
Giô-suê 13
Trong chương này, Đức Chúa Trời phán cùng Giô-suê rằng mặc dù phần lớn đất đai đã được chinh phục, vẫn còn nhiều vùng đất chưa được chiếm hữu. Chương liệt kê những vùng đất còn phải chiếm và những vùng đất đã được phân chia, đặc biệt là phần sản nghiệp của chi phái Ru-bên, Gát và phân nửa chi phái Ma-na-se ở phía đông sông Giô-đanh. Ranh giới của các vùng đất này được mô tả chi tiết, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hoàn tất cuộc chinh phục và phân chia sản nghiệp theo kế hoạch của Đức Chúa Trời.
Giô-suê 13:1 (VIE1934)
1 Khi Giô-suê đã già và tuổi đã cao, Đức Giê-hô-va phán cùng người rằng: Ngươi đã già và tuổi đã cao, mà còn nhiều xứ phải chiếm lấy.
Giô-suê đã trở nên già, và mặc dù ông đã dẫn dắt Y-sơ-ra-ên qua nhiều chiến thắng, phần lớn Đất Hứa vẫn còn phải được chiếm hữu. Đức Chúa Trời nhắc nhở Giô-suê rằng vẫn còn công việc phải hoàn thành. Điều này nhắc chúng ta rằng ngay cả khi gần cuối cuộc đời, những kế hoạch và mục đích của Đức Chúa Trời vẫn có thể còn những phần cần được hoàn tất.
Giô-suê 13:2-5 (VIE1934)
2 Đây là xứ còn lại: hết thảy địa phận của dân Phi-li-tin và hết thảy xứ Ghê-su-rít,
3 từ Si-hô ở phía đông Ê-díp-tô cho đến địa phận Éc-rôn về phía bắc, vốn kể về xứ Ca-na-an; năm lãnh chúa Phi-li-tin, là Ga-xa, Ách-đốt, Ách-kê-lôn, Gát, và Éc-rôn; cũng kể dân A-vim;
4 về phía nam, cả xứ của người Ca-na-an, Mê-a-ra thuộc về dân Si-đôn, cho đến A-phéc, tới địa phận dân A-mô-rít;
5 xứ Ghê-banh và cả Li-ban về hướng mặt trời mọc, từ Ba-anh-Gát dưới chân núi Hẹt-môn cho đến lối vào Ha-mát;
Những lãnh thổ chưa được chinh phục rất rộng lớn, bao gồm các thành của dân Phi-li-tin và những vùng do các dân Ca-na-an khác kiểm soát. Những vùng đất này trải dài từ Ai Cập ở phía nam đến những khu vực xa về phía bắc của Ca-na-an. Mặc dù Y-sơ-ra-ên đã kiểm soát những khu vực trung tâm, các vùng này vẫn nằm ngoài quyền kiểm soát của họ, tạo nên những thách thức còn lại trong việc hoàn tất mệnh lệnh của Đức Chúa Trời là chiếm hữu trọn vẹn đất.
Giô-suê 13:6-7 (VIE1934)
6 hết thảy dân cư trên núi, từ Li-ban cho đến Mít-rê-phốt-Ma-im, và hết thảy dân Si-đôn, ta sẽ đuổi chúng khỏi trước mặt dân Y-sơ-ra-ên. Chỉ hãy bắt thăm chia xứ ấy làm sản nghiệp cho Y-sơ-ra-ên, như ta đã truyền cho ngươi.
7 Vậy bây giờ hãy chia xứ này làm sản nghiệp cho chín chi phái và phân nửa chi phái Ma-na-se.
Đức Chúa Trời hứa sẽ đuổi những cư dân còn lại khỏi xứ, nhưng Ngài truyền cho Giô-suê hãy tiến hành chia đất cho các chi phái còn lại. Điều này cho thấy lời hứa của Đức Chúa Trời ban đất cho Y-sơ-ra-ên là chắc chắn, mặc dù cuộc chinh phục vẫn chưa hoàn tất. Việc phân chia đất sẽ trở thành một lời nhắc nhở cụ thể về sự thành tín của Đức Chúa Trời.
