
Lê-vi Ký 26
Lê-vi Ký 26 trình bày những lời hứa và cảnh báo của Đức Chúa Trời trong giao ước với dân Y-sơ-ra-ên. Chương bắt đầu bằng những phước lành dành cho sự vâng lời, nhấn mạnh những phần thưởng dành cho việc trung tín giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. Sau đó, chương chuyển sang những lời cảnh báo về các hậu quả nghiêm trọng của sự bất tuân, mô tả những hình phạt ngày càng gia tăng nếu Y-sơ-ra-ên từ chối luật pháp của Đức Chúa Trời. Chương kết thúc bằng lời nhắc nhở rằng giao ước của Đức Chúa Trời với Y-sơ-ra-ên vẫn bền vững, ngay cả trong những thời kỳ họ bị sửa phạt và lưu đày.
Lê-vi Ký 26:1-2 (VIE1934)
1 Các ngươi chớ làm những hình-tượng; hoặc hình chạm, hoặc hình đúc; chớ dựng trong xứ mình một hòn đá nào có dạng-hình, đặng sấp mình trước mặt hình đó, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.
2 Hãy giữ lễ sa-bát ta, và tôn-kính nơi thánh ta. Ta là Đức Giê-hô-va.
Những câu này nhắc lại những yếu tố cốt lõi của giao ước: tránh sự thờ hình tượng và tôn trọng sự thánh khiết trong sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Lệnh cấm làm hình tượng hoặc những vật dùng trong sự thờ phượng nhấn mạnh mối quan hệ độc quyền của Y-sơ-ra-ên với Đức Chúa Trời. Không giống các dân tộc chung quanh, Y-sơ-ra-ên phải chỉ thờ phượng Đức Chúa Trời, tránh bất cứ điều gì làm giảm sự thánh khiết của Ngài. Giữ các ngày Sa-bát và tôn kính nơi thánh biểu thị sự tôn trọng trật tự thờ phượng mà Đức Chúa Trời đã thiết lập, phản ánh quyền của Ngài trên Y-sơ-ra-ên. Những hành động tôn kính này là nền tảng cho các phước lành và hậu quả được trình bày trong những câu tiếp theo.
Lê-vi Ký 26:3-5 (VIE1934)
3 Nếu các ngươi tuân theo luật-pháp ta, gìn-giữ các điều-răn ta và làm theo,
4 thì ta sẽ giáng mưa thuận thì, đất sẽ sanh hoa-lợi, và cây ngoài đồng sẽ kết bông-trái.
5 Mùa đập lúa sẽ lần đến mùa hái nho, mùa hái nho sẽ lần đến mùa gieo mạ; các ngươi sẽ ăn no, ở bình-yên trong xứ mình.
Tại đây, Đức Chúa Trời hứa ban những phước lành cụ thể nếu Y-sơ-ra-ên vẫn trung tín với các mạng lịnh của Ngài. Những phước lành đó bao gồm mưa đúng mùa, mùa màng phong phú và nguồn lương thực dồi dào. Hình ảnh mùa gặt kéo dài từ mùa đập lúa đến mùa hái nho, rồi từ mùa hái nho đến mùa gieo mạ, cho thấy sự dư dật về vật chất và sự bình an mà sự vâng lời sẽ đem lại. Sự an toàn trong xứ cũng được nhấn mạnh, phản ánh sự bảo vệ của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài khi họ bước đi trong đường lối của Ngài. Những phước lành này bắt nguồn từ mong muốn của Đức Chúa Trời là chu cấp và bảo vệ dân Ngài khi họ sống trong giao ước với Ngài.
Lê-vi Ký 26:6-8 (VIE1934)
6 Ta sẽ giáng sự bình-tịnh trong nước, các ngươi ngủ không sợ ai dọa; ta sẽ diệt những loài thú dữ khỏi xứ, gươm giáo chẳng đưa qua xứ các ngươi.
