top of page

Lê-vi Ký 10

Lê-vi Ký 10 thuật lại một biến cố bi thảm và đầy tính cảnh tỉnh trong lịch sử Y-sơ-ra-ên, liên quan đến cái chết của Na-đáp và A-bi-hu, hai con trai của A-rôn, vì sự không vâng lời của họ. Họ đã dâng một thứ lửa lạ trước mặt Đức Giê-hô-va, điều Ngài không phán dặn, và lập tức bị sự phán xét của Đức Chúa Trời giáng xuống. Chương này nhấn mạnh sự nghiêm trọng của sự thánh khiết Đức Chúa Trời, nhu cầu phải kính sợ Ngài trong sự thờ phượng, và trách nhiệm của chức tế lễ. Chương cũng đề cập đến cách A-rôn và các con trai còn lại phải đối diện với sự tang chế, cùng những chỉ dẫn về cách các thầy tế lễ phải cư xử và thực hiện các nghi thức thánh.

Lê-vi Ký 10:1-2 (VIE1934)
1 Hai con trai A-rôn, Na-đáp và A-bi-hu, mỗi người đều cầm lư hương mình, để lửa vào, bỏ hương lên và dâng một thứ lửa lạ trước mặt Đức Giê-hô-va; ấy là điều Ngài không phán dặn họ.
2 Một ngọn lửa từ trước mặt Đức Giê-hô-va lòe ra, nuốt tiêu họ và họ chết trước mặt Đức Giê-hô-va.

Na-đáp và A-bi-hu, hai con trai của A-rôn, đã không vâng lời khi dâng một thứ lửa lạ trước mặt Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã chỉ rõ cách thức sự thờ phượng và việc dâng tế lễ phải được thực hiện, nhưng họ đã đi lệch khỏi những điều Ngài truyền dạy. Hành động của họ bày tỏ sự thiếu kính sợ và coi thường sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. Đáp lại, Đức Chúa Trời sai lửa ra thiêu nuốt họ, cho thấy tầm quan trọng của việc tuân theo những chỉ dẫn của Ngài cách chính xác và kính sợ.

Lê-vi Ký 10:3 (VIE1934)
3 Môi-se bèn nói cùng A-rôn rằng: Ấy là điều Đức Giê-hô-va đã tỏ ra khi Ngài phán rằng: Ta sẽ nhờ những kẻ lại gần ta mà được tôn thánh và được vinh hiển trước mặt cả dân sự. A-rôn nín lặng.

Môi-se giải thích với A-rôn rằng cái chết của hai con trai ông liên quan đến điều Đức Chúa Trời đòi hỏi về sự thánh khiết. Những người đến gần Đức Chúa Trời, đặc biệt là các thầy tế lễ, phải kính sợ Ngài và tôn trọng những chỉ dẫn của Ngài. Biến cố này nhấn mạnh nguyên tắc rằng sự thánh khiết của Đức Chúa Trời phải được tôn trọng trong sự thờ phượng. A-rôn, dù đang đau buồn, vẫn nín lặng, chấp nhận sự nghiêm trọng của sự việc.

Lê-vi Ký 10:4-5 (VIE1934)
4 Môi-se gọi Mi-sa-ên và Ên-sa-phan, hai con trai của U-xi-ên, chú của A-rôn, mà dạy rằng: Hãy lại gần khiêng thây hai anh em các ngươi khỏi trước nơi thánh, đem ra ngoài trại quân.
5 Vậy, họ đến gần khiêng thây còn mặc áo lá trong ra ngoài trại quân, y như lời Môi-se đã biểu.

Môi-se truyền cho Mi-sa-ên và Ên-sa-phan, những người bà con của A-rôn, đem thi thể Na-đáp và A-bi-hu ra khỏi khu vực thánh và đưa ra ngoài trại quân. Điều này phản ánh nhu cầu phải duy trì sự tinh sạch trong nơi thánh. Hai người đã bị lửa thiêu vì tội lỗi của mình, và thi thể họ được đem ra ngoài trại, tượng trưng cho việc sự ô uế được loại khỏi nơi hiện diện thánh của Đức Chúa Trời.

