
Lê-vi Ký 2
Lê-vi Ký 2 tập trung vào của lễ chay, còn được gọi là “của lễ bằng thịt” trong bản King James Version, là một của lễ tự nguyện dâng lên Đức Chúa Trời như một biểu tượng của lòng tận hiến, sự cảm tạ và sự nương cậy nơi Ngài về sự chu cấp. Chương này trình bày nhiều hình thức khác nhau của của lễ này, bao gồm bột lọc, bánh không men và hột lúa đầu mùa. Của lễ chay thường được dâng cùng với của lễ thiêu và nhằm biểu lộ sự nhìn nhận của người thờ phượng đối với những phước lành Đức Chúa Trời đã ban.
Lê-vi Ký 2:1-3 (VIE1934)
1 Khi nào ai dâng cho Đức Giê-hô-va một của lễ chay, thì lễ vật người phải bằng bột lọc có chế dầu, và để nhũ hương lên trên.
2 Người sẽ đem đến cho các con trai A-rôn, tức những thầy tế lễ; thầy tế lễ sẽ lấy một nắm bột lọc chế dầu và hết thảy nhũ hương, đem xông làm kỷ niệm trên bàn thờ; ấy là một của lễ dùng lửa dâng lên, có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va.
3 Phần chi trong của lễ chay còn lại sẽ thuộc về A-rôn và các con trai người; ấy là một vật chí thánh trong các của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va.
Những câu này mô tả tiến trình dâng của lễ chay. Người thờ phượng đem bột lọc trộn với dầu và nhũ hương đến cho các thầy tế lễ. Thầy tế lễ lấy một phần và xông trên bàn thờ làm “kỷ niệm”, biểu thị lòng biết ơn và sự dâng mình cho Đức Chúa Trời. Phần còn lại của của lễ chay được giữ cho các thầy tế lễ, tượng trưng cho sự chu cấp của Đức Chúa Trời dành cho những người phục vụ Ngài. Của lễ được gọi là “vật chí thánh”, nhấn mạnh tính thánh khiết của những gì được dâng lên Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 2:4-6 (VIE1934)
4 Khi nào ngươi dùng vật chi hấp lò làm của lễ chay, thì phải lấy bột mịn làm bánh nhỏ không men nhồi dầu, và bánh tráng không men thoa dầu.
5 Nếu ngươi dùng vật chiên trong chảo đặng làm của lễ chay, thì phải bằng bột mịn không pha men, nhồi với dầu,
6 bẻ ra từ miếng và chế dầu trên. Ấy là của lễ chay.
Ở đây, chúng ta thấy của lễ chay có thể được chuẩn bị dưới nhiều hình thức khác nhau, gồm những bánh được hấp lò và bánh tráng. Các của lễ phải không có men, tượng trưng cho sự thanh sạch và sự loại bỏ tội lỗi (vì men thường tượng trưng cho tội lỗi trong Kinh Thánh). Dầu tượng trưng cho sự hiện diện của Thánh Linh. Bằng việc bẻ của lễ thành từng miếng và chế dầu lên, người thờ phượng bày tỏ cách tượng trưng sự khiêm nhường và sự nương cậy nơi Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 2:7-10 (VIE1934)
7 Nếu ngươi dùng vật chiên trong chảo lớn đặng làm của lễ chay, thì phải bằng bột mịn với dầu.
8 Của lễ chay đã sắm sửa như cách nầy, ngươi sẽ đem dâng cho Đức Giê-hô-va, giao cho thầy tế lễ, và ngươi sẽ đem đến bàn thờ.
9 Thầy tế lễ sẽ lấy ra phần phải dâng làm kỷ niệm, xông trên bàn thờ; ấy là một của lễ dùng lửa dâng lên, có mùi thơm cho Đức Giê-hô-va.
10 Phần chi trong của lễ chay còn lại sẽ thuộc về A-rôn và các con trai người; ấy là một vật chí thánh trong các của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va.
