
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1
Phục Truyền Luật Lệ Ký chương 1 bắt đầu bằng việc Môi-se nói với dân Y-sơ-ra-ên khi họ chuẩn bị bước vào Đất Hứa. Ông kể lại hành trình của họ từ núi Hô-rếp (Si-na-i) qua đồng vắng, nhấn mạnh sự phản nghịch của họ và những hậu quả của nó. Môi-se nhấn mạnh tầm quan trọng của sự vâng phục và đức tin nơi sự hướng dẫn và sự phán xét của Đức Chúa Trời. Chương này nhắc nhở quan trọng rằng những thất bại trong quá khứ phải giúp chúng ta học cách vâng phục trong tương lai.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:1-3 (VIE1934)
1 Nầy là những lời Môi-se đã nói cùng cả Y-sơ-ra-ên, bên kia sông Giô-đanh, trong đồng vắng, trong đồng bằng đối ngang Su-phơ, giữa Pha-ran, Tô-phên, La-ban, Ha-xê-rốt và Đi-sa-háp.
2 Từ Hô-rếp, theo đường núi Sê-i-rơ, đến Ca-đe-Ba-nê-a, chỉ có mười một ngày đường.
3 Nhằm năm thứ bốn mươi, tháng mười một, ngày mồng một, Môi-se nói cùng dân Y-sơ-ra-ên mọi điều Đức Giê-hô-va đã truyền cho họ,
Môi-se bắt đầu bài diễn thuyết cuối cùng của mình với dân Y-sơ-ra-ên, nhắc lại những nơi họ đã đi qua và cách họ đến đồng bằng Mô-áp, ở phía đông sông Giô-đanh. Hành trình từ núi Hô-rếp đến Ca-đe-Ba-nê-a, nơi họ lần đầu tiên đến gần Đất Hứa, lẽ ra chỉ mất mười một ngày. Tuy nhiên, vì sự không vâng phục và thiếu đức tin, cuộc hành trình của họ đã kéo dài đến bốn mươi năm. Môi-se nói với họ vào năm thứ bốn mươi sau khi họ rời khỏi Ê-díp-tô, tóm lược những chỉ dẫn và điều răn Đức Chúa Trời đã ban cho họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:4 (VIE1934)
4 sau khi người đã đánh bại Si-hôn, vua A-mô-rít, ở tại Hết-bôn, và Óc, vua Ba-san, ở tại Ách-ta-rốt và Ê-đrei.
Môi-se nhắc đến những chiến thắng trước Si-hôn, vua A-mô-rít, và Óc, vua Ba-san, là hai nhà cai trị quyền thế đã chống lại bước tiến của Y-sơ-ra-ên. Những chiến thắng này rất quan trọng vì chúng chứng minh quyền năng và sự thành tín của Đức Chúa Trời trong việc ban chiến thắng cho Y-sơ-ra-ên ngay cả trước khi họ vượt qua sông Giô-đanh để vào Đất Hứa. Những trận chiến này cũng khích lệ dân Y-sơ-ra-ên, cho thấy Đức Chúa Trời sẽ tiếp tục ban cho họ chiến thắng trước kẻ thù.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:5 (VIE1934)
5 Bên kia sông Giô-đanh, trong xứ Mô-áp, Môi-se bắt đầu giảng giải luật pháp nầy, mà nói rằng:
Môi-se đang ở phía đông sông Giô-đanh, trong xứ Mô-áp, và bắt đầu giải thích luật pháp của Đức Chúa Trời một cách chi tiết. Đây chính là bối cảnh của sách Phục Truyền Luật Lệ Ký, nơi Môi-se nhắc lại luật pháp trước khi dân Y-sơ-ra-ên bước vào Đất Hứa. Việc nhắc lại các điều răn của Đức Chúa Trời là điều thiết yếu trước khi họ đối diện với những thử thách mới trong xứ mà họ sắp nhận làm sản nghiệp.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:6-8 (VIE1934)
6 Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta có phán cùng chúng ta tại Hô-rếp rằng: Các ngươi ở tại núi nầy đã lâu rồi;
7 hãy đi đường, lên núi của dân A-mô-rít và đến các nơi lân cận trong đồng bằng, trên núi, trong đồng bằng thấp, về phương nam và dọc theo bờ biển, đến xứ dân Ca-na-an và Li-ban, cho đến sông lớn, tức sông Ơ-phơ-rát.
