
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12
Trong chương này, Môi-se nhấn mạnh sự cần thiết để Y-sơ-ra-ên hoàn toàn loại bỏ những thực hành thờ phượng ngoại giáo khi họ bước vào Đất Hứa. Chương này đưa ra những chỉ dẫn cụ thể về sự thờ phượng tập trung, các của lễ đúng theo quy định, và tầm quan trọng của việc duy trì sự thanh sạch trong đời sống tôn giáo. Trọng tâm là gìn giữ sự thờ phượng Đức Chúa Trời duy nhất theo đúng cách Ngài đã truyền dạy.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:1-3 (VIE1934)
1 Nầy là những luật lệ và mạng lịnh mà các ngươi phải cẩn thận làm theo trong xứ Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của tổ phụ các ngươi, đã ban cho các ngươi nhận lấy, trọn những ngày các ngươi sống trên đất.
2 Các ngươi phải phá hủy hết những nơi các dân mà các ngươi sẽ đuổi đi đã phục sự các thần của chúng nó, trên các núi cao, trên các đồi, và dưới mỗi cây xanh;
3 phải phá hủy bàn thờ chúng nó, đập tan các trụ thờ, thiêu những thần tượng A-sê-ra bằng lửa, chặt các tượng chạm của các thần chúng nó, và xóa tên chúng nó khỏi nơi ấy.
Môi-se bắt đầu bằng việc truyền cho Y-sơ-ra-ên phải vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời trong xứ mà họ sắp nhận lấy. Công việc đầu tiên là loại bỏ mọi dấu vết của sự thờ phượng ngoại giáo. Những nơi cao, bàn thờ và hình tượng nơi các dân tộc đã thờ các thần giả phải bị hoàn toàn phá hủy. Bằng cách xóa bỏ những vật và địa điểm này, dân Y-sơ-ra-ên phải làm cho đất được thanh sạch để thờ phượng Đức Chúa Trời chân thật, không để lại chỗ cho sự thờ hình tượng ảnh hưởng đến họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:4 (VIE1934)
4 Các ngươi chớ làm như vậy mà thờ phượng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.
Y-sơ-ra-ên không được áp dụng những tập tục hay địa điểm của dân ngoại vào sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Cách mà các dân tộc chung quanh thờ các thần của họ là điều đáng ghét trước mặt Đức Chúa Trời, và Ngài đòi hỏi một sự thờ phượng thanh sạch và thánh khiết theo điều Ngài truyền dạy, chứ không chịu ảnh hưởng bởi những nghi lễ hay phong tục của các dân tộc mà họ đang thay thế.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:5-7 (VIE1934)
5 Nhưng các ngươi phải tìm nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi sẽ chọn trong các chi phái các ngươi, đặng đặt danh Ngài tại đó làm nơi ở Ngài; các ngươi phải đến đó,
6 đem đến đó những của lễ thiêu, những sinh tế, một phần mười, lễ vật giơ lên, những vật đã hứa nguyện, những của lễ lạc ý, và những con đầu lòng của bò và chiên mình.
7 Các ngươi sẽ ăn tại đó trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, vui mừng về mọi công việc tay mình đã làm, các ngươi và nhà mình, theo như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho ngươi.
Đức Chúa Trời truyền cho Y-sơ-ra-ên phải tìm đến nơi Ngài sẽ thiết lập sự hiện diện của Ngài. Nơi thờ phượng tập trung này về sau trở thành đền thờ tại Giê-ru-sa-lem, là nơi dân Y-sơ-ra-ên phải đem tất cả các của lễ và sinh tế đến. Bằng cách tập trung sự thờ phượng tại một nơi, Đức Chúa Trời bảo đảm rằng sự thờ phượng của Y-sơ-ra-ên được giữ thanh sạch và hiệp nhất. Tại nơi ấy, họ phải dâng các của lễ và vui mừng về những phước lành Đức Chúa Trời đã ban, nhắc họ nhớ đến sự chu cấp của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:8-9 (VIE1934)
8 Các ngươi chớ làm theo mọi điều chúng ta làm ngày nay đây, là mỗi người làm theo ý mình lấy làm phải;
9 vì các ngươi chưa vào đến nơi an nghỉ và cơ nghiệp mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho.