7 Các ngươi sẽ đuổi quân thù nghịch mình, chúng nó sẽ ngã trước mặt các ngươi bởi gươm.
8 Năm người trong các ngươi sẽ đuổi một trăm người, một trăm người trong các ngươi sẽ đuổi một vạn người; quân thù nghịch các ngươi sẽ ngã trước mặt các ngươi bởi gươm.
Những câu này nhấn mạnh sự bình an và an ninh mà sự vâng lời sẽ đem lại. Y-sơ-ra-ên không chỉ được hưởng sự nghỉ ngơi và thoát khỏi sợ hãi, mà Đức Chúa Trời còn loại bỏ thú dữ và ngăn chặn quân thù xâm nhập. Ngay cả khi kẻ thù xuất hiện, Đức Chúa Trời hứa ban chiến thắng cho Y-sơ-ra-ên, để một số ít người của họ có thể đánh bại những lực lượng đông đảo. Sự bảo vệ và chiến thắng này cho thấy quyền năng của Đức Chúa Trời hành động vì dân Ngài, bảo đảm sự an toàn và thành công của họ.
Lê-vi Ký 26:9-10 (VIE1934)
9 Ta sẽ đoái đến các ngươi, làm cho sanh-sản, thêm nhiều, và giữ vững giao-ước ta đã lập cùng các ngươi.
10 Các ngươi sẽ ăn mùa cũ, và dẹp mùa cũ ra đặng chứa mùa mới.
Đức Chúa Trời bảo đảm với Y-sơ-ra-ên về sự đoái xem của Ngài nếu họ vẫn vâng lời. Sự sanh sản và gia tăng nhắc lại những phước lành đã ban cho tổ phụ họ, xác nhận tính bền vững của giao ước Đức Chúa Trời. Họ sẽ được ban phước nhiều đến mức phải dọn chỗ cho mùa mới bằng cách lấy mùa cũ ra khỏi kho. Hình ảnh về sự dư dật tràn đầy này nhấn mạnh mức độ phong phú mà Đức Chúa Trời hứa ban khi dân Ngài trung tín.
Lê-vi Ký 26:11-13 (VIE1934)
11 Ta sẽ lập chỗ ta ở giữa các ngươi, tâm-hồn ta sẽ không ghê-tởm các ngươi đâu.
12 Ta sẽ đi giữa các ngươi, làm Đức Chúa Trời các ngươi, và các ngươi sẽ làm dân ta.
13 Ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi, đã đem các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, hầu cho các ngươi không làm tôi mọi chúng nó; ta đã bẻ gãy ách các ngươi và cho các ngươi đi đứng thẳng mình.
Trong những câu này, Đức Chúa Trời hứa có một mối quan hệ mật thiết với Y-sơ-ra-ên, được biểu thị qua sự hiện diện của Ngài giữa họ trong nơi Ngài ở. Việc Đức Chúa Trời ở cùng dân Ngài phản ánh mối liên hệ sâu sắc của Ngài với họ và sự chấp nhận của Ngài đối với họ. Lời nhắc về sự giải phóng họ khỏi Ai Cập nhấn mạnh sự cam kết liên tục của Ngài đối với sự tự do và phẩm giá của họ. Mối quan hệ giao ước của Đức Chúa Trời không chỉ liên quan đến luật lệ và quy tắc, nhưng còn liên quan đến mong muốn của Ngài được ở cùng dân Ngài và chu cấp cho họ.
Lê-vi Ký 26:14-16 (VIE1934)
14 Nhưng nếu các ngươi không nghe ta, không làm theo các điều-răn nầy,
15 nếu các ngươi khinh luật-pháp ta, và tâm-hồn các ngươi ghê-gớm các mạng-lịnh ta, đến đỗi không làm theo hết thảy các điều-răn ta, và bội giao-ước ta,
16 thì ta sẽ làm cho các ngươi điều nầy: Ta sẽ khiến sự kinh-hãi, bịnh gầy-mòn và rét run xông đến các ngươi, làm hao-mòn mắt, khốn-khổ lòng; các ngươi sẽ gieo giống ra vô-ích, vì quân thù nghịch các ngươi sẽ ăn hết.
