top of page

Lê-vi Ký 5

Lê-vi Ký 5 tiếp tục các luật lệ liên quan đến của lễ chuộc tội và của lễ chuộc sự mắc lỗi, nhấn mạnh những tội lỗi vô ý và những hoàn cảnh cụ thể khiến một người trở nên ô uế hoặc mắc tội trước mặt Đức Chúa Trời. Chương này đề cập đến nhiều loại vi phạm, bao gồm việc không làm chứng, đụng đến vật ô uế và thề thốt cách hấp tấp. Chương này hướng dẫn cách chuộc tội cho những vi phạm ấy, đưa ra cả những nguyên tắc chung lẫn những chỉ dẫn cụ thể.

Lê-vi Ký 5:1-5 (VIE1934)
1 Khi người nào làm chứng bị bắt thề rồi, và phạm tội vì không tỏ ra điều mình đã thấy hay là đã biết, thì người đó sẽ mang tội mình.
2 Khi ai sẽ đụng đến một vật ô uế, hoặc thây của con thú nhà không tinh sạch, hoặc thây của con thú rừng không tinh sạch, hoặc thây của loài côn trùng nào không tinh sạch, mà không tự biết, thì sẽ bị ô uế và mắc tội.
3 Khi ai, hoặc tự biết hay không biết, sẽ đụng đến sự ô uế nào của loài người, không cứ bị ô uế cách nào, thì cũng sẽ mắc tội.
4 Khi ai nói sơ ý thề thốt làm ác hay là làm thiện, mặc dầu cách nào, trước không ngờ đến, rồi sau lại tự biết, thì ai đó sẽ mắc tội trong điều nầy hay là điều kia.
5 Vậy, khi nào ai mắc tội về một trong các điều nầy, thì phải xưng mình phạm tội chi,


Những câu này trình bày nhiều cách khác nhau mà một người có thể trở nên mắc tội, bao gồm việc không làm chứng về một lời thề, đụng đến một vật ô uế hoặc thề thốt cách hấp tấp. Ngay cả khi ban đầu người ấy không biết mình mắc tội, người ấy vẫn phải chịu trách nhiệm khi nhận biết sự sai phạm của mình. Điểm quan trọng ở đây là tội lỗi được gắn liền với sự nhận biết, và sự xưng tội là bước đầu tiên để được chuộc tội. Điều này nhấn mạnh trách nhiệm cá nhân đối với hành động của mình, ngay cả đối với những điều vô ý, và nhu cầu được thanh sạch trước mặt Đức Chúa Trời.

Lê-vi Ký 5:6 (VIE1934)
6 rồi vì tội mình đã phạm, dẫn đến Đức Giê-hô-va một con cái trong bầy súc vật nhỏ, hoặc chiên cái hay là dê cái, đặng làm của lễ chuộc tội; thì thầy tế lễ sẽ làm lễ chuộc tội cho người.


Sau khi người ấy xưng tội, người phải đem đến một của lễ chuộc sự mắc lỗi, thường là một con chiên cái hoặc một con dê cái. Thầy tế lễ đóng vai trò trung gian giữa người phạm tội và Đức Chúa Trời, dâng của lễ để làm lễ chuộc tội. Điều này cho thấy tội lỗi đòi hỏi một của lễ thay thế, và sự chuộc tội được thực hiện qua sự đổ huyết, phản ánh mức độ nghiêm trọng của tội lỗi trong mắt Đức Chúa Trời.

Lê-vi Ký 5:7-10 (VIE1934)
7 Nếu không phương thế lo cho có một chiên cái hay là một dê cái được, thì phải vì tội mình đã phạm, đem đến cho Đức Giê-hô-va một cặp cu hay là cặp bồ câu con: một con dùng làm của lễ chuộc tội, một con dùng làm của lễ thiêu.
8 Người sẽ đem cặp đó đến cho thầy tế lễ; thầy tế lễ sẽ dâng trước con dùng làm của lễ chuộc tội, vặn rứt đầu gần nơi gáy cổ không gãy lìa ra;
9 đoạn rảy huyết của con sinh tế chuộc tội trên một phía của bàn thờ; huyết còn dư lại thì vắt dưới chân bàn thờ; ấy là một của lễ chuộc tội.
10 Còn chim kia, người phải tùy theo lệ đã định, dùng làm một của lễ thiêu. Ấy vậy, thầy tế lễ sẽ vì người đó làm lễ chuộc tội người đã phạm, thì tội người sẽ được tha.


