
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18 đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng về việc chu cấp cho các thầy tế lễ và người Lê-vi, sự từ bỏ những thực hành huyền bí, và lời hứa về một vị tiên tri trong tương lai sẽ hướng dẫn dân Y-sơ-ra-ên. Chương này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc vâng theo những người lãnh đạo mà Đức Chúa Trời đã chỉ định, đồng thời từ bỏ các tiên tri giả hoặc những người đồng bóng. Chương này cũng nhấn mạnh quyền đòi hỏi sự trung thành tuyệt đối của Đức Chúa Trời đối với Y-sơ-ra-ên và trình bày cơ cấu lãnh đạo trong cộng đồng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:1-3 (VIE1934)
1 Các thầy tế lễ, là người Lê-vi, tức là cả chi phái Lê-vi, sẽ không được phần, không được sản nghiệp với Y-sơ-ra-ên; chúng sẽ ăn những của lễ dùng lửa dâng cho Đức Giê-hô-va và phần thuộc về Ngài.
2 Vậy, chúng sẽ không có sản nghiệp giữa anh em mình; Đức Giê-hô-va là sản nghiệp của chúng, như Ngài đã phán cùng chúng.
3 Đây là phần của thầy tế lễ về nơi dân sự dâng của lễ, hoặc bò đực hay chiên đực: phải dâng cho thầy tế lễ cái vai, hai hàm, và cái bụng.
Những câu này thiết lập vị trí đặc biệt của chi phái Lê-vi. Không giống những chi phái khác của Y-sơ-ra-ên, người Lê-vi không được ban đất làm sản nghiệp, bởi vì nhiệm vụ của họ là trực tiếp phục vụ Đức Chúa Trời. Sản nghiệp của họ chính là Đức Chúa Trời, và họ được chu cấp qua những của lễ và lễ vật mà dân sự dâng lên. Sự sắp đặt này bảo đảm rằng họ được nuôi dưỡng mà không cần phải làm đất đai, nhấn mạnh trách nhiệm thuộc linh của họ đối với cả dân tộc.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:4-5 (VIE1934)
4 Ngươi cũng phải dâng cho người phần đầu của lúa mì, rượu mới, dầu, và phần đầu lông chiên của ngươi.
5 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã chọn người trong các chi phái ngươi, người và các con trai người, để đứng chầu trước mặt Đức Giê-hô-va, mà hầu việc Ngài luôn luôn.
Những câu này nói rõ hơn về sự chu cấp cho các thầy tế lễ, bảo đảm rằng họ nhận được phần đầu và phần tốt nhất của mùa màng và lông chiên. Đức Chúa Trời đặc biệt chọn người Lê-vi để hầu việc trong danh Ngài, và chức vụ này được truyền lại qua các thế hệ. Điều này củng cố ý tưởng rằng chức tế lễ là một sự kêu gọi thiêng liêng, không chỉ đơn thuần là một công việc hay nghề nghiệp, và cộng đồng có trách nhiệm hỗ trợ những người phục vụ trong chức vụ này.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:6-8 (VIE1934)
6 Nếu một người Lê-vi từ một trong các thành của ngươi, bất luận ở đâu trong Y-sơ-ra-ên, đến, theo hết lòng mình, đến nơi Đức Giê-hô-va sẽ chọn,
7 thì người ấy được phép hầu việc trong danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình, như hết thảy anh em mình, là người Lê-vi, đứng chầu tại đó trước mặt Đức Giê-hô-va.
8 Người ấy sẽ được phần ăn bằng nhau, ngoài phần của người bán vật sản nghiệp của tổ phụ mình.
Những câu này đề cập đến sự di chuyển của người Lê-vi. Nếu một người Lê-vi mong muốn phục vụ tại nơi thờ phượng trung tâm, người ấy được phép làm như vậy, bất kể quê quán ban đầu của mình ở đâu. Người ấy sẽ được chia phần ngang nhau trong sự chu cấp từ các của lễ, cho thấy sự bình đẳng giữa những người Lê-vi trong sự phục vụ Đức Chúa Trời. Điều này bảo đảm rằng tất cả người Lê-vi, bất kể xuất thân từ đâu, đều có những đặc quyền và trách nhiệm như nhau trong chức vụ của mình.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:9-12 (VIE1934)
9 Khi ngươi vào xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho, chớ tập theo những việc gớm ghiếc của các dân tộc ở đó.
10 Giữa ngươi chớ có ai đem con trai hay con gái mình đi qua lửa, cũng chớ có thầy bói, thầy phù thủy, thầy đoán điềm, thầy pháp,
11 thầy dùng bùa chú, người hỏi đồng cốt, thầy bói khoa, người cầu vong;
12 vì hễ ai làm các việc ấy, là một sự gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va. Và cũng vì những sự gớm ghiếc ấy, nên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đuổi các dân ấy khỏi trước mặt ngươi.