Môi-se cảnh báo Y-sơ-ra-ên rằng họ không được tiếp tục cách thức thờ phượng phân tán hiện tại, trong đó mỗi người làm điều mình cho là đúng. Thời kỳ lang thang, khi sự thờ phượng chưa được tổ chức theo một trật tự cố định, đang đi đến hồi kết. Trong Đất Hứa sẽ có một trật tự mới, với sự thờ phượng diễn ra tại nơi cụ thể mà Đức Chúa Trời lựa chọn, phản ánh thẩm quyền và trật tự thiêng liêng của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:10-11 (VIE1934)
10 Nhưng các ngươi sẽ qua sông Giô-đanh, ở trong xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho các ngươi nhận lấy làm sản nghiệp, Ngài sẽ cho các ngươi được nghỉ ngơi khỏi các thù nghịch chung quanh, và các ngươi sẽ ở được an ổn.
11 Bấy giờ sẽ có nơi mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi chọn đặng đặt danh Ngài tại đó; các ngươi phải đem đến đó mọi điều ta truyền cho các ngươi, tức là những của lễ thiêu, những sinh tế, một phần mười, lễ vật giơ lên, và mọi vật tốt nhứt mà các ngươi đã hứa nguyện cùng Giê-hô-va.
Khi Y-sơ-ra-ên định cư trong Đất Hứa và được nghỉ ngơi khỏi những kẻ thù chung quanh, Đức Chúa Trời sẽ thiết lập nơi cụ thể dành cho sự thờ phượng Ngài. Từ đó, dân sự phải đem tất cả các của lễ đến nơi thờ phượng trung tâm ấy, bảo đảm rằng sự thờ phượng của họ tập trung vào một mình Đức Chúa Trời, không bị phân tán hoặc pha trộn với những tập tục địa phương. Sự tập trung này cũng nhấn mạnh sự phụ thuộc của họ vào sự chu cấp và bảo vệ của Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:12 (VIE1934)
12 Các ngươi sẽ vui mừng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, các ngươi, con trai, con gái, tôi trai, tớ gái mình, và người Lê-vi ở trong thành các ngươi; vì người Lê-vi không có phần hay sản nghiệp với các ngươi.
Sự thờ phượng phải là một thời gian vui mừng, bao gồm toàn thể cộng đồng, kể cả gia đình, tôi tớ và người Lê-vi. Người Lê-vi không có phần đất làm sản nghiệp nên họ phụ thuộc vào các của lễ của dân sự để sinh sống. Mạng lịnh này nhấn mạnh tính cộng đồng của sự thờ phượng và vui mừng, đồng thời nhắc nhở dân sự về trách nhiệm chăm sóc người Lê-vi.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:13-14 (VIE1934)
13 Hãy giữ lấy mình, chớ dâng của lễ thiêu tại mỗi nơi nào các ngươi thấy;
14 nhưng tại nơi nào Giê-hô-va sẽ chọn trong một chi phái các ngươi, thì các ngươi sẽ dâng của lễ thiêu tại đó, và làm mọi điều ta truyền cho các ngươi.
Môi-se nhắc lại rằng của lễ thiêu chỉ được dâng tại nơi Đức Chúa Trời chỉ định. Dân sự không được dâng của lễ ở bất cứ nơi nào mình muốn, vì điều đó có thể dẫn đến sự hỗn loạn và thờ hình tượng. Tập trung sự thờ phượng tại nơi Đức Chúa Trời chọn giúp dân sự hướng lòng về Ngài và ngăn ngừa ảnh hưởng của các tập tục ngoại giáo địa phương.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:15-16 (VIE1934)
15 Dầu vậy, ngươi có thể giết và ăn thịt trong các thành mình, tùy theo ý muốn mình, theo phước của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho; phàm người sạch hay không sạch đều có thể ăn, như ăn thịt con hoàng dương hay con nai.
16 Chỉn các ngươi chớ ăn huyết; phải đổ nó trên đất như nước.
Mặc dù các của lễ phải được đem đến nơi thờ phượng trung tâm, việc ăn thịt thông thường được phép thực hiện tại nhà. Người sạch theo nghi lễ hay không sạch đều có thể ăn, nhưng tuyệt đối không được ăn huyết. Lệnh cấm ăn huyết phản ánh lẽ thật rằng sự sống ở trong huyết và thuộc về Đức Chúa Trời. Việc đổ huyết xuống đất là hành động tôn trọng mạng lịnh của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:17-18 (VIE1934)
17 Ngươi không được ăn trong các thành mình một phần mười về ngũ cốc, rượu, dầu mình, hoặc những con đầu lòng của bò và chiên mình, hay bất cứ vật gì mình đã hứa nguyện, những của lễ lạc ý, hoặc lễ vật giơ lên;
18 nhưng phải ăn các vật đó trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tại nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ chọn, ngươi, con trai, con gái, tôi trai, tớ gái mình, và người Lê-vi ở trong các thành mình; các ngươi sẽ vui mừng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình về mọi công việc tay mình đã làm.