8 Kìa, ta đã phó xứ nầy trước mặt các ngươi; hãy vào nhận lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề ban cho tổ phụ các ngươi, là Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp, cùng dòng dõi họ sau nầy.
Đức Chúa Trời truyền dân Y-sơ-ra-ên rời núi Hô-rếp, nơi họ đã nhận luật pháp, và tiến về xứ mà Ngài đã hứa với tổ phụ họ. Mệnh lệnh rất rõ ràng: đã đến lúc nhận lấy xứ mà Đức Chúa Trời đã hứa ban cho Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp. Đây vừa là mệnh lệnh phải tiến bước trong đức tin, vừa là lời nhắc về giao ước Đức Chúa Trời đã lập với tổ phụ họ, bảo đảm rằng xứ ấy đã được ban cho họ và dòng dõi họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:9-12 (VIE1934)
9 Lúc ấy, ta có nói cùng các ngươi rằng: Một mình ta không đủ sức gánh các ngươi.
10 Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã làm cho các ngươi thêm nhiều, và ngày nay các ngươi đông như sao trên trời.
11 Cầu xin Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi làm cho các ngươi thêm một ngàn lần hơn nữa, và ban phước cho các ngươi như Ngài đã phán hứa!
12 Một mình ta làm sao gánh nổi sự khó nhọc, gánh nặng và sự tranh tụng của các ngươi?
Môi-se nhớ lại thời điểm dân Y-sơ-ra-ên đã trở nên đông đảo đến mức ông không thể một mình cai quản họ. Ông nhìn nhận sự ban phước của Đức Chúa Trời trong việc làm cho họ thêm nhiều, nhưng cũng nhận ra gánh nặng lãnh đạo quá lớn để một mình ông có thể mang nổi. Lời cầu xin cho họ tiếp tục được gia tăng cho thấy sự quan tâm sâu sắc của ông đối với phước hạnh của họ, nhưng đồng thời cũng cho thấy nhu cầu phải có thêm những người lãnh đạo để giúp giải quyết các vấn đề của dân chúng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:13-15 (VIE1934)
13 Hãy chọn trong các chi phái mình những người khôn ngoan, thông sáng và có tài, thì ta sẽ lập họ làm đầu các ngươi.
14 Các ngươi đáp rằng: Điều ngươi nói đó là phải.
15 Vậy, ta lấy các trưởng của những chi phái các ngươi, là những người khôn ngoan và có tài, lập họ làm đầu các ngươi, làm trưởng ngàn người, trưởng trăm người, trưởng năm mươi người, trưởng mười người, cùng làm quan trưởng trong các chi phái các ngươi.
Môi-se kể lại cách ông phân chia trách nhiệm lãnh đạo cho những người khác bằng cách bổ nhiệm những người khôn ngoan và có khả năng lãnh đạo các nhóm nhỏ hơn trong dân Y-sơ-ra-ên. Những người lãnh đạo này giúp chia sẻ gánh nặng cai trị và xét đoán. Điều này không chỉ làm nhẹ gánh cho Môi-se mà còn bảo đảm công lý và sự lãnh đạo được phân bổ trong toàn dân, giúp cộng đồng có trật tự hơn và hiệu quả hơn trong việc giải quyết các vấn đề.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:16-18 (VIE1934)
16 Bấy giờ ta truyền cho các quan xét các ngươi rằng: Hãy nghe những vụ kiện giữa anh em các ngươi, xét công bình giữa người nầy với người kia, hoặc với người khách ở giữa các ngươi.
17 Trong khi xét xử, chớ vị nể ai; hãy nghe người nhỏ cũng như người lớn; chớ sợ ai, vì sự xét đoán thuộc về Đức Chúa Trời. Khi gặp vụ khó quá cho các ngươi, hãy đem đến cho ta, ta sẽ nghe cho.
