top of page

Giô-suê 2

Trong Giô-suê 2, chúng ta thấy sự khởi đầu của chiến lược quân sự của Y-sơ-ra-ên để chiếm Đất Hứa, bắt đầu với thành Giê-ri-cô. Giô-suê sai hai thám tử bí mật do thám thành, và họ gặp Ra-háp, một kỹ nữ, là người giúp họ ẩn trốn khỏi quân lính của vua. Chương này cũng làm nổi bật đức tin của Ra-háp nơi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên và mở đường cho việc bà sau này được kể vào dòng dõi của Giê-su.

Giô-suê 2:1 (VIE1934)
1 Giô-suê, con trai của Nun, sai cách kín mật hai người do thám, từ Si-tim, mà rằng: Hãy đi xem xứ, nhứt là Giê-ri-cô. Hai người đi, vào nhà một kỹ nữ tên là Ra-háp, và ở lại tại đó.

Giô-suê bí mật sai hai thám tử đi thu thập tin tức về Giê-ri-cô. Nhiệm vụ của họ rất quan trọng, vì Giê-ri-cô là một thành kiên cố. Ra-háp, một kỹ nữ, trở thành người tiếp đón họ và cung cấp chỗ trú ẩn. Việc họ chọn nhà nàng có thể là một sự tính toán chiến lược, vì nhà nàng có lẽ ít khiến người khác nghi ngờ. Cuộc gặp gỡ này mở đầu cho vai trò quan trọng của Ra-háp trong việc bảo vệ hai thám tử và cuối cùng góp phần vào cuộc chinh phục của Y-sơ-ra-ên.

Giô-suê 2:2-3 (VIE1934)
2 Có người báo cho vua Giê-ri-cô rằng: Kìa, đêm nay có mấy người trong dân Y-sơ-ra-ên đến đây đặng do thám xứ.
3 Vua Giê-ri-cô bèn sai người đến nói cùng Ra-háp rằng: Hãy đem những người đã đến nhà ngươi, đã vào nhà ngươi ra đây; vì chúng nó đến đặng do thám cả xứ.

Sự hiện diện của hai thám tử nhanh chóng bị phát hiện, và vua Giê-ri-cô nhận được tin về nhiệm vụ của họ. Hệ thống phòng thủ của Giê-ri-cô lập tức được đặt trong tình trạng cảnh giác cao độ, vì thành biết rằng người Y-sơ-ra-ên đang ở gần. Vua trực tiếp ra lệnh cho Ra-háp, vì ông tin rằng nàng đang che giấu những thám tử. Sự khẩn cấp trong mệnh lệnh của vua cho thấy nỗi sợ hãi của thành Giê-ri-cô trước dân Y-sơ-ra-ên và Đức Chúa Trời của họ.

Giô-suê 2:4-5 (VIE1934)
4 Nhưng người đàn bà đem hai người kia giấu đi rồi nói rằng: Quả thật, có những người ấy đến nhà tôi, nhưng tôi chẳng biết họ ở đâu.
5 Lúc cửa thành sắp đóng, khi trời tối, thì những người ấy đi ra; tôi chẳng biết họ đi đâu. Hãy mau mau đuổi theo, có lẽ các ngươi sẽ đuổi kịp.

Ra-háp cho thấy sự nhanh trí và can đảm. Nàng giấu hai thám tử và đánh lừa người của vua bằng cách hướng họ theo một dấu vết giả. Hành động của nàng cho thấy lòng trung thành của nàng đối với dân Y-sơ-ra-ên và niềm tin của nàng nơi Đức Chúa Trời của họ. Lời nói dối của Ra-háp, dù có vấn đề về mặt đạo đức, là một phần trong chiến lược của nàng để bảo vệ các thám tử, phản ánh sự căng thẳng giữa lòng trung thành mới của nàng với Y-sơ-ra-ên và mối liên hệ trước đây của nàng với Giê-ri-cô.

Giô-suê 2:6-7 (VIE1934)
6 Vả, nàng đã đem hai người ấy lên nóc nhà, giấu dưới những bó gai mà nàng đã sắp trên nóc.
7 Những người kia đuổi theo đường đi về phía sông Giô-đanh, đến các chỗ cạn; và khi những kẻ đuổi theo vừa đi khỏi, thì người ta đóng cửa thành.

