
Lê-vi Ký 17
Lê-vi Ký 17 nhấn mạnh tầm quan trọng của sự thờ phượng đúng cách và sự thánh khiết của huyết. Đức Chúa Trời truyền các chỉ dẫn cho dân Y-sơ-ra-ên qua Môi-se, tập trung vào nơi phải dâng của lễ và cách dân sự phải tôn trọng sự thánh khiết của huyết. Chương này rất quan trọng trong việc thiết lập những ranh giới cho sự thờ phượng và sự tinh sạch của cộng đồng, áp dụng cho cả dân Y-sơ-ra-ên lẫn những người ngoại kiều sống giữa họ.
Lê-vi Ký 17:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
2 Hãy nói cùng cả dân Y-sơ-ra-ên rằng: Nầy là lời Đức Giê-hô-va phán dặn:
3 Nếu một người nam trong nhà Y-sơ-ra-ên giết một con bò, một con chiên con, hoặc một con dê trong trại quân hay là ngoài trại quân,
Những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời được truyền cho toàn thể dân Y-sơ-ra-ên, làm nổi bật trách nhiệm chung của cộng đồng trong việc vâng giữ các mạng lịnh của Ngài. Ở đây, trọng tâm là những con vật dùng làm của lễ—bò, chiên con và dê—vốn thường được sử dụng trong sự dâng tế. Những câu này mở đầu yêu cầu rằng bất kỳ của lễ nào như vậy cũng phải được thực hiện theo những quy định thích hợp. Luật này ngăn chặn việc dâng sinh tế trái phép hoặc dâng của lễ theo một cách không do Đức Chúa Trời truyền dạy, bảo đảm rằng sự thờ phượng được tập trung và thực hiện theo ý muốn của Ngài.
Lê-vi Ký 17:4-5 (VIE1934)
4 chẳng đem đến cửa hội mạc đặng dâng cho Đức Giê-hô-va, trước đền tạm của Ngài, thì huyết sẽ đổ tội về người; người đã làm đổ huyết ra, nên sẽ bị truất khỏi dân sự mình.
5 Ấy hầu cho dân Y-sơ-ra-ên lấy của lễ mình giết ngoài đồng, dẫn đến thầy tế lễ, trước mặt Đức Giê-hô-va, tại cửa hội mạc, đặng dâng lên làm của lễ thù ân cho Đức Giê-hô-va.
Những câu này nhấn mạnh việc tập trung sự thờ phượng tại hội mạc. Bất kỳ con vật nào được giết làm sinh tế đều phải được đem đến hội mạc; nếu không, hành động đó bị kể là làm đổ huyết và là một vi phạm nghiêm trọng. Luật này nhấn mạnh rằng các sinh tế thuộc về Đức Giê-hô-va và không được dâng theo một cách tùy tiện. Đem của lễ đến hội mạc bảo đảm rằng chúng được dâng đúng nơi, đúng cách và với lòng tôn kính đối với những mạng lịnh của Đức Chúa Trời, đồng thời duy trì sự thánh khiết của cộng đồng.
Lê-vi Ký 17:6 (VIE1934)
6 Thầy tế lễ sẽ rưới huyết con sinh trên bàn thờ của Đức Giê-hô-va để tại cửa hội mạc, và xông mỡ có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va.
Khi con vật được đem đến hội mạc, thầy tế lễ thực hiện những nghi thức cụ thể, bao gồm rưới huyết trên bàn thờ và xông mỡ. Việc xông mỡ tạo nên một “mùi thơm” cho Đức Giê-hô-va, tượng trưng rằng của lễ được chấp nhận và đẹp lòng Ngài. Tiến trình này làm nổi bật vai trò trung gian của thầy tế lễ giữa dân sự và Đức Chúa Trời, bảo đảm rằng các sinh tế được dâng đúng cách để tôn vinh Đức Giê-hô-va và duy trì mối quan hệ giao ước.
Lê-vi Ký 17:7 (VIE1934)
7 Dân Y-sơ-ra-ên cũng chẳng nên dâng của lễ mình cho ma quỉ nữa, mà thông dâm cùng nó. Điều nầy sẽ làm một lệ định đời đời cho họ trải qua các thế đại.
Đức Chúa Trời muốn loại bỏ những thực hành ngoại giáo khỏi sự thờ phượng của dân Y-sơ-ra-ên. Việc đề cập đến việc dâng của lễ cho “ma quỉ” cho thấy trước đó dân sự có thể đã chịu ảnh hưởng của những hình thức thờ phượng ngoại giáo. Đức Chúa Trời mô tả hành vi này như sự thông dâm thuộc linh, giống như sự bất trung trong một mối quan hệ. Mạng lịnh này nhằm thanh tẩy sự thờ phượng của Y-sơ-ra-ên và bảo đảm rằng các sinh tế của họ chỉ được hướng về Đức Chúa Trời, cấm mọi sự tham dự vào các nghi lễ thờ hình tượng.
