
Lê-vi Ký 15
Lê-vi Ký 15 trình bày những luật lệ liên quan đến các sự bài tiết của thân thể, cả nơi người nam lẫn người nữ. Chương này mô tả những loại bài tiết khác nhau, ảnh hưởng của chúng đối với sự thanh sạch theo nghi lễ và những thủ tục để được làm sạch. Những luật lệ này dựa trên sự hiểu biết rằng sự thanh sạch có liên quan đến sự hiện diện của Đức Chúa Trời và sự thờ phượng chung của dân Y-sơ-ra-ên. Sự sạch sẽ về thân thể được liên kết chặt chẽ với sự thanh sạch theo nghi lễ, và những luật này nhằm giữ cho cộng đồng được thanh sạch trước mặt Đức Chúa Trời, là Đấng ngự giữa họ. Chương này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự sạch sẽ về thân thể và theo nghi lễ, không chỉ đối với sức khỏe cá nhân mà còn đối với sự thánh khiết của cả cộng đồng.
Lê-vi Ký 15:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se và A-rôn rằng:
2 Hãy truyền cho dân Y-sơ-ra-ên rằng: Phàm người nam nào thân mình bị bịnh bạch-trược, thì vì cớ đó bị ô-uế;
3 sự ô-uế người bởi nơi bạch-trược: hoặc thân mình chảy bạch-trược ra hay là ứ lại, thì người bị ô-uế.
Các câu này mở đầu vấn đề về sự bài tiết của thân thể và mối liên hệ của nó với sự ô-uế. Đức Chúa Trời truyền cho Môi-se và A-rôn công bố những luật lệ này cho dân Y-sơ-ra-ên. Sự bài tiết được đề cập có thể là một tình trạng bất thường của thân thể khiến một người bị ô-uế theo nghi lễ. Trọng tâm ở đây không phải là khía cạnh đạo đức, nhưng là sự ô-uế theo nghi lễ. Dù sự bài tiết chảy ra hay bị ứ lại, người ấy vẫn bị kể là ô-uế và phải trải qua những bước làm sạch trước khi trở lại với sự thờ phượng chung của cộng đồng.
Lê-vi Ký 15:4-6 (VIE1934)
4 Hễ giường nào người bịnh bạch-trược nằm, đều sẽ bị ô-uế: và các vật nào người ngồi trên cũng sẽ bị ô-uế.
5 Ai đụng đến giường người, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
6 Ai ngồi trên vật chi mà người bịnh bạch-trược đã ngồi, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
Bất cứ vật gì người bịnh bạch-trược chạm đến hoặc sử dụng đều trở nên ô-uế, kể cả giường và ghế. Sự ô-uế này có thể truyền sang người khác khi họ chạm vào những vật đã bị ô-uế, ngay cả khi không tiếp xúc trực tiếp với người bệnh. Để được làm sạch, người bị ô-uế phải giặt quần áo, tắm trong nước và chờ đến chiều tối mới được kể là sạch. Điều này nhấn mạnh phạm vi rộng của sự ô-uế theo nghi lễ và nhu cầu phải cẩn thận trong việc giữ gìn sự thanh sạch trong đời sống hằng ngày.
Lê-vi Ký 15:7-8 (VIE1934)
7 Ai đụng đến mình người bịnh bạch-trược, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
8 Nếu người bịnh bạch-trược nhổ nhằm người nào tinh-sạch, thì người đó phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
Việc tiếp xúc trực tiếp với người bịnh bạch-trược, ngay cả trong trường hợp chạm vào người hoặc bị người ấy nhổ nhằm, cũng khiến người khác bị ô-uế. Nghi thức làm sạch vẫn giống nhau: giặt quần áo, tắm trong nước và chờ đến chiều tối. Điều này nhấn mạnh sự cẩn thận cần thiết để tránh sự ô-uế lan truyền, cho thấy việc duy trì sự thanh sạch trong cộng đồng là trách nhiệm của cả cá nhân lẫn cộng đồng.