Lê-vi Ký 10:6-7 (VIE1934)
6 Đoạn, Môi-se nói cùng A-rôn, Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma, hai con trai người, mà rằng: Các ngươi chớ để đầu trần và chớ xé áo mình, e khi phải chết và Đức Giê-hô-va nổi giận cùng cả hội chúng chăng; nhưng anh em các ngươi, là cả nhà Y-sơ-ra-ên, phải nên khóc vì cớ lửa thiêu hóa mà Đức Giê-hô-va nổi phừng lên.
7 Đừng ra khỏi cửa hội mạc, e các ngươi phải chết chăng; vì dầu xức của Đức Giê-hô-va ở trên các ngươi. Họ bèn làm theo lời Môi-se.

A-rôn cùng hai con trai còn lại là Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma được truyền không được để đầu trần hoặc xé áo theo tập tục tang chế thông thường. Vì họ đã được xức dầu và biệt riêng cho chức vụ tế lễ, họ phải tiếp tục giữ chức vụ và tôn trọng sự thánh của hội mạc. Những người khác trong Y-sơ-ra-ên được phép khóc than về biến cố này, nhưng A-rôn và các con trai phải tiếp tục phục vụ theo sự kêu gọi thiêng liêng của mình.

Lê-vi Ký 10:8-9 (VIE1934)
8 Đoạn, Đức Giê-hô-va phán cùng A-rôn rằng:
9 Khi nào vào hội mạc, ngươi và các con trai ngươi chớ nên uống rượu hay là uống vật chi có tánh say, e phải chết chăng: ấy là một mạng lịnh đời đời, trải các thế đại,

Đức Chúa Trời ban cho A-rôn một mạng lịnh rõ ràng rằng ông và các con trai không được uống rượu hoặc bất cứ chất gì gây say khi vào hội mạc. Điều này bảo đảm các thầy tế lễ phải có tâm trí tỉnh táo và hoàn toàn có khả năng thực hiện những công việc thánh. Sự phục vụ Đức Chúa Trời đòi hỏi sự tỉnh thức và tập trung, nhấn mạnh tính nghiêm trọng của trách nhiệm được giao cho các thầy tế lễ.

Lê-vi Ký 10:10-11 (VIE1934)
10 hầu cho các ngươi được phân biệt điều thánh và điều chẳng thánh, sự khiết và sự chẳng khiết,
11 và dạy dân Y-sơ-ra-ên các mạng lịnh mà Đức Giê-hô-va đã cậy Môi-se truyền dặn cho.

Đức Chúa Trời tiếp tục nhấn mạnh nhu cầu các thầy tế lễ phải biết phân biệt giữa điều thánh và điều chẳng thánh, giữa sự tinh sạch và sự chẳng tinh sạch. Các thầy tế lễ phải làm gương về cách sống đúng đắn và dạy dân Y-sơ-ra-ên vâng theo những mạng lịnh của Đức Chúa Trời. Chức vụ của họ đòi hỏi họ phải sống phù hợp với luật pháp của Ngài, trở nên những người dạy dỗ và làm gương về sự thánh khiết.

Lê-vi Ký 10:12-13 (VIE1934)
12 Môi-se nói cùng A-rôn, Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma, là hai con trai A-rôn còn lại, mà rằng: Hãy lấy của lễ chay còn dư lại về của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va, và hãy ăn đi không pha men, gần bàn thờ, vì là một vật chí thánh.
13 Phải ăn của lễ nầy tại nơi thánh, vì là phần của ngươi và của các con trai ngươi trong những của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va; bởi vì đã phán dặn ta làm như vậy.

Môi-se truyền cho A-rôn và hai con trai còn lại ăn phần của lễ chay còn dư tại một nơi thánh như một phần trong chức vụ tế lễ của họ. Vì của lễ này là một vật chí thánh, nó phải được ăn gần bàn thờ và theo đúng cách Đức Chúa Trời đã chỉ dẫn. Đây cũng là sự chu cấp của Đức Chúa Trời cho các thầy tế lễ, nhắc họ về phần được Ngài dành cho trong chức vụ phục vụ Ngài.

