top of page

Lê-vi Ký 22

Lê-vi Ký 22 tập trung vào những chỉ dẫn liên quan đến sự thánh khiết và tính thiêng liêng của các thầy tế lễ, gia đình họ và những của-lễ họ đem dâng trước mặt Đức Giê-hô-va. Chương này nhấn mạnh nhu cầu phải tinh sạch và cẩn thận tuân giữ các mạng lệnh của Đức Chúa Trời khi dâng tế lễ, củng cố sự phân biệt giữa điều thánh và điều thường. Các thầy tế lễ, với vai trò trung gian giữa Đức Chúa Trời và dân sự, được kêu gọi giữ một tiêu chuẩn thánh khiết cao hơn. Chương cũng quy định ai được phép dự phần vào các của-lễ thánh và cách xử lý những con sinh có tì-vít.

Lê-vi Ký 22:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng:
2 Hãy truyền cho A-rôn và các con trai người rằng phải kiêng cữ những của lễ thánh của dân Y-sơ-ra-ên, dâng biệt riêng ra thánh cho ta, hầu cho chúng chớ làm ô danh thánh ta: Ta là Đức Giê-hô-va.
3 Hãy nói với họ rằng: Phàm ai trong dòng giống các ngươi và trong vòng con cháu các ngươi đã bị ô uế, đến gần các vật thánh mà dân Y-sơ-ra-ên biệt riêng cho Đức Giê-hô-va, thì ai đó sẽ bị truất khỏi trước mặt ta: Ta là Đức Giê-hô-va.

Những câu này nhắc nhở các thầy tế lễ về bổn phận thánh của họ phải giữ mình tinh sạch khi xử lý những vật được dâng biệt riêng cho Đức Giê-hô-va. Các thầy tế lễ không được đến gần những của-lễ thánh khi đang ở trong tình trạng ô-uế, vì làm như vậy sẽ làm ô danh Đức Chúa Trời. Đây là một lời cảnh báo mạnh mẽ, nhấn mạnh sự nghiêm trọng của việc đối xử thiếu tôn kính với những điều thánh. Hậu quả là bị truất khỏi trước mặt Đức Chúa Trời. Đức Giê-hô-va khẳng định thẩm quyền của Ngài và cho thấy những tiêu chuẩn về sự thánh khiết phải được giữ bởi những người phục vụ Ngài.

Lê-vi Ký 22:4-6 (VIE1934)
4 Phàm ai là con cháu của A-rôn bị bịnh phung hay là bạch trược, thì chẳng được ăn vật biệt riêng ra thánh cho đến chừng nào được tinh sạch. Ai đụng đến một người đã bị ô uế bởi xác chết, ai có di tinh,
5 hay là ai đụng đến hoặc loài côn trùng, hoặc một người bị sự ô uế nào làm cho mình ô uế, thì cũng phải một thể ấy.
6 Ai đụng đến các vật đó sẽ bị ô uế đến chiều tối, không được ăn vật biệt riêng ra thánh, nhưng phải tắm mình trong nước.

Những câu này liệt kê những tình trạng khiến một thầy tế lễ trở nên ô-uế, bao gồm bịnh phung, bạch trược và sự tiếp xúc với xác chết hoặc người bị ô-uế. Những sự ô-uế này ngăn thầy tế lễ ăn những vật thánh cho đến khi được thanh sạch. Việc tắm mình trong nước và chờ đến chiều tối là một phần của tiến trình thanh tẩy theo nghi lễ. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc duy trì sự tinh sạch khi dự phần vào những vật thánh, bảo đảm rằng các thầy tế lễ đến gần những của-lễ của Đức Chúa Trời với lòng kính sợ.

Lê-vi Ký 22:7-9 (VIE1934)
7 Sau khi mặt trời lặn, người sẽ được sạch lại, rồi mới được phép ăn các vật thánh, vì là đồ ăn của người.
8 Người chẳng nên ăn một con thú nào chết tự nhiên hay là bị xé, hầu khỏi bị ô uế: Ta là Đức Giê-hô-va.
9 Vậy, họ phải giữ điều ta phán dặn, kẻo mang tội lỗi và chết chăng, vì đã làm các vật thánh nay ra ô uế: Ta là Đức Giê-hô-va làm cho họ nên thánh.

Khi mặt trời lặn, thầy tế lễ được kể là tinh sạch và có thể ăn những vật thánh, là phần lương thực được dành cho họ. Lệnh cấm ăn những con thú chết tự nhiên hoặc bị thú khác xé càng củng cố nhu cầu phải tránh sự ô-uế. Đức Chúa Trời truyền cho các thầy tế lễ phải nghiêm túc giữ những điều Ngài đã phán, vì sự phạm đến những vật thánh mang theo hậu quả nghiêm trọng. Đức Giê-hô-va cũng nhấn mạnh rằng chính Ngài là Đấng làm cho các thầy tế lễ nên thánh, biệt riêng họ cho công việc thánh.