18 Lúc đó, ta truyền cho các ngươi mọi điều các ngươi phải làm.
Môi-se đưa ra những chỉ dẫn cho các quan xét, nhấn mạnh sự công bằng và không thiên vị trong việc xét xử. Không ai được đối xử khác biệt vì địa vị hay sự giàu có, và các quan xét phải thực thi công lý với sự nhận biết rằng sự xét đoán cuối cùng thuộc về Đức Chúa Trời. Môi-se cũng thiết lập một phương thức giải quyết những vụ việc khó khăn, trong đó những tranh chấp phức tạp có thể được đưa đến ông để xét xử. Hệ thống này thiết lập một trật tự công lý giữa dân chúng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:19-21 (VIE1934)
19 Vậy, chúng ta từ Hô-rếp đi, trải qua cả đồng vắng lớn và gớm ghiếc mà các ngươi đã thấy trên đường đến núi của dân A-mô-rít, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta đã truyền cho chúng ta; rồi chúng ta đến Ca-đe-Ba-nê-a.
20 Ta nói cùng các ngươi rằng: Các ngươi đã đến núi của dân A-mô-rít, là xứ Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ban cho chúng ta.
21 Kìa, Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã phó xứ trước mặt các ngươi; hãy đi lên chiếm lấy, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi đã phán cùng các ngươi; chớ sợ và chớ nản lòng.
Môi-se nhắc lại cách dân Y-sơ-ra-ên đã đi từ núi Hô-rếp qua một đồng vắng đầy thử thách cho đến khi họ đến Ca-đe-Ba-nê-a, ở ranh giới Đất Hứa. Lúc ấy, Môi-se khích lệ dân chúng tiến lên nhận lấy xứ mà Đức Chúa Trời đã ban cho họ. Ông nhắc họ đừng sợ hãi hay nản lòng, vì Đức Chúa Trời đã hứa ban xứ ấy và sự hiện diện của Ngài ở cùng họ, dẫn họ đến phần sản nghiệp của mình.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:22-23 (VIE1934)
22 Hết thảy các ngươi đều đến gần ta mà nói rằng: Chúng ta hãy sai người đi trước để do thám xứ cho chúng ta, và đem tin về cho chúng ta biết con đường nào chúng ta phải đi lên, và các thành nào chúng ta sẽ đến.
23 Lời ấy lấy làm phải cho ta; vậy, ta chọn trong các ngươi mười hai người, mỗi chi phái một người.
Dân Y-sơ-ra-ên xin sai các thám tử vào Đất Hứa để khảo sát xứ và xác định con đường tốt nhất để tiến vào. Môi-se chấp thuận kế hoạch này và chọn mười hai người, mỗi chi phái một người, cho nhiệm vụ ấy. Dù ý tưởng này có vẻ khôn ngoan và thực tế, về sau nó lại dẫn đến sự nghi ngờ và sợ hãi khi báo cáo của các thám tử khiến nhiều người mất đức tin nơi lời hứa của Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:24-25 (VIE1934)
24 Họ đi lên, vào trong núi, đến thung lũng Ê-s-côn, do thám xứ,
25 lấy trong tay một ít hoa quả của xứ đem xuống cho chúng ta, và thuật lại rằng: Xứ Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta ban cho chúng ta thật là tốt.
Mười hai thám tử khảo sát xứ, đi đến thung lũng Ê-s-côn, nơi họ lấy những hoa quả của xứ làm mẫu. Khi trở về, họ xác nhận rằng xứ thật sự tốt đẹp và màu mỡ, đúng như Đức Chúa Trời đã hứa. Báo cáo tích cực này lẽ ra phải khích lệ dân Y-sơ-ra-ên, nhưng sự sợ hãi nhanh chóng lấn át đức tin của họ, dẫn đến sự phản nghịch.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:26-28 (VIE1934)
26 Nhưng các ngươi không muốn đi lên đó, lại phản nghịch mạng lịnh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi,
27 và các ngươi lằm bằm trong trại mình rằng: Đức Giê-hô-va ghét chúng ta, nên đã đem chúng ta ra khỏi xứ Ê-díp-tô đặng phó chúng ta vào tay dân A-mô-rít để diệt chúng ta.
