
Giô-suê 7
Trong chương này, dân Y-sơ-ra-ên chịu một thất bại nghiêm trọng tại A-hi vì sự không vâng lời. Tội lỗi của A-can, là người đã lấy những vật bị cấm sau khi Giê-ri-cô bị đánh hạ, khiến cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên nghịch cùng cả dân tộc. Chương này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng theo những điều răn của Đức Chúa Trời và những hậu quả của tội lỗi, cả đối với cá nhân lẫn cộng đồng.
Giô-suê 7:1 (VIE1934)
1 Nhưng dân Y-sơ-ra-ên đã phạm tội về vật đáng diệt; vì A-can, con trai của Cạt-mi, con trai của Xáp-đi, con trai của Xê-rách, thuộc chi phái Giu-đa, đã lấy vật đáng diệt; nên cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi phừng phừng cùng dân Y-sơ-ra-ên.
Sự không vâng lời của A-can khi lấy những vật đã được biệt riêng để diệt sau khi Giê-ri-cô sụp đổ được xem là tội lỗi của cả Y-sơ-ra-ên. Điều này cho thấy tội lỗi của một người có thể đem lại hậu quả cho cả cộng đồng, bởi giao ước của Đức Chúa Trời với Y-sơ-ra-ên đòi hỏi cả dân phải được biệt riêng và vâng phục. Cơn giận của Đức Chúa Trời nổi lên, nhấn mạnh tính nghiêm trọng của việc vi phạm những mạng lệnh Ngài.
Giô-suê 7:2-5 (VIE1934)
2 Giô-suê sai người từ Giê-ri-cô đi đến A-hi, ở gần Bết-A-ven, về phía đông Bê-tên, và nói cùng họ rằng: Hãy đi lên do thám xứ. Vậy, những người ấy đi lên do thám A-hi.
3 Đoạn, họ trở về cùng Giô-suê và nói rằng: Chẳng cần cả dân sự đi lên; chỉ cần hai ba ngàn người đi lên đánh A-hi; vì dân đó ít người.
4 Vậy, có chừng ba ngàn người trong dân đi lên đó; nhưng họ chạy trốn trước mặt người A-hi.
5 Người A-hi giết chừng ba mươi sáu người; họ đuổi theo dân Y-sơ-ra-ên từ trước cửa thành cho đến Sê-ba-rim, và đánh họ xuống dốc. Bấy giờ lòng dân tan ra như nước.
Người của Giô-suê đã đánh giá thấp A-hi vì thành này nhỏ bé, nên chỉ đưa một phần quân đội đi chiến đấu. Tuy nhiên, sự thất bại của Y-sơ-ra-ên là điều bất ngờ và thảm khốc, khiến ba mươi sáu người thiệt mạng. Thất bại này là hậu quả trực tiếp của tội lỗi A-can, cho thấy sự bảo trợ và sức mạnh của Đức Chúa Trời không còn ở cùng họ trong trận chiến. Lòng dân trở nên vô cùng khiếp sợ, cho thấy họ hoàn toàn cần đến sự hiện diện của Đức Chúa Trời để có được chiến thắng.
Giô-suê 7:6-9 (VIE1934)
6 Giô-suê xé áo mình, sấp mặt xuống đất trước hòm của Đức Giê-hô-va cho đến chiều, người và các trưởng lão Y-sơ-ra-ên; họ đều lấy bụi đất bỏ trên đầu.
7 Giô-suê nói rằng: Ôi! Chúa Giê-hô-va! Vì sao Ngài khiến dân nầy đi qua sông Giô-đanh, để phó chúng tôi vào tay dân A-mô-rít đặng diệt chúng tôi? Ôi! Chớ chi chúng tôi chịu ở lại bên kia sông Giô-đanh!
8 Ôi! Chúa! Tôi sẽ nói làm sao, khi Y-sơ-ra-ên xây lưng chạy trước mặt quân thù mình?
