top of page

Lê-vi Ký 27

Lê-vi Ký 27 tập trung vào những luật liên quan đến lời thề và những sự biệt riêng dâng cho Đức Giê-hô-va. Những luật lệ này cung cấp cho dân Y-sơ-ra-ên những hướng dẫn về việc biệt riêng người, súc vật và tài sản cho Đức Chúa Trời. Chương này cũng quy định cách họ có thể chuộc lại hoặc mua lại một số điều đã biệt riêng cho Đức Giê-hô-va, bao gồm đất ruộng và nhà cửa. Chương này nhấn mạnh tính nghiêm trọng của việc lập lời thề và tầm quan trọng của việc hoàn thành những cam kết đã hứa với Đức Chúa Trời.

Lê-vi Ký 27:1-3 (VIE1934)
1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng:
2 Hãy nói cùng dân Y-sơ-ra-ên rằng: Khi nào ai hứa nguyện biệt riêng một người cho Đức Giê-hô-va, thì hãy định giá người đó theo lời định giá của ngươi.
3 Nếu định giá người nam từ hai mươi tuổi đến sáu mươi tuổi, thì giá của ngươi sẽ là năm mươi siếc-lơ bạc, theo siếc-lơ của nơi thánh.

Đức Chúa Trời đặt ra những chỉ dẫn cho người nào biệt riêng một người cho Ngài bởi lời thề. Điều này bao gồm một hệ thống định giá dựa trên tuổi tác và giới tính. Đối với người nam từ hai mươi đến sáu mươi tuổi, giá được định là năm mươi siếc-lơ bạc. Những mức định giá này tạo ra một phương cách thực tế để xác định giá trị của sự biệt riêng một người, vì việc trực tiếp phục vụ trong mọi trường hợp có thể không phải lúc nào cũng khả thi. Hệ thống này cũng bảo đảm rằng việc thực hiện lời thề với Đức Chúa Trời có một cái giá cụ thể, phản ánh tính nghiêm trọng của lời cam kết.

Lê-vi Ký 27:4-5 (VIE1934)
4 Còn nếu là người nữ, thì giá của ngươi sẽ là ba mươi siếc-lơ.
5 Nếu từ năm tuổi đến hai mươi tuổi, thì giá người nam sẽ là hai mươi siếc-lơ, còn người nữ là mười siếc-lơ.

Ở đây, mức định giá dành cho phụ nữ và trẻ em được quy định. Một người nữ từ hai mươi đến sáu mươi tuổi được định giá ba mươi siếc-lơ, còn những người trẻ tuổi hơn có mức định giá thấp hơn. Những mức định giá khác nhau phản ánh vai trò xã hội và khả năng lao động trong hoàn cảnh thời bấy giờ. Hệ thống này không nói về giá trị thuộc linh của một người, nhưng mang tính thực tế trong việc thực hiện lời thề. Những sự phân biệt này giúp đưa ra một cách rõ ràng để thực hiện những lời nguyện có liên quan đến người.

Lê-vi Ký 27:6 (VIE1934)
6 Nếu từ một tháng tuổi đến năm tuổi, thì giá người nam sẽ là năm siếc-lơ bạc, còn người nữ thì giá là ba siếc-lơ bạc.

Đối với trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ, mức định giá thấp hơn, thừa nhận rằng các em chưa có khả năng lao động hoặc đóng góp như người trưởng thành. Việc hệ thống định giá bao gồm cả trẻ rất nhỏ cho thấy phạm vi toàn diện của luật về lời thề. Nó áp dụng cho mọi độ tuổi, đồng thời sự linh động về giá chuộc giúp các gia đình có thể thực hiện lời thề mà không phải chịu gánh nặng quá mức.

Lê-vi Ký 27:7 (VIE1934)
7 Nếu từ sáu mươi tuổi sắp lên, nếu là người nam, thì giá sẽ là mười lăm siếc-lơ, còn người nữ là mười siếc-lơ.

Khi một người đến tuổi cao hơn, mức định giá giảm xuống. Người nam trên sáu mươi tuổi được định giá mười lăm siếc-lơ, còn người nữ là mười siếc-lơ. Sự giảm xuống này nhìn nhận khả năng lao động thể chất của người cao tuổi đã giảm đi. Tuy nhiên, việc những người lớn tuổi vẫn được bao gồm trong hệ thống lời thề cho thấy mọi người đều có chỗ trong việc biệt riêng phục vụ Đức Giê-hô-va, bất kể tuổi tác.

