bền chí, vì ngươi sẽ làm cho dân nầy nhận lấy xứ làm sản nghiệp, là xứ mà ta đã thề ban cho tổ phụ chúng nó.
Giô-suê được truyền phải mạnh mẽ và can đảm khi đối diện với nhiệm vụ phân chia Đất Hứa làm sản nghiệp cho các chi phái Israel. Đây không chỉ là một lời khích lệ đơn thuần; nó phản ánh trách nhiệm nặng nề đặt trên vai Giô-suê và nhu cầu phải hoàn toàn tin cậy nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời. Xứ mà Giô-suê phải phân chia chính là sự ứng nghiệm lời hứa Đức Chúa Trời đã ban cho các tổ phụ—Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp.
Giô-suê 1:7-8 (VIE1934)
7 Chỉ hãy vững lòng bền chí, và hết sức cẩn thận làm theo trọn luật pháp mà Môi-se, tôi tớ ta, đã truyền cho ngươi; chớ xây qua bên hữu hoặc bên tả, hầu cho ngươi được thạnh vượng trong mọi đường mình đi.
8 Quyển sách luật pháp nầy chớ xa miệng ngươi; hãy suy gẫm ngày và đêm, hầu cho ngươi cẩn thận làm theo mọi điều đã chép ở trong; vì như vậy ngươi mới được may mắn trong con đường mình, và mới được phước.
Đức Chúa Trời nhấn mạnh rằng sự thành công của Giô-suê gắn trực tiếp với sự vâng phục luật pháp được ban qua Môi-se. Ông phải luôn tập trung, không lệch sang bên này hay bên kia, nhưng trung tín với các điều răn của Đức Chúa Trời. Giô-suê cũng được truyền phải liên tục suy gẫm luật pháp, để sự lãnh đạo và những quyết định của ông phù hợp với ý muốn Đức Chúa Trời. Đây là nền tảng của sự thịnh vượng và thành công thật sự đối với Giô-suê và cả dân tộc.
Giô-suê 1:9 (VIE1934)
9 Ta há không có truyền lịnh cho ngươi sao? Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi.
Tại đây, Đức Chúa Trời một lần nữa nhắc lại mệnh lệnh Ngài dành cho Giô-suê là phải can đảm và không sợ hãi. Lần này, trọng tâm nằm ở sự hiện diện của Đức Chúa Trời, Đấng sẽ ở cùng Giô-suê bất cứ nơi nào ông đi. Sợ hãi và nản lòng là những phản ứng tự nhiên của con người, nhưng vì sự hiện diện của Đức Chúa Trời được bảo đảm, Giô-suê được kêu gọi vượt lên trên những cảm xúc ấy. Sự bảo đảm rằng Đức Chúa Trời ở cùng chính là nguồn sức mạnh tối hậu của Giô-suê.
Giô-suê 1:10-11 (VIE1934)
10 Vậy, Giô-suê truyền lịnh cho các quan trưởng của dân sự, mà rằng:
11 Hãy đi khắp trại quân, truyền lịnh cho dân sự rằng: Hãy sắm sửa lương thực cho mình, vì trong ba ngày nữa các ngươi sẽ đi qua sông Giô-đanh nầy, đặng vào nhận lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho các ngươi làm sản nghiệp.
Giô-suê lập tức hành động bằng cách truyền cho các quan trưởng chuẩn bị dân sự để vượt qua sông Giô-đanh trong vòng ba ngày. Việc vượt sông đánh dấu sự bước vào một giai đoạn mới trong lịch sử Israel. Sự khẩn trương trong việc chuẩn bị cho thấy thời gian chờ đợi đã kết thúc; họ sắp bước vào để nhận lấy xứ mà Đức Chúa Trời đã hứa ban.
Giô-suê 1:12-15 (VIE1934)
12 Giô-suê cũng nói cùng người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi phái Ma-na-se, mà rằng:
13 Hãy nhớ lời Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã truyền cho các ngươi, mà rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã ban cho các ngươi sự nghỉ ngơi, và ban cho các ngươi xứ nầy.
14 Vợ, con nhỏ, và bầy súc vật các ngươi phải ở trong xứ mà Môi-se đã ban cho các ngươi bên kia sông Giô-đanh; nhưng các ngươi, hết thảy những người mạnh dạn và dũng cảm, phải cầm khí giới đi qua trước anh em mình, và giúp đỡ họ,
15 cho đến khi Đức Giê-hô-va ban sự nghỉ ngơi cho anh em các ngươi, như Ngài đã ban cho các ngươi, và họ cũng nhận lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho họ. Đoạn các ngươi sẽ trở về xứ mình, hưởng lấy xứ mà Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã ban cho các ngươi bên kia sông Giô-đanh về phía mặt trời mọc.
Giô-suê nhắc các chi phái Ru-bên, Gát và phân nửa chi phái Ma-na-se về cam kết mà họ đã thực hiện trong thời Môi-se. Mặc dù họ đã nhận được phần sản nghiệp của mình ở phía đông sông Giô-đanh, họ vẫn phải vượt qua sông cùng với phần còn lại của Israel và giúp họ chiếm lấy vùng đất ở phía tây sông Giô-đanh. Chỉ sau khi giúp đỡ anh em mình, họ mới được trở về xứ sở của mình. Điều này cho thấy sự hiệp một và trách nhiệm chung giữa các chi phái.
Giô-suê 1:16-18 (VIE1934)
16 Chúng đáp lời Giô-suê rằng: Mọi điều ông đã truyền cho chúng tôi, chúng tôi sẽ làm; và hễ nơi nào ông sai chúng tôi đi, chúng tôi sẽ đi.
17 Chúng tôi sẽ vâng lời ông trong mọi việc, như chúng tôi đã vâng lời Môi-se; chỉ cầu xin Giê-hô-va Đức Chúa Trời ông ở cùng ông, như Ngài đã ở cùng Môi-se.
18 Phàm ai phản nghịch mạng lịnh ông, không vâng theo lời ông trong mọi việc ông truyền cho, thì sẽ bị xử tử. Chỉ hãy vững lòng bền chí.
Dân sự đáp lại Giô-suê với lòng trung thành và cam kết, hứa sẽ đi theo ông như họ đã từng đi theo Môi-se. Họ nhận biết sự lãnh đạo của Giô-suê là do Đức Chúa Trời giao phó, nhưng đồng thời cũng nhận thức rằng sự thành công của ông phụ thuộc vào việc Đức Chúa Trời tiếp tục ở cùng ông. Họ khẳng định sự cần thiết của sự hiệp nhất và vâng phục, tuyên bố rằng bất cứ ai chống lại mệnh lệnh của Giô-suê và không vâng theo lời ông sẽ phải chịu hậu quả nghiêm trọng. Điều này cho thấy mức độ nghiêm trọng của cam kết mà họ đã dành cho sứ mạng Đức Chúa Trời giao phó.

