top of page

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10

Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 10, Môi-se thuật lại những sự kiện xảy ra sau khi ông đập vỡ hai bảng đá đầu tiên và cách Đức Chúa Trời truyền ông làm hai bảng đá mới để thay thế. Chương này làm nổi bật bản tính thương xót của Đức Chúa Trời, những điều Ngài đòi hỏi nơi Y-sơ-ra-ên và sự tái khẳng định giao ước. Chương cũng nhấn mạnh nhu cầu Y-sơ-ra-ên phải trung tín yêu mến, kính sợ và phục vụ Đức Chúa Trời.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:1-3 (VIE1934)
1 Trong lúc đó, Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đục hai bảng đá giống như hai bảng trước, rồi lên núi đến cùng ta; cũng hãy đóng một cái hòm bằng gỗ.
2 Ta sẽ chép trên hai bảng ấy những lời đã chép trên hai bảng trước mà ngươi đã đập vỡ; rồi ngươi sẽ để vào trong hòm.
3 Vậy, ta đóng một cái hòm bằng gỗ si-tim, đục hai bảng đá giống như hai bảng trước, rồi cầm hai bảng ấy trong tay, lên núi.

Sau khi Môi-se đập vỡ hai bảng đá ban đầu vì tức giận trước sự thờ hình tượng của Y-sơ-ra-ên, Đức Chúa Trời truyền ông đục hai bảng đá mới và làm một cái hòm. Việc làm lại các bảng đá tượng trưng cho sự sẵn lòng của Đức Chúa Trời trong việc phục hồi giao ước với Y-sơ-ra-ên bất chấp tội lỗi của họ. Hòm được dùng để bảo vệ các bảng đá, biểu thị tầm quan trọng của luật pháp Đức Chúa Trời và sự hiện diện của Ngài giữa dân Ngài. Điều này cho thấy Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục cam kết với dân Ngài khi họ ăn năn và bước đi theo đường lối Ngài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:4-5 (VIE1934)
4 Ngài chép trên hai bảng ấy y như lần trước, mười điều răn mà Đức Giê-hô-va đã phán cùng các ngươi trên núi, từ giữa lửa, trong ngày hội nhóm; rồi Đức Giê-hô-va trao hai bảng ấy cho ta.
5 Ta bèn trở xuống núi, để hai bảng vào hòm mà ta đã đóng; chúng vẫn ở đó, y như Đức Giê-hô-va đã phán dặn ta.

Đức Chúa Trời một lần nữa viết Mười Điều Răn trên hai bảng đá mới, tái khẳng định giao ước của Ngài với Y-sơ-ra-ên. Môi-se đặt các bảng đá vào hòm, hoàn thành điều Đức Chúa Trời đã truyền. Hành động này củng cố tầm quan trọng của luật pháp Đức Chúa Trời như nền tảng của mối quan hệ giữa Ngài và dân Ngài. Việc các điều răn được đặt trong hòm nhấn mạnh tính thánh thiêng và vị trí trung tâm của luật pháp trong căn tính và sự thờ phượng của Y-sơ-ra-ên.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:6-7 (VIE1934)
6 Dân Y-sơ-ra-ên từ Bê-nê-Gia-a-can đi đến Mô-sê-ra; tại đó A-rôn qua đời và được chôn, Ê-lê-a-sa, con trai người, kế chức tế lễ.
7 Từ đó họ đi đến Gút-gô-đa; từ Gút-gô-đa đi đến Dốt-ba, là xứ có nhiều suối nước.

