
Giô-suê 11
Trong Giô-suê 11, chúng ta thấy một trận chiến lớn khác trong cuộc chinh phục Ca-na-an. Một liên minh các vua miền bắc tập hợp để chống lại Y-sơ-ra-ên. Đức Giê-hô-va một lần nữa khích lệ Giô-suê, và quân đội Y-sơ-ra-ên tiêu diệt kẻ thù của họ. Chương này nhấn mạnh sự vâng phục của Giô-suê đối với các mệnh lệnh của Đức Chúa Trời và sự triệt để mà ông đã thực hiện cuộc chinh phục. Chương kết thúc bằng phần tóm lược về cuộc chinh phục các vùng phía bắc.
Giô-suê 11:1-5 (VIE1934)
1 Khi Gia-bin, vua Hát-so, hay các việc ấy, thì sai người đến Giô-báp, vua Ma-đôn, vua Si-mơ-rôn, vua Ạc-sáp,
2 cùng các vua ở phương bắc, trên núi, trong đồng bằng phía nam Ki-nê-rốt, trong đồng bằng và trên các đồi núi Đô-rơ về phía tây,
3 cùng dân Ca-na-an ở phía đông và phía tây, dân A-mô-rít, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sít, dân Giê-bu-sít trên núi, và dân Hê-vít dưới chân Hẹt-môn trong xứ Mích-pa.
4 Các vua ấy kéo ra, cùng hết thảy đạo binh mình với chúng, đông như cát trên bờ biển, có rất nhiều ngựa và xe.
5 Tất cả các vua ấy hiệp lại, đến đóng trại với nhau tại bên nước Mê-rôm, đặng giao chiến cùng Y-sơ-ra-ên.
Các vua miền bắc, dưới sự lãnh đạo của Gia-bin, vua Hát-so, thành lập một liên minh rất lớn để chống lại dân Y-sơ-ra-ên. Những vua này đại diện cho nhiều dân tộc và thành trì khác nhau trên khắp Ca-na-an, từ vùng núi đến đồng bằng. Quân đội của họ đông vô số, được ví như “cát trên bờ biển”, và họ có lợi thế quân sự với rất nhiều ngựa và xe. Họ tập trung tại bên nước Mê-rôm để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn với Y-sơ-ra-ên. Quy mô khổng lồ của lực lượng này cho thấy mối đe dọa rất lớn mà Giô-suê và quân đội của ông phải đối diện.
Giô-suê 11:6 (VIE1934)
6 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Chớ sợ chúng nó, vì ngày mai, giờ nầy, ta sẽ phó hết thảy chúng nó bị giết cho Y-sơ-ra-ên. Ngươi phải làm què ngựa chúng nó, và đốt xe chúng nó bằng lửa.
Đức Chúa Trời bảo đảm với Giô-suê rằng ông không cần phải sợ đạo quân áp đảo trước mặt mình, và hứa ban một chiến thắng quyết định. Mặc dù liên minh miền bắc có quân số đông đảo và công nghệ quân sự vượt trội, lời Đức Giê-hô-va rất rõ ràng: Ngài sẽ phó chúng vào tay Y-sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời truyền cho Giô-suê làm què ngựa và đốt các xe chiến trận, khiến lợi thế quân sự của kẻ thù bị vô hiệu hóa và ngăn chúng trở thành mối đe dọa trong tương lai.
Giô-suê 11:7-9 (VIE1934)
7 Vậy, Giô-suê và hết thảy người chiến đấu với mình kéo đến cách thình lình tại bên nước Mê-rôm, và xông đánh chúng nó.
8 Đức Giê-hô-va phó chúng nó vào tay Y-sơ-ra-ên; Y-sơ-ra-ên đánh bại và đuổi chúng nó đến Si-đôn lớn, đến Mít-rê-phốt-ma-im, và đến trũng Mích-ba về phía đông; chẳng để sót một người nào.
9 Giô-suê làm cho chúng nó như Đức Giê-hô-va đã phán dặn mình: người làm què ngựa chúng nó, và đốt xe chúng nó bằng lửa.
Giô-suê dẫn quân tấn công bất ngờ lực lượng liên minh tại bên nước Mê-rôm. Đức Giê-hô-va phó kẻ thù vào tay Y-sơ-ra-ên, cho phép họ đánh bại và truy đuổi quân địch trên một khu vực rộng lớn, từ Si-đôn lớn đến trũng Mích-ba. Giô-suê trung tín thực hiện mệnh lệnh của Đức Giê-hô-va bằng cách làm què ngựa và đốt các xe chiến trận. Điều này bảo đảm rằng Y-sơ-ra-ên không dựa vào sức mạnh của con người hay quyền lực quân sự, nhưng tiếp tục tin cậy vào sự chu cấp và quyền năng của Đức Chúa Trời.
Giô-suê 11:10-11 (VIE1934)
10 Trong lúc ấy, Giô-suê trở lại chiếm lấy Hát-so, và giết vua nó bằng gươm; vì trước kia Hát-so là đầu của các nước ấy.
11 Họ dùng gươm giết hết thảy người trong thành, diệt hết; chẳng còn một người nào thở. Giô-suê cũng đốt Hát-so bằng lửa.
Sau khi đánh bại liên minh, Giô-suê hướng đến Hát-so, thành phố đứng đầu liên minh miền bắc. Vua Hát-so bị giết và thành bị tiêu diệt hoàn toàn, kể cả dân cư trong thành. Những hành động của Giô-suê làm trọn mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về việc tiêu diệt hoàn toàn các thành Ca-na-an chống lại Y-sơ-ra-ên. Việc đốt Hát-so tượng trưng cho sự chấm dứt quyền lực của thành này và việc loại bỏ một mối đe dọa lớn đối với tương lai của Y-sơ-ra-ên trong xứ.
