
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20 trình bày những luật lệ liên quan đến chiến tranh, hướng dẫn dân Y-sơ-ra-ên cách đối diện với các trận chiến chống lại những dân tộc xung quanh. Chương này nhấn mạnh việc tin cậy Đức Chúa Trời, cách hành xử đúng đắn trong chiến tranh, và lòng thương xót đối với một số nhóm người. Chương này phản ánh mong muốn của Đức Chúa Trời về sự công bình và chính trực ngay cả trong thời kỳ xung đột, đồng thời đưa ra những quy định cụ thể nhằm bảo vệ sự sống và tha cho một số kẻ thù trong những trường hợp nhất định.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:1-3 (VIE1934)
1 Khi ngươi ra trận đánh kẻ thù nghịch mình, thấy ngựa, xe, và dân đông hơn mình, thì chớ sợ chúng nó; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, ở cùng ngươi.
2 Khi các ngươi gần đến trận, thầy tế lễ sẽ đến gần dân sự mà nói rằng:
3 Hỡi Y-sơ-ra-ên! Hãy nghe: Ngày nay các ngươi gần đến trận đánh kẻ thù nghịch mình; chớ nhát gan, đừng sợ, chớ run rẩy, cũng chớ kinh hãi vì chúng nó.
Dân Y-sơ-ra-ên được khích lệ phải can đảm ngay cả khi đối diện với một kẻ thù đáng sợ. Đức Chúa Trời nhắc họ nhớ đến sự giải cứu Ngài đã thực hiện cho họ khỏi Ai Cập, nhấn mạnh rằng Ngài vẫn hiện diện với họ trong trận chiến. Vai trò của thầy tế lễ là nói lời gây dựng đức tin cho dân sự, nhắc họ rằng họ không cần phải sợ hãi vì Đức Chúa Trời chiến đấu cho họ. Điều này phản ánh tầm quan trọng của việc tin cậy Đức Chúa Trời hơn là dựa vào sức mạnh quân sự.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:4 (VIE1934)
4 Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi là Đấng đi cùng các ngươi đặng đánh kẻ thù nghịch các ngươi, đặng giải cứu các ngươi.
Sự bảo đảm được ban cho rằng chính Đức Chúa Trời sẽ hiện diện cùng dân Y-sơ-ra-ên trong trận chiến. Chiến thắng không đến từ khả năng riêng của họ, nhưng từ sự can thiệp của Đức Chúa Trời. Câu này nhấn mạnh rằng sức mạnh của Y-sơ-ra-ên đến từ quyền năng giải cứu của Đức Chúa Trời và nhắc họ về sự bảo vệ cùng ân huệ của Ngài trong chiến tranh.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:5-7 (VIE1934)
5 Các quan trưởng cũng sẽ nói cùng dân chúng rằng: Ai là người đã xây nhà mới mà chưa khánh thành? Hãy để người ấy về nhà, e khi người chết trận, thì một người khác sẽ khánh thành chăng.
6 Ai là người đã trồng vườn nho mà chưa ăn trái? Hãy để người ấy về nhà, e khi người chết trận, thì một người khác sẽ ăn trái chăng.
7 Ai là người đã hứa gả vợ mà chưa cưới? Hãy để người ấy về nhà, e khi người chết trận, thì một người khác sẽ cưới chăng.
Những câu này cho thấy lòng thương xót của Đức Chúa Trời đối với những cá nhân đang ở trong những hoàn cảnh đặc biệt. Những người lính vừa xây nhà mới, vừa trồng một vườn nho, hoặc đã đính hôn nhưng chưa kết hôn đều được miễn tham gia chiến trận. Điều này bảo vệ đời sống gia đình và bảo đảm rằng những cột mốc quan trọng trong cuộc đời không bị bỏ dở. Đồng thời, quy định này giúp quân đội gồm những người có thể tập trung và hết lòng cho trận chiến trước mắt.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:8 (VIE1934)
8 Các quan trưởng cũng sẽ nói cùng dân chúng rằng: Ai là người sợ hãi và nhát gan? Hãy để người ấy về nhà, e khi lòng anh em mình cũng nhát như lòng người ấy chăng.
Đức Chúa Trời nhìn nhận rằng sự sợ hãi có thể lan truyền và làm suy yếu tinh thần của cả quân đội. Những người sợ hãi được phép trở về nhà để nỗi sợ của họ không làm những người khác nản lòng. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự hiệp nhất và lòng tin chắc nơi sự bảo vệ của Đức Chúa Trời giữa những người ra trận.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:9 (VIE1934)
9 Khi các quan trưởng đã nói cùng dân chúng xong, thì họ sẽ lập các quan trưởng quân đội lên đứng đầu dân chúng.
Sau khi những chỉ dẫn và những trường hợp được miễn trừ đã được công bố, các nhà lãnh đạo được bổ nhiệm để dẫn dắt những người lính còn lại ra trận. Việc thiết lập một hệ thống lãnh đạo rõ ràng là điều cần thiết để duy trì trật tự và chiến lược trong chiến tranh, bảo đảm quân lính có những người chỉ huy để dẫn dắt họ.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:10-12 (VIE1934)