Lê-vi Ký 22:10-12 (VIE1934)
10 Chẳng một kẻ khách ngoại bang nào được ăn vật thánh; kẻ nào ở tại nhà thầy tế lễ hay là người làm mướn, cũng chẳng được ăn vật thánh.
11 Nhưng kẻ nào thầy tế lễ lấy bạc mua về, và kẻ sanh đẻ tại nhà người, thì được phép ăn đồ ăn của người.
12 Nếu con gái của thầy tế lễ kết thân cùng kẻ khách ngoại bang, thì sẽ không được ăn vật thánh dâng giơ lên.

Những câu này xác định rõ ai được phép ăn các vật thánh. Người ngoài, kể cả người ở trọ hoặc người làm thuê cho thầy tế lễ, không được dự phần vào thức ăn thánh. Tuy nhiên, người mà thầy tế lễ mua bằng tiền, hoặc người được sinh ra trong nhà ông, được phép ăn thức ăn của ông vì họ thuộc về nhà thầy tế lễ. Ngoài ra, nếu con gái của thầy tế lễ kết hôn với một người ngoài, nàng không còn được ăn vật thánh, vì nàng không còn thuộc về gia đình thầy tế lễ theo cách trước đó.

Lê-vi Ký 22:13 (VIE1934)
13 Còn nếu con gái của thầy tế lễ đã góa hay là bị để, không có con, trở về nhà cha ở như buổi còn thơ, thì nàng sẽ được ăn đồ ăn của cha mình, nhưng chẳng kẻ khách ngoại bang nào nên ăn.

Nếu con gái của thầy tế lễ trở thành góa phụ hoặc bị chồng để, không có con và trở về nhà cha mình như khi còn thơ ấu, nàng được phép ăn thức ăn của cha vì nàng lại trở thành một phần của gia đình thầy tế lễ. Tuy nhiên, người ngoài vẫn không được phép dự phần. Điều này tiếp tục duy trì tính thánh khiết của thức ăn được dành riêng cho gia đình thầy tế lễ.

Lê-vi Ký 22:14-16 (VIE1934)
14 Nếu ai lầm ăn một vật thánh, thì phải đền lại cho thầy tế lễ giá của vật thánh đó, và phụ thêm một phần năm.
15 Thầy tế lễ chớ làm ô uế của lễ mà dân Y-sơ-ra-ên dâng giơ lên cho Đức Giê-hô-va.
16 Ai ăn vật thánh đã dâng như vậy sẽ mang tội mình đã phạm, vì ta là Đức Giê-hô-va làm cho các vật đó nên thánh.

Nếu một người vô tình ăn một vật thánh, người ấy phải hoàn trả cho thầy tế lễ giá trị của vật đã ăn và thêm một phần năm. Điều này bảo đảm rằng tính thánh của của-lễ được tôn trọng và những người chịu trách nhiệm quản lý các vật thánh không bị để cho mang tội. Những chỉ dẫn này bảo vệ sự thánh khiết của các của-lễ và ngăn ngừa sự ô-uế, vì Đức Giê-hô-va chính là Đấng làm cho các vật đó nên thánh.

Lê-vi Ký 22:17-19 (VIE1934)
17 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng:
18 Hãy truyền cho A-rôn và các con trai người, cùng cho cả dân Y-sơ-ra-ên, mà rằng: Hễ người nhà Y-sơ-ra-ên hay là kẻ khách kiều ngụ giữa họ, mà dâng của lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va, hoặc của lễ khấn nguyện, hay là của lễ lạc ý, hầu cho được nhậm,
19 phải dâng một con đực không tì vít chi bắt trong bầy bò, hoặc chiên con hay là dê cái.

Đức Chúa Trời truyền Môi-se nói với cả các thầy tế lễ lẫn dân Y-sơ-ra-ên về những của-lễ phải dâng. Những của-lễ, dù là của-lễ khấn nguyện hay của-lễ lạc ý, phải được dâng cách tự nguyện và phải dùng những con sinh không tì-vít. Yêu cầu về một con sinh không tì-vít nhấn mạnh nguyên tắc rằng điều được dâng cho Đức Chúa Trời phải là tốt nhất, phản ánh sự tinh sạch và thánh khiết của Đấng mà của-lễ được dâng lên.

Lê-vi Ký 22:20-22 (VIE1934)
20 Các ngươi chớ dâng một con vật nào có tì vít, vì nó sẽ không được nhậm.
21 Khi một người nào dâng cho Đức Giê-hô-va một của lễ thù ân bằng bò hay chiên, hoặc dâng trả lễ khấn nguyện hay là lạc ý, hầu cho con sinh được nhậm, phải không có một tì vít chi trên mình.
22 Các ngươi chớ dâng cho Đức Giê-hô-va một con thú nào hoặc mù mắt, què cẳng, bị xé, ghẻ chốc, hay là lát; các ngươi chớ bắt nó làm của lễ dùng lửa dâng lên cho Đức Giê-hô-va trên bàn thờ.