9 Vì dân Ca-na-an và hết thảy dân ở trong xứ sẽ nghe điều nầy, vây lấy chúng tôi, diệt danh chúng tôi khỏi đất. Bấy giờ Ngài sẽ làm gì cho danh lớn Ngài?
Giô-suê và các trưởng lão đáp lại thất bại bằng cách hạ mình trước mặt Đức Chúa Trời trong sự đau buồn và bối rối. Lời than khóc của Giô-suê cho thấy mối quan tâm sâu sắc của ông đối với sự sống còn của Y-sơ-ra-ên và danh dự của Đức Chúa Trời. Ông lo sợ rằng kẻ thù sẽ lợi dụng thất bại này, dẫn đến sự hủy diệt của Y-sơ-ra-ên và làm tổn hại đến danh tiếng của Đức Chúa Trời giữa các dân tộc.
Giô-suê 7:10-12 (VIE1934)
10 Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Hãy đứng dậy! Cớ sao ngươi nằm sấp mặt xuống đất như vậy?
11 Y-sơ-ra-ên đã phạm tội, chúng nó đã phạm giao ước mà ta đã truyền cho chúng nó; chúng nó đã lấy vật đáng diệt, lại còn ăn cắp, gian dối, và giấu vật ấy giữa đồ mình.
12 Vì vậy, dân Y-sơ-ra-ên không thể đứng nổi trước mặt quân thù mình, phải xây lưng chạy trốn; bởi vì chúng nó đã trở nên đáng diệt. Ta sẽ không ở cùng các ngươi nữa, nếu các ngươi không hủy vật đáng diệt khỏi giữa các ngươi.
Câu trả lời của Đức Chúa Trời cho Giô-suê là một mệnh lệnh trực tiếp phải hành động thay vì tiếp tục than khóc. Nguyên nhân của thất bại được bày tỏ: tội lỗi đã làm tổn hại đến giao ước giữa Y-sơ-ra-ên và Đức Chúa Trời. Việc A-can lấy cắp những vật đáng diệt khiến cả dân bị liên đới trong tội lỗi. Nếu không giải quyết tội lỗi này, sự bảo vệ và hiện diện của Đức Chúa Trời sẽ không còn ở cùng họ; đó là lý do họ không thể thành công trong chiến trận.
Giô-suê 7:13-15 (VIE1934)
13 Vậy, hãy đứng dậy, làm cho dân sự nên thánh, và nói rằng: Ngày mai, hãy làm nên thánh mình, vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên phán như vầy: Hỡi Y-sơ-ra-ên! Trong ngươi có vật đáng diệt; ngươi không thể đứng nổi trước mặt quân thù mình, cho đến chừng nào các ngươi cất vật đáng diệt khỏi giữa mình.
14 Sáng mai, các ngươi sẽ đến theo từng chi phái; chi phái nào Đức Giê-hô-va chỉ ra, sẽ đến theo từng họ; họ nào Ngài chỉ ra, sẽ đến theo từng nhà; nhà nào Ngài chỉ ra, sẽ đến từng người một.
15 Kẻ nào bị bắt có vật đáng diệt, thì sẽ bị thiêu bằng lửa, cả người ấy và mọi vật thuộc về người ấy; vì người ấy đã phạm giao ước của Đức Giê-hô-va, và đã làm một điều đáng hổ thẹn trong Y-sơ-ra-ên.
Đức Chúa Trời truyền cho Giô-suê kêu gọi cả dân phải nên thánh. Quá trình xác định người có tội sẽ bắt đầu từ các chi phái, sau đó thu hẹp xuống từng họ, từng gia đình và cuối cùng đến từng cá nhân. Hình phạt nghiêm khắc là thiêu bằng lửa cho thấy mức độ nghiêm trọng của tội lỗi A-can, vì ông đã vi phạm giao ước và đem sự hổ thẹn đến cho Y-sơ-ra-ên. Tội lỗi phải được loại bỏ khỏi cộng đồng để sự hiện diện và ơn phước của Đức Chúa Trời có thể trở lại với dân Ngài.