Những câu này mở rộng về những cách khác nhau mà của lễ chay có thể được chuẩn bị, dù được chiên trong chảo hay trong chảo lớn. Thầy tế lễ lấy một phần để xông như một biểu tượng của sự dâng lên Đức Chúa Trời, trong khi phần còn lại được giữ cho các thầy tế lễ. Điều này nhấn mạnh sự chu cấp của Đức Chúa Trời dành cho các thầy tế lễ và tầm quan trọng của việc dâng một phần công lao của mình (được tượng trưng bởi hạt lúa) cho Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 2:11 (VIE1934)
11 Hễ của lễ chay các ngươi dâng cho Đức Giê-hô-va, thì chớ dâng với men; vì các ngươi chớ dùng men hay mật xông với của lễ chi dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va.
Men và mật đều bị cấm trong của lễ chay. Như đã đề cập trước đó, men tượng trưng cho tội lỗi và sự hư hoại, và việc loại trừ men nhấn mạnh sự thanh sạch. Mật tuy ngọt nhưng có thể lên men, và vì vậy tượng trưng cho sự mục nát. Của lễ chay phải thanh sạch và hoàn toàn được biệt riêng cho Đức Chúa Trời, phản ánh sự thánh khiết mà Ngài đòi hỏi nơi những của lễ được dâng lên Ngài.
Lê-vi Ký 2:12 (VIE1934)
12 Các ngươi được dâng những vật đó cho Đức Giê-hô-va như của lễ đầu mùa; nhưng chẳng nên đốt trên bàn thờ như của lễ có mùi thơm.
Của lễ đầu mùa được đem dâng để nhìn nhận sự chu cấp của Đức Chúa Trời vào thời kỳ thu hoạch. Mặc dù đây là một sự nhìn nhận quan trọng về những phước lành của Đức Chúa Trời, nhưng chúng không được đốt trên bàn thờ như những của lễ chay khác. Quy định này chỉ ra rằng những loại của lễ khác nhau có những mục đích và ý nghĩa tượng trưng khác nhau.
Lê-vi Ký 2:13 (VIE1934)
13 Phải nêm muối các của lễ chay; chớ nên dâng lên thiếu muối; vì muối là dấu hiệu về sự giao ước của Đức Chúa Trời đã lập cùng ngươi; trên các lễ vật ngươi phải dâng muối.
Muối là một phần quan trọng của của lễ chay và tượng trưng cho giao ước giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài. Trong thời xưa, muối tượng trưng cho sự bảo tồn và sự thanh sạch. Việc thêm muối vào các của lễ nhấn mạnh tính bền vững của giao ước Đức Chúa Trời đã lập với Y-sơ-ra-ên và làm nổi bật nhu cầu về sự trung tín và ngay thẳng trong mối quan hệ của người thờ phượng với Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 2:14-16 (VIE1934)
14 Nếu ngươi dùng hoa quả đầu mùa đặng làm của lễ chay tế Đức Giê-hô-va, thì phải bằng gié lúa rang, hột lúa mới tán ra,
15 đổ dầu vào và thêm nhũ hương. Ấy là của lễ chay.
16 Đoạn, thầy tế lễ lấy một phần hột tán ra với dầu và hết thảy nhũ hương mà xông làm kỷ niệm. Ấy là của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va.
Của lễ đầu mùa bao gồm những gié lúa xanh được rang trên lửa và những hột lúa mới được tán ra, cho thấy sự dâng hiến những sản vật đầu tiên của đất đai cho Đức Chúa Trời. Cũng như những của lễ chay khác, dầu và nhũ hương được thêm vào, và thầy tế lễ xông một phần làm lễ kỷ niệm cho Đức Chúa Trời. Của lễ này nhìn nhận sự chu cấp của Đức Chúa Trời ngay từ đầu mùa gặt và bày tỏ sự tin cậy nơi những phước lành tiếp tục của Ngài.