Giô-suê 13:8-12 (VIE1934)
8 Phân nửa chi phái Ma-na-se, dân Ru-bên và dân Gát đã nhận sản nghiệp của mình, mà Môi-se đã ban cho họ bên kia sông Giô-đanh về phía đông, y như Môi-se, tôi tớ Đức Giê-hô-va, đã ban cho họ:
9 từ A-rô-e, ở trên bờ sông Ạt-nôn, và thành ở giữa trũng ấy, cùng cả đồng bằng Mê-đê-ba cho đến Đi-bôn;
10 cùng hết thảy các thành của Si-hôn, vua dân A-mô-rít, đã trị vì tại Hết-bôn, cho đến địa phận dân Am-môn;
11 Ga-la-át, địa phận dân Ghê-su-rít và Ma-a-ca-tít, cả núi Hẹt-môn, và cả Ba-san cho đến Sanh-ca;
12 cả nước của Óc, vua Ba-san, đã trị vì tại Ách-ta-rốt và Ê-đrei, là người còn sót lại của dân Rê-pha-im; vì Môi-se đã đánh đuổi và tiêu diệt chúng.
Các lãnh thổ phía đông đã được Môi-se phân chia trước đó cho chi phái Ru-bên, Gát và phân nửa chi phái Ma-na-se. Những vùng đất này rất đáng kể, bao gồm lãnh thổ của các vua đã bị đánh bại như Si-hôn và Óc. Phần này nhấn mạnh sự hoàn tất của những cuộc chinh phục đó dưới sự lãnh đạo của Môi-se và việc những vùng đất này được đưa vào sản nghiệp của Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 13:13 (VIE1934)
13 Nhưng dân Y-sơ-ra-ên không đuổi dân Ghê-su-rít và Ma-a-ca-tít; dân Ghê-su-rít và Ma-a-ca-tít ở giữa dân Y-sơ-ra-ên cho đến ngày nay.
Câu này cho thấy một phần chưa hoàn tất trong cuộc chinh phục của Y-sơ-ra-ên. Một số dân như Ghê-su-rít và Ma-a-ca-tít vẫn còn ở trong xứ vì dân Y-sơ-ra-ên đã không hoàn toàn đuổi họ ra. Sự hiện diện tiếp tục của họ giữa Y-sơ-ra-ên về sau sẽ gây ra những vấn đề, cho thấy hậu quả của việc không hoàn toàn vâng theo mệnh lệnh của Đức Chúa Trời.
Giô-suê 13:14 (VIE1934)
14 Chỉ có chi phái Lê-vi là Môi-se không chia sản nghiệp; các của lễ dùng lửa dâng cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên là sản nghiệp của họ, như Ngài đã phán cùng họ.
Chi phái Lê-vi không nhận đất làm sản nghiệp vì sản nghiệp của họ là sự phục vụ Đức Chúa Trời. Họ được nuôi dưỡng bởi những của lễ dùng lửa dâng lên Đức Chúa Trời. Sự sắp đặt này nhấn mạnh vai trò đặc biệt của họ với tư cách là những người phục vụ Đức Giê-hô-va và cho thấy họ nương cậy nơi Đức Chúa Trời thay vì quyền sở hữu đất đai.
Giô-suê 13:15-23 (VIE1934)
15 Môi-se đã chia sản nghiệp cho chi phái Ru-bên, tùy theo các họ hàng của họ.
16 Địa phận họ là từ A-rô-e, ở trên bờ sông Ạt-nôn, và thành ở giữa trũng ấy, cùng cả đồng bằng gần Mê-đê-ba;
17 Hết-bôn và hết thảy các thành thuộc đồng bằng, Đi-bôn, Ba-mốt-Ba-anh, Bết-Ba-anh-Mê-ôn,
18 Gia-hát, Kê-đê-mốt, Mê-pha-át,
19 Ki-ri-a-tha-im, Si-b-ma, Xê-rết-Sa-ha trên núi trong trũng,
20 Bết-Phê-ô, các triền núi Phích-ga, Bết-Giê-si-mốt,
21 hết thảy các thành thuộc đồng bằng, và cả nước của Si-hôn, vua dân A-mô-rít, đã trị vì tại Hết-bôn, là người Môi-se đã đánh cùng các quan trưởng Ma-đi-an, là Ê-vi, Rê-kem, Xu-rơ, Hu-rơ và Rê-ba, tức các quan trưởng của Si-hôn, ở trong xứ.
22 Dân Y-sơ-ra-ên cũng dùng gươm giết Ba-la-am, con trai Bê-ô, là thầy bói, trong số những người bị giết.
23 Địa phận của dân Ru-bên là bờ sông Giô-đanh. Đó là sản nghiệp của dân Ru-bên, tùy theo các họ hàng của họ, gồm các thành và làng của họ.