Tại đây bắt đầu những lời cảnh báo về hậu quả của sự bất tuân. Nếu Y-sơ-ra-ên từ chối các luật lệ của Đức Chúa Trời và bội giao ước, những hình phạt đầu tiên bao gồm sự đau khổ về thể chất, như bệnh tật và buồn khổ. Công việc canh tác của họ sẽ trở nên vô ích vì quân thù sẽ ăn hết sản vật. Những hậu quả đầu tiên này cho thấy sự phản nghịch Đức Chúa Trời phá vỡ không chỉ mối quan hệ của họ với Ngài mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất và sự an toàn của họ.
Lê-vi Ký 26:17-18 (VIE1934)
17 Ta sẽ nghịch cùng các ngươi; các ngươi sẽ bị quân thù nghịch đánh đuổi; kẻ ghét các ngươi sẽ cai-trị các ngươi, và các ngươi sẽ chạy trốn khi không ai rượt đuổi.
18 Dẫu đến nỗi ấy, nếu các ngươi cũng không chịu nghe ta, thì ta sẽ vì cớ tội-lỗi các ngươi sửa-phạt gấp bảy lần nữa.
Đức Chúa Trời cảnh báo rằng nếu những hình phạt ban đầu không dẫn đến sự ăn năn, hậu quả sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Y-sơ-ra-ên sẽ bị quân thù đánh bại và áp bức, và sự sợ hãi của họ sẽ trở nên mạnh đến mức họ chạy trốn ngay cả khi không có ai đuổi theo. Sự gia tăng của hình phạt phản ánh tính nghiêm trọng của việc bội giao ước, khi Đức Chúa Trời tìm cách sửa dạy sự phản nghịch của họ và đem họ trở lại sự vâng lời.
Lê-vi Ký 26:19-20 (VIE1934)
19 Ta sẽ bẻ sự kiêu-ngạo về năng-lực các ngươi; ta sẽ làm cho trời các ngươi như sắt và đất các ngươi như đồng;
20 sức-lực các ngươi sẽ ra vô-ích; đất các ngươi chẳng sanh hoa-lợi, cây trong xứ chẳng kết bông-trái gì.
Trong những câu này, Đức Chúa Trời hứa hạ sự kiêu ngạo của Y-sơ-ra-ên và khiến công việc của họ trở nên không có kết quả. Hình ảnh bầu trời như sắt và đất như đồng tượng trưng cho một cơn hạn hán khiến mùa màng không thể phát triển. Dù họ lao động vất vả, họ cũng không thấy kết quả, cho thấy công sức của họ trở nên vô ích dưới sự phán xét của Đức Chúa Trời. Điều này cho thấy sự tự cậy và kiêu ngạo không thể đem lại thịnh vượng khi con người bất tuân Đức Chúa Trời.
Lê-vi Ký 26:21-22 (VIE1934)
21 Nếu các ngươi phản-đối cùng ta, và không muốn nghe ta, thì ta sẽ tùy theo tội phạm giáng tai-vạ trên các ngươi gấp bảy lần nữa.
22 Ta sẽ sai những thú đồng đến tha con-cái các ngươi đi, ăn hại súc-vật, diệt số người ra ít; và đường-nẻo các ngươi sẽ vắng tanh.
Nếu Y-sơ-ra-ên tiếp tục bất tuân, Đức Chúa Trời cảnh báo về sự gia tăng hình phạt. Cụm từ “gấp bảy lần nữa” cho thấy những sự sửa phạt còn nghiêm trọng hơn. Ngoài bệnh tật và đói kém, thú dữ sẽ tàn phá xứ, bắt đi con cái và phá hại súc vật, khiến dân số giảm xuống và các đường sá trở nên vắng vẻ. Sự hoang vu này cho thấy sự phản nghịch dẫn đến sự tàn phá, khiến đất đai trở nên không còn an toàn và sinh lợi.