Lê-vi Ký 10:14-15 (VIE1934)
14 Còn cái o dâng đưa qua đưa lại, và cái giò dâng giơ lên, ngươi, các con trai và các con gái ngươi hãy ăn tại một nơi tinh sạch, vì các điều đó đã ban cho làm phần riêng của ngươi và của các con trai ngươi, do những của lễ thù ân của dân Y-sơ-ra-ên.
15 Họ sẽ đem đến cái giò dâng giơ lên và cái o dâng đưa qua đưa lại với những mỡ định thiêu hóa, để dâng đưa qua đưa lại trước mặt Đức Giê-hô-va. Những điều đó sẽ thuộc về ngươi và các con trai ngươi chiếu theo luật lệ đời đời, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn vậy.

Môi-se tiếp tục giải thích về phần của lễ đưa qua đưa lại và của lễ giơ lên được ban cho các thầy tế lễ từ những của lễ thù-ân của dân Y-sơ-ra-ên. Những phần này phải được ăn tại một nơi tinh sạch và cũng là phần được Đức Chúa Trời chỉ định cho các thầy tế lễ và gia đình họ. Điều này cho thấy sự chu cấp của Đức Chúa Trời cho chức tế lễ và khía cạnh cộng đồng của một số của lễ.

Lê-vi Ký 10:16-18 (VIE1934)
16 Vả, Môi-se tìm con dê đực dùng làm của lễ chuộc tội, thấy nó đã bị thiêu, bèn nổi giận cùng Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma, hai con trai A-rôn còn lại và nói rằng:
17 Sao các ngươi không ăn thịt con sinh tế chuộc tội trong nơi thánh? Vì là một vật chí thánh mà Đức Giê-hô-va đã ban cho các ngươi, hầu gánh lấy tội của hội chúng, và làm lễ chuộc tội cho họ trước mặt Đức Giê-hô-va.
18 Nầy, huyết nó không có đem vào trong nơi thánh; quả đáng các ngươi ăn sinh lễ trong nơi thánh, y như lời ta đã dặn biểu.

Khi biết con dê dùng làm của lễ chuộc tội đã bị thiêu thay vì được các thầy tế lễ ăn, Môi-se chất vấn Ê-lê-a-sa và Y-tha-ma. Theo quy định về của lễ này, các thầy tế lễ có phần phải ăn, vì đó là một phần trong chức vụ của họ liên quan đến việc gánh lấy tội của hội chúng và làm lễ chuộc tội cho dân sự. Việc không thực hiện điều này có vẻ như là sự bỏ sót một phần trách nhiệm được giao, khiến Môi-se tức giận. Điều này tiếp tục nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tuân theo mọi chỉ dẫn của Đức Chúa Trời liên quan đến các của lễ.

Lê-vi Ký 10:19-20 (VIE1934)
19 Nhưng A-rôn đáp rằng: Kìa, ngày nay họ đã dâng của lễ chuộc tội và của lễ thiêu của mình trước mặt Đức Giê-hô-va; và sau khi việc rủi nầy xảy ra, nếu lại ngày nay tôi ăn của lễ chuộc tội, há có đẹp lòng Đức Giê-hô-va chăng?
20 Môi-se nghe lời đáp ấy, bèn nhận cho phải.

A-rôn giải thích với Môi-se rằng vì những biến cố đau buồn vừa xảy ra trong ngày hôm đó, ông không nghĩ mình nên ăn của lễ chuộc tội. Nỗi đau mất hai con trai và hoàn cảnh đặc biệt của ngày ấy khiến ông đặt câu hỏi liệu việc ăn của lễ trong tình trạng đó có đẹp lòng Đức Chúa Trời hay không. Khi nghe lời giải thích của A-rôn, Môi-se chấp nhận và cho rằng điều đó là phải. Điều này cho thấy trong sự thờ phượng, không chỉ hành động bên ngoài mà cả tấm lòng và hoàn cảnh của người phục vụ cũng có ý nghĩa.

bottom of page