Giô-suê 7:16-18 (VIE1934)
16 Vậy, sáng mai, Giô-suê dậy sớm, đem Y-sơ-ra-ên đến theo từng chi phái; chi phái Giu-đa bị chỉ ra.
17 Đoạn, người đem các họ hàng Giu-đa đến; họ Xê-rách bị chỉ ra. Người đem họ Xê-rách đến từng người một; Xáp-đi bị chỉ ra.
18 Người đem nhà Xáp-đi đến từng người một; A-can, con trai Cạt-mi, con trai Xáp-đi, con trai Xê-rách, thuộc chi phái Giu-đa, bị chỉ ra.
Quá trình xác định người có tội bắt đầu và cuối cùng thu hẹp đến A-can. Cách thức Đức Chúa Trời chỉ ra người phạm tội cho thấy sự phán xét của Ngài được thực hiện cách cẩn thận và Ngài biết rõ hành động của từng cá nhân. Điều này cũng nhấn mạnh rằng trách nhiệm được đặt vào đúng người đã phạm tội.
Giô-suê 7:19-21 (VIE1934)
19 Giô-suê nói cùng A-can rằng: Hỡi con! Ta khuyên con hãy tôn vinh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và xưng tội cùng Ngài; hãy nói cho ta biết điều con đã làm, chớ giấu ta.
20 A-can đáp lời Giô-suê rằng: Quả thật tôi đã phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và tôi đã làm như vầy:
21 Tôi thấy trong của cướp được một cái áo choàng đẹp của Ba-by-lôn, hai trăm siếc-lơ bạc, và một miếng vàng cân nặng năm mươi siếc-lơ; tôi tham muốn những vật đó và lấy chúng. Kìa, chúng được giấu trong đất giữa trại tôi; bạc ở dưới.
Giô-suê kêu gọi A-can thú nhận tội lỗi, và ông đã thú nhận. A-can thừa nhận tội tham muốn và lấy những vật bị cấm, đồng thời giải thích cách ông đã giấu chúng. Lời thú nhận của ông cho thấy sự cám dỗ và lòng tham đã dẫn ông đến chỗ không vâng lời Đức Chúa Trời, gây ra những hậu quả nghiêm trọng cho chính ông và cả dân tộc.
Giô-suê 7:22-26 (VIE1934)
22 Giô-suê sai người đi; họ chạy đến trại. Kìa, vật ấy đã giấu trong trại người, và bạc ở dưới.
23 Họ lấy vật ấy giữa trại, đem đến cho Giô-suê và cho cả dân Y-sơ-ra-ên, rồi để trước mặt Đức Giê-hô-va.
24 Giô-suê và cả Y-sơ-ra-ên cùng người, tức là A-can, con trai Xê-rách, với bạc, áo choàng, miếng vàng, các con trai, con gái người, bò, lừa, chiên, trại và mọi vật thuộc về người, đem đến trũng A-cô.
25 Giô-suê nói rằng: Sao ngươi đã làm khốn khổ chúng ta? Ngày nay Đức Giê-hô-va sẽ làm khốn khổ ngươi. Cả Y-sơ-ra-ên ném đá người; chúng đốt chúng nó bằng lửa sau khi đã ném đá.
26 Chúng chất trên người ấy một đống đá lớn, còn tồn tại đến ngày nay. Bấy giờ Đức Giê-hô-va nguôi cơn giận dữ của Ngài. Vì vậy, chỗ ấy được gọi là trũng A-cô cho đến ngày nay.
Các sứ giả tìm thấy những vật đã bị lấy cắp, xác nhận tội lỗi của A-can. Giô-suê và dân Y-sơ-ra-ên thi hành hình phạt bằng cách ném đá A-can và thiêu những gì thuộc về ông, tượng trưng cho việc loại bỏ tội lỗi khỏi cộng đồng. Sau đó, cơn giận của Đức Chúa Trời nguôi đi. Trũng A-cô trở thành một lời nhắc nhở lâu dài về hậu quả của tội lỗi và sự cần thiết phải vâng theo những mạng lệnh của Đức Chúa Trời.