Giô-suê 11:12-15 (VIE1934)
12 Giô-suê cũng chiếm hết các thành của các vua ấy, bắt các vua ấy và giết bằng gươm, diệt chúng nó, y như Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, đã truyền dặn.
13 Nhưng Y-sơ-ra-ên không đốt các thành đứng trên gò, ngoại trừ Hát-so mà Giô-suê đã đốt.
14 Dân Y-sơ-ra-ên lấy làm chiến lợi phẩm tất cả của cải và súc vật của các thành ấy; nhưng chúng dùng gươm giết hết thảy người, cho đến khi diệt hết, chẳng để sót một người nào thở.
15 Đức Giê-hô-va đã truyền dặn Môi-se, tôi tớ Ngài, thể nào, Môi-se cũng truyền dặn Giô-suê thể ấy; Giô-suê làm y như vậy, chẳng bỏ sót một điều nào trong mọi điều Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se.
Giô-suê lần lượt đánh bại các vua và thành của họ, làm trọn những mệnh lệnh Đức Chúa Trời đã truyền qua Môi-se. Chỉ Hát-so bị đốt, trong khi các thành khác đứng trên những gò đất của chúng không bị thiêu hủy. Dân Y-sơ-ra-ên lấy chiến lợi phẩm, nhưng thi hành mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về việc tiêu diệt cư dân của các thành. Đoạn này đặc biệt nhấn mạnh sự vâng phục hoàn toàn của Giô-suê đối với Đức Chúa Trời, tương tự như sự trung tín của Môi-se, và cho thấy ông là một người lãnh đạo trung tín trong công cuộc chinh phục Ca-na-an.
Giô-suê 11:16-20 (VIE1934)
16 Vậy, Giô-suê lấy hết xứ ấy, tức là miền núi, cả miền nam, cả xứ Gô-sen, đồng bằng, đồng bằng của A-ra-ba, núi Y-sơ-ra-ên và các đồng bằng của nó,
17 từ núi Ha-lác chạy lên về phía Sê-i-rơ, cho đến Ba-anh-gát trong trũng Li-ban, dưới chân núi Hẹt-môn. Người bắt hết các vua ấy, đánh chúng và giết đi.
18 Giô-suê đánh giặc cùng các vua ấy trong một thời gian lâu ngày.
19 Chẳng có một thành nào lập hòa với dân Y-sơ-ra-ên, ngoại trừ dân Hê-vít ở Ga-ba-ôn; các thành khác đều bị họ dùng chiến trận mà chiếm lấy.
20 Vì ấy là bởi Đức Giê-hô-va khiến lòng chúng nó cứng cỏi, đặng chúng ra trận đánh Y-sơ-ra-ên, hầu cho Ngài diệt chúng nó, không thương xót, và diệt chúng nó như Đức Giê-hô-va đã truyền dặn Môi-se.
Cuộc chinh phục của Giô-suê trải rộng qua nhiều vùng khác nhau, từ miền núi đến đồng bằng, và kéo dài trong một thời gian đáng kể. Ngoại trừ Ga-ba-ôn, các thành đều từ chối hòa bình, dẫn đến việc họ bị tiêu diệt. Điều này được quy cho ý định của Đức Chúa Trời, vì Ngài khiến lòng họ cứng cỏi để họ ra trận chống lại Y-sơ-ra-ên, nhờ đó họ bị đánh bại. Điều này nhấn mạnh quyền tể trị của Đức Chúa Trời trong cuộc chinh phục. Sự hủy diệt các dân này nằm trong sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với sự gian ác của họ, đồng thời làm trọn những lời hứa Ngài đã ban cho Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 11:21-23 (VIE1934)
21 Trong lúc ấy, Giô-suê đi đến diệt dân A-na-kim khỏi núi, khỏi Hếp-rôn, khỏi Đê-bia, khỏi A-náp, khỏi hết thảy núi Giu-đa và hết thảy núi Y-sơ-ra-ên; Giô-suê diệt chúng nó và các thành của chúng nó.
22 Chẳng còn một người A-na-kim nào trong xứ của dân Y-sơ-ra-ên; chỉ còn lại tại Ga-xa, tại Gát, và tại Ách-đốt.
23 Vậy, Giô-suê chiếm lấy hết xứ, y như mọi điều Đức Giê-hô-va đã phán cùng Môi-se; Giô-suê ban xứ ấy làm sản nghiệp cho Y-sơ-ra-ên, tùy theo các chi phái của họ. Sau đó xứ được bình an, không còn chiến tranh.
Giô-suê hoàn tất cuộc chinh phục bằng cách tiêu diệt người A-na-kim, một dân tộc được biết đến với vóc dáng khổng lồ và trước đây từng khiến dân Y-sơ-ra-ên khiếp sợ. Việc đánh bại những kẻ thù mạnh mẽ này củng cố quyền kiểm soát của Y-sơ-ra-ên trên đất. Chỉ còn một số người A-na-kim tại các thành của dân Phi-li-tin. Chiến dịch thành công của Giô-suê làm trọn những lời Đức Chúa Trời đã phán với Môi-se, và đất được chia làm sản nghiệp cho các chi phái Y-sơ-ra-ên. Khi cuộc chinh phục hoàn tất, xứ cuối cùng được yên nghỉ khỏi chiến tranh, mở ra một thời kỳ bình an và định cư cho dân Y-sơ-ra-ên.