Những câu này đánh dấu một sự chuyển tiếp trong hành trình và sự lãnh đạo của Y-sơ-ra-ên. Cái chết của A-rôn và việc Ê-lê-a-sa kế nhiệm chức thầy tế lễ thượng phẩm mở ra một giai đoạn mới cho chức tế lễ. Việc nhắc đến những địa điểm cụ thể trong hành trình cho thấy sự hướng dẫn và chu cấp của Đức Chúa Trời trong suốt thời gian họ ở đồng vắng. Vùng đất có nhiều dòng nước tại Dốt-ba cho thấy sự chu cấp dồi dào của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài khi họ tiến về Đất Hứa.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:8-9 (VIE1934)
8 Trong lúc đó, Đức Giê-hô-va biệt riêng chi phái Lê-vi, đặng khiêng hòm giao ước của Đức Giê-hô-va, đứng trước mặt Đức Giê-hô-va mà hầu việc Ngài, và nhơn danh Ngài mà chúc phước cho dân sự, cho đến ngày nay.
9 Bởi cớ đó, Lê-vi không có phần hay là cơ nghiệp với anh em mình; Đức Giê-hô-va là cơ nghiệp của người, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán cùng người.

Tại đây, Đức Chúa Trời biệt riêng chi phái Lê-vi cho những nhiệm vụ đặc biệt trong việc phục vụ Ngài, bao gồm khiêng hòm giao ước, hầu việc trước mặt Ngài và chúc phước cho dân chúng. Không giống các chi phái khác, người Lê-vi không nhận một phần đất làm sản nghiệp riêng, vì Đức Giê-hô-va chính là cơ nghiệp của họ. Điều này biệt riêng họ cho một vai trò thuộc linh đặc biệt trong Y-sơ-ra-ên, thể hiện mối quan hệ gần gũi giữa người Lê-vi với Đức Chúa Trời và nhấn mạnh rằng phục vụ Ngài chính là phần thưởng của họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:10-11 (VIE1934)
10 Ta ở trên núi như lần trước, bốn mươi ngày và bốn mươi đêm; Đức Giê-hô-va cũng nhậm lời ta lần ấy, không muốn diệt các ngươi.
11 Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Hãy đứng dậy, đi trước dân sự, hầu cho chúng nó đi vào nhận lấy xứ mà ta đã thề ban cho tổ phụ chúng nó.

Môi-se thuật lại thời gian ông ở trên núi với Đức Chúa Trời, cầu xin sự tha thứ cho Y-sơ-ra-ên. Đức Chúa Trời thương xót lắng nghe lời cầu thay của Môi-se và quyết định không hủy diệt dân chúng bất chấp sự phản nghịch của họ. Ngài truyền Môi-se tiếp tục dẫn Y-sơ-ra-ên tiến về Đất Hứa, hoàn thành giao ước Ngài đã lập với tổ phụ họ. Đoạn này cho thấy sự nhẫn nại và thành tín của Đức Chúa Trời đối với lời hứa của Ngài, bất chấp sự không vâng phục của dân chúng.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:12-13 (VIE1934)
12 Bây giờ, hỡi Y-sơ-ra-ên! Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đòi ngươi điều gì? Há chẳng phải là kính sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đi theo mọi đường lối Ngài, yêu mến Ngài, và hết lòng hết linh hồn phục sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi,
13 giữ các điều răn và luật lệ của Đức Giê-hô-va mà ta truyền cho ngươi ngày nay, để ngươi được phước sao?

Đức Chúa Trời trình bày những điều căn bản Ngài đòi hỏi nơi dân Ngài: sự kính sợ, tình yêu, sự phục vụ hết lòng và sự vâng giữ các điều răn. Những chỉ dẫn này không chỉ là những luật lệ, nhưng nhằm đem lại điều tốt lành cho Y-sơ-ra-ên. Qua việc làm theo, họ sẽ sống hòa thuận với Đức Chúa Trời và với nhau, điều chỉnh đời sống mình theo ý muốn của Ngài. Trọng tâm ở đây là một mối quan hệ với Đức Chúa Trời bao gồm tình yêu và lòng trung thành, chứ không chỉ là sự tuân giữ những nghi lễ bên ngoài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:14-15 (VIE1934)
14 Kìa, trời và các từng trời cao hơn trời, đất và mọi vật ở trên đất đều thuộc về Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
15 Nhưng chỉ Đức Giê-hô-va lấy lòng thương yêu tổ phụ ngươi, và Ngài chọn dòng dõi họ, tức là các ngươi, giữa muôn dân, y như ngày nay.