Lê-vi Ký 27:8 (VIE1934)
8 Nếu người nào nghèo không thế trả nổi giá đã định, thì phải dẫn đến trước mặt thầy tế-lễ; thầy tế-lễ sẽ định giá người đó, tùy theo khả năng của người đã hứa nguyện mà thầy tế-lễ định giá.

Đức Chúa Trời mở ra một con đường cho những người không thể trả đủ mức định giá vẫn có thể thực hiện lời thề của mình. Thầy tế lễ sẽ xem xét hoàn cảnh kinh tế của người đó và định một mức giá phù hợp với khả năng của họ. Điều này bảo đảm hệ thống lời thề không trở thành một gánh nặng áp bức, nhưng cho phép người thuộc mọi hoàn cảnh kinh tế có thể biệt riêng mình hoặc người khác cho Đức Giê-hô-va. Luật pháp của Đức Chúa Trời dành chỗ cho sự thương xót và công bằng trong việc thực hiện lời thề.

Lê-vi Ký 27:9-10 (VIE1934)
9 Nếu là một con vật mà người ta dùng làm của-lễ dâng cho Đức Giê-hô-va, thì phàm vật gì người ta dâng cho Đức Giê-hô-va đều sẽ nên thánh.
10 Không nên đổi, hoặc thay con nầy bằng con khác, hoặc tốt lấy xấu, hoặc xấu lấy tốt; nếu đổi con vật nầy lấy con vật khác, thì cả hai con đều sẽ nên thánh.

Khi một con vật được hứa nguyện dâng cho Đức Chúa Trời, nó được kể là thánh và không được thay đổi hay trao đổi, dù bằng một con tốt hơn hay xấu hơn. Điều này bảo đảm tính nghiêm túc của lời thề và ngăn người ta tìm cách thay đổi cam kết sau khi đã hứa. Nếu một người cố gắng thay thế con vật, cả con ban đầu và con thay thế đều thuộc về Đức Chúa Trời. Như vậy, không có chỗ cho sự gian dối trong việc thực hiện lời thề.

Lê-vi Ký 27:11-12 (VIE1934)
11 Nếu là một con vật ô-uế, tức không dùng làm của-lễ dâng cho Đức Giê-hô-va, thì người phải đem nó đến trước mặt thầy tế-lễ.
12 Thầy tế-lễ sẽ định giá nó, hoặc tốt hoặc xấu; hễ thầy tế-lễ đã định giá bao nhiêu, thì sẽ là giá đó.

Nếu con vật được hứa nguyện là con vật ô-uế và không thích hợp để dâng làm của-lễ, nó vẫn có thể được biệt riêng cho Đức Chúa Trời theo một cách khác. Thầy tế lễ sẽ định giá nó, và giá trị đó sẽ xác định cách lời thề được thực hiện. Ngay cả những con vật ô-uế vẫn có một vai trò trong hệ thống lời thề, nhưng chúng được xử lý khác với những con vật thanh sạch dùng làm của-lễ.

Lê-vi Ký 27:13 (VIE1934)
13 Nếu người muốn chuộc con vật ấy, thì phải thêm một phần năm vào giá đã định.

Nếu một người muốn chuộc lại một con vật ô-uế mà mình đã hứa nguyện, người đó phải trả giá định và thêm một phần năm. Khoản thêm này làm cho người ta không xem nhẹ việc lập lời thề và khuyến khích họ nghiêm túc thực hiện điều đã hứa. Tuy nhiên, việc cho phép chuộc lại cũng tạo ra sự linh động khi hoàn cảnh của người đó thay đổi và họ cần lấy lại con vật.

Lê-vi Ký 27:14-15 (VIE1934)
14 Khi một người biệt riêng nhà mình làm vật thánh cho Đức Giê-hô-va, thì thầy tế-lễ sẽ định giá nhà, hoặc tốt hoặc xấu; thầy tế-lễ định giá bao nhiêu, thì giá ấy sẽ là.
15 Còn nếu người đã biệt riêng nhà muốn chuộc lại, thì phải thêm một phần năm số bạc đã định, rồi nhà sẽ thuộc về mình.

Một ngôi nhà có thể được biệt riêng cho Đức Giê-hô-va, và giống như đối với súc vật, thầy tế lễ sẽ định giá nó. Nếu người đó sau này muốn chuộc lại ngôi nhà, họ phải trả giá đã định cộng thêm hai mươi phần trăm. Hệ thống này cho phép người ta biệt riêng tài sản của mình cho Đức Chúa Trời theo nhiều cách khác nhau, đồng thời vẫn có một phương cách để chuộc lại tài sản khi hoàn cảnh thay đổi.

