
Giô-suê 10
Trong chương này, các vua của năm thành dân A-mô-rít liên kết với nhau để tấn công Ga-ba-ôn, là thành đã lập hòa ước với Y-sơ-ra-ên. Người Ga-ba-ôn cầu cứu Giô-suê, và Đức Chúa Trời bảo đảm với Giô-suê về chiến thắng. Một phép lạ lớn xảy ra khi mặt trời đứng yên, giúp Y-sơ-ra-ên có đủ thời gian đánh bại hoàn toàn kẻ thù. Chương này bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời trên thiên nhiên và sự thành tín của Ngài đối với những lời hứa của Ngài.
Giô-suê 10:1-5 (VIE1934)
1 Khi A-đô-ni-Xê-đéc, vua Giê-ru-sa-lem, hay rằng Giô-suê đã chiếm A-hi và diệt hết nó, làm cho vua nó như đã làm cho Giê-ri-cô và vua nó; lại hay rằng dân Ga-ba-ôn đã hòa với Y-sơ-ra-ên, và ở giữa chúng nó,
2 thì chúng rất sợ hãi; vì Ga-ba-ôn là một thành lớn, như một trong các thành hoàng gia, và lớn hơn A-hi, và hết thảy người trong thành đều là những người mạnh dạn.
3 Vậy, A-đô-ni-Xê-đéc, vua Giê-ru-sa-lem, sai người đến Hô-ham, vua Hếp-rôn, Phia-ram, vua Giạt-mút, Gia-phia, vua La-ki, và Đê-bia, vua Éc-lôn, mà rằng:
4 Hãy lên giúp ta, chúng ta sẽ đánh Ga-ba-ôn; vì nó đã hòa với Giô-suê và dân Y-sơ-ra-ên.
5 Năm vua A-mô-rít, tức là vua Giê-ru-sa-lem, vua Hếp-rôn, vua Giạt-mút, vua La-ki, và vua Éc-lôn, hiệp lại, kéo lên với hết thảy đạo binh mình, đóng trại trước Ga-ba-ôn, và đánh thành.
Khi nghe về những cuộc chinh phục của Y-sơ-ra-ên, A-đô-ni-Xê-đéc, vua Giê-ru-sa-lem, lo sợ rằng hiệp ước của người Ga-ba-ôn với Y-sơ-ra-ên sẽ làm cho vị thế của Giô-suê thêm mạnh. Ông tập hợp một liên minh gồm năm vua A-mô-rít để tấn công Ga-ba-ôn vì thành này đã liên kết với Y-sơ-ra-ên. Liên minh này xem sức mạnh và vị trí chiến lược của Ga-ba-ôn là một mối đe dọa đối với quyền thống trị của họ, khiến họ cùng nhau hành động. Bối cảnh này mở đầu cho cuộc xung đột sẽ bày tỏ sự can thiệp của Đức Chúa Trời để bênh vực Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 10:6-7 (VIE1934)
6 Người Ga-ba-ôn sai người đến nói cùng Giô-suê tại trại Ghinh-ganh rằng: Chớ bỏ tôi tớ ông; hãy mau mau lên đến chúng tôi, cứu giúp chúng tôi; vì hết thảy các vua A-mô-rít ở miền núi đã hiệp lại đánh chúng tôi.
7 Vậy, Giô-suê từ Ghinh-ganh kéo lên, người cùng hết thảy quân lính và những người mạnh dạn.
Người Ga-ba-ôn cầu cứu Giô-suê, nhận biết rằng giao ước họ đã lập khiến Y-sơ-ra-ên có trách nhiệm bảo vệ họ. Giô-suê lập tức đáp lời, dẫn quân Y-sơ-ra-ên đi bảo vệ những đồng minh mới của mình. Lời cầu cứu của người Ga-ba-ôn cho thấy họ tin cậy nơi sức mạnh của Y-sơ-ra-ên và sự ưu ái của Đức Chúa Trời đối với dân Ngài. Sự kiện này cũng cho thấy lòng trung thành của Giô-suê đối với giao ước, mặc dù trước đó người Ga-ba-ôn đã dùng mưu để đánh lừa Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 10:8-10 (VIE1934)
8 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Chớ sợ chúng nó; vì ta đã phó chúng nó vào tay ngươi; chẳng một người nào trong chúng nó sẽ đứng nổi trước mặt ngươi.
9 Vậy, Giô-suê thình lình xông đến chúng nó, vì đã đi suốt đêm từ Ghinh-ganh lên.
10 Đức Giê-hô-va làm cho chúng nó rối loạn trước mặt Y-sơ-ra-ên; Ngài đánh giết chúng nó rất nhiều tại Ga-ba-ôn, đuổi theo chúng nó theo đường dốc về Bết-Hô-rôn, và đánh chúng nó cho đến A-xê-ca và Ma-kê-đa.