Đối với những người không có khả năng dâng một con chiên cái hoặc một con dê cái, Đức Chúa Trời đưa ra một lựa chọn dễ tiếp cận hơn: hai con chim, một con làm của lễ chuộc tội và con kia làm của lễ thiêu. Điều này cho thấy sự công bình và thương xót của Đức Chúa Trời, khi Ngài tạo điều kiện để mọi người đều có thể được chuộc tội, bất kể tình trạng kinh tế. Nghi thức bao gồm việc rảy huyết của con sinh tế chuộc tội trên bàn thờ, tượng trưng cho sự tẩy sạch khỏi tội lỗi, và vai trò của thầy tế lễ một lần nữa giữ vị trí trung tâm trong việc làm lễ chuộc tội và đem lại sự tha thứ.

Lê-vi Ký 5:11-13 (VIE1934)
11 Nếu không phương thế lo cho có một cặp cu hay là cặp bồ câu con được, thì người vì tội mình đã phạm, phải đem một phần mười ê-pha bột lọc làm của lễ chuộc tội, không nên đổ dầu trên và cũng không nên thêm nhũ hương, vì là một của lễ chuộc tội.
12 Người sẽ đem bột đó đến thầy tế lễ; thầy tế lễ sẽ bốc một nắm làm kỷ niệm. và xông trên bàn thờ như cách xông của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va: ấy là một của lễ chuộc tội.
13 Ấy vậy, thầy tế lễ sẽ vì người đó làm lễ chuộc tội người đã phạm về một trong mấy điều nầy, thì tội người sẽ được tha; bột còn dư lại sẽ thuộc về thầy tế lễ như trong cuộc của lễ chay vậy.


Đối với những người quá nghèo để dâng ngay cả hai con chim, một của lễ bằng bột lọc cũng được chấp nhận. Không giống những của lễ chay khác, không được thêm dầu hay nhũ hương, vì đây là của lễ chuộc tội chứ không phải của lễ thông công hoặc cảm tạ. Thầy tế lễ xông một phần bột làm kỷ niệm trước mặt Đức Chúa Trời, còn phần còn lại thuộc về thầy tế lễ. Sự cung ứng này nhấn mạnh rằng Đức Chúa Trời mong muốn sự chuộc tội hơn là nghi thức đơn thuần và mở đường cho mọi người được nhận sự tha thứ, bất kể giàu nghèo.

Lê-vi Ký 5:14-16 (VIE1934)
14 Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng:
15 Khi nào ai ở bất trung, lầm lỡ phạm đến vật thánh của Đức Giê-hô-va, thì ai đó vì sự mắc lỗi mình, phải dẫn đến Đức Giê-hô-va một con chiên đực không tì vít chi bắt ở trong bầy, đánh giá bằng siếc-lơ bạc, tùy theo siếc-lơ của đền thánh: ấy sẽ là một của lễ chuộc sự mắc lỗi.
16 Người đó phải bồi thường và phụ thêm một phần năm giá trị của vật mình đã phạm đến nơi đền thánh, rồi giao vật đó cho thầy tế lễ. Thầy tế lễ sẽ dùng chiên con đực về của lễ chuộc sự mắc lỗi mà làm lễ chuộc tội cho người ấy, và tội người sẽ được tha.


Những câu này giới thiệu khái niệm của lễ chuộc sự mắc lỗi dành cho những tội liên quan đến các vật thánh. Nếu một người vô ý vi phạm một điều gì thánh (chẳng hạn như sử dụng sai tài sản thánh), người ấy phải dâng một con chiên đực và cũng phải bồi thường bằng cách hoàn lại giá trị thiệt hại, cộng thêm 20 phần trăm. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tôn trọng sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và cho thấy ngay cả những tội vô ý liên quan đến các vật thánh cũng phải được sửa chữa bằng cả sự chuộc tội lẫn sự bồi thường.

Lê-vi Ký 5:17-19 (VIE1934)
17 Khi nào ai phạm một trong các điều răn của Đức Giê-hô-va mà không tự biết, và làm điều không nên làm, thì ai đó sẽ mắc lỗi và mang lấy tội mình.
18 Người vì sự lỗi mình phải dẫn đến thầy tế lễ một con chiên đực, không tì vít chi bắt trong bầy, tùy theo ý ngươi đánh giá; rồi thầy tế lễ sẽ làm lễ chuộc lỗi cho người đã lầm lỡ phạm tội và không tự biết, thì lỗi người sẽ được tha.
19 Ấy là của lễ chuộc sự mắc lỗi: người hẳn phải mắc lỗi cùng Đức Giê-hô-va vậy.

Phần này đề cập đến những tội lỗi vô ý, ngay cả khi người ấy không biết mình đã phạm tội. Khi nhận biết, người ấy vẫn phải làm lễ chuộc tội bằng cách dâng một con chiên đực. Nguyên tắc về sự mắc lỗi gắn liền với việc vi phạm các điều răn của Đức Chúa Trời, dù người ấy biết hay không biết. Điều này nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng của tội lỗi, bất kể ý định, và nhu cầu phải được chuộc tội qua sự hy sinh để duy trì một mối quan hệ ngay thẳng với Đức Chúa Trời.

bottom of page