Lê-vi Ký 26:23-25 (VIE1934)
23 Dẫu đến những việc ấy mà các ngươi cứ không phục sự sửa-phạt ta, cứ phản-đối cùng ta,
24 thì ta đây cũng sẽ nghịch lại cùng các ngươi, và vì cớ tội-lỗi, sẽ giáng tai-vạ cho các ngươi gấp bảy lần nữa.
25 Ta sẽ khiến gươm giáo đến trên các ngươi đặng báo-thù sự giao-ước ta; khi các ngươi hội-hiệp trong những thành mình, ta sẽ giáng dịch-hạch đến giữa các ngươi, và nộp các ngươi vào tay thù-nghịch.
Những câu này cho thấy nếu Y-sơ-ra-ên vẫn từ chối ăn năn, Đức Chúa Trời sẽ hành động quyết liệt hơn. Ngài sẽ nghịch lại họ, và họ sẽ phải đối diện với chiến tranh và dịch bệnh. Ngay cả trong những thành kiên cố, họ cũng không tìm được sự an toàn, vì dịch bệnh sẽ lan ra và cuối cùng họ sẽ bị quân thù chinh phục. Những hình phạt ngày càng gia tăng này phản ánh mức độ nghiêm trọng của sự phản nghịch giao ước.
Lê-vi Ký 26:26 (VIE1934)
26 Khi ta dẫn sự đói-kém đến, mười người nữ sẽ nướng bánh của các ngươi trong một lò, cân bánh trao lại cho các ngươi; các ngươi sẽ ăn mà không no.
Đức Chúa Trời cảnh báo thêm rằng sự thiếu lương thực sẽ trở nên nghiêm trọng đến mức mười người nữ phải cùng dùng một lò để nướng bánh. Bánh sẽ được cân theo khẩu phần, và ngay cả khi ăn, người ta vẫn không được no. Điều này phản ánh sự tuyệt vọng và đói khát do sự phán xét của Đức Chúa Trời đem lại. Những nhu cầu vật chất cơ bản của họ sẽ không được đáp ứng, tượng trưng cho những hậu quả sâu xa của sự bất tuân.
Lê-vi Ký 26:27-28 (VIE1934)
27 Dẫu đến đỗi vậy, mà các ngươi cứ không khứng nghe ta, còn phản-đối cùng ta,
28 thì ta cũng sẽ nghịch lại cùng các ngươi cách giận-dữ, và vì cớ tội-lỗi các ngươi, sẽ sửa-phạt gấp bảy lần nữa.
Nếu Y-sơ-ra-ên vẫn không ăn năn sau tất cả những hình phạt trước đó, Đức Chúa Trời sẽ gia tăng sự nghịch lại họ trong cơn giận. Điều này cho thấy hậu quả không chỉ tăng lên mà còn đi kèm với sự phán xét nghiêm khắc của Đức Chúa Trời. Việc lặp lại “gấp bảy lần nữa” nhấn mạnh tính đầy đủ và nghiêm trọng của sự sửa phạt nếu họ cứ tiếp tục phản nghịch.
Lê-vi Ký 26:29-31 (VIE1934)
29 Các ngươi sẽ ăn thịt con trai con gái mình;
30 ta sẽ hủy-diệt những nơi cao các ngươi, phá-đổ những hình mặt trời, và để thây các ngươi chồng trên thây của hình-tượng mình, tâm-hồn ta sẽ ghê-gớm các ngươi.
31 Ta sẽ làm cho thành các ngươi ra vắng vẻ; các nơi thánh quạnh-hiu, và ta chẳng còn hưởng mùi thơm về của-lễ các ngươi nữa.
Những hậu quả ở đây đạt đến mức khủng khiếp nhất. Việc ăn thịt chính con cái được báo trước như hậu quả của nạn đói và sự vây hãm cực độ nếu Y-sơ-ra-ên tiếp tục sống trong tội lỗi. Đức Chúa Trời cũng sẽ phá hủy những nơi thờ phượng giả và để đất đai cùng các thành trở nên hoang vu. Việc Đức Chúa Trời ghê gớm họ phản ánh mức độ sâu sắc của sự phản nghịch. Ngay cả những nỗ lực dâng tế lễ của họ cũng sẽ không còn được chấp nhận, cho thấy tội lỗi đã khiến mối quan hệ với Đức Chúa Trời bị phá vỡ nghiêm trọng.
