top of page

Giô-suê 16

Giô-suê 16 trình bày ranh giới của vùng đất được chia cho dòng dõi Giô-sép, đặc biệt là các chi phái Ép-ra-im và Ma-na-se. Những lãnh thổ này có vai trò quan trọng đối với sự phát triển về sau của Y-sơ-ra-ên và giữ một vị trí đáng kể trong lịch sử dân tộc. Chương tập trung vào sản nghiệp và sự phân chia đất đai, đồng thời đề cập ngắn gọn đến những cư dân mà dân Y-sơ-ra-ên không thể hoàn toàn đuổi khỏi xứ.

Giô-suê 16:1 (VIE1934)
1 Phần đất bắt thăm cho con cháu Giô-sép, từ sông Giô-đanh gần Giê-ri-cô, đến nước Giê-ri-cô về phía đông, rồi từ đồng vắng đi lên khỏi Giê-ri-cô qua miền núi đến Bê-tên.

Câu này bắt đầu mô tả lãnh thổ được chia cho dòng dõi Giô-sép, bao gồm các chi phái Ép-ra-im và Ma-na-se. Ranh giới bắt đầu từ sông Giô-đanh, gần Giê-ri-cô, rồi đi qua vùng núi đến Bê-tên. Khu vực này có tầm quan trọng đáng kể vì nó nằm ở trung tâm của việc định cư ban đầu của Y-sơ-ra-ên và về sau trở thành một trung tâm tôn giáo và chính trị quan trọng.

Giô-suê 16:2 (VIE1934)
2 Từ Bê-tên đi ra Lu-xơ, rồi chạy qua địa phận của dân A-rê-kít tại A-ta-rốt.

Ranh giới tiếp tục từ Bê-tên đến Lu-xơ và đi qua A-ta-rốt, gần lãnh thổ của dân A-rê-kít. Lu-xơ và Bê-tên có mối liên hệ rất gần gũi, và thường được xem là cùng một địa điểm. Câu này cung cấp thêm chi tiết về ranh giới phía bắc của sản nghiệp, nối liền những thành và vùng đất quan trọng trong lãnh thổ của các chi phái.

Giô-suê 16:3 (VIE1934)
3 Rồi đi xuống về phía tây, đến địa phận của dân Gia-phơ-lê-tít, cho đến địa phận của Bết-hô-rôn dưới, đến Ghê-xe, và chạy ra biển.

Tại đây, ranh giới đi về phía tây, hướng đến lãnh thổ của dân Gia-phơ-lê-tít, tiếp tục đến Bết-hô-rôn dưới và Ghê-xe, rồi cuối cùng chạy đến biển Địa Trung Hải. Những vùng phía tây này có tầm quan trọng về thương mại và chiến lược quân sự, đặc biệt là các thành Bết-hô-rôn và Ghê-xe, vốn kiểm soát những tuyến đường quan trọng.

Giô-suê 16:4 (VIE1934)
4 Vậy, con cháu Giô-sép, tức là Ma-na-se và Ép-ra-im, được sản nghiệp.

Câu này tóm tắt rằng hai chi phái Ma-na-se và Ép-ra-im, là dòng dõi của Giô-sép, đã nhận được phần sản nghiệp được chỉ định cho họ. Hai chi phái này giữ một vị trí quan trọng trong lịch sử Y-sơ-ra-ên, sở hữu những vùng đất rộng lớn và có ảnh hưởng ở khu vực trung tâm của Đất Hứa. Sự phân chia này phản ánh vị trí đặc biệt của họ giữa các chi phái Y-sơ-ra-ên.

Giô-suê 16:5-7 (VIE1934)
5 Đây là địa phận của con cháu Ép-ra-im, tùy theo các họ hàng của chúng: địa phận sản nghiệp chúng về phía đông là A-ta-rốt-Át-đa cho đến Bết-hô-rôn trên.
6 Ranh giới chạy về phía tây đến Mích-mê-thát về phía bắc; rồi quay về phía đông đến Tha-a-nát-Si-lô, đi qua phía đông của nó đến Gia-nô-ha;
7 từ Gia-nô-ha đi xuống A-ta-rốt và Na-a-ra, đụng đến Giê-ri-cô, rồi chạy ra sông Giô-đanh.

Những câu này mô tả chi tiết lãnh thổ của Ép-ra-im, bắt đầu từ A-ta-rốt-Át-đa và kéo dài đến Bết-hô-rôn trên. Ranh giới đi đến Mích-mê-thát và Tha-a-nát-Si-lô, đi qua nhiều địa điểm quan trọng trước khi kết thúc tại sông Giô-đanh. Việc nhắc đến Giê-ri-cô cho thấy mối liên hệ giữa đất của Ép-ra-im và thành phố nổi tiếng này, đồng thời minh họa vị trí quan trọng của Ép-ra-im trong địa lý của Y-sơ-ra-ên.

Giô-suê 16:8 (VIE1934)
8 Từ Táp-phu-a, ranh giới chạy về phía tây đến khe Ca-na, và chạy ra biển. Đó là sản nghiệp của chi phái con cháu Ép-ra-im, tùy theo các họ hàng của chúng.

Ranh giới phía tây của đất Ép-ra-im kéo dài từ Táp-phu-a đến khe Ca-na, rồi chạy ra biển Địa Trung Hải. Điều này xác định rõ sản nghiệp của Ép-ra-im, vốn nằm trong một trong những khu vực màu mỡ và có tầm quan trọng chiến lược của Y-sơ-ra-ên. Ranh giới giáp biển cho thấy vị trí đáng kể của vùng phía tây Ép-ra-im, góp phần vào sự thịnh vượng của chi phái.

Giô-suê 16:9 (VIE1934)
9 Các thành riêng của con cháu Ép-ra-im đều ở giữa sản nghiệp của con cháu Ma-na-se, cùng với các làng của chúng.

Mặc dù Ép-ra-im có lãnh thổ riêng, một số thành của họ lại nằm bên trong sản nghiệp của Ma-na-se. Cách sắp xếp này phản ánh mối quan hệ gần gũi giữa hai chi phái, vì cả hai đều là dòng dõi của Giô-sép. Việc các thành của hai chi phái xen kẽ với nhau cho thấy sự liên kết và những trách nhiệm chung trong việc quản lý vùng đất.

Giô-suê 16:10 (VIE1934)
10 Chúng không đuổi dân Ca-na-an ở Ghê-xe ra; dân Ca-na-an ở giữa người Ép-ra-im cho đến ngày nay, và làm tôi lao dịch.

Câu cuối cùng ghi nhận rằng người Ép-ra-im không hoàn toàn đuổi dân Ca-na-an khỏi Ghê-xe. Thay vào đó, người Ca-na-an tiếp tục sống giữa họ, nhưng bị bắt làm lao dịch. Sự chinh phục không hoàn toàn này về sau sẽ gây ra những thách thức cho Y-sơ-ra-ên, vì những tàn dư của văn hóa và tôn giáo Ca-na-an có thể gây ảnh hưởng tiêu cực đến dân sự. Việc bắt họ làm lao dịch có thể mang lại lợi ích thực tế trước mắt, nhưng không phải là sự vâng phục trọn vẹn đối với mệnh lệnh của Đức Chúa Trời về việc đuổi dân cư khỏi xứ.

bottom of page