top of page

Giô-suê 6

Giô-suê 6 mô tả trận chiến nổi tiếng tại Giê-ri-cô, nơi những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời dẫn Y-sơ-ra-ên đến một chiến thắng khác thường. Chương này nhấn mạnh quyền năng của sự vâng phục và đức tin nơi những lời hứa của Đức Chúa Trời. Dân Y-sơ-ra-ên được truyền phải đi vòng quanh thành trong bảy ngày, và vào ngày thứ bảy, cùng với một tiếng reo lớn, các tường thành Giê-ri-cô sẽ sụp đổ.

Giô-suê 6:1 (VIE1934)
1 Thành Giê-ri-cô đóng cửa lại và canh giữ cẩn thận, vì cớ dân Y-sơ-ra-ên; chẳng ai ra, cũng chẳng ai vào.

Giê-ri-cô được đặt trong tình trạng cảnh giác cao độ, với các cổng thành đóng kín vì họ dự đoán Y-sơ-ra-ên sẽ tấn công. Những bức tường thành kiên cố và các cổng bị khóa khiến thành dường như không thể bị đánh chiếm, nhưng điều này cũng cho thấy sự sợ hãi của cư dân thành trước danh tiếng ngày càng lan rộng của Y-sơ-ra-ên sau khi họ vượt qua sông Giô-đanh.

Giô-suê 6:2 (VIE1934)
2 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Nầy, ta đã phó Giê-ri-cô, vua nó, và những người mạnh dạn của nó vào tay ngươi.

Đức Chúa Trời bảo đảm với Giô-suê rằng chiến thắng đã được định trước. Ngay cả trước khi có bất kỳ hành động quân sự nào, Đức Chúa Trời đã tuyên bố rằng Giê-ri-cô, vua của nó và các chiến binh của nó sẽ được phó vào tay Y-sơ-ra-ên. Điều này cho thấy kế hoạch và quyền năng của Đức Chúa Trời mới là nguồn gốc thật sự của chiến thắng.

Giô-suê 6:3-5 (VIE1934)
3 Vậy các ngươi, hết thảy những người chiến đấu, hãy đi vòng quanh thành một lần; phải làm như vậy trong sáu ngày.
4 Bảy thầy tế lễ phải cầm bảy cái kèn bằng sừng chiên đực đi trước hòm giao ước. Nhưng đến ngày thứ bảy, các ngươi phải đi vòng quanh thành bảy lần, và các thầy tế lễ phải thổi kèn.
5 Khi các thầy tế lễ thổi kèn bằng sừng chiên đực một hồi dài, khi các ngươi nghe tiếng kèn, thì cả dân sự phải reo tiếng lớn; bấy giờ tường thành sẽ sụp xuống, và dân sự sẽ đi lên, mỗi người cứ thẳng trước mặt mình.

Đức Chúa Trời ban cho Giô-suê những chỉ dẫn chi tiết để đánh chiếm Giê-ri-cô, nhưng những chỉ dẫn này dường như rất khác thường đối với một kế hoạch chiến trận. Dân Y-sơ-ra-ên phải đi vòng quanh thành trong sáu ngày, cùng với Hòm Giao Ước và bảy thầy tế lễ. Đến ngày thứ bảy, họ phải đi vòng quanh thành bảy lần, thổi kèn và reo lớn. Điều này nhấn mạnh rằng đức tin và sự vâng phục là chìa khóa dẫn đến chiến thắng, vì phương cách này hoàn toàn khác với những chiến thuật quân sự thông thường.

Giô-suê 6:6-7 (VIE1934)
6 Giô-suê, con trai Nun, bèn gọi các thầy tế lễ mà nói rằng: Hãy khiêng hòm giao ước, và bảy thầy tế lễ hãy cầm bảy cái kèn bằng sừng chiên đực đi trước hòm của Đức Giê-hô-va.
7 Người lại nói cùng dân sự rằng: Hãy đi qua và đi vòng quanh thành; những người có binh khí hãy đi trước hòm của Đức Giê-hô-va.

Giô-suê lập tức làm theo những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời, tổ chức các thầy tế lễ và dân sự cho cuộc diễu hành. Việc Hòm Giao Ước dẫn đầu đoàn người biểu thị sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa họ, trong khi những người có binh khí đi trước Hòm Giao Ước tượng trưng cho sự chuẩn bị cho cả sự đối đầu thuộc linh lẫn thuộc thể.