Lê-vi Ký 26:32-33 (VIE1934)
32 Ta sẽ làm xứ ra đồi-bại, đến đỗi kẻ thù-nghịch ở tại đó cũng lấy làm lạ.
33 Ta sẽ tản-lạc các ngươi trong các dân và rút gươm ra đuổi theo sau các ngươi: xứ các ngươi sẽ hoang-vu, thành sẽ vắng-vẻ.
Đức Chúa Trời cảnh báo rằng Ngài sẽ khiến đất đai trở nên hoang vu đến mức chính các kẻ thù của họ cũng phải kinh ngạc. Việc Y-sơ-ra-ên bị phân tán giữa các dân tộc biểu thị sự lưu đày, khiến quê hương của họ trở nên hoang vắng và dân sự phải sống trong sự sợ hãi bị truy đuổi. Sự hoang vu của đất và sự phân tán của dân là dấu hiệu của giao ước bị phá vỡ.
Lê-vi Ký 26:34-35 (VIE1934)
34 Trọn trong lúc đất bỏ hoang-vu, và các ngươi ở trong đất của kẻ thù-nghịch, khi đó đất sẽ được an-nghỉ hưởng những năm sa-bát.
35 Trọn lúc đất bỏ hoang-vu sẽ được an-nghỉ; vì lúc các ngươi còn ở đất đó, nó không được an-nghỉ trong những năm sa-bát của các ngươi.
Một trong những lý do quan trọng khiến đất trở nên hoang vu là Y-sơ-ra-ên đã không giữ sự nghỉ ngơi Sa-bát dành cho đất đai. Trong khi Y-sơ-ra-ên ở nơi lưu đày, đất cuối cùng sẽ nhận được sự nghỉ ngơi mà nó đã không được hưởng trong thời kỳ dân sự bất tuân. Sự nghỉ ngơi Sa-bát này phản ánh quyền sở hữu của Đức Chúa Trời trên đất và giao ước của Ngài với dân sự.
Lê-vi Ký 26:36-37 (VIE1934)
36 Còn ai trong các ngươi sống sót lại, ta sẽ làm cho họ nhát-gan trong xứ của thù-nghịch mình; tiếng lá khua sẽ làm cho họ chạy trốn, khác nào chạy trốn trước lưỡi gươm, té ngã mà không ai đuổi theo.
37 Người nầy vấp ngã trên người kia như trước ngọn gươm, vốn chẳng ai rượt đuổi theo họ; các ngươi không thể chịu nổi trước mặt quân thù-nghịch mình.
Những người sống sót sau các sự phán xét ban đầu sẽ sống trong sự sợ hãi và bất an. Họ sẽ kinh hãi đến mức ngay cả tiếng lá khua cũng khiến họ chạy trốn. Nỗi sợ hãi quá mức này cho thấy tinh thần của họ đã bị tan vỡ và họ không còn sự bình an. Không có sự bảo vệ của Đức Chúa Trời, họ sẽ vấp ngã và không thể chống cự kẻ thù.
Lê-vi Ký 26:38-39 (VIE1934)
38 Các ngươi sẽ bị chết mất giữa các dân, đất kẻ thù-nghịch sẽ nuốt các ngươi.
39 Ai trong các ngươi còn sống, sẽ vì cớ gian-ác mình và gian-ác của tổ-phụ mà hao-mòn trong xứ kẻ thù-nghịch mình.
Những câu này tiếp tục chủ đề về sự lưu đày. Y-sơ-ra-ên sẽ chết giữa các dân tộc ngoại bang, còn những người sống sót sẽ hao mòn dưới gánh nặng của tội lỗi mình và tội lỗi của tổ phụ. Sự đau khổ kéo dài trong đất của kẻ thù là hậu quả trực tiếp của sự bất trung, cho thấy những tác động lâu dài của việc phá vỡ giao ước.