28 Chúng ta đi lên đâu? Anh em chúng ta đã làm cho lòng chúng ta nản chí, mà nói rằng: Dân ấy lớn và cao hơn chúng ta; các thành lớn và có tường cao đến trời; chúng ta cũng thấy tại đó những con cháu A-na-kim.
Bất chấp báo cáo tích cực, dân Y-sơ-ra-ên phản nghịch và từ chối tin cậy lời hứa của Đức Chúa Trời. Họ để nỗi sợ hãi trước những người khổng lồ và những thành kiên cố trong xứ lấn át mình, thậm chí buộc tội Đức Chúa Trời đã đem họ ra khỏi Ê-díp-tô chỉ để hủy diệt họ. Sự thiếu đức tin và không sẵn lòng tiến bước cho thấy họ đã mất lòng tin sâu sắc nơi khả năng Đức Chúa Trời hoàn thành lời hứa của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:29-31 (VIE1934)
29 Ta bèn nói cùng các ngươi rằng: Chớ sợ, chớ kinh hãi chúng nó.
30 Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, là Đấng đi trước các ngươi, sẽ chiến đấu cho các ngươi, y như Ngài đã làm cho các ngươi tại Ê-díp-tô, trước mắt các ngươi,
31 và trong đồng vắng, các ngươi đã thấy Đức Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình mang các ngươi, như một người mang con trai mình, trong mọi đường các ngươi đã đi, cho đến nơi nầy.
Môi-se nhắc dân Y-sơ-ra-ên đừng sợ hãi, bảo đảm rằng Đức Chúa Trời sẽ chiến đấu cho họ như Ngài đã làm tại Ê-díp-tô và trong suốt hành trình qua đồng vắng. Đức Chúa Trời đã bảo vệ và chăm sóc họ, mang họ như một người cha mang con mình. Môi-se nhấn mạnh rằng họ đã tận mắt chứng kiến quyền năng và sự thành tín của Đức Chúa Trời, vì vậy họ phải tin cậy Ngài một lần nữa.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:32-33 (VIE1934)
32 Dầu vậy, các ngươi không tin Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi,
33 là Đấng đi trước các ngươi trên đường, để tìm cho các ngươi một chỗ đóng trại, ban đêm ở trong lửa, ban ngày ở trong mây, đặng chỉ cho các ngươi con đường phải đi.
Mặc dù đã chứng kiến những phép lạ trong quá khứ và sự hướng dẫn liên tục của Đức Chúa Trời trong đồng vắng, dân Y-sơ-ra-ên vẫn không tin nơi lời hứa của Ngài. Đức Chúa Trời đã đi trước họ, chuẩn bị đường đi và dẫn dắt họ bằng trụ mây ban ngày và trụ lửa ban đêm. Tuy nhiên, lòng họ trở nên cứng cỏi và họ từ chối tin cậy sự bảo vệ cùng sự hướng dẫn của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:34-36 (VIE1934)
34 Đức Giê-hô-va nghe tiếng các ngươi nói, nổi giận và thề rằng:
35 Chẳng một ai trong những người thuộc về thế hệ gian ác nầy sẽ thấy xứ tốt lành mà ta đã thề ban cho tổ phụ các ngươi,
36 ngoại trừ Ca-lép, con trai Giê-phu-nê; người sẽ thấy xứ ấy, và ta sẽ ban cho người cùng con cháu người xứ mà người đã đi đến, vì người hết lòng theo Đức Giê-hô-va.
Đức Chúa Trời nổi giận với dân Y-sơ-ra-ên vì sự phản nghịch và thiếu đức tin của họ, thề rằng thế hệ hiện tại sẽ không được vào Đất Hứa, ngoại trừ Ca-lép. Ca-lép đã thể hiện đức tin và lòng can đảm không lay chuyển, tin cậy lời hứa của Đức Chúa Trời ngay cả khi những người khác nghi ngờ. Vì vậy, ông và dòng dõi ông được ban cho phần đất mà ông đã đi qua, cho thấy phần thưởng dành cho sự vâng phục trung tín.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:37-38 (VIE1934)
37 Vì các ngươi, Đức Giê-hô-va cũng nổi giận cùng ta, mà phán rằng: Ngươi cũng không được vào đó.
38 Giô-suê, con trai Nun, là người đứng chầu trước mặt ngươi, sẽ vào đó. Hãy làm cho người vững lòng, vì người sẽ khiến Y-sơ-ra-ên nhận lấy xứ ấy.
