
Giô-suê 3
Trong chương này, dân Y-sơ-ra-ên chuẩn bị vượt qua sông Giô-đanh để tiến vào Đất Hứa. Việc vượt qua sông Giô-đanh đánh dấu một bước quan trọng trong hành trình của họ, và sự hiện diện của Đức Chúa Trời được bày tỏ cách đầy quyền năng qua phép lạ khiến dòng nước ngừng chảy.
Giô-suê 3:1 (VIE1934)
1 Giô-suê dậy sớm, cùng cả Y-sơ-ra-ên từ Si-tim đi đến sông Giô-đanh, và nghỉ đêm tại đó, trước khi qua sông.
Giô-suê, đang lãnh đạo dân Y-sơ-ra-ên, chuẩn bị vượt sông Giô-đanh bằng cách đưa dân chúng đến bên bờ sông. Hành động này báo hiệu sự khởi đầu của bước cuối cùng để họ nhận lãnh Đất Hứa. Việc Giô-suê dậy sớm cho thấy sự siêng năng và ý thức khẩn trương của ông, vì ông biết đây là một thời điểm trọng đại trong lịch sử Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 3:2 (VIE1934)
2 Sau ba ngày, các quan trưởng đi qua giữa trại,
Các quan trưởng đi qua trại sau khi dân chúng đã chờ đợi bên sông Giô-đanh trong ba ngày. Khoảng thời gian chờ đợi này cho phép dân chúng chuẩn bị về mặt thuộc linh và tinh thần cho phép lạ lớn sắp xảy ra. Con số ba thường mang ý nghĩa thuộc linh trong Kinh Thánh, có thể gợi đến sự chuẩn bị và thời điểm được Đức Chúa Trời định trước.
Giô-suê 3:3 (VIE1934)
3 truyền lịnh cho dân chúng rằng: Khi các ngươi thấy hòm giao ước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, và các thầy tế lễ, người Lê-vi, khiêng hòm, thì các ngươi phải đi khỏi chỗ mình và theo sau hòm.
Hòm giao ước, tượng trưng cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời, sẽ dẫn đường. Dân chúng được truyền phải đi theo hòm, nhấn mạnh rằng sự thành công của họ trong việc vượt sông Giô-đanh tùy thuộc vào sự dẫn dắt của Đức Chúa Trời. Vị trí nổi bật của hòm giao ước tượng trưng cho sự hướng dẫn và bảo vệ của Đức Chúa Trời khi họ tiến vào Đất Hứa.
Giô-suê 3:4 (VIE1934)
4 nhưng phải cách xa hòm chừng hai ngàn thước; chớ đến gần hòm, hầu cho các ngươi biết đường phải đi, vì các ngươi chưa hề đi qua đường này bao giờ.
Dân chúng được truyền phải giữ một khoảng cách thích hợp với hòm giao ước. Sự kính sợ này nhấn mạnh sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, đồng thời giúp toàn dân có thể nhìn rõ và đi theo hòm, là vật sẽ dẫn họ qua một vùng đất chưa từng đi qua. Câu nói rằng họ “chưa hề đi qua đường này bao giờ” nhấn mạnh tính mới mẻ và tầm quan trọng của hành trình trước mắt.
Giô-suê 3:5 (VIE1934)
5 Giô-suê nói cùng dân chúng rằng: Hãy làm nên mình thánh, vì ngày mai Đức Giê-hô-va sẽ làm những việc lạ lùng giữa các ngươi.
Giô-suê truyền cho dân chúng phải làm nên mình thánh, nghĩa là thanh sạch và chuẩn bị để bước vào sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Sự chuẩn bị này cho thấy một điều kỳ diệu sắp xảy ra và nhấn mạnh tính thiêng liêng của sự kiện. Những “việc lạ lùng” của Đức Chúa Trời nói đến những hành động siêu nhiên mà Ngài sẽ thực hiện, bày tỏ quyền năng và sự thành tín của Ngài.
Giô-suê 3:6 (VIE1934)
6 Giô-suê cũng nói cùng các thầy tế lễ rằng: Hãy khiêng hòm giao ước, và đi qua trước dân chúng. Vậy, họ khiêng hòm giao ước và đi trước dân chúng.
Các thầy tế lễ, khiêng hòm giao ước, được truyền phải dẫn đường qua sông Giô-đanh. Bằng cách đặt hòm giao ước ở phía trước, Giô-suê bảo đảm rằng sự chú ý của dân chúng hướng về sự hiện diện của Đức Chúa Trời, vì chính Ngài mới là Đấng lãnh đạo thật của Y-sơ-ra-ên. Vị trí của hòm báo hiệu rằng Đức Chúa Trời đang đi trước họ để làm điều dường như không thể thành hiện thực.
Giô-suê 3:7 (VIE1934)
7 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Ngày nay ta sẽ làm cho ngươi nên tôn trọng trong mắt cả Y-sơ-ra-ên, hầu cho chúng nó biết rằng ta sẽ ở cùng ngươi, như ta đã ở cùng Môi-se vậy.