Những của-lễ có tì-vít không được chấp nhận vì chúng không thể tượng trưng thích hợp cho sự trọn vẹn và thánh khiết liên hệ đến Đức Chúa Trời. Chỉ những con sinh không tì-vít mới được chấp nhận làm của-lễ, dù là của-lễ thù-ân hay các loại của-lễ khác. Những con vật mù, què, bị thương, ghẻ chốc hoặc có lát không được dùng để dâng. Điều này duy trì tiêu chuẩn tinh sạch đối với những gì được đem dâng trước mặt Đức Giê-hô-va.

Lê-vi Ký 22:23-25 (VIE1934)
23 Các ngươi được bắt một con bò hay chiên con có giò dài quá, hoặc ngắn quá mà làm của lễ lạc ý; nhưng về của lễ khấn nguyện, con thú như vầy quả sẽ chẳng được nhậm.
24 Các ngươi chớ dâng cho Đức Giê-hô-va tại xứ mình một con thú nào hòn nang bị dập nát, rứt hay là thiến đi.
25 Chớ nhận nơi tay kẻ khách ngoại bang một con sinh nào bị như vậy đặng dâng làm thực vật cho Đức Chúa Trời mình, vì nó đã bị hư và có tì vít trên mình, không được nhậm vì các ngươi đâu.

Những con vật có khuyết điểm nhỏ, chẳng hạn một chân dài quá hoặc ngắn quá, có thể được dùng làm của-lễ lạc ý nhưng không được dùng cho của-lễ khấn nguyện. Tuy nhiên, những con vật bị tổn thương nghiêm trọng hoặc bị biến dạng không được phép dâng. Ngoài ra, những con sinh có những khiếm khuyết như vậy dù nhận từ tay người ngoại bang cũng không được dùng làm của-lễ cho Đức Chúa Trời. Những quy định này duy trì nguyên tắc rằng điều được biệt riêng cho Đức Chúa Trời phải phản ánh sự tinh sạch và phẩm chất cao nhất.

Lê-vi Ký 22:26-28 (VIE1934)
26 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng:
27 Hễ con bò con, con chiên con hay con dê con, phải ở quẩn theo mẹ trong bảy ngày sau khi lọt lòng; nhưng qua ngày thứ tám về sau sẽ được nhậm làm của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va.
28 Bất kỳ bò cái hay chiên cái, các ngươi chớ giết nó và con nó trong một ngày.

Đức Chúa Trời truyền rằng những con vật mới sinh phải ở với mẹ chúng trong bảy ngày trước khi có thể được dùng làm của-lễ. Từ ngày thứ tám trở đi, chúng có thể được chấp nhận làm của-lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va. Ngoài ra, không được giết con mẹ và con nó trong cùng một ngày. Điều này phản ánh sự quan tâm của Đức Chúa Trời đối với sự sống và cách đối xử nhân từ với loài vật, ngay cả trong bối cảnh dâng tế lễ.

Lê-vi Ký 22:29-30 (VIE1934)
29 Khi các ngươi dâng của lễ thù ân cho Đức Giê-hô-va, thì phải dâng thế nào cho của lễ vì các ngươi được nhậm.
30 Của lễ đó phải ăn nội ngày, không nên để chi lại cho đến sớm mai: Ta là Đức Giê-hô-va.

Của-lễ thù-ân phải được dâng cách tự nguyện và với mục đích được Đức Chúa Trời chấp nhận. Thịt của của-lễ phải được ăn trong chính ngày đó và không được để lại đến sáng hôm sau. Điều này nhấn mạnh sự tức thời và trọn vẹn trong việc dâng của-lễ cảm tạ, đồng thời bảo vệ tính thánh của nghi thức dâng tế lễ.

Lê-vi Ký 22:31-33 (VIE1934)
31 Vậy, hãy giữ làm theo các điều răn ta: Ta là Đức Giê-hô-va.
32 Đừng làm ô danh thánh ta, thì ta sẽ được tôn thánh giữa dân Y-sơ-ra-ên: Ta là Đức Giê-hô-va làm cho các ngươi nên thánh,
33 tức Đấng đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, để làm Đức Chúa Trời các ngươi: Ta là Đức Giê-hô-va.

Chương này kết thúc bằng lời kêu gọi vâng lời. Dân Y-sơ-ra-ên phải gìn giữ và làm theo những điều răn của Đức Chúa Trời, đồng thời tôn trọng sự thánh khiết của danh Ngài. Đức Chúa Trời nhắc họ rằng chính Ngài là Đấng làm cho họ nên thánh và là Đấng đã đem họ ra khỏi xứ Ê-díp-tô. Lời nhắc cuối cùng này nhấn mạnh mối liên hệ giữa sự vâng lời và giao ước, vì Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời, Đấng đã cứu chuộc và biệt riêng họ cho chính Ngài.

bottom of page