Đức Chúa Trời bảo đảm với Giô-suê về chiến thắng, khẳng định rằng không một lực lượng A-mô-rít nào có thể đứng vững trước Y-sơ-ra-ên. Với lời hứa này, Giô-suê bất ngờ tấn công liên minh sau khi hành quân suốt đêm, bày tỏ sự khôn ngoan trong chiến lược và đức tin nơi lời Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời trực tiếp can thiệp, khiến quân địch hỗn loạn và dẫn đến sự thất bại của chúng. Điều này làm nổi bật vai trò chủ động của Đức Chúa Trời trong chiến thắng của Y-sơ-ra-ên và sự thành tín của Ngài trong việc chiến đấu cho dân Ngài.
Giô-suê 10:11-14 (VIE1934)
11 Khi chúng nó chạy trốn trước mặt Y-sơ-ra-ên, và đang xuống dốc Bết-Hô-rôn, thì Đức Giê-hô-va từ trên trời khiến những đá lớn rơi xuống trên chúng nó cho đến A-xê-ca, và chúng nó chết. Số người chết vì đá mưa nhiều hơn số người Y-sơ-ra-ên dùng gươm giết.
12 Trong ngày Đức Giê-hô-va phó dân A-mô-rít cho dân Y-sơ-ra-ên, Giô-suê nói cùng Đức Giê-hô-va, và nói trước mặt Y-sơ-ra-ên rằng:
Hỡi mặt trời, hãy dừng lại tại Ga-ba-ôn;
Hỡi mặt trăng, hãy dừng lại trong trũng A-gia-lôn.
13 Mặt trời bèn dừng lại, mặt trăng cũng dừng lại,
Cho đến khi dân sự đã báo thù quân thù mình.
Điều đó há chẳng chép trong sách Gia-sa sao? Mặt trời dừng lại giữa trời, không vội lặn gần trọn một ngày.
14 Trước và sau ngày ấy chẳng có ngày nào giống như nó, là ngày Đức Giê-hô-va nghe tiếng của một người như vậy; vì Đức Giê-hô-va chiến đấu cho Y-sơ-ra-ên.
Đức Chúa Trời tiếp tục can thiệp bằng cách giáng một trận mưa đá chết người xuống quân A-mô-rít, khiến số người chết vì mưa đá còn nhiều hơn số người Y-sơ-ra-ên giết bằng gươm. Hành động này bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời trên tạo vật. Giô-suê, đầy lòng tin, cầu xin mặt trời và mặt trăng dừng lại, kéo dài thời gian ban ngày để hoàn tất chiến thắng. Sự kiện kỳ diệu này được ghi lại như một sự kiện chưa từng có trước đó hoặc sau đó, nhấn mạnh sự đáp lời đặc biệt của Đức Chúa Trời đối với lời cầu xin của Giô-suê và quyền tể trị của Ngài trên cả vũ trụ.
Giô-suê 10:15 (VIE1934)
15 Giô-suê và cả Y-sơ-ra-ên trở về trại tại Ghinh-ganh.
Sau trận chiến, Giô-suê và dân Y-sơ-ra-ên trở về trại tại Ghinh-ganh, đánh dấu sự kết thúc của chiến dịch thắng lợi này. Việc trở về Ghinh-ganh cho thấy một thời gian tạm nghỉ trong cuộc chinh phục, để họ tập hợp lại và chuẩn bị cho những trận chiến tiếp theo.
Giô-suê 10:16-19 (VIE1934)
16 Vả, năm vua này chạy trốn, ẩn mình trong hang đá tại Ma-kê-đa.
17 Người ta báo cho Giô-suê rằng: Đã tìm được năm vua, chúng nó ẩn mình trong hang đá tại Ma-kê-đa.
18 Giô-suê bèn nói rằng: Hãy lăn những tảng đá lớn lấp cửa hang, và cắt người canh giữ chúng nó.
19 Còn các ngươi chớ dừng lại; hãy đuổi theo quân thù, đánh những kẻ đi sau; chớ cho chúng nó vào thành mình, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã phó chúng nó vào tay các ngươi.
Năm vua, là những người lãnh đạo liên minh A-mô-rít, chạy trốn và ẩn mình trong một hang đá, nhưng vị trí của họ nhanh chóng bị phát hiện. Giô-suê truyền lăn những tảng đá lớn lấp cửa hang và cắt người canh giữ họ. Thay vì xử lý các vua ngay lập tức, Giô-suê ưu tiên hoàn tất cuộc chiến, tin rằng Đức Chúa Trời đã bảo đảm chiến thắng. Quyết định thực tế này cho thấy Giô-suê tập trung vào việc hoàn thành nhiệm vụ lớn trước mắt.