Ra-háp khéo léo giấu hai thám tử giữa những bó gai trên mái nhà, bảo đảm sự an toàn cho họ trong khi quân lính của vua tìm kiếm. Hành động của nàng cho thấy sự chuẩn bị chu đáo và khả năng ứng biến của nàng. Việc cửa thành được đóng lại sau khi những kẻ đuổi theo đã ra ngoài càng nhấn mạnh mối nguy hiểm đối với các thám tử—họ hiện đang bị mắc kẹt bên trong Giê-ri-cô và hoàn toàn phải nhờ đến sự giúp đỡ của Ra-háp để sống sót.

Giô-suê 2:8-11 (VIE1934)
8 Trước khi hai người nằm ngủ, nàng lên trên nóc nhà,
9 nói cùng hai người rằng: Tôi biết Đức Giê-hô-va đã ban xứ này cho các ông, và sự kinh khiếp về các ông đã giáng trên chúng tôi; hết thảy dân trong xứ đều thất đảm vì các ông.
10 Vì chúng tôi có nghe Đức Giê-hô-va đã làm cho nước Biển Đỏ khô trước mặt các ông khi các ông ra khỏi xứ Ê-díp-tô, và cũng có nghe về điều các ông đã làm cho hai vua dân A-mô-rít ở bên kia sông Giô-đanh, là Si-hôn và Óc, mà các ông đã diệt hết.
11 Chúng tôi vừa nghe điều đó, thì lòng đã tan chảy, chẳng còn ai có can đảm đứng trước mặt các ông nữa; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ông là Đức Chúa Trời ở trên trời cao kia và ở dưới đất này.

Ra-háp bày tỏ đức tin của mình nơi Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, thừa nhận rằng nàng và dân mình đã nghe về những công việc quyền năng của Ngài. Lời tuyên xưng của nàng cho thấy nỗi sợ hãi đã bao trùm Giê-ri-cô vì quyền năng của Đức Chúa Trời. Khi nhắc lại những phép lạ và những chiến thắng của Y-sơ-ra-ên, Ra-háp thừa nhận quyền tể trị của Đức Chúa Trời trên trời và dưới đất. Đây là một bước ngoặt trong đức tin của nàng, khi nàng chọn đứng về phía Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên thay vì các thần của dân mình.

Giô-suê 2:12-13 (VIE1934)
12 Vậy bây giờ, tôi xin các ông chỉ Đức Giê-hô-va mà thề với tôi rằng, vì tôi đã làm ơn cho các ông, thì các ông cũng sẽ làm ơn cho nhà cha tôi, và cho tôi một dấu chắc thật;
13 các ông sẽ để cha mẹ tôi, anh em tôi, chị em tôi, và hết thảy người thuộc về họ tôi được sống, cùng cứu chúng tôi khỏi chết.

Ra-háp thương lượng với hai thám tử, xin họ bảo vệ gia đình mình để đổi lấy sự giúp đỡ của nàng. Lời cầu xin của nàng cho thấy mong muốn được thương xót và được an toàn trước sự hủy diệt sắp xảy đến cho Giê-ri-cô. Giao ước này đánh dấu sự khởi đầu của việc nàng được kết hợp với dân Y-sơ-ra-ên và sự giải cứu gia đình nàng, dựa trên đức tin và những hành động can đảm của nàng.

Giô-suê 2:14 (VIE1934)
14 Hai người đáp rằng: Mạng chúng tôi sẽ đền mạng các ngươi! Nếu ngươi không tỏ việc này ra, thì khi Đức Giê-hô-va ban xứ này cho chúng tôi, chúng tôi sẽ lấy lòng nhân từ và thành thật mà đối đãi ngươi.

Hai thám tử đồng ý với điều kiện của Ra-háp, hứa sẽ tha mạng cho gia đình nàng nếu nàng giữ kín nhiệm vụ của họ. Sự tin chắc của họ về chiến thắng của Đức Giê-hô-va trên Giê-ri-cô phản ánh đức tin của họ nơi lời hứa của Đức Chúa Trời về việc ban xứ cho Y-sơ-ra-ên. Giao ước bảo vệ lẫn nhau này cho thấy tầm quan trọng của sự tin cậy và đức tin trong kế hoạch của Đức Chúa Trời, khi cả Ra-háp lẫn hai thám tử đều phải nương cậy nơi nhau để được sống.