Sản nghiệp của chi phái Ru-bên, nằm ở phía đông sông Giô-đanh, được mô tả chi tiết. Những vùng đất này bao gồm các thành quan trọng và những lãnh thổ từng thuộc về Si-hôn, vua dân A-mô-rít. Sản nghiệp này trở thành một phần đất đai quan trọng cho con cháu Ru-bên, đồng thời đoạn này cũng nhắc đến việc Ba-la-am bị xử tử, một sự kiện quan trọng đã xảy ra trước đó trong lịch sử Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 13:24-28 (VIE1934)
24 Môi-se cũng đã chia sản nghiệp cho chi phái Gát, tức là cho dân Gát tùy theo các họ hàng của họ.
25 Địa phận họ là Gia-ê-xe, hết thảy các thành trong Ga-la-át, phân nửa xứ của dân Am-môn cho đến A-rô-e, ở trước mặt Ra-bát,
26 từ Hết-bôn cho đến Ra-mát-Mít-bê và Bê-tô-nim, từ Ma-ha-na-im cho đến địa phận Đê-bia,
27 và trong trũng là Bết-Ha-ram, Bết-Nim-ra, Su-cốt và Xa-phôn, phần còn lại của nước Si-hôn, vua Hết-bôn, lấy sông Giô-đanh làm địa phận, cho đến cuối biển Ki-nê-rết về phía đông sông Giô-đanh.
28 Đó là sản nghiệp của dân Gát, tùy theo các họ hàng của họ, gồm các thành và làng của họ.
Đất được ban cho chi phái Gát, bao gồm nhiều thành và vùng đất khác nhau ở phía đông sông Giô-đanh, được mô tả ở đây. Những thành này từng thuộc về vương quốc của Si-hôn, và lãnh thổ kéo dài đến biển Ki-nê-rết, tức biển Ga-li-lê. Vùng đất này là một vị trí quan trọng đối với chi phái Gát, bao gồm cả những khu vực miền núi và đồng bằng dưới quyền kiểm soát của họ.
Giô-suê 13:29-31 (VIE1934)
29 Môi-se cũng đã chia sản nghiệp cho phân nửa chi phái Ma-na-se; tức là cho phân nửa dân Ma-na-se, tùy theo các họ hàng của họ.
30 Địa phận họ là từ Ma-ha-na-im, cả Ba-san, cả nước của Óc, vua Ba-san, và hết thảy các làng của Giai-rơ trong Ba-san, sáu mươi thành;
31 phân nửa Ga-la-át, Ách-ta-rốt và Ê-đrei, là những thành thuộc nước Óc trong Ba-san, đều về con cháu Ma-ki-rơ, con trai Ma-na-se, tức là cho phân nửa con cháu Ma-ki-rơ, tùy theo các họ hàng của họ.
Sản nghiệp của phân nửa chi phái Ma-na-se được mô tả, bao gồm vùng Ba-san và vương quốc của Óc. Vùng đất này có nhiều thành và làng mạc, tạo nên một lãnh thổ rộng lớn cho con cháu Ma-na-se. Việc nhắc đến gia đình Ma-ki-rơ cho thấy sự phân chia sản nghiệp bên trong chi phái.
Giô-suê 13:32-33 (VIE1934)
32 Đó là những sản nghiệp mà Môi-se đã chia cho dân Y-sơ-ra-ên trong đồng bằng Mô-áp, bên kia sông Giô-đanh, gần Giê-ri-cô về phía đông.
33 Nhưng Môi-se không chia sản nghiệp cho chi phái Lê-vi; Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên là sản nghiệp của họ, như Ngài đã phán cùng họ.
Chương này kết thúc bằng việc tóm tắt những vùng đất mà Môi-se đã phân chia trong đồng bằng Mô-áp. Một lần nữa, Kinh Thánh nhấn mạnh rằng chi phái Lê-vi không nhận sản nghiệp là đất đai, bởi chính Đức Giê-hô-va là phần sản nghiệp của họ. Sự sắp đặt đặc biệt này biệt riêng người Lê-vi cho việc phục vụ Đức Chúa Trời và khẳng định vai trò đặc biệt của họ trong việc phục vụ dân sự Ngài.