Lê-vi Ký 17:8-9 (VIE1934)
8 Vậy, ngươi hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Phàm người nào trong vòng dân Y-sơ-ra-ên hay là kẻ khách kiều ngụ giữa họ, dâng một của lễ thiêu hay là một của lễ chi,
9 mà chẳng đem đến tại cửa hội mạc đặng dâng cho Đức Giê-hô-va, thì người đó sẽ bị truất khỏi dân sự mình.
Những câu này nhắc lại rằng bất kỳ của lễ nào cũng phải được dâng tại hội mạc, dù người dâng là dân Y-sơ-ra-ên hay một người ngoại kiều sống giữa họ. Luật này áp dụng cho tất cả những người ở trong cộng đồng, cho thấy yêu cầu về sự thờ phượng đúng cách là phổ quát. Không vâng theo sẽ dẫn đến việc bị “truất khỏi” dân sự, một hình phạt nghiêm trọng biểu thị sự tách khỏi cộng đồng giao ước và đời sống chung của dân Chúa. Luật này củng cố tính nghiêm trọng của sự thờ phượng đúng cách và sự vâng lời Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 17:10-12 (VIE1934)
10 Phàm người nào của nhà Y-sơ-ra-ên hay là kẻ khách kiều ngụ giữa họ, ăn huyết chi cũng mặc, thì ta sẽ nổi giận cùng kẻ ăn đó, truất nó khỏi dân sự mình;
11 vì sanh mạng của xác thịt ở trong huyết; ta đã cho các ngươi huyết rưới trên bàn thờ đặng làm lễ chuộc tội cho linh hồn mình; vì nhờ sanh mạng mà huyết mới chuộc tội được.
12 Bởi cớ đó ta đã phán cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Trong vòng các ngươi không ai nên ăn huyết; kẻ khách kiều ngụ giữa các ngươi cũng không nên ăn huyết.
Những câu này nhấn mạnh điều cấm ăn huyết và giải thích sự thánh khiết của huyết trước mặt Đức Chúa Trời. Huyết tượng trưng cho sự sống, và Đức Chúa Trời đã chỉ định huyết được dùng trên bàn thờ để làm lễ chuộc tội, biểu thị sự hòa thuận trở lại với Ngài qua hệ thống sinh tế. Ăn huyết là vi phạm ý nghĩa thiêng liêng mà Đức Chúa Trời đã đặt vào huyết. Lệnh cấm này áp dụng cho cả dân Y-sơ-ra-ên lẫn người ngoại kiều, cho thấy sự sống là thánh và huyết có một vai trò đặc biệt trong hệ thống tế lễ.
Lê-vi Ký 17:13-14 (VIE1934)
13 Còn nếu ai, hoặc dân Y-sơ-ra-ên. hoặc kẻ khách kiều ngụ giữa họ, đi săn được một con thú hay là con chim ăn thịt được, thì phải đổ huyết nó ra, rồi lấy bụi đất lấp lại;
14 vì sanh mạng của mọi xác thịt, ấy là huyết nó, trong huyết có sanh mạng. Bởi cớ ấy, ta đã phán cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Các ngươi không nên ăn huyết của xác thịt nào; vì sanh mạng của mọi xác thịt, ấy là huyết nó; ai ăn sẽ bị truất diệt.
Trong trường hợp săn được một con thú hoặc con chim để làm thức ăn, huyết phải được đổ ra và lấy bụi đất lấp lại, thể hiện sự tôn trọng đối với sự sống đã bị lấy đi. Thực hành này duy trì sự thánh khiết của sự sống, ngay cả trong những trường hợp không liên quan đến một của lễ chính thức. Việc Đức Chúa Trời nhấn mạnh rằng huyết là sự sống một lần nữa cho thấy huyết phải được đối xử cách tôn trọng chứ không được ăn. Thực hành này cũng biệt dân Y-sơ-ra-ên khỏi những tập tục ngoại giáo xung quanh họ và củng cố mối quan hệ giao ước riêng biệt của họ với Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 17:15-16 (VIE1934)
15 Hễ người nào, hoặc sanh đẻ tại xứ, hoặc kẻ khách, ăn thịt của một con thú chết hay là bị xé, phải giặt quần áo mình, tắm trong nước, bị ô uế đến chiều tối, đoạn được tinh sạch lại.
16 Còn nếu người không giặt quần áo và không tắm, thì sẽ mang tội mình.
Nếu một người ăn thịt của một con vật chết tự nhiên hoặc bị thú khác xé, người ấy bị xem là ô uế, dù là người Y-sơ-ra-ên hay người ngoại kiều. Người ấy phải giặt quần áo và tắm mình, tượng trưng cho sự thanh tẩy. Luật này nhấn mạnh việc duy trì sự tinh sạch cá nhân và cộng đồng, ngay cả trong những trường hợp không liên quan đến sự dâng tế. Nếu người đó không thực hiện sự thanh tẩy, người phải mang tội mình, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tuân theo những nghi thức thanh tẩy và duy trì sự tinh sạch trong mọi phương diện của đời sống.

