
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15 trình bày những luật lệ liên quan đến năm Sa-bát, tập trung vào việc xóa nợ, lòng rộng rãi đối với người nghèo, và cách đối xử với các tôi tớ người Hê-bơ-rơ. Chương này nhấn mạnh mong muốn của Đức Chúa Trời về sự công bình, lòng thương xót, và một xã hội phản chiếu lòng nhân từ của Ngài đối với những người đang thiếu thốn. Chương này nhắc nhở dân Y-sơ-ra-ên về trách nhiệm giao ước của họ trong việc chăm sóc lẫn nhau, đặc biệt là những người yếu thế và bị gạt ra bên lề xã hội.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:1-3 (VIE1934)
1 Cuối mỗi bảy năm, ngươi khá làm lễ giải phóng.
2 Đây là cách giải phóng: Hễ chủ nợ nào đã cho người lân cận mình vay, thì chớ đòi lại; người ấy và anh em mình sẽ được miễn nợ, vì đã có lịnh của Đức Giê-hô-va.
3 Ngươi có thể đòi người khách kiều ngụ; nhưng về món nợ của anh em mình, thì tay ngươi phải buông tha.
Đức Chúa Trời thiết lập một hệ thống giải phóng nợ sau mỗi bảy năm để ngăn chặn tình trạng mắc nợ vĩnh viễn và sự áp bức về kinh tế. Việc giải phóng này áp dụng cho những người Y-sơ-ra-ên đồng bào, bảo đảm rằng họ không bị nợ nần trói buộc vĩnh viễn. Tuy nhiên, người ngoại quốc không chịu cùng một quy định này. Hệ thống này khuyến khích sự bình đẳng xã hội trong dân Y-sơ-ra-ên, nhắc nhở dân sự rằng mọi sự cuối cùng đều thuộc về Đức Chúa Trời, và họ phải bày tỏ lòng thương xót của Ngài đối với anh em mình.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:4-5 (VIE1934)
4 Trong anh em ngươi sẽ chẳng có ai nghèo khó; vì Đức Giê-hô-va sẽ ban phước cho ngươi trong xứ mà Ngài ban cho ngươi làm sản nghiệp,
5 miễn là ngươi vâng theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, cẩn thận làm theo hết thảy điều răn mà ta truyền cho ngươi ngày nay.
Lời hứa là tình trạng nghèo khó có thể được loại bỏ khỏi Y-sơ-ra-ên nếu dân sự trung tín vâng giữ các điều răn của Đức Chúa Trời. Phước lành của Đức Chúa Trời trên đất sẽ dư dật, cung cấp đủ cho mọi người. Điều này phản ánh lý tưởng của Đức Chúa Trời dành cho Y-sơ-ra-ên, nơi sự bất bình đẳng về kinh tế được giảm thiểu qua sự vâng phục tập thể đối với các điều răn của Ngài và qua lòng rộng rãi đối với nhau.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:6 (VIE1934)
6 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban phước cho ngươi như Ngài đã phán; ngươi sẽ cho nhiều nước vay, nhưng không vay mượn ai; ngươi sẽ cai trị nhiều nước, nhưng không nước nào cai trị ngươi.
Đức Chúa Trời hứa rằng sự vâng phục sẽ dẫn đến sự thịnh vượng về kinh tế và sức mạnh về quốc gia. Y-sơ-ra-ên sẽ ở trong vị thế cho các dân tộc khác vay, tượng trưng cho sức mạnh kinh tế và vai trò lãnh đạo của họ. Điều này cũng nhấn mạnh ý định của Đức Chúa Trời rằng Y-sơ-ra-ên sẽ ở đầu chứ không ở đuôi, nếu họ trung tín với giao ước của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:7-8 (VIE1934)
7 Nếu trong anh em ngươi có một kẻ nghèo nào ở trong một thành nào của xứ ngươi, mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi, thì chớ cứng lòng hay là khép tay lại trước anh em nghèo của ngươi.