Lê-vi Ký 27:16-18 (VIE1934)
16 Nếu ai biệt riêng cho Đức Giê-hô-va một phần ruộng mình làm sản nghiệp, thì giá sẽ định theo số giống gieo: một hô-me giống lúa mạch giá năm mươi siếc-lơ bạc.
17 Nếu người biệt riêng ruộng mình từ năm hân-hỉ, thì sẽ theo giá ngươi đã định.
18 Còn nếu biệt riêng ruộng mình sau năm hân-hỉ, thì thầy tế-lễ sẽ tính số bạc theo những năm còn lại cho đến năm hân-hỉ, và giá đã định sẽ được giảm bớt.

Khi đất ruộng được biệt riêng cho Đức Chúa Trời, giá trị của nó được xác định dựa trên khả năng sản xuất nông nghiệp, cụ thể là số lượng giống cần để gieo trên đất. Việc định giá cũng tính đến khoảng thời gian còn lại trước Năm Hân-hỉ, là thời điểm đất đai được hoàn lại theo quy định. Nếu lời thề được lập sau Năm Hân-hỉ, giá trị sẽ được giảm theo số năm còn lại. Điều này bảo đảm việc định giá đất được công bằng theo thời gian.

Lê-vi Ký 27:19-21 (VIE1934)
19 Nếu người biệt riêng ruộng muốn chuộc lại, thì phải thêm một phần năm số bạc đã định, rồi ruộng sẽ thuộc về người.
20 Nếu người không muốn chuộc ruộng, hoặc đã bán ruộng cho một người khác, thì không được chuộc nữa.
21 Đến năm hân-hỉ, khi ruộng được trả lại, ruộng ấy sẽ là vật thánh cho Đức Giê-hô-va, như ruộng biệt riêng, và sẽ thuộc về các thầy tế-lễ.

Nếu một người đã biệt riêng ruộng của mình sau đó muốn chuộc lại, họ phải trả giá đã định cộng thêm một phần năm. Tuy nhiên, nếu người ấy không chuộc lại hoặc đã bán ruộng cho một người khác, thì ruộng không còn được chuộc nữa. Đến Năm Hân-hỉ, ruộng ấy trở thành vật thánh cho Đức Giê-hô-va và thuộc về các thầy tế lễ. Điều này ngăn việc biệt riêng tài sản cách tùy tiện và bảo đảm rằng đất đã biệt riêng cho Đức Chúa Trời vẫn giữ địa vị thánh nếu không được chuộc lại.

Lê-vi Ký 27:22-24 (VIE1934)
22 Nếu ai biệt riêng cho Đức Giê-hô-va một thửa ruộng mình đã mua, không phải ruộng sản nghiệp mình,
23 thì thầy tế-lễ sẽ tính cho người số bạc theo giá đã định cho đến năm hân-hỉ; người sẽ nộp số tiền ấy trong ngày đó như một vật thánh cho Đức Giê-hô-va.
24 Đến năm hân-hỉ, ruộng sẽ trở về người mà người đã mua nó, tức là người vốn có quyền sở hữu ruộng ấy.

Nếu một người biệt riêng cho Đức Chúa Trời một thửa ruộng mình đã mua nhưng không phải là đất sản nghiệp của gia đình mình, thầy tế lễ vẫn phải định giá theo số năm còn lại cho đến Năm Hân-hỉ. Người đó sẽ nộp số tiền đã định như một vật thánh cho Đức Giê-hô-va. Tuy nhiên, đến Năm Hân-hỉ, ruộng sẽ trở về người nguyên thủy có quyền sở hữu đất ấy. Luật này bảo vệ quyền thừa kế của các gia đình và ngăn đất đai bị mất vĩnh viễn khỏi gia sản.

Lê-vi Ký 27:25 (VIE1934)
25 Hết thảy giá định đều phải theo siếc-lơ của nơi thánh; một siếc-lơ là hai mươi ghê-ra.

Mọi mức định giá cho những vật được biệt riêng phải được tính theo tiêu chuẩn siếc-lơ của nơi thánh, nhằm bảo đảm tính nhất quán và công bằng. Việc xác định một siếc-lơ bằng hai mươi ghê-ra cho thấy sự chính xác cần thiết trong những giao dịch này, cung cấp một tiêu chuẩn rõ ràng để dân sự tuân theo khi thực hiện những lời thề với Đức Chúa Trời.

