
Giô-suê 18
Trong Giô-suê 18, dân Y-sơ-ra-ên tiếp tục phân chia Đất Hứa giữa các chi phái. Mặc dù phần lớn đất đai đã được phân chia, vẫn còn bảy chi phái chưa nhận sản nghiệp. Giô-suê kêu gọi các chi phái này hành động, sai những người đi khảo sát khắp những vùng đất còn lại để phân chia đất làm sản nghiệp.
Giô-suê 18:1 (VIE1934)
1 Cả hội chúng dân Y-sơ-ra-ên nhóm lại tại Si-lô, và dựng hội mạc tại đó. Xứ đã bị phục trước mặt họ.
Dân Y-sơ-ra-ên tập hợp tại Si-lô, một địa điểm trung tâm cho sự thờ phượng, nơi họ dựng hội mạc. Si-lô trở thành trung tâm thuộc linh và hành chính của Y-sơ-ra-ên, nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thờ phượng và sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa dân tộc. Cụm từ “xứ đã bị phục” cho thấy cuộc chinh phục Ca-na-an đã tiến triển đáng kể, mặc dù một số vùng đất vẫn chưa được phân chia và định cư.
Giô-suê 18:2-5 (VIE1934)
2 Trong dân Y-sơ-ra-ên còn bảy chi phái chưa chia phần sản nghiệp mình.
3 Giô-suê nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Các ngươi còn chậm trễ đến chừng nào mới đi chiếm xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi đã ban cho các ngươi?
4 Hãy chọn trong mỗi chi phái ba người; ta sẽ sai họ đi. Họ sẽ đứng dậy đi khắp xứ, đo xứ tùy theo sản nghiệp của mình, rồi trở lại cùng ta.
5 Họ sẽ chia xứ làm bảy phần; Giu-đa sẽ ở trong địa phận mình về phía nam, và nhà Giô-sép sẽ ở trong địa phận mình về phía bắc.
Bảy chi phái vẫn chưa nhận được sản nghiệp đất đai của mình. Giô-suê thách thức sự chần chừ của họ, nhắc họ rằng Đức Chúa Trời đã ban xứ cho họ rồi. Để đẩy nhanh tiến trình, Giô-suê truyền cho mỗi chi phái chọn ba người đi khảo sát đất và trở về với kế hoạch phân chia. Giu-đa và nhà Giô-sép sẽ giữ những vùng đất đã được phân cho họ trước đó, cho thấy nhiệm vụ lúc này là phân chia những phần đất còn lại.
Giô-suê 18:6 (VIE1934)
6 Vậy các ngươi hãy đo xứ làm bảy phần, đem bản đồ đến đây cho ta; ta sẽ bắt thăm cho các ngươi tại đây trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta.
Giô-suê nhấn mạnh rằng sau khi việc khảo sát hoàn tất, đất sẽ được phân chia bằng cách bắt thăm trước mặt Đức Giê-hô-va. Việc bắt thăm tượng trưng cho vai trò tối cao của Đức Chúa Trời trong việc phân chia đất cho các chi phái, bảo đảm rằng sự phân chia phù hợp với ý muốn của Ngài.
Giô-suê 18:7 (VIE1934)
7 Nhưng người Lê-vi không có phần nào ở giữa các ngươi, vì chức tế lễ của Đức Giê-hô-va là sản nghiệp của họ. Còn Gát, Ru-bên và phân nửa chi phái Ma-na-se đã nhận sản nghiệp mình bên kia sông Giô-đanh về phía đông, là phần Môi-se, tôi tớ Đức Giê-hô-va, đã ban cho họ.
Người Lê-vi không nhận sản nghiệp đất đai, vì nhiệm vụ của họ là phục vụ trong chức tế lễ, và chính Đức Chúa Trời là sản nghiệp của họ. Trong khi đó, các chi phái Gát, Ru-bên và phân nửa chi phái Ma-na-se đã nhận sản nghiệp phía đông sông Giô-đanh, hoàn thành lời hứa được ban qua Môi-se trước khi dân Y-sơ-ra-ên vượt qua sông vào Ca-na-an.
Giô-suê 18:8-10 (VIE1934)
8 Những người ấy đứng dậy đi; Giô-suê truyền cho những kẻ đi đo xứ rằng: Hãy đi khắp xứ, đo xứ, rồi trở về cùng ta, ta sẽ bắt thăm cho các ngươi tại đây trước mặt Đức Giê-hô-va ở Si-lô.
9 Những người ấy đi qua xứ, đo xứ, ghi chép trong một quyển sách thành bảy phần theo các thành, rồi trở về cùng Giô-suê tại trại quân ở Si-lô.
10 Giô-suê bắt thăm cho họ tại Si-lô trước mặt Đức Giê-hô-va; tại đó Giô-suê chia xứ cho dân Y-sơ-ra-ên tùy theo các phần của họ.
Những người khảo sát vâng theo mệnh lệnh của Giô-suê, đi khắp xứ và ghi chép các thành cùng những vùng lãnh thổ thành bảy phần. Khi họ trở về, Giô-suê bắt thăm trước mặt Đức Giê-hô-va tại Si-lô và phân chia đất cho bảy chi phái. Tiến trình này cho thấy việc phân chia được Đức Chúa Trời giám sát, bảo đảm sự phân chia công bằng và được Ngài chấp thuận.
Giô-suê 18:11 (VIE1934)
11 Phần bắt thăm của chi phái con cháu Bên-gia-min, tùy theo các họ hàng của họ, đã trúng; địa phận phần của họ nằm giữa con cháu Giu-đa và con cháu Giô-sép.