8 Nhưng phải mở rộng tay mình cho người, cho người vay đủ sự cần dùng của người, tùy theo sự thiếu thốn của người.
Đức Chúa Trời truyền phải có lòng thương xót đối với người nghèo, thúc giục dân Ngài phải rộng rãi và mở tay giúp đỡ. Dù một số người có thể rơi vào cảnh nghèo khó, dân Y-sơ-ra-ên không được làm ngơ trước người thiếu thốn, nhưng phải sẵn lòng đáp ứng nhu cầu của họ. Điều này phản ánh tấm lòng của Đức Chúa Trời về sự công bình và thương xót, trong đó lòng rộng rãi không chỉ là một nghĩa vụ pháp lý mà còn là một bổn phận đạo đức trong cộng đồng giao ước.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:9 (VIE1934)
9 Hãy giữ mình, kẻo có tư tưởng xấu trong lòng ngươi rằng: Năm thứ bảy, tức năm giải phóng, gần đến, mà mắt ngươi nhìn anh em nghèo của mình cách ác, không cho người chi hết; rồi người sẽ kêu cầu cùng Đức Giê-hô-va về ngươi, và ngươi sẽ mắc tội.
Đức Chúa Trời cảnh báo chống lại lòng ích kỷ và việc tính toán sự rộng rãi dựa trên lợi ích cá nhân. Một số người có thể bị cám dỗ không giúp đỡ người nghèo vì biết rằng năm giải phóng sắp đến, và khoản cho vay sẽ chẳng bao lâu nữa được miễn. Thái độ như vậy bị lên án vì nó chống lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời về lòng thương xót chân thật và sự chăm sóc người nghèo.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:10 (VIE1934)
10 Ngươi phải ban cho người cách rộng rãi, lòng ngươi chớ buồn rầu khi ban cho; vì cớ ấy Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban phước cho ngươi trong mọi công việc ngươi làm và trong mọi sự ngươi đụng đến.
Đức Chúa Trời hứa ban phước cho những người cho cách rộng rãi và vui lòng. Việc giúp đỡ người nghèo không nên được thực hiện với sự tiếc nuối hay miễn cưỡng, bởi Đức Chúa Trời nhìn thấy và ban phước cho những hành động nhân từ ấy. Nguyên tắc này cho thấy lòng rộng rãi phản ánh sự tin cậy nơi sự chu cấp của Đức Chúa Trời và dẫn đến phước lành của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:11 (VIE1934)
11 Vì trong xứ sẽ không bao giờ thiếu người nghèo; nên ta truyền cho ngươi rằng: Phải mở rộng tay mình cho anh em nghèo và thiếu thốn ở trong xứ ngươi.
Mặc dù trước đó Đức Chúa Trời đã trình bày lý tưởng rằng sẽ không có người nghèo giữa dân Ngài, Ngài vẫn thừa nhận rằng người nghèo sẽ còn tồn tại. Vì vậy, dân Y-sơ-ra-ên phải luôn sẵn sàng giúp đỡ những người thiếu thốn. Câu này nhấn mạnh trách nhiệm liên tục trong việc chăm sóc người nghèo, nhắc nhở dân sự rằng sự công bình xã hội không phải là một hành động chỉ làm một lần, mà là một trách nhiệm thường xuyên.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:12-14 (VIE1934)
12 Nếu anh em ngươi, là người Hê-bơ-rơ, nam hay nữ, đã bán mình cho ngươi, và đã phục vụ ngươi sáu năm, thì năm thứ bảy ngươi phải cho người được tự do khỏi ngươi.
13 Khi ngươi cho người được tự do khỏi ngươi, chớ để người đi tay không.
14 Phải cung cấp dư dật cho người từ trong bầy chiên, sân đạp lúa, và hầm rượu của ngươi; ngươi phải ban cho người tùy theo sự Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho ngươi.
Các tôi tớ người Hê-bơ-rơ phải được trả tự do vào năm thứ bảy, bảo đảm rằng sự phục dịch không trở thành tình trạng vĩnh viễn. Khi được tự do, họ phải được cung cấp đầy đủ những gì cần thiết để bắt đầu lại cuộc sống. Điều này phản ánh lòng rộng rãi của Đức Chúa Trời và mong muốn của Ngài về sự phục hồi. Mệnh lệnh này ngăn chặn việc áp bức những người đồng bào Y-sơ-ra-ên và thúc đẩy sự công bằng cùng lòng thương xót.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:15 (VIE1934)
15 Ngươi phải nhớ rằng mình đã làm tôi mọi trong xứ Ê-díp-tô, và Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chuộc ngươi; bởi vậy, ngày nay ta truyền cho ngươi điều nầy.