Những câu này cảnh báo Y-sơ-ra-ên không được bắt chước những thực hành huyền bí của các dân tộc mà họ sẽ đuổi khỏi Đất Hứa. Những thực hành như hiến tế trẻ em, phù thủy và tìm cách giao tiếp với người chết đều bị cấm vì bị xem là những điều gớm ghiếc. Đức Chúa Trời đang đuổi những dân tộc đó ra khỏi đất vì những thực hành tội lỗi của họ, và Y-sơ-ra-ên phải giữ mình thanh sạch bằng cách từ bỏ mọi hình thức ngoại giáo và thờ hình tượng. Trọng tâm ở đây là sự thờ phượng Đức Chúa Trời cách độc nhất và tránh mọi sự bại hoại thuộc linh.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:13-14 (VIE1934)
13 Ngươi phải ở trọn vẹn với Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.
14 Vì các dân tộc mà ngươi sẽ đuổi đi đó, nghe theo những thầy bói và những kẻ đoán số; nhưng về phần ngươi, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi không cho phép ngươi làm như vậy.
Y-sơ-ra-ên được kêu gọi sống trọn vẹn trước mặt Đức Chúa Trời, không giống các dân tộc xung quanh vốn dựa vào những thầy bói và người đoán số. Sự khác biệt giữa Y-sơ-ra-ên và các dân tộc nằm ở mối quan hệ trực tiếp mà Y-sơ-ra-ên có với Đức Chúa Trời, Đấng ban cho họ sự hướng dẫn chân thật, thay vì những thực hành thuộc linh giả dối của các dân tộc. Đức Chúa Trời không chỉ định Y-sơ-ra-ên đi theo những đường lối ấy, nhưng Ngài kêu gọi họ đi theo Ngài và những tiên tri của Ngài.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:15-16 (VIE1934)
15 Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ dấy lên giữa ngươi, từ giữa anh em ngươi, một đấng tiên tri như ta; các ngươi hãy nghe theo người.
16 Theo mọi điều ngươi đã cầu xin Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi tại Hô-rếp, trong ngày hội chúng, rằng: Chớ để tôi nghe lại tiếng Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi, và cũng đừng cho tôi thấy ngọn lửa lớn này nữa, e tôi chết chăng.
Ở đây, Môi-se nói với dân sự rằng Đức Chúa Trời sẽ dấy lên một vị tiên tri giống như ông, từ giữa họ, là người sẽ nói lời Đức Chúa Trời cho dân chúng. Lời hứa này hướng đến những tiên tri trong tương lai, đặc biệt là một Đấng Mê-si-a, là Đấng sẽ lãnh đạo và hướng dẫn họ. Trước đó, tại Hô-rếp (Si-nai), dân sự đã cầu xin rằng họ không muốn trực tiếp nghe tiếng Đức Chúa Trời vì sợ hãi. Vì vậy, Đức Chúa Trời sẽ phán với họ thông qua các tiên tri.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:17-19 (VIE1934)
17 Đức Giê-hô-va phán cùng ta rằng: Chúng nó nói rất phải.
18 Ta sẽ lập lên cho chúng nó một đấng tiên tri như ngươi, từ giữa anh em chúng nó; ta sẽ đặt lời ta trong miệng người, thì người sẽ nói lại cho chúng nó mọi điều ta sẽ truyền cho người.
19 Kẻ nào không nghe theo lời ta mà người sẽ nhân danh ta nói, thì ta sẽ hạch hỏi nó.
Đức Chúa Trời xác nhận rằng lời thỉnh cầu của dân sự là đúng và hứa sẽ dấy lên một vị tiên tri để nói lời Ngài. Vị tiên tri này, giống như Môi-se, sẽ mang thẩm quyền từ Đức Chúa Trời. Những người từ chối lắng nghe vị tiên tri này sẽ phải chịu trách nhiệm trước chính Đức Chúa Trời. Phân đoạn này thường được xem là một lời báo trước về Giê-su Christ, vị tiên tri tối hậu sẽ đến để truyền đạt sứ điệp của Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 18:20-22 (VIE1934)
20 Nhưng kẻ tiên tri nào dám nhân danh ta nói một lời mà ta không truyền cho nói, hoặc nhân danh các thần khác mà nói, thì kẻ tiên tri ấy phải chết.
21 Ví bằng ngươi nói trong lòng rằng: Làm sao chúng ta biết được lời nào là lời Đức Giê-hô-va không phán?
22 Khi kẻ tiên tri nhân danh Đức Giê-hô-va nói một lời, nếu lời ấy không xảy đến và không thành, ấy là lời Đức Giê-hô-va chẳng phán; kẻ tiên tri ấy đã nói cách kiêu ngạo; chớ sợ người.
Những câu này cảnh báo chống lại các tiên tri giả, là những người tuyên bố nói nhân danh Đức Chúa Trời nhưng không được Ngài sai phái. Một cách để nhận biết lời tiên tri chân thật là xem điều được nói có xảy ra hay không. Nếu lời tiên tri không ứng nghiệm, đó là dấu hiệu rõ ràng rằng vị tiên tri ấy là giả. Những người như vậy phải bị từ chối, và không cần phải sợ họ. Nguyên tắc này rất quan trọng để bảo đảm Y-sơ-ra-ên tiếp tục trung thành với Đức Chúa Trời và không bị dẫn dắt sai lạc bởi những lời dạy giả dối.