Giô-suê 10:20-21 (VIE1934)
20 Sau khi Giô-suê và dân Y-sơ-ra-ên đã đánh giết chúng nó rất nhiều, cho đến khi đã diệt hết những kẻ chạy trốn, thì những kẻ còn lại chạy vào các thành kiên cố.
21 Cả dân sự bèn trở về bình an đến cùng Giô-suê tại trại Ma-kê-đa; chẳng ai dám nói một lời nào nghịch cùng dân Y-sơ-ra-ên.
Quân đội của Giô-suê tiếp tục tấn công, giết rất nhiều người A-mô-rít, mặc dù một số người trốn được vào các thành kiên cố. Việc dân Y-sơ-ra-ên trở về bình an cho thấy mức độ hoàn toàn của chiến thắng. Việc không ai dám nói một lời nào nghịch cùng Y-sơ-ra-ên cho thấy nỗi sợ hãi và sự kính sợ mà họ đã gây ra cho các dân chung quanh, đồng thời củng cố vị thế của Y-sơ-ra-ên trong vùng.
Giô-suê 10:22-27 (VIE1934)
22 Giô-suê nói rằng: Hãy mở cửa hang, đem năm vua nầy ra đến ta.
23 Người ta làm theo, đem năm vua ấy ra khỏi hang đến cùng Giô-suê: vua Giê-ru-sa-lem, vua Hếp-rôn, vua Giạt-mút, vua La-ki, và vua Éc-lôn.
24 Khi người ta đem các vua ấy đến cùng Giô-suê, thì người gọi hết thảy người Y-sơ-ra-ên, và nói cùng các quan trưởng của những người lính đã đi với mình rằng: Hãy lại gần đây, để chân các ngươi trên cổ các vua nầy. Chúng bèn lại gần, để chân trên cổ các vua.
25 Giô-suê nói cùng chúng rằng: Chớ sợ, chớ kinh hãi; hãy vững lòng và can đảm, vì Đức Giê-hô-va sẽ làm như vậy cho các kẻ thù nghịch các ngươi mà các ngươi đánh.
26 Sau đó, Giô-suê đánh giết các vua ấy, rồi treo trên năm cây; chúng bị treo trên cây cho đến chiều.
27 Lúc mặt trời lặn, Giô-suê truyền lịnh, người ta đem xác chúng xuống khỏi cây, ném vào hang chúng đã ẩn trước kia, và lấy những tảng đá lớn lấp cửa hang. Những tảng đá ấy còn lại cho đến ngày nay.
Sau khi hoàn tất trận chiến, Giô-suê xử lý năm vua bị bắt. Ông bảo các quan trưởng đặt chân trên cổ các vua, tượng trưng cho sự thất bại hoàn toàn của họ và lời hứa của Đức Chúa Trời về chiến thắng trên kẻ thù. Sau đó, Giô-suê xử tử các vua và treo họ lên cây như một dấu hiệu về sự thất bại của họ. Những tảng đá lấp cửa hang trở thành một dấu kỷ niệm lâu dài về sự kiện này, bày tỏ sự xét đoán của Đức Chúa Trời đối với những kẻ chống nghịch dân Ngài.
Giô-suê 10:28-30 (VIE1934)
28 Trong ngày đó, Giô-suê đánh lấy Ma-kê-đa, dùng lưỡi gươm giết vua và dân thành, diệt hết, chẳng chừa một ai. Người xử vua Ma-kê-đa như đã xử vua Giê-ri-cô.
29 Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên đi từ Ma-kê-đa đến Líp-na, và đánh Líp-na.
30 Đức Giê-hô-va cũng phó nó và vua nó vào tay Y-sơ-ra-ên; người dùng lưỡi gươm đánh nó và hết thảy dân trong đó, chẳng chừa một ai; người xử vua nó như đã xử vua Giê-ri-cô.
Giô-suê tiếp tục chiến dịch, chiếm Ma-kê-đa và Líp-na, là những thành của dân A-mô-rít, và tiêu diệt dân cư trong đó, như họ đã làm với Giê-ri-cô. Những cuộc chinh phục này cho thấy Đức Chúa Trời tiếp tục nâng đỡ Y-sơ-ra-ên và làm ứng nghiệm lời hứa ban chiến thắng trên xứ. Mỗi chiến thắng là một bước tiến đến việc Y-sơ-ra-ên hoàn toàn chiếm hữu Đất Hứa.