Dân Y-sơ-ra-ên được nhắc nhở về quá khứ của chính họ khi còn làm nô lệ tại Ai Cập. Sự giải cứu của Đức Chúa Trời khỏi ách nô lệ là nền tảng cho nghĩa vụ của họ trong việc bày tỏ lòng thương xót đối với những người đang phục vụ mình. Mệnh lệnh này liên kết lịch sử chung của họ với những bổn phận đạo đức, thúc giục họ đối xử nhân từ với người khác vì chính họ đã nhận được ân điển từ Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:16-17 (VIE1934)
16 Nhưng nếu người đầy tớ nói cùng ngươi rằng: Tôi không muốn đi khỏi nhà chủ, vì người yêu mến ngươi và nhà ngươi, và vì người được sung túc ở với ngươi,
17 thì ngươi phải lấy một cái dùi, đục lỗ tai người nơi cửa, rồi người sẽ làm tôi mọi cho ngươi đời đời. Ngươi cũng phải làm như vậy cho đầy tớ gái mình.
Trong một số trường hợp, một người đầy tớ có thể tự nguyện chọn ở lại với chủ vì yêu mến chủ và cảm thấy hài lòng với cuộc sống của mình. Nếu vậy, một nghi thức chính thức sẽ đánh dấu quyết định ấy, tượng trưng cho sự phục vụ suốt đời. Điều khoản này cho thấy sự phục dịch trong Y-sơ-ra-ên có thể là một mối quan hệ tự nguyện và đôi bên cùng có lợi, chứ không nhất thiết là một hình thức áp bức khắc nghiệt.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:18 (VIE1934)
18 Khi ngươi cho người được tự do khỏi ngươi, chớ lấy làm khó; vì người đã phục vụ ngươi sáu năm, đáng giá bằng tiền công của người làm thuê gấp hai lần. Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ ban phước cho ngươi trong mọi việc ngươi làm.
Các chủ được nhắc nhở rằng họ không nên oán tiếc khi trả tự do cho người đầy tớ, bởi công việc của người ấy trong sáu năm là rất có giá trị. Việc trả tự do cho người đầy tớ và cung cấp cho tương lai của họ sẽ đem lại phước lành của Đức Chúa Trời. Điều này nhấn mạnh rằng lòng rộng rãi phải được bày tỏ cách tự do, không miễn cưỡng, bởi Đức Chúa Trời ban phước cho những hành động như vậy.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:19-20 (VIE1934)
19 Phải biệt riêng cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi hết thảy con đầu lòng giống đực của bầy bò và bầy chiên; chớ dùng con đầu lòng của bò để làm việc, cũng chớ hớt lông con đầu lòng của chiên.
20 Hằng năm, ngươi và nhà ngươi sẽ ăn nó trước mặt Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tại nơi Ngài sẽ chọn.
Dân Y-sơ-ra-ên phải biệt riêng con đầu lòng của các bầy bò và bầy chiên cho Đức Chúa Trời, nhìn nhận Ngài là nguồn của mọi phước lành. Những con vật này được dâng làm của lễ và được ăn trong một bữa ăn mang tính nghi lễ trước mặt Đức Chúa Trời. Mệnh lệnh này củng cố nguyên tắc rằng điều đầu tiên và tốt nhất trong những gì họ có đều thuộc về Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:21 (VIE1934)
21 Nhưng nếu con vật có tật, như què hoặc mù, hay có một tật xấu nào, thì chớ dâng nó cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
Những con vật dâng cho Đức Chúa Trời phải không có tì vít, tượng trưng cho việc dâng điều tốt nhất cho Ngài. Những con vật có khuyết tật không được chấp nhận làm của lễ, vì dâng những vật không xứng đáng sẽ làm ô danh Đức Chúa Trời. Yêu cầu này nhấn mạnh sự thánh khiết của Đức Chúa Trời và lòng tôn kính cần phải có trong sự thờ phượng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 15:22-23 (VIE1934)
22 Ngươi sẽ ăn nó trong các thành mình; người ô uế cũng như người sạch đều sẽ ăn, như ăn thịt con mang và con hươu vậy.
23 Chỉ chớ ăn huyết nó; phải đổ huyết trên đất như nước vậy.
Nếu con vật có khuyết tật và không thích hợp để dâng làm của lễ, gia đình vẫn có thể ăn thịt nó. Tuy nhiên, họ bị cấm ăn huyết của nó mà phải đổ huyết xuống đất. Quy định này phản ánh sự thiêng liêng của sự sống, vì huyết tượng trưng cho sự sống và được dành riêng cho Đức Chúa Trời.