Một số của lễ, như phần mười và những vật đã hứa nguyện, không được ăn tại nhà mà phải đem đến nơi Đức Chúa Trời chỉ định. Những lễ vật thuộc về Đức Chúa Trời phải trở thành một phần của bữa ăn chung trước mặt Ngài. Qua đó, dân sự bày tỏ niềm vui về sự chu cấp và lòng tốt của Đức Chúa Trời, đồng thời được nhắc nhở rằng họ hoàn toàn phụ thuộc vào Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:19 (VIE1934)
19 Hãy giữ lấy mình, chớ bỏ người Lê-vi chừng nào ngươi còn sống trong xứ mình.
Môi-se nhắc dân sự không được bỏ bê người Lê-vi, là những người không có sản nghiệp đất đai. Người Lê-vi sống nhờ các của lễ và phần mười của dân sự. Khi bảo đảm sự chu cấp cho họ, dân sự thừa nhận tầm quan trọng của những người phục vụ Đức Chúa Trời thay cho cả cộng đồng, qua đó góp phần duy trì sức khỏe thuộc linh của quốc gia.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:20-21 (VIE1934)
20 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mở rộng bờ cõi ngươi, như Ngài đã phán cùng ngươi, và ngươi nói rằng: Ta muốn ăn thịt, vì lòng ngươi muốn ăn thịt, thì ngươi có thể ăn thịt tùy theo ý muốn mình.
21 Nếu nơi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi chọn đặng đặt danh Ngài ở xa ngươi, thì ngươi có thể giết bò hay chiên mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban cho ngươi, y như ta đã truyền cho ngươi, và ăn trong các thành mình tùy theo ý muốn.
Khi Y-sơ-ra-ên phát triển và lãnh thổ được mở rộng, Đức Chúa Trời cho phép họ ăn thịt ngay cả khi ở xa nơi thờ phượng trung tâm. Trong khi các sinh tế phải được dâng tại nơi Đức Chúa Trời chọn, việc ăn thịt thông thường có thể diễn ra ở bất cứ nơi nào. Điều này cho thấy sự chu cấp thực tế và đầy khôn ngoan của Đức Chúa Trời dành cho dân Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:22-23 (VIE1934)
22 Ngươi có thể ăn chúng nó như ăn con hoàng dương hay con nai; người sạch hay không sạch đều có thể ăn.
23 Chỉn hãy giữ lấy mình, đừng ăn huyết, vì huyết là sự sống; chớ ăn sự sống với thịt.
Môi-se một lần nữa nhắc dân sự rằng họ có thể ăn thịt tại nhà, dù người ăn có sạch theo nghi lễ hay không. Tuy nhiên, việc ăn huyết bị nghiêm cấm, vì huyết tượng trưng cho sự sống, và sự sống thuộc về Đức Chúa Trời. Lệnh cấm này nhấn mạnh sự thánh khiết của sự sống và trách nhiệm của dân sự trong việc tôn trọng mạng lịnh của Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:24-25 (VIE1934)
24 Ngươi chớ ăn huyết; phải đổ nó trên đất như nước.
25 Ngươi chớ ăn huyết, hầu cho ngươi và con cháu ngươi sau ngươi được phước, khi ngươi làm điều ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va.
Mạng lịnh đổ huyết xuống đất được lặp lại để nhấn mạnh tầm quan trọng của nó. Đức Chúa Trời hứa rằng sự vâng lời mạng lịnh này sẽ đem đến phước lành cho các thế hệ tương lai. Bằng cách tôn trọng sự thánh khiết của sự sống, được tượng trưng bởi huyết, dân Y-sơ-ra-ên sẽ tiếp tục ở trong sự đẹp lòng của Đức Chúa Trời và sống theo ý muốn Ngài, đem lại ích lợi cho chính họ và con cháu họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:26-27 (VIE1934)
26 Chỉn những vật thánh mà ngươi có, và những vật đã hứa nguyện, thì phải đem đến nơi Giê-hô-va chọn.
27 Ngươi phải dâng của lễ thiêu, thịt và huyết, trên bàn thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; huyết của những con sinh tế phải đổ trên bàn thờ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, còn thịt thì ngươi được ăn.
