top of page

Giô-suê 5

Chương này đánh dấu một sự chuyển tiếp quan trọng đối với dân Y-sơ-ra-ên khi họ chuẩn bị tiến vào Đất Hứa. Chương nói về việc tái lập phép cắt bì, giữ lễ Vượt Qua, và một cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa Giô-suê với một Đấng thiêng liêng. Những sự kiện này nhấn mạnh giao ước của Đức Chúa Trời và sự lãnh đạo của Ngài khi dân Y-sơ-ra-ên chuẩn bị cho cuộc chinh phục.

Giô-suê 5:1 (VIE1934)
1 Khi các vua dân A-mô-rít ở bên kia sông Giô-đanh về phía tây, và các vua dân Ca-na-an ở gần biển, nghe rằng Đức Giê-hô-va đã làm cho nước sông Giô-đanh khô cạn trước mặt dân Y-sơ-ra-ên cho đến khi họ đã đi qua, thì lòng chúng đều tan chảy, và chẳng còn thần khí nào trong chúng nữa, vì cớ dân Y-sơ-ra-ên.

Việc vượt qua sông Giô-đanh cách kỳ diệu đã khiến các vua và dân cư trong vùng kinh hãi. Sự can thiệp của Đức Chúa Trời khiến người A-mô-rít và người Ca-na-an mất hết sự tự tin, vì họ biết mình đang đối đầu với một Đức Chúa Trời đầy quyền năng. Điều này mở đường cho cuộc chinh phục xứ của Y-sơ-ra-ên, vì sự sợ hãi đã làm suy yếu tinh thần của kẻ thù Y-sơ-ra-ên.

Giô-suê 5:2-3 (VIE1934)
2 Trong lúc ấy, Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Hãy làm những dao bằng đá lửa, và hãy cắt bì cho dân Y-sơ-ra-ên lần thứ hai.
3 Vậy, Giô-suê làm những dao bằng đá lửa, và cắt bì cho dân Y-sơ-ra-ên tại Gò của những người chịu cắt bì.

Giô-suê được truyền phải làm phép cắt bì cho thế hệ Y-sơ-ra-ên mới. Hành động cắt bì này là sự tái lập giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với Áp-ra-ham. Thế hệ trước, những người đã ra khỏi Ê-díp-tô, đã chết trong đồng vắng, còn con cháu của họ, những người được sinh ra trong cuộc hành trình, chưa được cắt bì. Đây là điều cần thiết trước khi họ có thể bước vào Đất Hứa với tư cách là một dân thuộc về giao ước với Đức Chúa Trời.

Giô-suê 5:4-5 (VIE1934)
4 Nầy là cớ vì sao Giô-suê làm phép cắt bì: Hết thảy dân sự ra khỏi Ê-díp-tô, là những người nam và là những người lính, đều đã chết trong đồng vắng dọc đường, sau khi ra khỏi Ê-díp-tô.
5 Vả, hết thảy dân sự ra khỏi Ê-díp-tô đều đã chịu phép cắt bì; nhưng hết thảy dân sự sanh ra trong đồng vắng dọc đường, sau khi ra khỏi Ê-díp-tô, đều chưa chịu phép cắt bì.

Lời giải thích này làm rõ lý do cần phải cắt bì. Những người nam đã được cắt bì khi ra khỏi Ê-díp-tô đã chết trong cuộc hành trình qua đồng vắng vì sự bất tuân của họ. Thế hệ mới được nuôi dưỡng trong đồng vắng chưa chịu phép cắt bì, trong khi điều này rất quan trọng đối với thân phận của họ là dân được Đức Chúa Trời lựa chọn.

Giô-suê 5:6-7 (VIE1934)
6 Vì dân Y-sơ-ra-ên đã đi trong đồng vắng bốn mươi năm, cho đến khi hết thảy những người lính ra khỏi Ê-díp-tô đã chết hết, vì chúng không vâng theo tiếng của Đức Giê-hô-va; là Đấng đã thề cùng chúng rằng chúng sẽ chẳng thấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề cùng tổ phụ chúng ta sẽ ban cho chúng, tức là xứ đượm sữa và mật.
7 Nhưng Ngài đã làm cho con cái chúng nó dấy lên thế vào chỗ chúng nó; Giô-suê làm phép cắt bì cho chúng, vì chúng chưa chịu phép cắt bì dọc đường.

Những câu này phản ánh hậu quả của sự bất tuân. Việc thế hệ trước từ chối tin cậy Đức Chúa Trời đã khiến họ không được vào Đất Hứa. Con cái họ, những người được nuôi dưỡng trong đồng vắng, mới là những người nhận được các lời hứa của giao ước. Phép cắt bì biểu thị sự cam kết của họ với Đức Chúa Trời khi họ chuẩn bị bước vào xứ mà Ngài đã hứa ban.