Môi-se nhắc rằng chính ông cũng không được vào Đất Hứa vì sự không vâng lời của mình. Tuy nhiên, Giô-suê, người phụ tá trung thành của ông, sẽ lãnh đạo dân chúng vào xứ. Môi-se được truyền phải khích lệ và chuẩn bị Giô-suê cho trách nhiệm này, vì Giô-suê sẽ là người dẫn dắt Y-sơ-ra-ên nhận lấy phần sản nghiệp của họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:39-40 (VIE1934)
39 Còn những đứa nhỏ mà các ngươi nói sẽ làm mồi cho giặc, và những con trẻ ngày nay chưa biết điều thiện điều ác, chúng nó sẽ vào đó; ta sẽ ban xứ ấy cho chúng nó, và chúng nó sẽ nhận lấy.
40 Nhưng các ngươi hãy quay lại, đi vào đồng vắng theo đường về Biển Đỏ.
Đức Chúa Trời tuyên bố rằng những con trẻ mà dân Y-sơ-ra-ên lo sợ sẽ trở thành nạn nhân lại chính là thế hệ sẽ nhận Đất Hứa. Thế hệ mới này, chưa tham gia vào sự phản nghịch trước đó, sẽ là những người nhận lấy xứ. Trong khi đó, thế hệ hiện tại phải quay trở lại đồng vắng và tiếp tục hành trình lang thang, đánh mất cơ hội bước vào xứ vì sự không vâng lời của mình.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:41-43 (VIE1934)
41 Bấy giờ các ngươi đáp rằng: Chúng tôi đã phạm tội cùng Đức Giê-hô-va; chúng tôi sẽ đi lên chiến đấu, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi đã phán dặn. Mỗi người trong các ngươi đều nai nịt khí giới mình, toan lên núi.
42 Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy nói cùng chúng nó rằng: Chớ đi lên chiến đấu, vì ta không ở giữa các ngươi; e các ngươi bị quân thù đánh bại.
43 Ta đã nói cùng các ngươi, nhưng các ngươi không nghe, lại phản nghịch mạng lịnh của Đức Giê-hô-va, tự tiện đi lên núi.
Sau khi nhận biết tội lỗi của mình, dân Y-sơ-ra-ên cố gắng tự mình tiến vào trận chiến, hy vọng có thể sửa chữa sự phản nghịch trước đó. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời đã phán xét họ, và không có sự hiện diện của Ngài, nỗ lực của họ chắc chắn thất bại. Bất chấp lời cảnh báo của Môi-se, họ vẫn tiến hành kế hoạch của mình, tiếp tục không vâng phục mạng lệnh của Đức Chúa Trời và cho thấy hậu quả của việc hành động khi không có sự ban phước của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 1:44-46 (VIE1934)
44 Dân A-mô-rít ở trên núi ấy ra đón các ngươi, đuổi các ngươi như ong đuổi, đánh bại các ngươi từ Sê-i-rơ cho đến Họt-ma.
45 Các ngươi trở về khóc lóc trước mặt Đức Giê-hô-va, nhưng Đức Giê-hô-va không nghe tiếng các ngươi, cũng không lắng tai nghe các ngươi.
46 Vậy, các ngươi ở tại Ca-đe nhiều ngày, tức là những ngày các ngươi đã ở đó.
Dân Y-sơ-ra-ên bị dân A-mô-rít đánh bại, họ truy đuổi dân Y-sơ-ra-ên cách quyết liệt và đẩy họ lui lại. Sau đó, dân chúng khóc trước mặt Đức Chúa Trời, nhưng đã quá muộn. Sự không vâng phục trước đó đã đưa họ đến hậu quả không thể tránh khỏi, và Đức Chúa Trời không đáp lại tiếng kêu của họ. Họ buộc phải ở lại Ca-đe trong một thời gian dài, là hậu quả trực tiếp của việc họ đã từ chối tin cậy và vâng phục Đức Chúa Trời ngay từ đầu.