Đức Chúa Trời hứa sẽ làm cho Giô-suê được tôn trọng trước mắt dân chúng qua việc thực hiện một phép lạ lớn. Sự xác nhận thiêng liêng này tương tự như cách Đức Chúa Trời đã ở cùng Môi-se, cho thấy sự tiếp nối trong chức lãnh đạo và sự hiện diện không thay đổi của Đức Chúa Trời. Phép lạ sắp xảy ra sẽ xác nhận thẩm quyền của Giô-suê với tư cách là người lãnh đạo Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 3:8 (VIE1934)
8 Vậy ngươi hãy truyền lịnh cho các thầy tế lễ khiêng hòm giao ước rằng: Khi các ngươi đến bờ nước sông Giô-đanh, hãy đứng lại trong sông.
Giô-suê được truyền phải bảo các thầy tế lễ bước vào sông Giô-đanh trong khi khiêng hòm giao ước. Hành động này đòi hỏi sự vâng lời và tin cậy nơi quyền năng can thiệp của Đức Chúa Trời. Khi bước xuống nước, các thầy tế lễ trở thành một hình ảnh về vai trò của đức tin và sự vâng lời trong việc mở đường cho công việc kỳ diệu của Đức Chúa Trời.
Giô-suê 3:9-10 (VIE1934)
9 Giô-suê nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Hãy lại gần đây, và nghe lời của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi.
10 Đoạn Giô-suê nói: Bởi điều này các ngươi sẽ biết rằng Đức Chúa Trời hằng sống ở giữa các ngươi, và Ngài chắc sẽ đuổi khỏi trước mặt các ngươi dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân Hê-vít, dân Phê-rê-sít, dân Ghi-rê-ga-sít, dân A-mô-rít, và dân Giê-bu-sít.
Giô-suê tập hợp dân chúng lại để lắng nghe lời Đức Chúa Trời, nhắc họ rằng phép lạ họ sắp chứng kiến sẽ xác nhận sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa họ. Lời hứa rằng Đức Chúa Trời sẽ đuổi bảy dân tộc khỏi trước mặt họ bảo đảm rằng Ngài đã bắt đầu hành động để hoàn thành lời hứa ban xứ cho Y-sơ-ra-ên.
Giô-suê 3:11-13 (VIE1934)
11 Nầy, hòm giao ước của Chúa cả thế gian sẽ đi qua trước các ngươi vào trong sông Giô-đanh.
12 Vậy bây giờ, hãy chọn mười hai người trong các chi phái Y-sơ-ra-ên, mỗi chi phái một người.
13 Khi những thầy tế lễ khiêng hòm giao ước của Giê-hô-va, là Chúa cả thế gian, vừa để bàn chân trong nước sông Giô-đanh, thì nước sông Giô-đanh sẽ dừng lại; nước từ trên chảy xuống sẽ dồn lại thành một đống.
Hòm giao ước đi trước vào sông Giô-đanh, tượng trưng cho thẩm quyền của Đức Chúa Trời trên cả đất. Giô-suê chọn mười hai người, mỗi người từ một chi phái, để sau đó làm chứng và ghi nhớ phép lạ này. Đức Chúa Trời hứa rằng khi các thầy tế lễ bước xuống sông, dòng nước sẽ ngừng chảy cách kỳ diệu, cho phép Y-sơ-ra-ên đi qua trên đất khô—giống như Ngài đã làm tại Biển Đỏ.
Giô-suê 3:14-16 (VIE1934)
14 Vậy, khi dân chúng ra khỏi trại đặng qua sông Giô-đanh, và các thầy tế lễ khiêng hòm giao ước đi trước dân chúng,
15 vừa khi những người khiêng hòm đến sông Giô-đanh, và chân các thầy tế lễ khiêng hòm nhúng xuống mé nước (vả, sông Giô-đanh tràn khỏi bờ mình trong cả mùa gặt),
16 thì nước từ trên chảy xuống dừng lại, dồn thành một đống rất xa, tại A-đam, là thành ở bên cạnh Xa-rê-than; còn nước chảy xuống biển đồng bằng, tức là biển Muối, thì dứt hết. Dân chúng bèn qua sông đối ngang Giê-ri-cô.
Các thầy tế lễ, khiêng hòm giao ước, bước vào sông Giô-đanh trong mùa nước lũ, khiến phép lạ càng trở nên kỳ diệu. Ngay khi chân họ chạm vào nước, dòng sông ngừng chảy, và nước dồn lại thành một đống rất xa về phía thượng nguồn. Phép lạ này gợi lại việc Đức Chúa Trời rẽ Biển Đỏ, xác nhận quyền năng lớn lao và sự thành tín của Ngài trong việc đưa Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa.
Giô-suê 3:17 (VIE1934)
17 Các thầy tế lễ khiêng hòm giao ước của Đức Giê-hô-va đứng vững trên đất khô, giữa sông Giô-đanh; cả Y-sơ-ra-ên đều đi qua trên đất khô, cho đến khi hết thảy dân sự đã qua khỏi sông Giô-đanh.
Các thầy tế lễ đứng vững giữa sông Giô-đanh, khiêng hòm giao ước, trong khi cả dân tộc vượt qua trên đất khô. Sự kiện kỳ diệu này bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời trên thiên nhiên và sự chu cấp của Ngài cho dân Ngài. Việc các thầy tế lễ đứng vững cùng với hòm giao ước cho thấy sự hiện diện của Đức Chúa Trời là nền tảng cho sự thành công và sự an toàn của Y-sơ-ra-ên trong hành trình vượt qua sông.