Lê-vi Ký 15:9-11 (VIE1934)
9 Hễ xe nào người bịnh bạch-trược ngồi lên đều sẽ bị ô-uế.
10 Hễ ai đụng đến bất-kỳ vật chi dưới mình người bịnh bạch-trược, đều sẽ bị ô-uế đến chiều tối. Còn ai mang các vật đó, phải giặt quần-aó mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
11 Ai bị người bịnh bạch-trược rờ đến mà nếu người bịnh đó không rửa tay mình trong nước, thì ai đó phải giặt quần-aó mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
Ngay cả những vật như xe mà người bịnh bạch-trược ngồi lên cũng trở nên ô-uế. Luật này mở rộng đến bất cứ vật gì người ấy chạm đến, và những người tiếp xúc với các vật đó cũng bị ô-uế. Việc giặt quần áo, tắm trong nước và chờ đến chiều tối một lần nữa được đặt ra như những bước cần thiết để được làm sạch. Điều này tiếp tục củng cố nguyên tắc rằng sự ô-uế có thể lan truyền qua sự tiếp xúc, đòi hỏi phải luôn cẩn thận trong việc duy trì sự thanh sạch.
Lê-vi Ký 15:12-15 (VIE1934)
12 Đồ sành bị người bịnh bạch-trược đụng đến, phải đập bể đi, còn đồ gỗ, thì rửa trong nước.
13 Vả, khi người nam bị bịnh bạch-trược đã lành rồi, thì phải tính từ ngày lành đến bảy ngày, kế giặt quần-áo mình và tắm trong nước chảy; đoạn, người sẽ được tinh-sạch.
14 Qua ngày thứ tám, người bắt cho mình hai chim cu, hay là hai con bò-câu con, đến trước mặt Đức Giê-hô-va, tại cửa hội-mạc, và đưa cho thầy tế-lễ.
15 Thầy tế-lễ sẽ dâng con nầy làm của-lễ chuộc tội, con kia làm của-lễ thiêu; vậy, thầy tế-lễ vì cớ bịnh bạch-trược, sẽ làm lễ chuộc tội cho người trước mặt Đức Giê-hô-va.
Những đồ bằng sành đã tiếp xúc với người bị ô-uế phải bị đập bể, trong khi đồ bằng gỗ có thể được rửa bằng nước. Khi sự bài tiết đã chấm dứt, người đàn ông phải tính bảy ngày để được làm sạch, giặt quần áo và tắm trong nước chảy. Đến ngày thứ tám, người ấy phải đem hai con chim đến trước mặt Đức Giê-hô-va và giao cho thầy tế lễ. Thầy tế lễ dâng một con làm của-lễ chuộc tội và con kia làm của-lễ thiêu để làm lễ chuộc tội cho người ấy. Mặc dù đây là một tình trạng về thân thể, nó vẫn đòi hỏi một nghi thức chuộc tội, tượng trưng cho nhu cầu được thanh tẩy khỏi sự ô-uế trước khi trở lại với sự thờ phượng chung.
Lê-vi Ký 15:16-18 (VIE1934)
16 Hễ người nam di-tinh, phải tắm trọn mình trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
17 Phàm quần-áo và da bị dính, phải giặt rửa trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
18 Khi nào người nam và người nữ giao-cấu nhau, thì phải tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
Các câu này đề cập đến sự ô-uế do sự di-tinh, dù xảy ra trong sinh hoạt bình thường của vợ chồng hay trong một trường hợp khác. Người nam và người nữ liên quan đều phải tắm trong nước và bị ô-uế cho đến chiều tối. Ngay cả quần áo hay vật bằng da có dính chất đó cũng phải được giặt rửa bằng nước. Điều này cho thấy ngay cả những chức năng bình thường của thân thể cũng đòi hỏi một thời gian làm sạch theo nghi lễ trước khi tham dự vào đời sống thờ phượng.
Lê-vi Ký 15:19-24 (VIE1934)
19 Khi nào một người nữ có kinh-nguyệt, phải chịu ô-uế trong bảy ngày; hễ ai đụng đến người, sẽ bị ô-uế đến chiều tối.
20 Phàm vật gì người nằm hay ngồi trên trong lúc mình không sạch, sẽ bị ô-uế.
21 Ai đụng đến giường người, phải giặt quần-aó mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
22 Ai đụng đến vật gì người đã ngồi trên, phải giặt quần-áo mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
23 Nếu có vật chi nơi giường, hoặc trên đồ người ngồi, hễ ai đụng đến, sẽ bị ô-uế đến chiều tối.
24 Ví bằng một người nam giao-cấu cùng người nữ đó, và sự ô-uế kinh-nguyệt dính người nam, thì người nam sẽ bị ô-uế trong bảy ngày; phàm giường nào người nằm đều cũng sẽ bị ô-uế.