Những câu này nhấn mạnh quyền tể trị của Đức Chúa Trời trên toàn vũ trụ, nhưng Ngài đã chọn thiết lập một mối quan hệ đặc biệt với Y-sơ-ra-ên. Dù cai trị trên toàn bộ tạo vật, Đức Chúa Trời yêu thương tổ phụ của Y-sơ-ra-ên và dòng dõi họ. Sự lựa chọn này bắt nguồn từ tình yêu và giao ước của Đức Chúa Trời, cho thấy ân điển và lòng thương xót của Ngài chứ không phải vì công trạng của họ, nhưng vì những lời Ngài đã hứa với tổ phụ họ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:16-17 (VIE1934)
16 Vậy, hãy làm sạch lòng mình, chớ cứng cổ nữa.
17 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi là Đức Chúa Trời của các thần, Chúa của các chúa, Đức Chúa Trời lớn, mạnh và đáng sợ, không thiên vị ai, chẳng nhận của hối lộ.

Đức Chúa Trời kêu gọi dân Y-sơ-ra-ên đến một sự biến đổi thuộc linh—phải cắt bì lòng mình, nghĩa là từ bỏ sự cứng lòng và hoàn toàn dâng mình cho Đức Chúa Trời. Ngài là Đấng cai trị tối cao, lớn hơn mọi thần và mọi nhà cầm quyền, thực thi công lý mà không thiên vị. Lời kêu gọi thanh sạch và khiêm nhường từ bên trong này phản ánh cốt lõi của mối quan hệ giữa Đức Chúa Trời và dân Ngài, đòi hỏi sự chân thành chứ không chỉ sự vâng phục bên ngoài.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:18-19 (VIE1934)
18 Ngài binh vực công bình cho kẻ mồ côi và người góa bụa, thương người khách lạ, ban đồ ăn và áo xống cho họ.
19 Vậy, hãy thương người khách lạ; vì các ngươi đã làm khách lạ trong xứ Ê-díp-tô.

Đức Chúa Trời được mô tả là Đấng thực thi công lý và chăm sóc những người dễ bị tổn thương, bao gồm trẻ mồ côi, người góa bụa và người ngoại bang. Ngài chu cấp cho họ và mong Y-sơ-ra-ên phản ánh lòng thương xót ấy trong cách họ đối xử với người khác. Vì chính họ từng là những người khách lạ tại Ê-díp-tô, dân Y-sơ-ra-ên được truyền phải biết đồng cảm và đối xử tử tế với những người bên ngoài. Điều này củng cố trách nhiệm đạo đức của dân Đức Chúa Trời trong việc sống công bình và nhân từ.

Phục Truyền Luật Lệ Ký 10:20-22 (VIE1934)
20 Ngươi phải kính sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, hầu việc Ngài, theo Ngài, và nhơn danh Ngài mà thề.
21 Ngài là Đấng ngươi phải ngợi khen; Ngài là Đức Chúa Trời ngươi, đã làm cho ngươi những việc lớn lao và đáng sợ mà mắt ngươi đã thấy.
22 Tổ phụ ngươi xuống xứ Ê-díp-tô chỉ có bảy mươi người; còn nay Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã làm cho ngươi đông như sao trên trời.

Môi-se kết thúc bằng cách nhắc Y-sơ-ra-ên về bổn phận phải kính sợ, phục vụ và trung tín với Đức Chúa Trời. Chỉ một mình Ngài đáng được ngợi khen, vì Ngài đã thực hiện những việc lớn lao và kỳ diệu cho họ. Từ một nhóm chỉ có bảy mươi người khi xuống Ê-díp-tô, Đức Chúa Trời đã làm cho họ trở thành một dân tộc đông đảo, làm ứng nghiệm những lời hứa Ngài đã ban cho Áp-ra-ham. Điều này trở thành một lời chứng mạnh mẽ về sự thành tín của Đức Chúa Trời và những phước hạnh đến từ việc bước theo Ngài.

bottom of page