Giô-suê 5:8 (VIE1934)
8 Khi đã làm phép cắt bì cho cả dân sự xong, chúng ở tại chỗ mình trong trại cho đến khi được lành.

Sau khi chịu phép cắt bì, dân sự cần thời gian để hồi phục trước khi tiếp tục tiến bước. Đây vừa là một sự đổi mới về thể chất vừa là một sự đổi mới về thuộc linh, cho phép dân Y-sơ-ra-ên hồi phục và chuẩn bị cho những trận chiến phía trước. Thời gian chữa lành cũng nhắc nhở họ về ân điển và sự chu cấp của Đức Chúa Trời.

Giô-suê 5:9 (VIE1934)
9 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Ngày nay ta đã lăn sự sỉ nhục của Ê-díp-tô khỏi các ngươi. Vậy, người ta gọi chỗ ấy là Ghinh-ganh cho đến ngày nay.

Đức Chúa Trời tuyên bố rằng sự sỉ nhục trong quá khứ của họ, bao gồm sự nô lệ tại Ê-díp-tô và những năm lang thang trong đồng vắng, đã được cất khỏi họ. Nơi này được gọi là Ghinh-ganh, có nghĩa là “lăn đi”, biểu thị sự chấm dứt tình trạng nhục nhã của họ và sự bắt đầu của một giai đoạn mới trong mối quan hệ giao ước với Đức Chúa Trời.

Giô-suê 5:10-12 (VIE1934)
10 Vậy, dân Y-sơ-ra-ên đóng trại tại Ghinh-ganh, và giữ lễ Vượt qua nhằm ngày mười bốn tháng ấy, vào buổi chiều tối, tại đồng bằng Giê-ri-cô.
11 Ngày sau lễ Vượt qua, chúng ăn hoa lợi của xứ, bánh không men và hột rang, chính ngày ấy.
12 Ngày sau khi chúng đã ăn hoa lợi của xứ, ma-na bèn dứt; dân Y-sơ-ra-ên không còn có ma-na nữa, nhưng năm ấy chúng ăn hoa lợi của xứ Ca-na-an.

Sau khi bước vào Đất Hứa, dân Y-sơ-ra-ên giữ lễ Vượt Qua, kỷ niệm sự giải cứu họ khỏi Ê-díp-tô. Lần đầu tiên, họ ăn hoa lợi từ chính vùng đất Đức Chúa Trời đã hứa ban cho họ, và sự chu cấp kỳ diệu bằng ma-na, thứ đã nuôi dưỡng họ trong đồng vắng, chấm dứt. Điều này đánh dấu một giai đoạn mới trong hành trình của họ, khi họ bắt đầu sống nhờ sự dư dật của đất mà Đức Chúa Trời đã ban.

Giô-suê 5:13 (VIE1934)
13 Xảy khi Giô-suê ở gần Giê-ri-cô, ngước mắt lên, nhìn xem, kìa, có một người đứng đối diện với mình, tay cầm gươm trần. Giô-suê đến gần người ấy mà hỏi rằng: Ngươi vì chúng ta hay vì kẻ thù nghịch chúng ta?

Khi Giô-suê đến gần Giê-ri-cô, ông gặp một Đấng bí ẩn với một thanh gươm đã rút khỏi vỏ. Câu hỏi của Giô-suê cho thấy ông chưa biết Đấng này đứng về phía mình hay về phía kẻ thù. Cuộc gặp gỡ này đánh dấu một thời điểm quan trọng khi Giô-suê chuẩn bị bước vào trận chiến và đảm nhận vai trò lãnh đạo trong giai đoạn mới này.

Giô-suê 5:14-15 (VIE1934)
14 Ngài đáp rằng: Không, nhưng bây giờ ta đến làm quan trưởng đạo binh của Đức Giê-hô-va. Giô-suê bèn sấp mặt xuống đất, lạy, và hỏi rằng: Chúa tôi truyền gì cho kẻ tôi tớ Ngài?
15 Quan trưởng đạo binh của Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Hãy cổi giày khỏi chân ngươi, vì nơi ngươi đứng là thánh. Giô-suê bèn làm như vậy.

Đấng này tự bày tỏ mình là Quan trưởng đạo binh của Đức Giê-hô-va. Đây rõ ràng là một sự hiện ra của Đấng Christ, vì Giô-suê đã thờ lạy Ngài và Đấng thiêng liêng này đã tiếp nhận sự thờ lạy, khác với vị thiên sứ trong Khải Huyền 19:10. Mệnh lệnh cởi giày khỏi chân gợi lại cuộc gặp gỡ của Môi-se với Đức Chúa Trời tại bụi gai cháy, cho thấy Giô-suê đang ở trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời và rằng trận chiến này thuộc về Đức Giê-hô-va.

bottom of page