Luật pháp chuyển sang trường hợp của người nữ và những sự bài tiết tự nhiên của thân thể, đặc biệt là kỳ kinh-nguyệt. Trong thời gian này, người nữ bị kể là ô-uế theo nghi lễ trong bảy ngày. Bất cứ ai chạm vào người nữ hoặc những vật mà nàng đã sử dụng đều bị ô-uế cho đến chiều tối. Luật cũng quy định rằng nếu một người nam giao-cấu với nàng trong thời gian này, người nam cũng sẽ bị ô-uế trong bảy ngày. Những quy định này phản ánh tầm quan trọng của việc duy trì sự thanh sạch theo nghi lễ trong các tiến trình tự nhiên của thân thể và bảo đảm rằng người nữ được đối xử trong khuôn khổ các yêu cầu thánh của cộng đồng.
Lê-vi Ký 15:25-30 (VIE1934)
25 Khi một người nữ ngoài kỳ kinh-nguyệt mình lại có lưu huyết nhiều ngày, hoặc là bị mất quá kỳ, sẽ bị ô-uế trọn trong lúc lưu huyết như trong lúc kinh-nguyệt mình vậy.
26 Trong trọn lúc lưu huyết, bất-kỳ giường nào người nằm trên sẽ như cái giường của kỳ kinh-nguyệt, và mọi vật nào người ngồi trên, đều sẽ bị ô-uế như trong kỳ kinh-nguyệt vậy.
27 Ai đụng đến các vật đó sẽ bị ô-uế; phải giặt quần-aó mình, tắm trong nước, và bị ô-uế đến chiều tối.
28 Khi nào huyết người nữ cầm lại rồi, phải tính từ ngày lành đến bảy ngày, đoạn sẽ được tinh-sạch.
29 Qua ngày thứ tám, người bắt hai con chim cu, hoặc hai con bò-câu con, đem đến thầy tế-lễ tại cửa hội-mạc.
30 Thầy tế-lễ phải dâng con nầy làm của-lễ chuộc tội, và con kia làm của-lễ thiêu; vậy, thầy tế-lễ vì cớ sự lưu huyết ô-uế người sẽ làm lễ chuộc tội cho người trước mặt Đức Giê-hô-va.
Trong trường hợp có sự lưu huyết bất thường ngoài kỳ kinh-nguyệt, người nữ bị ô-uế trong suốt thời gian có sự lưu huyết. Tương tự như trường hợp của người nam, bất cứ vật gì nàng chạm đến đều bị kể là ô-uế. Sau khi sự lưu huyết chấm dứt, nàng phải tính bảy ngày rồi đem của-lễ đến cho thầy tế lễ để hoàn tất tiến trình làm sạch. Của-lễ chuộc tội và của-lễ thiêu cho thấy tình trạng này, dù thuộc về thân thể, vẫn cần một nghi thức chuộc tội vì sự ô-uế theo nghi lễ gắn liền với nó.
Lê-vi Ký 15:31-33 (VIE1934)
31 Thế thì, các ngươi sẽ phân cách dân Y-sơ-ra-ên ra xa sự ô-uế của họ, kẻo họ làm ô-uế hội-mạc ta vẫn ở giữa họ, mà phải chết trong sự ô-uế mình chăng.
32 Đó là luật-lệ về người nào bị bịnh bạch-trược hay là vì cớ di-tinh bị ô-uế,
33 về người nữ có kỳ kinh-nguyệt, về mọi người, hoặc nam hay nữ, bị bạch-trược, và về người nam giao-cấu cùng người nữ trong khi kinh-nguyệt.
Những câu cuối cùng tóm tắt mục đích của các luật lệ này: phân cách dân Y-sơ-ra-ên khỏi sự ô-uế của họ, để họ không vô tình làm ô-uế hội-mạc của Đức Chúa Trời, là nơi Ngài ngự giữa họ. Những luật này bao gồm mọi loại bài tiết, cả nơi người nam lẫn người nữ, nhấn mạnh sự nghiêm trọng của việc duy trì sự thanh sạch theo nghi lễ. Trọng tâm là bảo vệ sự thánh khiết của cộng đồng và không gian thánh nơi Đức Chúa Trời hiện diện, củng cố mối liên hệ giữa sự thanh sạch về thân thể và sự thánh khiết trong sự thờ phượng của dân Y-sơ-ra-ên.