Giô-suê 6:8-11 (VIE1934)
8 Vậy, khi Giô-suê đã phán cùng dân sự rồi, thì bảy thầy tế lễ cầm bảy cái kèn bằng sừng chiên đực đi trước mặt Đức Giê-hô-va, đi tới và thổi kèn; còn hòm giao ước của Đức Giê-hô-va theo sau.
9 Những người có binh khí đi trước các thầy tế lễ thổi kèn, còn đội hậu quân đi sau hòm; các thầy tế lễ vừa đi vừa thổi kèn.
10 Vả, Giô-suê đã truyền cho dân sự rằng: Chớ la hét, chớ để tiếng mình nghe thấy, cũng chớ để một lời nào ra khỏi miệng mình, cho đến ngày ta truyền rằng: Hãy la lên! Bấy giờ các ngươi sẽ la lên.
11 Vậy, hòm của Đức Giê-hô-va đi vòng quanh thành một lần; rồi họ trở về trại và ngủ đêm tại trại.

Giô-suê dẫn dân sự đi theo đúng mệnh lệnh của Đức Chúa Trời. Sự im lặng của dân sự, ngoại trừ tiếng kèn, tạo nên sự chờ đợi và cho thấy tính kỷ luật cùng đức tin của họ. Sự hiện diện của Hòm Giao Ước nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời đang lãnh đạo họ, trong khi việc liên tục đi vòng quanh thành thể hiện sự kiên nhẫn và tin cậy nơi chiến lược khác thường của Ngài.

Giô-suê 6:12-14 (VIE1934)
12 Qua ngày sau, Giô-suê dậy sớm; các thầy tế lễ khiêng hòm của Đức Giê-hô-va.
13 Bảy thầy tế lễ cầm bảy cái kèn bằng sừng chiên đực đi trước hòm của Đức Giê-hô-va, vừa đi vừa thổi kèn; những người có binh khí đi trước họ, còn đội hậu quân đi sau hòm của Đức Giê-hô-va; các thầy tế lễ vừa đi vừa thổi kèn.
14 Ngày thứ hai, họ đi vòng quanh thành một lần, rồi trở về trại. Họ làm như vậy trong sáu ngày.

Dân Y-sơ-ra-ên trung tín làm theo công việc hằng ngày trong sáu ngày, cho thấy sự vâng phục những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời. Việc lặp đi lặp lại cuộc diễu hành, với Hòm Giao Ước và các thầy tế lễ thổi kèn dẫn đầu, nhắc nhở họ về sự hiện diện của Đức Chúa Trời và làm gia tăng sự chờ đợi về sự giải cứu mà Ngài sẽ thực hiện.

Giô-suê 6:15-16 (VIE1934)
15 Đến ngày thứ bảy, họ dậy sớm, lúc rạng đông, và đi vòng quanh thành theo cách ấy bảy lần; chỉ ngày đó họ đi vòng quanh thành bảy lần.
16 Đến lần thứ bảy, khi các thầy tế lễ thổi kèn, Giô-suê nói cùng dân sự rằng: Hãy la lên! Vì Đức Giê-hô-va đã phó thành nầy cho các ngươi.

Vào ngày thứ bảy, cách thức thay đổi khi họ đi vòng quanh Giê-ri-cô bảy lần. Sau lần thứ bảy, Giô-suê truyền cho dân sự phải reo lên, tuyên bố rằng Đức Giê-hô-va đã phó thành vào tay họ. Đây là cao điểm của đức tin và sự vâng phục của họ, khi chiến thắng sắp được thực hiện.

Giô-suê 6:17-19 (VIE1934)
17 Thành nầy và mọi vật ở trong thành sẽ bị phó cho Đức Giê-hô-va để diệt đi; chỉ có Ra-háp, người kỹ nữ, sẽ được sống, nàng và hết thảy những kẻ ở trong nhà nàng, vì nàng đã giấu các sứ giả chúng ta sai đến.
18 Nhưng các ngươi phải giữ mình khỏi vật đáng diệt, e khi các ngươi lấy vật đáng diệt, thì làm cho trại quân Y-sơ-ra-ên thành vật đáng diệt, và gây sự rối loạn cho trại.
19 Nhưng hết thảy bạc và vàng, cùng các vật bằng đồng và sắt, đều là vật thánh cho Đức Giê-hô-va; chúng sẽ được đem vào kho của Đức Giê-hô-va.

