top of page

Giô-suê 14

Chương này đánh dấu việc chia đất Hứa cho các chi phái Y-sơ-ra-ên. Đặc biệt, chương tập trung vào Ca-lép, một trong hai thám tử trung thành, nay xin phần đất mà Môi-se đã hứa ban cho ông vì lòng trung thành không lay chuyển của ông đối với Đức Chúa Trời. Chương này phản ánh những chủ đề về cơ nghiệp, lòng trung tín và phần thưởng, khi Ca-lép được ban cho phần đất của mình.

Giô-suê 14:1 (VIE1934)
1 Nầy là phần đất mà dân Y-sơ-ra-ên được chia làm sản nghiệp trong xứ Ca-na-an, và Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, Giô-suê, con trai của Nun, và các trưởng tộc của những chi phái Y-sơ-ra-ên, đã chia đất ấy cho họ làm sản nghiệp.

Câu này mở đầu cho việc phân chia Đất Hứa. Ê-lê-a-sa, thầy tế lễ, Giô-suê và các trưởng tộc chịu trách nhiệm phân chia đất cho các chi phái Y-sơ-ra-ên. Điều này nhấn mạnh rằng việc phân chia được thực hiện theo một trật tự và sự chỉ định của Đức Chúa Trời. Phần đất không được phân chia cách ngẫu nhiên, nhưng theo sự hướng dẫn của Ngài.

Giô-suê 14:2 (VIE1934)
2 Người ta bắt thăm cho chúng nó, như Đức Giê-hô-va đã phán dặn bởi Môi-se, về phần chín chi phái và phân nửa chi phái.

Việc bắt thăm là phương cách được Đức Chúa Trời chỉ định để xác định phần đất thừa hưởng của các chi phái. Điều này bảo đảm rằng sự phân chia được thực hiện cách công bằng và theo ý muốn của Đức Chúa Trời, làm trọn mạng lịnh Ngài đã truyền qua Môi-se cho chín chi phái và một nửa chi phái sẽ nhận sản nghiệp ở phía tây sông Giô-đanh.

Giô-suê 14:3 (VIE1934)
3 Vì Môi-se đã ban cho hai chi phái và phân nửa chi phái kia phần sản nghiệp bên kia sông Giô-đanh; nhưng người Lê-vi chẳng nhận phần sản nghiệp nào ở giữa họ.

Câu này nhắc lại rằng hai chi phái rưỡi — Ru-bên, Gát và phân nửa chi phái Ma-na-se — đã nhận sản nghiệp ở phía đông sông Giô-đanh. Người Lê-vi, là những người phục vụ trong chức vụ thầy tế lễ và công việc thánh, không được ban cho một phần đất như các chi phái khác. Điều này cho thấy vai trò đặc biệt của họ trong Y-sơ-ra-ên và sự nương dựa của họ nơi những của lễ và phần mười do các chi phái khác dâng lên.

Giô-suê 14:4 (VIE1934)
4 Vì các con trai của Giô-sép làm hai chi phái, là Ma-na-se và Ép-ra-im; và người Lê-vi không được phần nào trong đất, trừ ra các thành để ở, cùng đồng cỏ cho bầy súc vật và tài sản của họ.

Câu này giải thích rằng mặc dù Giô-sép nhận được phần gấp đôi qua hai con trai là Ép-ra-im và Ma-na-se, người Lê-vi vẫn được biệt riêng và không nhận một phần đất riêng làm sản nghiệp. Thay vào đó, họ được ban các thành nằm rải rác trong Y-sơ-ra-ên cùng những đồng cỏ để nuôi gia súc. Điều này nhấn mạnh vai trò thuộc linh của người Lê-vi, những người được kêu gọi nương dựa nơi sự chu cấp của Đức Chúa Trời qua dân sự Ngài thay vì sở hữu một lãnh thổ riêng.

Giô-suê 14:5 (VIE1934)
5 Dân Y-sơ-ra-ên làm theo điều Đức Giê-hô-va đã phán dặn Môi-se, và chia đất.