Giô-suê 2:15-16 (VIE1934)
15 Vậy nàng lấy dây dòng họ xuống qua cửa sổ, vì nhà nàng ở trên tường thành, nàng ở trên tường.
16 Nàng nói cùng họ rằng: Hãy đi về phía núi, e những kẻ đuổi theo gặp các ngươi chăng; hãy ẩn mình tại đó ba ngày, cho đến khi những kẻ đuổi theo trở về; rồi sau đó các ngươi sẽ đi đường mình.

Ra-háp giúp hai thám tử trốn thoát bằng cách dùng dây thòng họ xuống từ nhà nàng, vốn nằm trên tường thành. Những chỉ dẫn chi tiết của nàng về việc ẩn mình trong vùng núi cho thấy nàng hiểu rõ tình hình và hết lòng bảo đảm an toàn cho hai thám tử. Hành động can đảm này củng cố vai trò của nàng như một đồng minh quan trọng của Y-sơ-ra-ên, khi nàng đặt chính mạng sống mình vào nguy hiểm để bảo vệ họ.

Giô-suê 2:17-21 (VIE1934)
17 Hai người nói cùng nàng rằng: Chúng tôi sẽ khỏi mắc lời thề mà nàng đã khiến chúng tôi thề,
18 nếu khi chúng tôi vào xứ, nàng không cột sợi dây chỉ điều này nơi cửa sổ, là cửa sổ nàng đã dòng chúng tôi xuống; và nếu nàng không đem cha mẹ, anh em, cùng cả nhà cha nàng về nhà mình.
19 Phàm ai đi ra ngoài cửa nhà nàng mà đến ngoài đường, thì máu người đó sẽ đổ trên đầu người đó, còn chúng tôi thì không can lỗi; còn phàm ai ở trong nhà nàng với nàng, nếu có tay người nào tra đến, thì máu người đó sẽ đổ trên đầu chúng tôi.
20 Nhưng nếu nàng tỏ việc chúng tôi cho ai, thì chúng tôi sẽ khỏi mắc lời thề mà nàng đã khiến chúng tôi thề.
21 Nàng đáp rằng: Theo lời các ông, xin phải như vậy. Nàng để họ đi, và họ đi; đoạn nàng cột sợi dây chỉ điều nơi cửa sổ.

Hai thám tử đưa cho Ra-háp những chỉ dẫn cụ thể: gia đình nàng phải ở bên trong nhà nàng, được đánh dấu bằng sợi dây màu điều, để được bảo vệ. Sợi dây màu điều trở thành biểu tượng của sự cứu rỗi cho gia đình Ra-háp, tương tự như huyết trên các mày cửa trong kỳ Lễ Vượt Qua đầu tiên tại Ai Cập. Việc Ra-háp lập tức cột sợi dây nơi cửa sổ cho thấy đức tin của nàng nơi lời hứa của các thám tử và nơi sự giải cứu của Đức Chúa Trời.

Giô-suê 2:22-24 (VIE1934)
22 Vậy, hai người đi đến núi, ở đó ba ngày, cho đến khi những kẻ đuổi theo trở về. Những kẻ đuổi theo tìm khắp đường, nhưng không gặp.
23 Hai người trở về, xuống núi, qua sông, đến cùng Giô-suê, con trai Nun, thuật lại cho người mọi điều đã xảy đến cho mình.
24 Họ nói cùng Giô-suê rằng: Quả thật Đức Giê-hô-va đã phó cả xứ vào tay chúng ta; hơn nữa, hết thảy dân trong xứ đều thất đảm vì chúng ta.

Hai thám tử làm theo lời khuyên của Ra-háp và thành công tránh bị bắt bằng cách ẩn mình trong vùng núi. Sau ba ngày, họ trở về gặp Giô-suê và báo cáo tất cả những gì đã xảy ra. Lời báo cáo của họ xác nhận lời hứa của Đức Chúa Trời: dân cư trong xứ đang kinh hãi, và sự sụp đổ của Giê-ri-cô dường như không thể tránh khỏi. Báo cáo này củng cố quyết tâm của Giô-suê và chuẩn bị cho cuộc chinh phục Giê-ri-cô sắp tới.

bottom of page