Giô-suê truyền cho dân sự phải tiêu diệt mọi thứ trong Giê-ri-cô, ngoại trừ Ra-háp và gia đình nàng, vì nàng đã trung tín với các sứ giả của Đức Chúa Trời. Ông cũng cảnh báo họ không được lấy bất cứ vật đáng diệt nào, vì điều đó sẽ đem sự rủa sả đến trên Y-sơ-ra-ên. Những vật có giá trị phải được biệt riêng cho Đức Giê-hô-va, nhấn mạnh rằng sự hủy diệt thành này là một hành động phán xét thần thượng, chứ không phải là việc cướp bóc chiến lợi phẩm.

Giô-suê 6:20-21 (VIE1934)
20 Vậy, dân sự la lên, và các thầy tế lễ thổi kèn. Khi dân sự nghe tiếng kèn, thì đồng la lên một tiếng lớn, tường thành bèn sụp xuống; dân sự đi lên, ai nấy cứ thẳng trước mặt mình, và chiếm lấy thành.
21 Họ dùng gươm diệt hết mọi vật ở trong thành, từ người nam đến người nữ, từ trẻ đến già, cho đến bò, chiên và lừa.

Khi tiếng kèn vang lên và dân sự reo lớn, các tường thành Giê-ri-cô sụp đổ, đúng như Đức Chúa Trời đã phán. Sau đó, dân Y-sơ-ra-ên tiến vào thành và tiêu diệt mọi thứ, thi hành sự phán xét của Đức Chúa Trời. Chiến thắng này bày tỏ quyền năng của Đức Chúa Trời và những hậu quả của việc chống nghịch Ngài.

Giô-suê 6:22-25 (VIE1934)
22 Giô-suê nói cùng hai người đã do thám xứ rằng: Hãy vào nhà người kỹ nữ, và từ đó dẫn người đàn bà cùng mọi vật thuộc về nàng ra, như các ngươi đã thề với nàng.
23 Vậy, hai người trai trẻ đã do thám đi vào, đem Ra-háp, cha nàng, mẹ nàng, anh em nàng và mọi vật thuộc về nàng ra; họ cũng đem hết thảy bà con nàng ra, và để họ ở ngoài trại quân Y-sơ-ra-ên.
24 Họ đốt thành và mọi vật ở trong thành bằng lửa; chỉ bạc, vàng, cùng các vật bằng đồng và sắt, họ để vào kho của nhà Đức Giê-hô-va.
25 Nhưng Giô-suê để cho Ra-háp, người kỹ nữ, cùng nhà cha nàng và mọi vật thuộc về nàng được sống; nàng ở giữa Y-sơ-ra-ên cho đến ngày nay, vì nàng đã giấu các sứ giả mà Giô-suê sai đi do thám Giê-ri-cô.

Ra-háp và gia đình nàng được cứu, làm trọn lời hứa mà các thám tử đã lập với nàng. Hành động thương xót này cho thấy đức tin nơi Đức Chúa Trời có thể đem đến sự cứu rỗi, ngay cả cho một người ngoại bang như Ra-háp. Sau đó, thành bị hoàn toàn thiêu hủy, ngoại trừ những vật được biệt riêng cho kho của Đức Giê-hô-va.

Giô-suê 6:26-27 (VIE1934)
26 Bấy giờ Giô-suê khiến dân sự thề rằng: Trước mặt Đức Giê-hô-va, đáng rủa sả thay người nào dấy lên xây lại thành nầy, tức là Giê-ri-cô! Người sẽ đặt nền nó trên con đầu lòng mình, và dựng cửa nó trên con út mình.
27 Vậy, Đức Giê-hô-va ở cùng Giô-suê; danh tiếng người đồn ra khắp xứ.

Giô-suê tuyên bố sự rủa sả trên bất cứ ai tìm cách xây dựng lại Giê-ri-cô, báo trước rằng người đó sẽ phải chịu sự mất mát lớn. Lời rủa sả này trở thành một lời nhắc nhở về sự hủy diệt thần thượng của Giê-ri-cô và hậu quả của việc chống nghịch Đức Chúa Trời. Chương này kết thúc bằng việc khẳng định rằng Đức Giê-hô-va ở cùng Giô-suê, ban phước cho sự lãnh đạo của ông, và danh tiếng ông ngày càng lan rộng trong khắp xứ.

bottom of page