Lê-vi Ký 26:40-42 (VIE1934)
40 Khi ấy, họ sẽ nhận gian-ác mình, và gian-ác của tổ-phụ mình, những tội-lỗi họ đã phạm, và sự chống-trả họ đã cự cùng ta,
41 đến đỗi ta cũng chống trả lại, dẫn họ vào xứ kẻ thù-nghịch. Bấy giờ nếu lòng không chịu cắt-bì của họ sẽ tự hạ mình xuống, và sẽ phục điều sửa-phạt về gian-ác mình,
42 thì ta sẽ nhớ lại sự giao-ước ta đã lập cùng Gia-cốp, cùng Y-sác, cùng Áp-ra-ham, và ta sẽ nhớ lại xứ nầy.
Đức Chúa Trời đưa ra một tia hy vọng. Nếu Y-sơ-ra-ên xưng nhận tội lỗi của mình và thừa nhận tội lỗi của tổ phụ, hạ mình xuống và chấp nhận hình phạt của mình, Đức Chúa Trời hứa sẽ nhớ đến giao ước Ngài đã lập với các tổ phụ. Dù họ đã bất tuân, sự ăn năn có thể phục hồi mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời. Điều này bày tỏ lòng thương xót và sự thành tín của Ngài, cho thấy giao ước không bị phá vỡ đến mức không thể phục hồi khi vẫn còn sự ăn năn thật lòng.
Lê-vi Ký 26:43-45 (VIE1934)
43 Vì xứ bị họ bỏ hoang, sẽ được nghỉ bấy nhiêu năm sa-bát tùy theo họ bỏ hoang-vu bao nhiêu; họ sẽ chịu hình-phạt của gian-ác mình, bởi vì đã khinh-bỉ mạng-lịnh ta, và tâm-hồn họ đã lấy làm ghê-gớm các luật-pháp ta.
44 Dẫu vậy, đương khi họ bị ở trong xứ kẻ thù-nghịch mình, ta cũng chẳng bỏ họ đâu, chẳng ghê-gớm họ đến phải hao-mòn hết, và chẳng bội sự giao-ước ta lập cùng họ đâu, vì ta là Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của họ.
45 Ta vì họ sẽ nhớ lại sự giao-ước đã lập cùng tổ-phụ họ mà ta đã đem ra khỏi xứ Ê-díp-tô trước mặt các dân, đặng làm Đức Chúa Trời của họ. Ta là Đức Giê-hô-va.
Đức Chúa Trời nhắc lại rằng dù họ bị lưu đày và đất trở nên hoang vu, Ngài sẽ không hoàn toàn từ bỏ Y-sơ-ra-ên. Dù họ phải trải qua sự sửa phạt nghiêm khắc, giao ước Đức Chúa Trời đã lập với các tổ phụ vẫn còn đó. Ngài hứa rằng ngay cả trong thời kỳ lưu đày, Ngài cũng không hoàn toàn bỏ rơi họ. Điều này bày tỏ sự thành tín của Đức Chúa Trời và mong muốn lâu dài của Ngài được làm Đức Chúa Trời của họ, ngay cả khi họ đã không giữ phần của mình trong giao ước.
Lê-vi Ký 26:46 (VIE1934)
46 Đó là các điều-lệ, mạng-lịnh, và luật-pháp mà Đức Giê-hô-va nhờ Môi-se, lập ra giữa Ngài cùng dân Y-sơ-ra-ên, tại trên núi Si-na-i.
Câu này kết thúc chương bằng cách xác nhận rằng những luật lệ này được Đức Giê-hô-va ban cho Y-sơ-ra-ên qua Môi-se tại núi Si-na-i. Nó củng cố thẩm quyền thiêng liêng của các điều lệ này và mức độ nghiêm trọng mà chúng phải được xem xét. Những phước lành và hình phạt được trình bày trong chương này tạo nên khuôn khổ của giao ước, định hình mối quan hệ giữa Y-sơ-ra-ên và Đức Chúa Trời.