Câu này một lần nữa khẳng định rằng dân Y-sơ-ra-ên đã vâng theo những chỉ dẫn mà Đức Giê-hô-va truyền qua Môi-se. Họ tiến hành việc chia đất đúng theo mạng lịnh đã được ban, cho thấy sự vâng phục của họ trong việc làm theo sự chỉ dẫn của Đức Chúa Trời và hoàn tất công việc chinh phục Ca-na-an.

Giô-suê 14:6 (VIE1934)
6 Bấy giờ người Giu-đa đến gần Giô-suê tại Ghinh-ganh; và Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, người Kê-nít, nói cùng người rằng: Ông biết điều Đức Giê-hô-va đã phán về tôi và ông cho Môi-se, người của Đức Chúa Trời, tại Ca-đe-Ba-nê-a.

Ca-lép, đại diện cho chi phái Giu-đa, nhắc lại lời hứa mà Đức Chúa Trời đã ban cho ông qua Môi-se khi họ ở Ca-đe-Ba-nê-a. Ca-lép là một trong hai thám tử đã đem về báo cáo tốt về xứ Ca-na-an, tin cậy nơi quyền năng của Đức Chúa Trời. Giờ đây ông đến để nhận lấy cơ nghiệp đã được hứa cho mình vì lòng trung tín của ông.

Giô-suê 14:7 (VIE1934)
7 Khi Môi-se, tôi tớ của Đức Giê-hô-va, sai tôi từ Ca-đe-Ba-nê-a đi do thám xứ, tôi được bốn mươi tuổi; tôi đem về một tin tức đúng như lòng tôi.

Ca-lép nhớ lại rằng ông 40 tuổi khi được sai đi do thám xứ. Không giống những thám tử khác, ông đem về một báo cáo phản ánh lòng tin sâu sắc của mình nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời. Điều ông nói ra xuất phát từ lòng mình, thể hiện đức tin thay vì sự sợ hãi. Câu này cho thấy sự ngay thẳng của Ca-lép và lòng tin cậy vững vàng của ông nơi quyền năng Đức Chúa Trời.

Giô-suê 14:8 (VIE1934)
8 Nhưng các anh em tôi đi cùng tôi làm cho dân sự ngã lòng; còn tôi đã hết lòng theo Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tôi.

Ca-lép đối chiếu lòng trung tín của mình với sự sợ hãi và nghi ngờ của các thám tử khác, những người đã làm cho dân Y-sơ-ra-ên mất lòng vì báo cáo tiêu cực của họ và khiến họ phản nghịch Đức Chúa Trời. Trong khi những người khác sợ hãi, Ca-lép vẫn hoàn toàn tận tâm theo sự hướng dẫn của Đức Chúa Trời. Chính lòng trung tín ấy giờ đây sẽ được ban thưởng.

Giô-suê 14:9 (VIE1934)
9 Trong ngày đó, Môi-se thề rằng: Quả thật, đất mà chân ngươi đã giẫm lên sẽ làm sản nghiệp cho ngươi và con cháu ngươi đời đời, vì ngươi đã hết lòng theo Giê-hô-va, Đức Chúa Trời ta.

Môi-se đã hứa với Ca-lép rằng vùng đất ông đã đi qua sẽ thuộc về ông và con cháu ông, bởi vì ông đã giữ lòng trung tín không lay chuyển. Câu này xác nhận rằng lòng trung tín của Ca-lép đã được Đức Chúa Trời ghi nhận và ban thưởng qua lời phán của Môi-se. Nhiều năm sau, lời hứa ấy sắp được ứng nghiệm.

Giô-suê 14:10 (VIE1934)
10 Nầy, ngày nay Đức Giê-hô-va đã làm cho tôi sống, như Ngài đã phán, trong bốn mươi lăm năm, từ khi Đức Giê-hô-va phán lời nầy cùng Môi-se, trong lúc Y-sơ-ra-ên đi trong đồng vắng; ngày nay tôi đã được tám mươi lăm tuổi.