Giô-suê 10:31-33 (VIE1934)
31 Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên đi từ Líp-na đến La-ki, đóng trại trước thành và đánh nó.
32 Đức Giê-hô-va phó La-ki vào tay Y-sơ-ra-ên; đến ngày thứ nhì, người chiếm được thành, dùng lưỡi gươm đánh thành và hết thảy dân trong đó, như đã làm cho Líp-na.
33 Bấy giờ, Hô-ram, vua Ghê-xe, lên cứu La-ki; nhưng Giô-suê đánh vua và dân người, cho đến khi chẳng còn một ai sống sót.
Giô-suê tiến đến La-ki, một thành quan trọng, và nhanh chóng chinh phục thành với sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời. Khi Hô-ram, vua Ghê-xe, cố gắng đến cứu La-ki, Giô-suê cũng đánh bại ông và quân của ông, loại bỏ sự kháng cự. Điều này cho thấy các liên minh hay lực lượng bên ngoài không thể ngăn cản chiến thắng mà Đức Chúa Trời đã ban cho Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 10:34-37 (VIE1934)
34 Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên đi từ La-ki đến Éc-lôn, đóng trại trước thành và đánh nó.
35 Ngày ấy, họ chiếm thành, dùng lưỡi gươm đánh thành và diệt hết dân trong đó, như đã làm cho La-ki.
36 Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên đi từ Éc-lôn lên Hếp-rôn, đánh thành,
37 chiếm lấy nó, đánh vua, các thành, và hết thảy dân trong đó bằng lưỡi gươm, chẳng chừa một ai, như đã làm cho Éc-lôn; người diệt hết thành và dân trong đó.
Giô-suê từ La-ki tiến đến Éc-lôn và Hếp-rôn, tiếp tục chiến dịch của mình. Mỗi thành đều bị chiếm và tiêu diệt hoàn toàn, theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời về việc loại bỏ các dân cư trong xứ. Những chiến thắng liên tiếp này nhấn mạnh khả năng quân sự của Giô-suê và sự chu cấp của Đức Chúa Trời trong việc giúp Y-sơ-ra-ên thực hiện điều Ngài đã truyền trong Đất Hứa.
Giô-suê 10:38-39 (VIE1934)
38 Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên trở về Đê-bia, đánh thành.
39 Người chiếm lấy thành, vua nó, và hết thảy các thành phụ thuộc nó; dùng lưỡi gươm đánh giết hết thảy dân trong đó, chẳng chừa một ai; người xử Đê-bia và vua nó như đã xử Hếp-rôn, như đã xử Líp-na và vua nó.
Cuộc chinh phục cuối cùng được thuật lại trong chương này là Đê-bia, thành này cũng thất thủ giống như các thành khác. Mô hình tiêu diệt hoàn toàn tiếp tục được ghi lại, cho thấy Giô-suê vâng theo mạng lệnh của Đức Chúa Trời về việc loại bỏ các dân tộc khỏi xứ. Sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời và sự quyết tâm của Y-sơ-ra-ên dẫn đến một chiến thắng toàn diện, không để thành nào trong giai đoạn chiến dịch này chưa bị chinh phục.
Giô-suê 10:40-43 (VIE1934)
40 Vậy, Giô-suê đánh cả xứ, tức miền núi, miền Nam, miền đồng bằng, và các chân núi, cùng hết thảy vua nó; chẳng chừa một ai sống sót, nhưng diệt hết mọi vật có hơi thở, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã phán dặn.
41 Giô-suê đánh chúng từ Ca-đe-Ba-nê-a cho đến Ga-xa, cùng cả xứ Gô-sen cho đến Ga-ba-ôn.
42 Giô-suê bắt các vua ấy và xứ chúng trong một lần, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã chiến đấu cho Y-sơ-ra-ên.
43 Đoạn, Giô-suê cùng cả Y-sơ-ra-ên trở về trại tại Ghinh-ganh.
Chiến dịch ở miền nam được tóm tắt, cho thấy phạm vi rộng lớn của cuộc chinh phục, trải dài từ Ca-đe-Ba-nê-a đến Ga-xa. Những chiến thắng này chỉ có thể xảy ra vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã chiến đấu cho Y-sơ-ra-ên. Chương kết thúc bằng việc Giô-suê trở về Ghinh-ganh, căn cứ của Y-sơ-ra-ên, sau khi hoàn thành mạng lệnh chinh phục xứ của Đức Chúa Trời, đưa Y-sơ-ra-ên tiến thêm một bước đến việc hoàn toàn nhận lấy Đất Hứa.