Lê-vi Ký 27:26-27 (VIE1934)
26 Chỉ con đầu lòng trong các bầy súc-vật vốn thuộc về Đức Giê-hô-va thì chẳng ai được biệt riêng; hoặc bò, hoặc chiên, đều thuộc về Đức Giê-hô-va.
27 Còn nếu là con vật ô-uế, thì người phải chuộc lại theo giá đã định, và thêm một phần năm; bằng không chuộc, thì bán nó theo giá đã định.

Con đầu lòng của các súc vật vốn đã thuộc về Đức Giê-hô-va nên không thể được biệt riêng thêm nữa. Nếu đó là một con đầu lòng ô-uế và người ta muốn chuộc lại, họ phải trả giá đã định cộng thêm một phần năm; nếu không chuộc, nó sẽ được bán theo giá đã định. Điều này tái khẳng định địa vị đặc biệt của con đầu lòng và tạo ra một phương cách xử lý thích hợp đối với những con vật ô-uế không thể dùng làm của-lễ.

Lê-vi Ký 27:28-29 (VIE1934)
28 Song mọi vật biệt riêng, người ta dùng lời biệt riêng cho Đức Giê-hô-va, trong mọi vật mình có, hoặc người, hoặc súc-vật, hoặc ruộng sản nghiệp mình, đều sẽ là vật chí-thánh cho Đức Giê-hô-va; không được bán, không được chuộc.
29 Phàm người nào đã bị định phải diệt, thì không được chuộc; hẳn phải bị giết.

Những vật được biệt riêng cho Đức Giê-hô-va bằng một lời biệt riêng đặc biệt, bao gồm người, súc vật hoặc ruộng đất, được kể là vật chí-thánh và không thể bán hay chuộc lại. Những sự biệt riêng này là không thể hủy bỏ. Trong trường hợp những người bị định phải diệt, họ cũng không thể được chuộc, nhưng phải chịu sự phán xét đã được quy định. Điều này nhấn mạnh tính nghiêm trọng của một số lời thề và tính tuyệt đối của những sự biệt riêng đặc biệt.

Lê-vi Ký 27:30-31 (VIE1934)
30 Hết thảy một phần mười thổ-sản, hoặc hột giống, hoặc trái cây, đều thuộc về Đức Giê-hô-va; ấy là một vật thánh cho Đức Giê-hô-va.
31 Nếu ai muốn chuộc một phần mười mình đã dâng, thì phải thêm một phần năm vào.

Một phần mười của mọi sản vật từ đất đai được kể là thánh và thuộc về Đức Giê-hô-va. Nếu một người muốn chuộc lại một phần mười đã dâng, họ phải trả giá của nó cộng thêm một phần năm. Quy định này bảo đảm dân sự xem việc dâng một phần mười cách nghiêm túc, đồng thời vẫn cho phép một sự linh động nhất định trong trường hợp người đó cần giữ lại sản phẩm cho nhu cầu của mình.

Lê-vi Ký 27:32-33 (VIE1934)
32 Còn một phần mười về bò, hoặc chiên, hay về các bầy vật chi, tức là mọi vật đi qua dưới cây gậy, con thứ mười sẽ là vật thánh cho Đức Giê-hô-va.
33 Chẳng nên xem là tốt hay xấu, cũng chẳng nên đổi; nếu đổi, thì cả con nầy và con đổi đều sẽ là vật thánh; không được chuộc lại.

Đối với các bầy bò và bầy chiên, phần mười được xác định bằng cách cho từng con đi qua dưới cây gậy, và con thứ mười sẽ được biệt riêng cho Đức Giê-hô-va. Không được phân biệt con tốt hay xấu, và nếu một người cố đổi con vật đã được biệt riêng, thì cả con ban đầu lẫn con thay thế đều trở nên thánh cho Đức Chúa Trời. Điều này ngăn người ta tìm cách thao túng việc dâng một phần mười bằng cách thay thế con vật đã được chỉ định.

Lê-vi Ký 27:34 (VIE1934)
34 Đó là các điều-răn Đức Giê-hô-va đã truyền cho Môi-se tại núi Si-na-i đặng ban cho dân Y-sơ-ra-ên.

Câu này kết thúc chương bằng cách nhắc lại rằng những điều-răn này, bao gồm các luật về lời thề, những vật biệt riêng và việc dâng một phần mười, đều do Đức Giê-hô-va truyền cho Môi-se tại núi Si-na-i. Điều này khẳng định nguồn gốc thiêng liêng của các luật lệ, cho thấy chúng không chỉ là những tập tục xã hội hay văn hóa, nhưng là những điều-răn chính Đức Chúa Trời đã ban để hướng dẫn dân Y-sơ-ra-ên trong sự thờ phượng và sự tận hiến cho Ngài.

bottom of page