Chi phái Bên-gia-min là chi phái đầu tiên nhận được sản nghiệp. Địa phận của họ nằm giữa lãnh thổ của Giu-đa và nhà Giô-sép (Ép-ra-im và Ma-na-se), đặt họ vào một vị trí trung tâm và chiến lược trong Y-sơ-ra-ên. Khu vực này về sau đóng một vai trò quan trọng trong lịch sử Y-sơ-ra-ên, đặc biệt vì thành Giê-ru-sa-lem nằm gần đó.
Giô-suê 18:12-14 (VIE1934)
12 Phía bắc, địa phận họ khởi từ sông Giô-đanh, đi lên về phía bắc Giê-ri-cô, rồi đi lên qua núi về phía tây, và đến đồng vắng Bết-A-ven.
13 Từ đó địa phận đi qua Lu-xơ, về phía nam Lu-xơ, tức là Bê-tên, rồi xuống A-ta-rốt-A-đa, gần núi ở phía nam Bết-Hô-rôn dưới.
14 Địa phận lại vòng về phía tây, đi về phía nam từ núi đối ngang Bết-Hô-rôn về phía nam, và đến Ki-ri-át-Ba-anh, tức là Ki-ri-át-Giê-a-rim, một thành của con cháu Giu-đa. Ấy là phía tây.
Việc mô tả ranh giới phía bắc và phía tây của Bên-gia-min nhấn mạnh những địa danh xác định lãnh thổ của họ. Những địa điểm quan trọng như Giê-ri-cô, Bê-tên và Bết-Hô-rôn được bao gồm trong phần mô tả. Đây đều là những nơi nổi bật trong cuộc chinh phục và lịch sử sau này của Y-sơ-ra-ên. Mô tả địa lý chi tiết này bảo đảm rằng chi phái Bên-gia-min hiểu rõ giới hạn của sản nghiệp mình.
Giô-suê 18:15-16 (VIE1934)
15 Phía nam thì khởi từ cuối Ki-ri-át-Giê-a-rim; địa phận đi về phía tây, đến suối nước Nép-thô-a.
16 Rồi địa phận xuống đến cuối núi đối ngang trũng con trai Hi-nôm, ở trong trũng Rê-pha-im về phía bắc; xuống trũng Hi-nôm, đến bên thành dân Giê-bu-sít về phía nam, rồi xuống Ên-Rô-ghên.
Ranh giới phía nam của lãnh thổ Bên-gia-min bao gồm những địa danh như trũng Hi-nôm và thành của dân Giê-bu-sít, về sau được biết đến là Giê-ru-sa-lem. Ranh giới này đưa chi phái Bên-gia-min đến gần những khu vực quan trọng, chuẩn bị cho những sự kiện về sau liên quan đến thành Giê-ru-sa-lem.
Giô-suê 18:17-20 (VIE1934)
17 Địa phận lại vòng từ phía bắc, đi ra Ên-Sê-mết, đến đối ngang Ghê-li-lốt, trước dốc A-đu-mim, rồi xuống hòn đá Bô-han, con trai Ru-bên.
18 Địa phận đi ngang phía bắc A-ra-ba, rồi xuống A-ra-ba.
19 Địa phận lại đi ngang phía bắc Bết-Hốt-la, và cuối cùng đến vịnh phía bắc biển Mặn, nơi sông Giô-đanh đổ vào phía nam. Ấy là địa phận phía nam.
20 Về phía đông, sông Giô-đanh làm địa phận. Đó là sản nghiệp của con cháu Bên-gia-min, tùy theo các họ hàng của họ, cùng với các địa phận chung quanh.
Những ranh giới còn lại của lãnh thổ Bên-gia-min được mô tả, cung cấp một bức tranh đầy đủ về vùng đất được ban cho chi phái này. Ranh giới phía đông là sông Giô-đanh, một ranh giới tự nhiên. Vì vậy, sản nghiệp của chi phái Bên-gia-min được xác lập rõ ràng, đặt họ vào một vị trí trung tâm và chiến lược trong đất Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 18:21-28 (VIE1934)
21 Các thành của chi phái con cháu Bên-gia-min, tùy theo các họ hàng của họ, là Giê-ri-cô, Bết-Hốt-la, Ê-méc-Kê-si,
22 Bết-A-ra-ba, Xê-ma-ra-im, Bê-tên,
23 A-vim, Pha-ra, Óp-ra,
24 Kê-pha-Am-mô-ni, Óp-ni, Ghê-ba: mười hai thành cùng các làng của chúng;
25 Ga-ba-ôn, Ra-ma, Bê-ê-rốt,
26 Mích-ba, Kê-phi-ra, Mô-xa,
27 Rê-kem, Giệp-phi-ên, Ta-ra-la,
28 Xê-la, Ê-lép, Giê-bu, tức là Giê-ru-sa-lem, Ghi-bê-a, Ki-ri-át: mười bốn thành cùng các làng của chúng. Đó là sản nghiệp của con cháu Bên-gia-min tùy theo các họ hàng của họ.
Các thành nằm trong sản nghiệp của Bên-gia-min được liệt kê, bao gồm những địa điểm quan trọng như Giê-ri-cô và Giê-bu, tức Giê-ru-sa-lem. Những thành này về sau sẽ đóng vai trò quan trọng trong lịch sử Y-sơ-ra-ên, đặc biệt là Giê-ru-sa-lem với tư cách thủ đô về sau. Việc Bên-gia-min nằm gần những thành quan trọng này càng làm nổi bật vị trí của chi phái giữa các chi phái Y-sơ-ra-ên. Tổng cộng có hai mươi sáu thành, cho thấy dù sản nghiệp của Bên-gia-min tương đối nhỏ hơn, nó vẫn bao gồm những khu vực quan trọng.