10 Khi ngươi đến gần một thành đặng đánh nó, trước hết hãy rao truyền sự hòa bình cho nó.
11 Nếu nó đáp lời hòa bình và mở cửa cho ngươi, thì cả dân sự ở trong đó sẽ làm cống cho ngươi và phục dịch ngươi.
12 Nếu nó không chịu hòa bình với ngươi, nhưng gây chiến cùng ngươi, thì ngươi hãy vây nó.
Trước khi tấn công một thành, dân Y-sơ-ra-ên phải đề nghị hòa bình. Nếu thành chấp nhận, dân trong thành sẽ phải phục dịch Y-sơ-ra-ên nhưng được tha khỏi sự hủy diệt. Tuy nhiên, nếu thành từ chối hòa bình và lựa chọn chiến tranh, Y-sơ-ra-ên được chỉ thị phải vây thành. Điều này cho thấy sự ưu tiên của Đức Chúa Trời đối với hòa bình và lòng thương xót khi có thể, đồng thời cũng cho thấy sự phán xét được thực hiện khi hòa bình bị từ chối.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:13-14 (VIE1934)
13 Khi Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi phó thành ấy vào tay ngươi, thì ngươi phải dùng lưỡi gươm giết hết thảy người nam trong thành.
14 Nhưng đàn bà, con trẻ, súc vật, và mọi vật trong thành, tức là mọi của cải trong thành, thì ngươi được lấy làm của mình; ngươi sẽ ăn của cướp của quân thù nghịch mình mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phó cho ngươi.
Nếu thành chống cự và bị chinh phục, những người nam trong thành phải bị giết, trong khi phụ nữ, trẻ em và gia súc có thể được tha và trở thành chiến lợi phẩm. Điều này phản ánh tập tục chiến tranh thời bấy giờ, trong đó sự chiến thắng hoàn toàn thường bao gồm việc chiếm lấy tài sản của kẻ thù. Đồng thời, điều này cũng cho thấy sự chu cấp của Đức Chúa Trời cho Y-sơ-ra-ên, cho phép họ hưởng lợi về vật chất từ chiến thắng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:15-16 (VIE1934)
15 Ngươi sẽ làm như vậy cho hết thảy các thành ở rất xa ngươi, chẳng thuộc về các thành của những dân nầy.
16 Nhưng trong các thành của những dân mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho ngươi làm sản nghiệp, thì chớ để cho vật nào còn thở được sống.
Đối với những thành ở xa, luật đề nghị hòa bình vẫn được áp dụng. Tuy nhiên, đối với các thành nằm trong xứ Ca-na-an mà Y-sơ-ra-ên sẽ nhận làm sản nghiệp, Đức Chúa Trời truyền rằng không được để một sinh vật nào còn sống. Mệnh lệnh nghiêm khắc này gắn liền với việc ngăn dân Y-sơ-ra-ên bị ảnh hưởng bởi những tập tục bại hoại và sự thờ hình tượng của người Ca-na-an, vì việc duy trì sự thanh sạch trong sự thờ phượng Đức Chúa Trời là điều quan trọng.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:17-18 (VIE1934)
17 Nhưng phải diệt hết các dân ấy, tức là dân Hê-tít, dân A-mô-rít, dân Ca-na-an, dân Phê-rê-sít, dân Hê-vít, và dân Giê-bu-sít, y như Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã phán dặn,
18 hầu cho chúng nó không dạy các ngươi làm theo mọi điều gớm ghiếc chúng nó đã làm cho các thần chúng nó, và khiến các ngươi phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời mình.
Việc hủy diệt hoàn toàn các dân Ca-na-an được truyền nhằm ngăn dân Y-sơ-ra-ên tiếp nhận những tập tục gian ác của họ. Những dân tộc này được mô tả là thực hành sự thờ hình tượng và những phong tục đáng ghê tởm, có thể khiến Y-sơ-ra-ên lìa bỏ Đức Chúa Trời. Sự hủy diệt được trình bày như một biện pháp nhằm bảo vệ sự trung tín thuộc linh của Y-sơ-ra-ên và duy trì giao ước của họ với Đức Chúa Trời.
Phục Truyền Luật Lệ Ký 20:19-20 (VIE1934)
19 Khi ngươi vây một thành lâu ngày, đánh giặc cùng nó đặng chiếm lấy, thì chớ dùng rìu chặt cây cối nó; vì ngươi có thể ăn trái cây, chớ nên chặt đi. Cây cối ngoài đồng há là người ta hay sao mà phải bị ngươi vây?
20 Chỉ có những cây nào ngươi biết chẳng phải là cây ăn trái, thì được chặt và đốn xuống, đặng dùng làm đồ binh khí nghịch cùng thành đã gây chiến với ngươi, cho đến chừng ngươi hạ được thành ấy.
Ngay cả trong chiến tranh, Đức Chúa Trời truyền cho dân Y-sơ-ra-ên phải tôn trọng thiên nhiên. Những cây ăn trái cung cấp lương thực phải được giữ lại, trong khi chỉ những cây không ăn được mới được sử dụng để xây dựng các công cụ phục vụ việc vây thành. Luật này phản ánh sự quan tâm của Đức Chúa Trời đối với sự sống và việc gìn giữ đất đai ngay cả trong thời kỳ xung đột, cho thấy sự cân bằng giữa chiến tranh và trách nhiệm quản lý những gì Ngài đã ban cho.