Môi-se nhắc lại rằng những vật thánh và những lễ vật đã hứa nguyện phải được đem đến nơi thờ phượng trung tâm. Các của lễ thiêu phải được dâng trọn cho Đức Chúa Trời, với huyết được đổ trên bàn thờ, tượng trưng cho sự dâng hiến trọn vẹn sự sống cho Ngài. Thịt của các sinh tế có thể được ăn, nhưng việc ăn ấy diễn ra trong bối cảnh thờ phượng, nhấn mạnh tính thánh thiêng của những nghi lễ này.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:28 (VIE1934)
28 Khá cẩn thận nghe theo mọi lời nầy mà ta truyền cho ngươi, hầu cho ngươi và con cháu ngươi sau ngươi được phước đời đời, khi ngươi làm điều thiện và điều ngay thẳng trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
Môi-se thúc giục Y-sơ-ra-ên cẩn thận vâng giữ mọi điều Đức Chúa Trời truyền dạy, với lời hứa rằng sự vâng lời sẽ đem đến sự thịnh vượng và phước lành cho họ cùng con cháu. Trọng tâm là làm điều đúng trước mắt Đức Chúa Trời, không chỉ thực hiện những hình thức thờ phượng bên ngoài, nhưng phải sống ngay thẳng và trung tín theo ý muốn Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:29-30 (VIE1934)
29 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi diệt các dân mà ngươi sẽ đuổi đi khỏi trước mặt ngươi, khi ngươi đuổi chúng nó đi và ở trong xứ chúng nó,
30 thì phải giữ lấy mình, chớ để mắc bẫy mà theo chúng nó, sau khi chúng nó đã bị diệt khỏi trước mặt ngươi; chớ hỏi về các thần của chúng nó mà rằng: Các dân nầy hầu việc các thần mình thế nào? Ta cũng sẽ làm như vậy.
Môi-se cảnh báo dân Y-sơ-ra-ên rằng sau khi chinh phục xứ, họ không được tò mò tìm hiểu cách các dân tộc trước đó đã thờ các thần của họ. Dù những dân tộc ấy bị tiêu diệt vì những thực hành gian ác của mình, Y-sơ-ra-ên được cảnh báo không được để mình bị cám dỗ bắt chước phong tục của họ. Sự tò mò như vậy có thể dẫn họ vào sự thờ hình tượng và làm suy yếu mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:31 (VIE1934)
31 Ngươi chớ làm như vậy mà thờ phượng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi; vì chúng nó đã làm cho các thần mình mọi điều đáng gớm ghiếc mà Đức Giê-hô-va ghét, đến nỗi thiêu con trai con gái mình trong lửa cho các thần mình.
Đức Chúa Trời rõ ràng truyền Y-sơ-ra-ên không được bắt chước những hình thức thờ phượng của các dân ngoại, trong đó có những hành động đáng ghê tởm như việc thiêu con cái làm của lễ. Những thực hành ghê tởm ấy xúc phạm sâu sắc đến Đức Chúa Trời, và Y-sơ-ra-ên phải bảo đảm rằng sự thờ phượng của họ vẫn thanh sạch và thánh khiết, phản ánh bản tính và những điều răn của Ngài. Thờ phượng theo những cách như vậy sẽ làm hư hỏng mối quan hệ của họ với Đức Chúa Trời và dẫn đến sự phán xét của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 12:32 (VIE1934)
32 Các ngươi khá cẩn thận làm theo mọi lời ta truyền cho các ngươi; chớ thêm hay bớt chi hết.
Môi-se kết thúc bằng một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng các điều răn của Đức Chúa Trời phải được vâng giữ đúng như Ngài đã truyền, không thêm vào cũng không bớt đi. Điều này ngăn dân Y-sơ-ra-ên sửa đổi hoặc làm suy yếu luật pháp của Đức Chúa Trời, bảo đảm rằng sự thờ phượng và lối sống của họ vẫn phù hợp với ý muốn Ngài. Sự vâng lời trọn vẹn đối với những chỉ dẫn của Đức Chúa Trời là điều thiết yếu để duy trì mối quan hệ giao ước với Ngài.