Ca-lép nhìn nhận rằng Đức Chúa Trời đã gìn giữ mạng sống ông trong suốt 45 năm kể từ khi lời hứa được ban ra. Sau tất cả những năm Y-sơ-ra-ên lang thang trong đồng vắng, giờ đây ông đã 85 tuổi mà vẫn còn sống. Điều này làm chứng cho sự thành tín của Đức Chúa Trời trong việc giữ lời phán của Ngài và gìn giữ Ca-lép cho đến thời điểm này.

Giô-suê 14:11 (VIE1934)
11 Ngày nay tôi còn mạnh khỏe như lúc Môi-se sai tôi đi; sức tôi bây giờ cũng như sức tôi lúc bấy giờ, hoặc để chiến đấu, hoặc để ra vào.

Dù đã cao tuổi, Ca-lép khẳng định rằng sức lực của ông chưa suy giảm. Ông vẫn có khả năng chiến đấu như khi Môi-se sai ông đi do thám xứ. Điều này cho thấy sức sống thể chất của Ca-lép cũng như sự gìn giữ của Đức Chúa Trời trong cuộc đời ông, chuẩn bị ông để nhận lấy phần đất đã được hứa.

Giô-suê 14:12 (VIE1934)
12 Vậy bây giờ, hãy cho tôi núi nầy, mà Đức Giê-hô-va đã phán về trong ngày đó; vì ông có nghe trong ngày đó rằng người A-na-kim ở đó, và các thành lớn và vững bền. Có lẽ Đức Giê-hô-va sẽ ở cùng tôi, và tôi sẽ đuổi chúng nó đi, y như Đức Giê-hô-va đã phán.

Ca-lép mạnh dạn xin phần đất đã được hứa cho mình, đặc biệt là vùng núi nơi người A-na-kim, một dân tộc có vóc dáng to lớn, đang sinh sống. Mặc dù kẻ thù rất mạnh và các thành đều lớn, kiên cố, Ca-lép vẫn tin rằng với sự giúp đỡ của Đức Giê-hô-va, ông sẽ có thể đuổi chúng ra khỏi xứ, tiếp tục thể hiện lòng tin cậy không lay chuyển của mình.

Giô-suê 14:13 (VIE1934)
13 Giô-suê bèn chúc phước cho người, và ban Hếp-rôn cho Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, làm sản nghiệp.

Giô-suê, nhìn nhận lòng trung tín của Ca-lép và lời hứa của Đức Chúa Trời, đã chúc phước cho ông và ban Hếp-rôn làm sản nghiệp cho Ca-lép. Hếp-rôn là một thành quan trọng cả về lịch sử lẫn thuộc linh, và trở thành phần thưởng cho cả cuộc đời Ca-lép sống trong đức tin và vâng phục Đức Chúa Trời.

Giô-suê 14:14 (VIE1934)
14 Vậy, Hếp-rôn trở nên sản nghiệp của Ca-lép, con trai của Giê-phu-nê, người Kê-nít, cho đến ngày nay, vì người đã hết lòng theo Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.

Câu này nhắc lại rằng Hếp-rôn trở thành sản nghiệp của Ca-lép bởi vì ông đã hết lòng theo Đức Giê-hô-va. Lòng trung tín của Ca-lép khiến ông trở thành một gương sáng cho các thế hệ sau, và thành Hếp-rôn trở thành một biểu tượng lâu dài về phần thưởng mà Đức Chúa Trời ban cho đức tin và sự vâng phục.

Giô-suê 14:15 (VIE1934)
15 Tên Hếp-rôn khi trước là Ki-ri-át-A-ra-ba; A-ra-ba là người lớn nhất trong vòng người A-na-kim. Sau đó, xứ được bình an, không còn chiến tranh.

Câu cuối giải thích rằng Hếp-rôn trước kia được gọi là Ki-ri-át-A-ra-ba, theo tên của A-ra-ba, người lớn nhất trong dân A-na-kim. Điều này gợi lại sức mạnh đáng sợ của kẻ thù trước kia. Sau khi Ca-lép chinh phục vùng đất ấy, xứ được bình an, không còn chiến tranh, làm trọn lời hứa của Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ ban cho dân Y-sơ-ra-ên sự nghỉ ngơi trong Đất Hứa.

bottom of page